Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 31

Trước Tiếp

Trên đường trở về, Mạnh Ngôn Khê không ngủ nữa.

Đã gần 10 giờ tối, người đi bộ trên đường thưa thớt dần, nhưng dòng xe cộ vẫn tấp nập, đèn hậu đỏ rực nối thành một dải dài. Trong khoang xe kín đáo, thi thoảng có ánh đèn đường hắt vào, chớp nhoáng soi sáng góc nghiêng anh tuấn của người đàn ông.

Mạnh Ngôn Khê kẹp điện thoại giữa những ngón tay, lơ đãng xoay tròn, câu được câu chăng trò chuyện với cô.

“Về nước bao giờ?”

“Đầu năm nay.”

“Học kỳ trước tôi có đến trường các cậu, không gặp cậu.”

Kim Chiêu đáp: “Về nước xong tớ mất nửa năm tìm việc, đến cuối học kỳ 1 mới chính thức đi làm.”

Mạnh Ngôn Khê: “Tiến sĩ du học về mà tìm việc cũng khó thế à?”

Kim Chiêu nhăn mũi: “Cạnh tranh khốc liệt lắm.”

Hai chữ này cô nói ra đầy cảm xúc chân thật. Nhớ lại nửa năm ròng rã đi rải hồ sơ phỏng vấn, cảm giác như phải uống một bát thuốc bắc vừa đắng vừa tanh nồng, vất vả lắm mới nuốt trôi, tuyệt đối không muốn nếm lại lần thứ hai.

Không khí rơi vào trầm mặc ngắn ngủi, Mạnh Ngôn Khê lại hỏi: “Nghiên cứu thơ ca à?”

Kim Chiêu ngớ người một chút, nhìn theo ánh mắt anh đến ba cuốn giáo trình đặt bên cạnh, vội giải thích: “Không phải, đây chỉ là môn tự chọn, giáo trình đại cương thôi.”

“Tôi đoán cũng không phải.”

Kim Chiêu khó hiểu: “Tại sao?”

Yết hầu Mạnh Ngôn Khê chuyển động, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng lại kìm lại.

Kim Chiêu nghi ngờ chắc anh định phun ra câu gì độc địa lắm, nhưng nể tình hai người chưa thân thiết đến mức đó nên mới nuốt xuống.

Nhưng cuối cùng anh cũng chẳng tha cho cô, buông một câu nhẹ bẫng: “Cậu không tự ngẫm lại vấn đề này à?”

Kim Chiêu: “…”

Ngẫm rồi, sao lại không ngẫm chứ.

Chính vì cô tự biết mình thẳng như ruột ngựa, không lãng mạn, học mấy môn đại cương thì được, chứ bảo đi đào sâu vào những tầng ý nghĩa dịu dàng ẩn sau thơ ca thì quá sức gian nan, nên cô mới không chọn nghiên cứu thơ ca.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cô tự ngẫm là chuyện của cô, bị anh hỏi vặn lại thế này, tính sát thương không cao nhưng tính sỉ nhục lại cực mạnh.

Thảo nào đến giờ vẫn ế, đúng là uổng cho cái mặt tiền đẹp đẽ mà lại mọc ra cái miệng như thế.

Một tay anh gác lên chân, chiếc điện thoại trong tay cứ xoay qua xoay lại, không ngừng thu hút sự chú ý của cô. Nhìn cảnh ấy, cô vốn định chủ động xin kết bạn WeChat. Tuy có hơi chột dạ, nhưng dù sao cũng là bạn học cũ, anh lại vừa giúp cô một việc lớn, cô chủ động xin liên lạc chắc cũng không đường đột quá nhỉ?

Nhưng thôi bỏ đi, cô sợ bị anh nói cho tức chết.

Không gian lại chìm vào im lặng, Mạnh Ngôn Khê khẽ hắng giọng, hỏi tiếp: “Nghiên cứu cái gì?”

Kim Chiêu mặt vô cảm: “Sắt thép.”

Mạnh Ngôn Khê: “…”

Không biết anh không hiểu thật hay giả vờ, im lặng ba giây rồi thong thả hỏi lại: “Thép đã tôi thế đấy à?”

Kim Chiêu nghẹn lời trong tích tắc, không biết là do bị anh làm cho cạn lời hay buồn cười thật.

Cô nói thật: “Nghiên cứu Shakespeare.”

