Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 3

Trước Tiếp

Trường Trung học Phụ thuộc trường Đại học Tuế Nghi (gọi tắt là Trường Trung học Phụ thuộc) được mệnh danh là trường cấp ba tốt nhất toàn tỉnh. Trong giới phụ huynh thường truyền tai nhau một câu: “Vào được Trường Trung học Phụ thuộc coi như đã đặt một chân vào cổng trường đại học trọng điểm.”

Ngôi trường này áp dụng chế độ phân loại lớp học khắc nghiệt đến mức khiến học sinh phải “cuốn” sống “cuốn” chết. Căn cứ vào thành tích cuối mỗi học kỳ, học sinh toàn khối sẽ bị luân chuyển giữa các lớp Song song, lớp Thực nghiệm và lớp Mũi nhọn. Đặc biệt, trên đỉnh “thần đàn” của trường còn có một lớp A huyền thoại, là nơi mà các bậc phụ huynh tôn sùng như tín ngưỡng. Nghe đồn học sinh của lớp này tệ nhất cũng phải đỗ vào các trường đại học thuộc nhóm 985.

Sàn là 985, còn trần thì không thể đo đếm được.

Không chỉ dừng lại ở việc học trường đại học nào, mà nghe đâu từng có một cựu học sinh lớp A, nay là một doanh nhân thành đạt nhưng ít ai biết tên, đã quay lại quyên góp cả một tòa nhà cho trường.

Kim Chiêu vào lớp A năm lớp 11.

Mùa hè năm ấy, thành phố Tùy Nghi nóng như đổ lửa. Sáng sớm, không khí còn vương chút hơi mát nhưng tiếng ve trên những tán cây ngô đồng đã râm ran không dứt.

Từ 7 giờ 20 đến 7 giờ 50 là giờ truy bài buổi sáng của trường. Kim Chiêu bước đến trước cửa văn phòng của cô giáo Trần Thuật – chủ nhiệm lớp A, trong tiếng đọc bài vang vọng khắp nơi.

Cuối học kỳ 1 năm lớp 10, cô xếp hạng 36 toàn khối, sang học kỳ này được chuyển lên lớp A. Hôm nay là ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ hè, Kim Chiêu đến lớp A để báo danh.

Các giáo viên cùng tầng dùng chung một văn phòng lớn. Giờ này giáo viên bộ môn chưa đến, còn giáo viên chủ nhiệm thì đang quản lớp truy bài, nên giọng cô Trần Thuật vọng ra từ bên trong nghe có chút vang vọng.

“Em và Mạnh Ngôn Khê đang hẹn hò phải không?”

Kim Chiêu vừa giơ tay định gõ cửa thì nghe thấy ba chữ “Mạnh Ngôn Khê”, ngón tay khẽ cong lên rồi khựng lại giữa không trung.

Ở trường Trung học Phụ thuộc, chắc chẳng ai là không biết Mạnh Ngôn Khê. Thực tế, với tần suất xuất hiện dày đặc trên bảng vàng danh dự và diễn đàn trường, e là đến con mèo hoang trong trường cũng từng nghe qua danh tiếng của cậu.

Cô ngước mắt lên, tầm nhìn tự nhiên lọt qua khe cửa đang khép hờ.

Trần Thuật là một giáo viên nữ còn khá trẻ, cô ấy ngồi ở vị trí giữa văn phòng, trước mặt là một nữ sinh. Nữ sinh mặc đồng phục, buộc tóc đuôi ngựa, cúi đầu, dáng người mảnh khảnh cao ráo.

Kim Chiêu do dự một thoáng giữa việc đứng đợi hay tránh đi chỗ khác.

Khi cô vừa quay người định rời đi thì nghe thấy giọng nữ sinh nghèn nghẹn: “Em xin lỗi cô, dù rời khỏi lớp A em vẫn sẽ cố gắng học tập.”

Sau đó họ nói thêm gì nữa thì Kim Chiêu không nghe rõ.

