Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tính cách Kim Chiêu vốn trầm lặng, từ nhỏ đến lớn cô không mấy hứng thú với các hoạt động tập thể. Ngay cả bây giờ đi làm rồi, mấy hoạt động công đoàn hay phong trào của trường cô cũng chẳng bao giờ đăng ký, đến mức chủ nhiệm khoa nhìn không nổi, phải nhắc nhở cô là người trẻ thì nên giao lưu nhiều hơn, ru rú ở nhà thì làm sao kiếm được người yêu.
Nhìn thấy tin nhắn mời họp lớp, phản ứng đầu tiên của cô là muốn từ chối.
Cô học ở trường Trung học Phụ thuộc có hai năm, lớp thì đổi xoành xoạch ba lần: kỳ một học lớp song song, kỳ hai vào lớp thực nghiệm, đến lớp 11 mới vào lớp A. Tính ra thời gian cô học cùng các bạn lớp A chỉ vỏn vẹn một năm, không gọi là thân thiết lắm, cô sợ đến đó không có chuyện gì để nói thì lại ngượng ngùng.
Nếu là người khác mời, cô có thể bịa ngay ra một lý do để từ chối.
Nhưng vì người mời là Mạnh Ngôn Khê, cô nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, mãi vẫn không nỡ nói lời từ chối.
Tên WeChat của Mạnh Ngôn Khê chỉ vỏn vẹn ba chữ “Mạnh Ngôn Khê”, đơn giản và trực tiếp. Ảnh đại diện là một bức tranh phong cảnh, điều hiếm thấy ở người trẻ.
Không phải kiểu ảnh “hoa khai phú quý” hay trời cao biển rộng sến sẩm. Đó là bức ảnh chụp ở sa mạc, một nửa là cát sỏi vàng khô cằn nứt nẻ, không một ngọn cỏ; nửa kia là ốc đảo xanh tươi, nước hồ trong veo phản chiếu ánh mặt trời, bờ cỏ xanh mướt tràn đầy sức sống. Ở góc ảnh dường như có một con bướm trắng lạc vào, nhưng khi phóng to lên mới thấy đó là một chiếc lông vũ trắng tinh, nhẹ nhàng bay từ vùng hoang vu sang miền đất hứa.
Một bức ảnh đầy tính nghệ thuật và chiều sâu, giống như những tác phẩm nhiếp ảnh được trưng bày trong triển lãm để người xem suy ngẫm.
Cô chần chừ chưa trả lời, không phải vì không muốn đi, mà là vì muốn đi.
Cô biết rõ mình và Mạnh Ngôn Khê khác nhau một trời một vực, một năm học cùng lớp A thời cấp ba là điểm giao thoa duy nhất giữa hai người.
Nhưng dù sau này chẳng có gì xảy ra, thì cũng giống như mối tình đơn phương thời niên thiếu ấy, tuy hỗn loạn và chua xót như trái xoài xanh chưa chín, nhưng chỉ cần được nhìn thấy anh, cô vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Ngón tay Kim Chiêu khẽ động, nhắn lại một chữ: [Được.]
Ngày mùng 5, Mạnh Ngôn Khê lái xe đến trường đón cô. Mặc dù Kim Chiêu đã bảo không cần, nhưng 8 giờ sáng xuống lầu, cô vẫn thấy chiếc Maybach đỗ lù lù bên ngoài khu tập thể giáo viên số 7.
Hôm nay Mạnh Ngôn Khê tự lái xe, cửa kính xe hạ xuống. Nắng sớm rực rỡ, không khí trong lành, thầy trò đi qua ai nấy đều không kìm được ngoái nhìn. Ban đầu là nhìn xe, sau đó chẳng biết là nhìn xe hay nhìn người đàn ông đẹp trai hơn cả minh tinh ngồi trong xe nữa.
Kim Chiêu không quen bị chú ý thế này, rảo bước nhanh về phía anh thì gặp Vương Nam đi từ ngoài vào.
Vương Nam trông như người mất hồn, mắt thâm quầng mệt mỏi như cả đêm không ngủ. Thấy Kim Chiêu, cô ấy lao tới ôm chầm lấy cô, suýt thì bật khóc.
Kim Chiêu vội vàng hỏi: “Sao thế Nam Nam?”
Vừa nói cô vừa liếc thấy vệt bẩn đỏ sẫm trên gấu váy Vương Nam, nhìn kỹ thì giống vết máu.
Kim Chiêu giật mình: “Trên người cậu dính máu à? Có chuyện gì thế?”
Vương Nam lắc đầu kiệt sức: “Không phải máu của tớ, máu của sinh viên.”