Mạnh Ngôn Khê cười khẩy: “Cái này chẳng phải còn cạnh tranh khốc liệt hơn cả việc cậu tìm việc sao?”

Kim Chiêu: “…”

Đến cả người ngoại đạo như Mạnh Ngôn Khê còn biết nghiên cứu Shakespeare cạnh tranh khốc liệt thế nào, xem ra Shakespeare quả nhiên là đối tượng nghiên cứu “hot” nhất giới học thuật, không gì sánh bằng.

Chẳng mấy chốc đã đến trường, xe lạ muốn vào khuôn viên trường phải đăng ký trước ở cổng bảo vệ. Đã hơn 10 giờ đêm, Kim Chiêu không muốn làm phiền Mạnh Ngôn Khê nữa, định xuống xe ở cổng rồi tự đi bộ vào.

Hệ thống nhận diện biển số xe ở cổng tự động mở barie cho xe Mạnh Ngôn Khê đi qua, chiếc xe cứ thế chạy thẳng vào trong.

Kim Chiêu kinh ngạc tột độ, thời buổi này đến máy móc cũng biết nịnh nọt quyền quý rồi sao?

Mạnh Ngôn Khê chủ động giải thích: “Mạnh Trục Khê thi thoảng lại gây họa, tôi phải đến thường xuyên nên làm vé năm ở trường các cậu.”

Kim Chiêu ngơ ngác hỏi: “Có loại vé năm này nữa cơ á?”

Mạnh Ngôn Khê ngẫm nghĩ: “Đại khái là thế.”

Khuôn viên Đại học Sư phạm Tuế Nghi rất rộng, từ cổng Tây đi bộ đến khu ký túc xá giáo viên của Kim Chiêu mất hơn nửa tiếng. Cũng may tuy trong trường có phân luồng người và xe, nhưng khu vực cấm xe chủ yếu là khu giảng đường, xe có thể chạy thẳng đến dưới chân khu ký túc xá.

Ánh đèn đường vàng vọt chiếu lên những dãy nhà tường đỏ ngói xám, mang phong cách kiến trúc kiểu cũ của Liên Xô những năm thế kỷ trước. Ký túc xá dựa vào núi nên không khí đượm mùi cỏ cây và hơi ẩm.

Đại học Sư phạm có vài khu ký túc xá giáo viên, cả trong và ngoài trường. Đây là khu nhỏ nhất nằm trong khuôn viên trường, chủ yếu dành cho giáo viên trẻ.

Mạnh Ngôn Khê xuống xe, lấy hành lý từ cốp ra.

Kim Chiêu vội chạy xuống giành lấy: “Để tớ tự mang lên là được rồi.”

Mạnh Ngôn Khê kéo tay cầm vali lùi lại một bước, hất hàm về phía sau cô: “Đi thôi, còn mấy bước chân nữa đâu.”

Các dãy ký túc xá được bố trí song song, cùng hướng, hơi giống bố cục các dãy phòng học, chỉ là nhỏ hơn, bên ngoài cửa có hành lang hướng ra sân chung. Phòng Kim Chiêu ở tầng 1, thực ra cô cũng mới đến đây lần đầu, phải bật đèn pin điện thoại soi từng số phòng.

“136, đây rồi.” Kim Chiêu dừng bước.

Mạnh Ngôn Khê cũng dừng lại bên cạnh cô.

“Vào đi.” Anh đẩy chiếc vali đến trước mặt cô.

Đã quá muộn, anh không tiện vào trong. Một tay đút túi quần, tay kia xoay nhẹ chiếc điện thoại, anh nói: “Tạm biệt.”

Để không ảnh hưởng đến các giáo viên ở tầng thấp nghỉ ngơi, buổi tối khu ký túc xá không bật đèn hành lang, chỉ có một ngọn đèn đường leo lét ở lối vào cổng viện và ánh đèn sợi đốt trắng đêm hắt ra từ phòng quản lý ký túc xá bên cạnh. Càng vào sâu bên trong, ánh sáng càng yếu ớt rồi tắt hẳn.

Mạnh Ngôn Khê đứng đối diện cô, sau lưng là ánh trăng bàng bạc phác họa nên dáng người vai rộng eo thon vững chãi. Đôi mắt anh thật đẹp, nhưng cũng thật đen, thật sâu.

Kim Chiêu dựa lưng vào cửa, tim bỗng đập thình thịch liên hồi.

Cô siết chặt chiếc điện thoại trong tay.