Cô đi ra chỗ rẽ cầu thang, tiếng truy bài từ bốn phía vọng lại. Cô lấy tai nghe từ trong cặp sách ra, dựa lưng vào tường nghe bài khóa tiếng Anh.

Khi giờ truy bài sắp kết thúc, tiếng bước chân từ phía trên truyền xuống. Kim Chiêu ngẩng đầu lên.

Nữ sinh kia rất xinh đẹp, da trắng, dáng người dong dỏng cao, đôi chân dài miên man. Lúc đi xuống, cô bạn cúi đầu rất thấp, nhưng vì Kim Chiêu đang đứng ở dưới nên vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt đỏ hoe của bạn ấy.

Đối phương không chú ý đến sự tồn tại của cô, lướt qua người cô. Kim Chiêu kịp nhìn thấy thẻ tên cài trên ngực áo đồng phục: Ngô Phỉ.

Chuông báo hết giờ truy bài vang lên, Ngô Phỉ chạy chậm xuống cầu thang.

Khi Kim Chiêu quay lại văn phòng của cô Trần Thuật, các giáo viên đã đến đông hơn một nửa. Người thì ăn sáng, người thì trò chuyện, có người lại đang mắng học sinh.

Cô Trần Thuật nhìn thấy cô liền cười tươi vẫy tay: “Là Kim Chiêu phải không?”

“Em chào cô ạ.” Kim Chiêu bước đến trước bàn làm việc, ngoan ngoãn chào hỏi.

Cô Trần Thuật trông còn rất trẻ, khoảng chừng 30 tuổi, trang điểm nhẹ nhàng, mái tóc xoăn tự nhiên. Khi Kim Chiêu đến gần, cô ấy cũng đứng dậy: “Đi nào, cô dẫn em về lớp.”

Hành lang giờ ra chơi náo nhiệt như cái chợ vỡ, học sinh nô đùa, trêu chọc nhau, tiếng cười nói, tiếng chửi thề, thi thoảng xen lẫn vài tiếng la hét.

Kim Chiêu ôm cặp sách đi theo sau lưng cô Trần Thuật. Cô giáo nghiêng người né một nhóm học sinh đang rượt đuổi nhau, rồi quay lại mỉm cười với Kim Chiêu: “Cô Tô đã kể với cô về em rồi, cô ấy bảo em rất xuất sắc. Lúc mới vào lớp 10 em học lớp Song song, sang học kỳ 2 đã lên lớp Thực nghiệm, và học kỳ này thì vào lớp A. Cô ấy bảo em đã rất nỗ lực, tiến bộ cực nhanh.”

Cô Tô là chủ nhiệm cũ của Kim Chiêu. Khác với cô Trần Thuật trẻ trung, cô Tô là một giáo viên lớn tuổi, trạc tuổi mẹ cô, và Kim Chiêu rất quý mến bà.

Vừa trò chuyện, hai cô trò vừa đi đến lớp A.

Lúc vào cửa, một nam sinh bất ngờ lao từ trong ra, suýt nữa thì va phải cô Trần Thuật. Cô ấy cười mắng: “Lạc Hoành!”

Nam sinh tên Lạc Hoành dáng người cao ráo, đôi mắt rất tròn, cười lên lộ hàm răng trắng bóng: “Chị Thuật, em xin lỗi… Oa! Đây là bạn mới chuyển lên lớp mình hả chị?”

Lạc Hoành nói được nửa câu thì đôi mắt dán chặt vào Kim Chiêu đang đứng sau lưng cô giáo.

Cô bạn mới có làn da trắng đến phát sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn, đường nét thanh tú, đôi mắt hạnh hiền lành trong veo. Bên dưới là bọng mắt hơi ửng hồng, cong cong như vầng trăng non.

Cô Trần Thuật dẫn Kim Chiêu lên bục giảng, giới thiệu ngắn gọn với cả lớp.

Lạc Hoành đi đầu vỗ tay, cả lớp hưởng ứng nhiệt liệt. Giữa tiếng ồn ào, có nữ sinh quay sang thì thầm với bạn cùng bàn: “Bạn ấy xinh quá đi mất!”