Kim Chiêu thở phào nhẹ nhõm, định bảo không sao là tốt rồi, nhưng chợt nghĩ sinh viên mà đổ máu thì chuyện lớn rồi, chắc chắn là có sao.
Quả nhiên, Vương Nam thều thào: “Hai sinh viên đánh nhau, nửa đêm bệnh viện gọi điện báo tớ qua, đến giờ chân tớ vẫn còn run đây này.”
Trong trường đại học, an toàn của sinh viên là trên hết. Trước đây trên mạng có câu chuyện cười bảo rằng đừng nhìn cố vấn học tập ngày thường nghiêm khắc lạnh lùng, chỉ cần sinh viên dọa tự tử là cố vấn sẵn sàng quỳ xuống xin đừng nhảy ngay tại chỗ.
Hồi trước Kim Chiêu tưởng nói quá, giờ làm giáo viên rồi mới biết không hề quá chút nào. Mà cô chỉ là giáo viên bộ môn thôi đấy, chứ Vương Nam là cố vấn học tập, người chịu trách nhiệm chính về an toàn của sinh viên.
Có thể tưởng tượng tối qua Vương Nam đã sợ đến mức nào.
“Sinh viên giờ ổn chưa?” Kim Chiêu hỏi, “Báo gia đình chưa? Báo lãnh đạo khoa chưa?”
“Báo trưởng khoa và bí thư rồi, gia đình cũng báo rồi. Sinh viên không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi, nhưng tớ thì sắp tiêu đời rồi đây này.” Giọng Vương Nam nghẹn ngào.
Kim Chiêu vỗ vai bạn an ủi: “Thế cậu ăn sáng chưa? Tớ đi mua cho cậu nhé.”
“Ăn rồi.”
Vương Nam nói xong mới để ý hôm nay Kim Chiêu ăn mặc rất đẹp. Chiếc váy dài màu xanh sương mù với đường cắt may tinh tế tôn lên vóc dáng chuẩn chỉnh của cô, chỗ cần đầy đặn thì đầy đặn, chỗ cần thon thả thì thon thả, khoác ngoài là chiếc áo len trắng muốt. Làn da trắng ngần, mái tóc xoăn nhẹ bồng bềnh, trang điểm nhẹ nhàng tự nhiên, khi cười lên bọng mắt đáng yêu như vầng trăng khuyết, vẻ đẹp trong trẻo dịu dàng như ánh trăng sáng đi thẳng vào lòng người.
“Cậu đi hẹn hò à?” Vương Nam đứng thẳng người dậy.
Mặt Kim Chiêu nóng lên, liếc nhanh về phía chiếc Maybach cách đó không xa. Mạnh Ngôn Khê đang ngồi trong xe, cô hy vọng anh không nghe thấy, vội phủ nhận: “Không phải, đi họp lớp cấp ba thôi.”
Vương Nam tạm thời quên đi áp lực công việc, nhìn Kim Chiêu từ đầu đến chân rồi gật gù tán thưởng: “Được đấy, cứ xinh đẹp như tiên thế này mà đi họp lớp, đảm bảo mấy cậu nam sinh năm xưa thầm thương trộm nhớ cậu sẽ cả đời không quên được, tối về nằm mơ cũng thấy cậu cho xem.”
Kim Chiêu: “…”
Cô để ý thấy cửa kính xe Mạnh Ngôn Khê đang mở, ngón chân bắt đầu co quắp vì xấu hổ.
Kim Chiêu: “Mau về ngủ đi.” Trong mơ cái gì chẳng có.
Hai người chia tay nhau, Vương Nam đi được vài bước bỗng quay lại hỏi: “À đúng rồi, cậu đọc thông báo của trường chưa?”
Kim Chiêu chưa kịp phản ứng: “Thông báo gì?”
“Cái vụ trợ cấp thuê nhà ấy. Hôm Quốc khánh tớ ngủ sớm, hôm sau đọc tin nhắn nhóm mới biết ký túc xá có rắn, dọa các giáo viên sợ chết khiếp. Ngay hôm sau trường ra thông báo, bảo là trước khi xây xong khu chung cư giáo viên mới, mỗi tháng sẽ trợ cấp 2800 tệ tiền thuê nhà cho giáo viên trẻ thuê trọ bên ngoài.” Vương Nam cảm thán, “Chẳng biết kẻ xui xẻo nào hy sinh thân mình tạo phúc cho cả trăm người thế không biết, tớ muốn cảm ơn người đó quá.”