Lời nói chực trào nơi cổ họng mấy lần rồi lại nuốt xuống vì sợ hãi. Cứ nghĩ đến câu sắp nói ra là tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Anh nói người thuộc hai thế giới khác nhau sớm muộn gì cũng sẽ tách ra.

Đúng là cô và Ngô Niệm thuộc hai thế giới, nhưng cô và anh thì sao?

Anh là con cưng của trời, được bao người vây quanh, ra tay quyên tặng cả trăm triệu; còn cô chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn, nỗ lực hết sức hơn hai mươi năm cũng chỉ là một giảng viên đại học bình thường, cầm đồng lương ít ỏi như mã xác nhận, nghiên cứu một đề tài mà đến anh cũng biết là đông như quân Nguyên.

Họ cũng là người của hai thế giới.

Nếu sớm muộn gì cũng chia xa, vậy thì cần gì làm điều thừa thãi, lưu lại phương thức liên lạc của nhau làm gì?

Cô thử mở miệng mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời.

Mạnh Ngôn Khê cũng không biết lấy đâu ra sự kiên nhẫn, không nói gì, cũng không rời đi, cứ đứng đó lẳng lặng nhìn cô.

Sự im lặng kéo dài thêm một giây cũng là sự giày vò xấu hổ, cuối cùng Kim Chiêu không chịu nổi nữa, cắn răng nói thẳng: “Có thể kết bạn WeChat không?”

May mà trời tối, nếu không Mạnh Ngôn Khê có thể thấy mặt cô đỏ bừng như gấc chín.

Nhưng dù trời tối, cô cũng không dám nhìn anh, cúi đầu nhìn chằm chằm chiếc điện thoại trên tay anh, nói một lèo cái cớ đường hoàng đã chuẩn bị sẵn: “Hôm nay thực sự cảm ơn cậu rất nhiều, lời nói thì sáo rỗng quá, tớ cũng chẳng có tiền, nên nếu được, tớ muốn viết cho cậu một bức thư cảm ơn.”

Đây là cái cớ cô vắt óc nghĩ ra trên đường về. Suốt dọc đường cô vừa lơ đễnh tiếp chuyện anh, vừa cố gắng vận dụng hết công suất não bộ.

Cô không biết Mạnh Ngôn Khê nghĩ thế nào, nhưng bản thân cô thấy cái cớ này quá hoàn hảo.

Đúng là người hai thế giới, nhưng cô đâu có si tâm vọng tưởng gì đâu, cô chỉ muốn viết thư cảm ơn thôi mà. Hôm nay anh giúp cô việc lớn như thế, chẳng lẽ không xứng đáng nhận một bức thư cảm ơn sao? Đến cô dạy môn tự chọn, học sinh thi qua chứng chỉ tiếng Anh cấp 4 cũng viết thư cảm ơn cô đấy thôi.

Nếu Mạnh Ngôn Khê từ chối, thì cũng chỉ là từ chối bức thư cảm ơn của cô, tình huống sẽ bớt ngượng ngùng hơn.

Mạnh Ngôn Khê im lặng.

Vốn dĩ khi nghe nửa câu đầu của cô, ngón cái anh đã lướt mở màn hình.

Cảm ứng điện thoại sáng lên rồi lại tắt ngúm.

“Cậu không nên đổi đối tượng nghiên cứu.” Một lúc lâu sau, Mạnh Ngôn Khê nói một câu đầy ẩn ý.

Kim Chiêu nghĩ nát óc một vạn lần cũng không ngờ tới câu trả lời trâu ông nọ cắm cằm bà kia này, ngạc nhiên ngước mắt lên: “Hả?”

Ngón tay thon dài của Mạnh Ngôn Khê nhanh chóng mở khóa điện thoại, vào mục mã QR WeChat rồi đưa ra trước mặt cô: “Kết bạn WeChat thì được, thư cảm ơn thì miễn đi. Chúng tôi không chạy KPI khoản này.”

“Ting” một tiếng, Kim Chiêu mơ màng kết bạn WeChat với Mạnh Ngôn Khê.

Lúc vào cửa, tim cô vẫn đập loạn xạ, trong đầu là một mớ bòng bong suy nghĩ về phản ứng vừa rồi của anh.

KPI, không phải, là câu nói trước đó: không nên đổi đối tượng nghiên cứu.

Cô đổi đối tượng nghiên cứu bao giờ? Chẳng phải cô vẫn luôn nghiên cứu Shakespeare sao?