Bàn thứ ba cạnh cửa sổ có hai chỗ trống, cô Trần Thuật dẫn Kim Chiêu đi xuống: “Em ngồi đây…”

Đang sắp xếp dở thì cô bỗng dừng lại, nhìn khuôn mặt Kim Chiêu rồi bất chợt đổi ý, ánh mắt quét nhanh một lượt quanh lớp.

Kim Chiêu im lặng đứng bên cạnh chờ cô sắp xếp, cô Trần Thuật nói nhanh: “Được rồi, em cứ ngồi đây đi.”

Cô ấy quay đầu về phía một nam sinh ngồi cuối lớp, cao giọng nói: “Lớp trưởng, em chuyển lên đây ngồi cùng bàn với bạn mới nhé. Mạnh Ngôn Khê đến thì bảo cậu ấy xuống chỗ em ngồi.”

Nam sinh đeo kính kia đang ngồi một mình ở bàn áp chót, đang cắm cúi làm đề thi, nghe thấy tiếng gọi thì ngẩng đầu nhìn Kim Chiêu.

“Vâng ạ.”

Sắp xếp chỗ ngồi xong xuôi, cô Trần Thuật rời đi. Lúc đi ngang qua cửa, Lạc Hoành lại cười cợt nhả: “Chị Thuật, anh Ngôn của em không xứng ngồi cùng bàn với bạn mới hay sao thế?”

Cô Trần Thuật chẳng thèm chấp cậu ta, trong lòng thầm mắng một câu “đồ họa thủy”.

Đi được một đoạn xa, cô ấy mới quay lại dặn Lạc Hoành: “Mạnh Ngôn Khê đến thì bảo cậu ấy lên văn phòng gặp tôi.”

“Rõ thưa chị!”

Bạn cùng bàn mới tên là Quý Hạo Hiên, là lớp trưởng lớp A, kiêm cán sự môn Ngữ văn. Quý Hạo Hiên khá ít nói, giới thiệu bản thân xong là lại tiếp tục cúi đầu làm đề.

Kim Chiêu ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Nữ sinh bàn trên bỗng nhiên bật cười “phụt” một tiếng, quay xuống nhìn cô cười tủm tỉm: “Chị Thuật sắp xếp quả này đúng là đỉnh của chóp, quá đỉnh.”

Kim Chiêu ngơ ngác.

Cô bạn cười với cô: “Chào cậu, tớ là Tư Điềm, cậu có thể gọi tớ là Điềm Điềm.”

“Chào Điềm Điềm, tớ là Kim Chiêu.”

“Tớ biết rồi, lúc cậu đi qua cửa sổ trong giờ truy bài tớ đã nhìn thấy cậu.” Tư Điềm nháy mắt, không tiếc lời khen ngợi, “Cậu xinh thật đấy, nhìn một cái là chú ý ngay.”

“Cảm ơn cậu.” Kim Chiêu mím môi cười, “Cậu cũng rất xinh.”

“Vẫn thua cậu một bậc.” Tư Điềm xua tay, rồi bỗng nhiên làm ra vẻ thần bí ghé sát lại hỏi, “Cậu biết cậu đang ngồi vào chỗ của ai không?”

Cô bạn chụm tay lên miệng thì thầm, tự hỏi tự trả lời: “Mạnh Ngôn Khê đấy.”

Kim Chiêu rũ mắt lấy sách giáo khoa mới từ trong cặp ra, khẽ đáp: “Tớ biết.”

Mắt Tư Điềm sáng rực lên: “Cậu biết đây là chỗ của Mạnh Ngôn Khê á?”

Là học sinh cùng khóa, Kim Chiêu không thể không biết Mạnh Ngôn Khê.

Thi đỗ vào trường Trung học Phụ thuộc với thành tích thủ khoa toàn thành phố, phát biểu trước toàn trường trong lễ khai giảng, năm nào cũng vững vàng ngôi vị số 1 toàn khối, giải thưởng các cuộc thi lớn nhỏ cầm đến mỏi tay, ảnh vinh danh cậu chiếm đến một nửa “giang sơn” trên bức tường danh dự của trường.