Kim Chiêu muốn nói lại thôi, một lúc sau mới nói với vẻ mặt “chết lặng”: “Kẻ xui xẻo mà cậu nói chắc là tớ đấy.”
Vương Nam: “…”
Kim Chiêu lại một lần nữa hy vọng Mạnh Ngôn Khê không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người.
Tiếc là không như mong muốn. Lên xe, chiếc Maybach vừa lăn bánh ra khỏi cổng trường, Mạnh Ngôn Khê vừa đánh lái vừa hỏi, không biết có phải do thấy cô cứ nhìn chằm chằm vào khu chung cư đối diện hay không: “Định thuê nhà ở Sơn Thủy Thành à?”
Khu chung cư đối diện cổng Bắc tên là Sơn Thủy Thành.
Kim Chiêu cảm thấy đầu gối trúng một mũi tên đau điếng.
Mạnh Ngôn Khê bồi thêm một đao chí mạng: “Trợ cấp thuê nhà 2800 tệ một tháng, thuê ở Sơn Thủy Thành chắc không đủ đâu nhỉ?”
Thôi xong, hy vọng vụt tắt. Anh nghe thấy hết rồi.
Kim Chiêu đành thành thật khai báo: “Chỉ đủ một nửa thôi.”
Sơn Thủy Thành mới xây vài năm nay, được coi là chung cư cao cấp, dù cũng chẳng cao cấp lắm. Căn hộ nhỏ nhất cũng là hai phòng ngủ, Kim Chiêu tham khảo giá giao dịch thấp nhất trong ba tháng gần đây cũng phải 6000 tệ.
Mạnh Ngôn Khê không nói gì thêm.
Họp lớp do Lạc Hoành tổ chức, địa điểm do Mạnh Ngôn Khê chọn, tại Lâm Viên cách Tuế Nghi hai ba trăm cây số.
Lâm Viên từng là trang viên nghỉ mát của ông ngoại Chu Hoài Sâm, nằm sâu trong núi nguyên sinh, tựa lưng vào núi. Năm kia ông cụ mất, Chu Hoài Sâm bận công việc không quản lý được di sản ông để lại nên đã sang nhượng nhiều tài sản. Khi đó ông Mạnh Thời Tự từng định mua lại Lâm Viên nhưng chậm chân, để nhà họ Phùng nẫng tay trên. Nhà họ Phùng giao Lâm Viên cho cậu con trai út Phùng Trì quản lý, từ đó nơi này được mở cửa hạn chế.
Lâm Viên nằm cách xa khu dân cư, ngôi làng gần nhất cũng phải hai ba mươi cây số. Men theo con đường đèo quanh co uốn lượn đi lên, trang viên tư nhân tường trắng ngói đen trải dài theo thế núi. Diện tích rộng lớn, thiết kế tinh xảo, có vài phòng khách tận dụng ưu thế thiên nhiên, xây dựng ngay trong hang động, trần đá nguyên khối giữ lại vân đá tự nhiên. Nằm trên giường có thể nhìn qua cửa kính sát đất khổng lồ, ngắm nhìn núi non trùng điệp đối diện và bầu trời mây trắng lững lờ.
Khi xe Mạnh Ngôn Khê đến nơi, ngoài Lộ Cảnh Việt và Tư Điềm ra thì mọi người đều đã đến đông đủ, đang được chủ nhà Phùng Trì tiếp đón ở cửa.
Phùng Trì là một phú nhị đại điển hình, công tử bột trẻ tuổi, mặt mũi sáng sủa, ham chơi, mặc toàn đồ hiệu, gặp gái xinh là gọi “em gái” ngọt xớt. Cả đám đang cười nói rôm rả ở cửa, thấy chiếc Maybach từ xa, Phùng Trì dừng lại bảo: “Anh Ngôn đến rồi.”
Cậu ta quay người bước tới đón, nhìn qua kính chắn gió thấy Mạnh Ngôn Khê ngồi ghế lái thì hơi ngạc nhiên.
Tính cách mấy người này khác nhau. Ví dụ như Chu Hoài Sâm là người có nhiều tiền mặt nhất trong đám, nhưng tính tình chịu thương chịu khó, tự lái xe đi xa đến mấy cũng là chuyện bình thường. Còn nhà tư bản sống trong nhung lụa như Mạnh Ngôn Khê mà tự lái xe xa thế này thì đúng là chuyện lạ, như mặt trời mọc đằng Tây vậy.
Nhìn sang ghế phụ thấy có người đẹp ngồi, Phùng Trì cười hiểu ý, nhanh nhẹn bước tới mở cửa xe cho người đẹp.