Giờ phút này cô đã hoàn toàn quên béng câu nói dỗi lúc đầu rằng mình nghiên cứu “sắt thép”.

Tim cô vẫn chưa bình ổn, giơ tay quờ quạng tìm công tắc đèn trên tường, không để ý trong đêm tối tĩnh lặng, tiếng bước chân sột soạt vang lên trên nền đất.

Mạnh Ngôn Khê thấy cô vào cửa liền rời đi, giữ khoảng cách lịch sự không bước vào phòng cô.

Đôi giày da thủ công Ý dẫm lên gạch hành lang, phát ra âm thanh trầm ổn và nhẹ nhàng.

Điện thoại cầm trên tay, giao diện WeChat hiện lên dòng chữ nhỏ màu xám: Bạn đã thêm Chiêu Chiêu Mộ Mộ.

Ngón tay thon dài bấm vào ảnh đại diện của đối phương.

Đó là ảnh chụp cô, chắc là chụp hồi còn ở Anh. Bối cảnh là cánh cửa vòm kiểu trung cổ hé mở, ngoài cửa thấp thoáng dây leo xanh rủ xuống ban công đá. Kim Chiêu lười biếng cuộn mình trên chiếc ghế trong phòng, tay cầm một cuốn sách tiếng Anh cũ kỹ. Ánh nắng xuyên qua cửa và rèm voan rọi lên khuôn mặt trắng trẻo điềm tĩnh của cô, tông màu ấm áp và dịu dàng.

Mạnh Ngôn Khê gõ nhẹ hai cái vào bức ảnh, phóng to hình cô lên ngắm nghía.

“Á!” Một tiếng hét thất thanh bỗng vang lên từ phía sau.

Sắc mặt Mạnh Ngôn Khê biến đổi, quay người chạy như bay trở lại.

10 giờ rưỡi tối, khu ký túc xá giáo viên số 7 náo loạn.

Kim Chiêu ngồi trong phòng quản lý, mặt cắt không còn giọt máu. Mạnh Ngôn Khê đứng bên cạnh, trông vẫn trầm ổn, điềm tĩnh như mọi khi, nhưng Kim Chiêu nghi ngờ chắc anh cũng bị dọa cho hết hồn rồi.

Dù sao thì anh đến nhện còn sợ, chắc chắn rắn thì càng sợ hơn chứ?

Phòng cô có rắn.

Khoảnh khắc Kim Chiêu bật đèn lên, bất ngờ chạm trán ngay với con vật bò sát đang trườn trên sàn nhà, cô sợ đến mức hét toáng lên tại chỗ.

Đại học Sư phạm Tuế Nghi nằm dưới chân núi, non xanh nước biếc, khuôn viên rộng lớn, môi trường sinh thái tốt như vậy, người thích thì động vật càng thích. Bác quản lý lập tức gọi nhân viên bảo vệ đến. Bảo vệ trường có kinh nghiệm phong phú trong việc này, nhoáng cái đã bắt được con rắn, trước khi đi còn cười hì hì giơ lên cho Kim Chiêu xem, bảo: “Không sao đâu, rắn không độc.”

Kim Chiêu lại bị dọa thêm lần nữa, kêu khẽ một tiếng, phản xạ quay đầu đi chỗ khác.

Mạnh Ngôn Khê đứng ngay cạnh cô, chóp mũi cô vô tình chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh.

Cứng quá.

Đầu óc Kim Chiêu trống rỗng trong tích tắc, theo bản năng ngước mắt lên, giây tiếp theo chạm phải đôi mắt đen thẫm của người đàn ông, máu nóng dồn thẳng lên mặt.

Group chat của khu ký túc xá nổ tung, có giáo viên chụp ảnh con rắn gửi vào nhóm, bảo đã xử lý xong, mọi người yên tâm.

Thà không gửi còn hơn, gửi vào rồi những người vốn không biết gì cũng bị dọa cho phát khiếp, nhốn nháo cả lên.

“Đừng gửi ảnh chứ! Thu hồi mau!”

“Sợ quá đi mất! Tôi vừa vào cổng trường, giờ không dám về phòng nữa rồi! Thôi tôi ra khách sạn đối diện ngủ tạm một đêm đây.”

“Tôi ở phòng 135 ngay cạnh vách đây, cửa sổ đóng chặt rồi, người đang trùm chăn run cầm cập đây này.”