Không chỉ có thành tích học tập khủng, Mạnh Ngôn Khê còn cực kỳ đam mê thể thao: bóng rổ, trượt tuyết, đua xe… môn nào cũng chơi rất cừ. Điều cốt yếu nhất là cậu lại sở hữu vẻ ngoài thanh lãnh, tuấn tú. Mạnh Ngôn Khê không thuộc kiểu ưa nhìn thông thường, dù quả thực cậu rất ưa nhìn, mà là kiểu đại soái ca kinh diễm khiến người ta yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Về nhan sắc của Mạnh Ngôn Khê, không thể không nhắc đến câu nói lưu truyền trong giới học sinh: “Nhan sắc của trường Trung học Phụ thuộc có mười phần, thì Mạnh Ngôn Khê một mình chiếm tám.”

Kim Chiêu không biết thiên tài nào đã nghĩ ra câu này, lần đầu tiên nghe thấy, cô chỉ muốn thay Tào Thực cảm ơn người đó.

Thiếu nữ 16 tuổi đang ở độ tuổi dễ rung động nhất. Một cơn mưa rào, một ngã rẽ tình cờ, hay một lần lướt qua nhau cũng đủ dệt nên những niềm vui thầm kín chẳng ai hay biết. Kim Chiêu biết có rất nhiều nữ sinh thích Mạnh Ngôn Khê, chỉ để trộm nhìn cậu một cái mà sẵn sàng đi đường vòng thật xa qua cửa lớp A để “vô tình lướt qua”.

Trường Trung học Phụ thuộc nổi tiếng với hồ Thính Vãn, trên hồ có cây cầu vòm bằng đá cẩm thạch trắng, bên cạnh là rừng thông sam tím ngắt, là một trong những thắng cảnh thưởng xuân của thành phố Tuế Nghi.

Và chỗ ngồi của Mạnh Ngôn Khê cũng được ví von là một trong những thắng cảnh thưởng xuân của trường.

Kim Chiêu muốn không biết cũng khó, nhưng cô chỉ đáp: “Cô giáo vừa bảo thế.”

Tư Điềm định nói thêm gì đó thì chuông vào học vang lên, cuộc trò chuyện đành dang dở.

Tiến độ học tập của lớp A nhanh khủng khiếp, cả ngày hôm đó Kim Chiêu phải căng mình ra học.

Năm ấy thành phố Tuế Nghi vẫn chưa áp dụng kỳ thi đại học mới mà vẫn phân ban Tự nhiên – Xã hội nghiêm ngặt. Trường Trung học Phụ thuộc phân ban vào học kỳ 2 lớp 10, Kim Chiêu chọn ban Tự nhiên. Cô có một ưu điểm lớn là học đều các môn, nhưng chính điều này lại khiến cô cực kỳ đau đầu khi chọn ban. Cô không biết mình thực sự thích gì, cuối cùng đành chọn ban Tự nhiên với tâm thế “Học giỏi Toán Lý Hóa, đi khắp thiên hạ không sợ ai”.

Giờ tự học buổi tối của học sinh ngoại trú kết thúc lúc 9 giờ. Kim Chiêu xếp gọn sách giáo khoa mới nhận vào ngăn bàn.

Suốt cả ngày hôm đó, Mạnh Ngôn Khê không xuất hiện.

Ngoài Mạnh Ngôn Khê, trong lớp còn một chỗ trống nữa. Tư Điềm bảo đó là chỗ của Lộ Cảnh Việt.

Lộ Cảnh Việt và Mạnh Ngôn Khê là anh em họ, nghe nói cứ đến kỳ nghỉ là hai anh em lại sang Thụy Sĩ tránh nóng, giờ vẫn chưa về.

Chẳng biết câu nào của Tư Điềm đã gieo rắc ảo tưởng cho Kim Chiêu mà đêm đó cô mơ thấy Mạnh Ngôn Khê.