Kim Chiêu bước xuống từ xe của Mạnh Ngôn Khê, như hòn đá ném xuống mặt hồ, lập tức gây xôn xao dư luận.
Ban đầu mọi người không nhận ra Kim Chiêu, tưởng là cô gái nào đó Mạnh Ngôn Khê mang theo. Nhưng rất nhanh Lạc Hoành đã nhận ra, thốt lên “Vãi chưởng”, rồi oang oang: “Đây chẳng phải em gái Kim Chiêu sao? Cậu với Mạnh Ngôn Khê hẹn hò à?”
Một hòn đá làm cả hồ dậy sóng. Đám người này vốn chơi với nhau từ thời đi học, hồi xưa chuyện bé bằng cái móng tay trong lớp cũng bị chúng nó xé ra to đùng, đặc biệt là rất thích gán ghép, “đẩy thuyền” cho những mối quan hệ mập mờ. Bao năm rồi giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, vẫn y sì đúc hồi cấp ba, nhao nhao lên như vỡ chợ.
“Cậu với Mạnh Ngôn Khê yêu nhau từ bao giờ thế, sao tớ chẳng nghe phong thanh gì cả?”
“Đúng đấy, kín tiếng ghê gớm. Lẽ ra với độ hot của Mạnh Ngôn Khê thì chuyện hai người yêu nhau phải đồn ầm lên rồi chứ… Các cậu có nhóm chat riêng chặn tớ hả?”
“Tớ cũng chẳng biết gì, khai thật đi, hai người lén lút qua lại từ bao giờ? Sao hồi xưa tớ không nhìn ra nhỉ?”
“Tớ thì khác nhé, năm xưa tớ đã thấy có gian tình rồi! Mạnh Ngôn Khê hồi đó lạnh lùng với cả thế giới, ai hỏi bài cũng vứt cho chép đáp án, duy chỉ giảng bài cho mỗi mình Kim Chiêu thôi! À đúng rồi Kim Chiêu, cậu với Mạnh Ngôn Khê cưới chưa? Định bao giờ có em bé? Nhan sắc cực phẩm của hai người mà kết hợp lại thì con sinh ra đẹp phải biết!”
“Chứ còn gì nữa, hay là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước sinh luôn ba đứa đi, gen tốt thế đừng để phí!”
Kim Chiêu: “…”
Cô chỉ muốn đào cái hố chôn mình ngay tại chỗ, không biết chết rồi đầu thai làm con thứ ba nhà ai đây.
Đám người này vừa thích hóng hớt lại vừa nhát gan, không dám trêu Mạnh Ngôn Khê nên chỉ dám nhè quả hồng mềm là cô mà nắn, cứ vây quanh cô xoay mòng mòng. Đứa nào đứa nấy mồm mép tép nhảy, cô mấy lần định mở miệng thanh minh mà không chen vào nổi.
Cô đưa mắt cầu cứu Mạnh Ngôn Khê, nhưng thấy anh đang ngồi ở ghế sô pha cách đó không xa, nghiêng đầu nói chuyện với Lạc Hoành. Không biết nói gì mà Lạc Hoành bỗng nhảy dựng lên, Mạnh Ngôn Khê bình thản giơ mấy ngón tay ra hiệu con số, Lạc Hoành lập tức tươi roi rói ngồi xuống.
Anh như thể hoàn toàn không nghe thấy động tĩnh bên này, điều đó khiến Kim Chiêu vừa tức vừa may mắn.
Tốt nhất là anh không nghe thấy.
May thay Tư Điềm xuất hiện kịp thời cứu cô một bàn thua trông thấy. Tư Điềm đi xe cùng Lộ Cảnh Việt, trên đường xem nhóm lớp biết Kim Chiêu đến, từ ngoài cửa đã gọi toáng lên: “Chiêu Chiêu! Chiêu Chiêu bảo bối!”
Kim Chiêu như vớ được cọc, lập tức chạy tới với vẻ mặt cảm động rưng rưng.
Khi đi ngang qua ghế sô pha, giữa tiếng ồn ào náo nhiệt, cô nghe thấy Lạc Hoành hỏi Mạnh Ngôn Khê: “Trong tay ông có bao nhiêu biệt thự cao cấp như thế, sao tự nhiên lại muốn mua nhà ở Sơn Thủy Thành?”
Mạnh Ngôn Khê dựa người vào sô pha, dường như cười khẽ một tiếng đầy hờ hững, không trả lời. Hoặc có trả lời nhưng bị tiếng ồn ào trong phòng lấn át nên Kim Chiêu không nghe rõ anh nói gì.