“Cô 135 ơi, hay là dậy kiểm tra gầm giường trước đi đã ha ha ha!”

“Biến!”

“Tôi vốn định mai mới về nhà, giờ gọi chồng đến đón luôn đây.”

Bác quản lý vội vàng nhắn tin trấn an: Mong các thầy cô yên tâm, đã báo cáo lên trên, ngày mai phòng hậu cần sẽ thống nhất phun thuốc đuổi côn trùng và bò sát.

Cuộc thảo luận trong nhóm nhanh chóng lắng xuống.

Thuốc thì mai mới phun, đêm nay Kim Chiêu đánh chết cũng không dám ngủ lại căn phòng đó. Cuối cùng, cô lại một lần nữa ngồi lên xe Mạnh Ngôn Khê, anh tiện đường đưa cô ra khách sạn đối diện trường.

Trên xe, Kim Chiêu thấy Mạnh Ngôn Khê im lặng khác thường, tự giác xin lỗi: “Xin lỗi nhé, làm cậu sợ rồi.”

Mạnh Ngôn Khê im lặng khoảng ba giây, nghiêng đầu nhìn cô: “Ai bảo với cậu là tôi sợ?”

Kim Chiêu thấy hơi oan ức.

Khách sạn gần trường nhất nằm đối diện cổng Nam, là một khách sạn bình dân, cơ sở vật chất hơi cũ. Giấy tờ tùy thân của Kim Chiêu để trong vali, Mạnh Ngôn Khê bảo cô đừng lôi ra cho phiền, dùng giấy tờ của anh để làm thủ tục nhận phòng giúp cô.

Kim Chiêu đi theo anh, vẫn không yên tâm xác nhận lại lần nữa: “Cậu không bị dọa thật đấy chứ?”

Dù sao con trai nhà họ hình như đều rất sợ động vật, người thì sợ chim, người thì sợ nhện.

Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng liếc cô một cái.

Kim Chiêu không biết tại sao lại bật cười, vội quay mặt đi.

“Cô giáo Chiêu!” Bên cạnh bỗng có người gọi cô.

Một nữ sinh dáng người cao gầy mảnh khảnh, buộc tóc đuôi ngựa, tay trong tay với một nam sinh cũng cao gầy bước ra từ thang máy.

Đúng là sinh viên đại học có khác, nếu là học sinh cấp hai cấp ba, nửa đêm đi với bạn trai ở ngoài mà gặp giáo viên thì chạy mất dép rồi, đằng này sinh viên còn thoải mái chào hỏi.

Thực ra Kim Chiêu không nhớ rõ nữ sinh này là ai, cô mới dạy được một tháng, lớp ghép đông sinh viên, cô lại hay quên mặt. Nhưng nhìn phản ứng của đối phương thì chắc chắn là học trò của cô rồi, nên cô cười tươi đáp lại: “Chào hai em.”

Nữ sinh kéo bạn trai lại gần, tự nhiên kể với Kim Chiêu: “Bạn trai em nhân dịp nghỉ lễ đến thăm em, vừa xuống tàu cao tốc, bọn em đi ăn chút gì đó đã ạ.”

Kim Chiêu dặn dò: “Đi đi, chú ý an toàn nhé.”

Lúc này, Mạnh Ngôn Khê làm xong thủ tục nhận phòng, nhận thẻ phòng từ lễ tân, vừa quay người lại thì ánh mắt nữ sinh chạm trúng mặt anh, mắt cô bé sáng rực lên, thốt lên “Oa” một tiếng ngay tại chỗ.

“Cô ơi, bạn trai cô đẹp trai quá!” Cô nữ sinh tính tình cởi mở không tiếc lời khen ngợi.

Kim Chiêu ngớ người, chưa kịp phản ứng thì nữ sinh đã nhìn chằm chằm vào tấm thẻ phòng trên tay Mạnh Ngôn Khê đầy ẩn ý, rồi nháy mắt tinh nghịch với Kim Chiêu: “Cô giáo Chiêu, chúc mừng cô thoát ế nhé! Hai người cũng phải chú ý an toàn đấy ạ!”

Đến khi Kim Chiêu hiểu ra cái “chú ý an toàn” này là ám chỉ biện pháp an toàn để không “ra sản phẩm” thì đôi trẻ đã khoác tay nhau vui vẻ chạy biến.

Kim Chiêu: “…”

Một ngày đầy rẫy những tình huống kịch tính và trớ trêu!

Trước Tiếp