Cô mơ thấy Mạnh Ngôn Khê mãi đến sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, khi trời đã trở lạnh mới quay lại trường. Do bỏ lỡ quá nhiều bài vở, thành tích của cậu tụt dốc thê thảm, thế là cô nghiễm nhiên chiếm ngôi vương, trở thành học sinh đứng nhất khối và được nhà trường thưởng cho 1 triệu tệ.

Tiếng chuông báo thức lôi cô về thực tại.

Mùa hè trời sáng sớm, nắng mai xuyên qua rèm cửa chiếu lên giường. Kim Chiêu ngồi dậy, dụi mắt tiếc nuối: Đứng nhất khối có được thưởng 1 triệu tệ không nhỉ?

Hình như là không, phải là Thủ khoa hoặc đỗ vào top 2 trường đại học hàng đầu mới có.

Cô tặc lưỡi, thôi kệ đi.

Người ta thường bảo giấc mơ và hiện thực luôn trái ngược nhau. Trước đây Kim Chiêu không tin, nhưng hôm nay cô đã được kiểm chứng ngay tức khắc.

Sáng sớm vừa ra khỏi cửa đã bắt được xe buýt, cô đến trường sớm hơn tận 15 phút.

Giờ này xung quanh vẫn vắng tanh, nhưng chỗ ngồi của cô đã có người.

Nam sinh kia đang gục xuống bàn ngủ bù. Thân hình cao lớn co ro trong bộ bàn ghế chật hẹp, xương bả vai hơi nhô lên, khuỷu tay chống xuống bàn, cổ tay buông thõng tự nhiên đặt sau gáy. Ngón tay thon dài luồn trong mái tóc đen nhánh, lấp ló đường xương hàm góc cạnh, trắng trẻo.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đã leo lên ngọn cây ngô đồng, những tia nắng vàng xiên qua kẽ lá rọi lên mái tóc cậu, dát lên vẻ thanh lãnh kiêu ngạo ấy một lớp hào quang dịu dàng.

Kim Chiêu ngượng ngùng đứng chôn chân tại chỗ.

Nghĩ ngợi một lúc, cô quyết định bước tới, gõ nhẹ lên mặt bàn.

Người kia vẫn không tỉnh.

Kim Chiêu lên tiếng: “Mạnh Ngôn Khê.”

Cô gọi đến tiếng thứ hai, người nọ mới lờ đờ tỉnh dậy, ngẩng đầu lên khỏi khuỷu tay.

Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp vương nét ngái ngủ và lạnh lùng, lúc này tràn đầy sự khó chịu vì bị đánh thức.

“Cậu là ai?”

Giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lẽo thấu xương. Kim Chiêu nghĩ thầm, nếu âm thanh có hình hài, chắc lúc này cô đã bị đánh bay khỏi trường Trung học Phụ thuộc rồi.

Đúng lúc đó, Lạc Hoành ở bàn sau xách cặp đi vào từ cửa sau với dáng vẻ cà lơ phất phơ, thấy thế liền cười hì hì giải thích: “Bạn ấy là Kim Chiêu, học sinh mới chuyển lên lớp mình đấy. Chị Thuật xếp bạn ấy ngồi đây, còn cậu xuống ngồi chỗ Quý Hạo Hiên.”

Mạnh Ngôn Khê mệt mỏi vuốt mặt, chống tay lên bàn đứng dậy.

Cậu còn cao hơn cả trong lời đồn. Ở khoảng cách gần thế này, Kim Chiêu phải ngước lên rất cao mới nhìn rõ mặt cậu.

Làn da trắng lạnh, sống mũi cao thẳng tắp, tuấn tú nhưng không mất vẻ nam tính. Do gục xuống bàn ngủ nên má phải hằn lên vệt đỏ, tóc mái trước trán hơi rối.

Lúc lướt qua người Kim Chiêu, cậu lịch sự bỏ lại một câu: “Xin lỗi.”

Giọng nói sạch sẽ, lành lạnh như giọt sương mai trên đầu ngọn trúc chốn rừng sâu buổi sớm mùa hạ.

Kim Chiêu ấp úng: “Không, không có gì.”

Lạc Hoành ở phía sau hỏi với theo: “Cậu về lúc nào thế?”

Nam sinh có dáng người cao gầy đi xuống cuối lớp, giọng nói xa dần, càng nghe càng thấy khàn đặc vẻ mệt mỏi: “Sáng nay.”

“Không cần ngủ bù để chỉnh lại đồng hồ sinh học à?”

“Đang chỉnh đây.”

Kim Chiêu: “…”

Đến trường để chỉnh đồng hồ sinh học á?

Học sinh lục tục kéo đến. Kim Chiêu ngồi xuống, định lấy sách giáo khoa Ngữ văn trong ngăn bàn ra truy bài. Tay vừa thò vào đã chạm trúng một túi nilon.

Tiếng túi nilon sột soạt vang lên, chưa kịp phản ứng thì cô đã lôi vật đó ra ngoài.

Một chiếc túi nilon trắng trong suốt, bên trên in tên hiệu thuốc. Xuyên qua khe hở của dòng chữ màu xanh lam in đậm, Kim Chiêu bất ngờ chạm trán với hộp đồ vật nằm trên cùng.

Hộp màu trắng pha xanh nhạt, ở vị trí “vàng” in mấy chữ to đùng:

SIÊU MỎNG, kh*** c*m BA TRONG MỘT.

Phía trên là logo của một thương hiệu kế hoạch hóa gia đình nổi tiếng.

Thiếu nữ 16 tuổi như nụ hoa dành dành mới hé, thuần khiết non nớt, chưa từng trải sự đời. Hiểu biết của cô về chuyện này chỉ giới hạn trong một chương sách giáo khoa Sinh học nói năng ấp úng và những dãy “áo mưa” bày ở quầy thu ngân siêu thị mà mỗi lần lướt qua cô đều vội vã quay đi.

Vậy mà lúc này, Kim Chiêu lại vô tư cầm cả một gói trên tay.

Khoảnh khắc nhận ra đó là gì, máu nóng dồn hết lên mặt, lòng bàn tay Kim Chiêu nóng rực, ngón tay buông lỏng. Túi nilon “bộp” một cái rơi xuống bàn, chững lại ở mép bàn nửa giây rồi ngay lập tức rơi “bịch” xuống đất.

Túi nilon không buộc miệng, đồ đạc bên trong văng tung tóe khắp sàn.

Mạnh Ngôn Khê vừa đổi chỗ xong, đang định tiếp tục ngủ bù thì nghe thấy tiếng động liền mở mắt ra.

Sắp đến giờ truy bài, hôm nay truy bài môn Văn nên cô Trần Thuật đã đứng trên bục giảng. Nghe thấy tiếng động, cô ấy tự nhiên nhìn về phía Kim Chiêu.

Kim Chiêu hoàn hồn, vội vàng rời khỏi chỗ ngồi cúi xuống nhặt.

Một tay cô cầm cái túi nilon, tay kia lia lịa nhặt những món đồ “người lớn” vương vãi trên sàn.

Một hộp, hai hộp, ba bốn hộp…

Đầu ngón tay cô nóng ran, mặt đỏ bừng bừng.

Khi cô vươn tay định nhặt hộp cuối cùng, những ngón tay thon dài không thuộc về cô đã nhanh hơn một bước, nhặt món đồ lên.

Mạnh Ngôn Khê ngồi xổm trước mặt cô, đôi mắt đào hoa đen láy nhìn cô chăm chú, ánh mắt hoàn toàn trái ngược với vẻ bối rối của cô.

Cô thì ngượng ngùng, hoảng loạn, trở tay không kịp.

Còn cậu thì lạnh lùng, bình thản, mặt không cảm xúc. Cứ như thể thứ họ đang cầm trên tay không phải là bao cao su, mà là hộp phấn viết rơi vãi, nhặt lên lát nữa nộp cho giáo viên vậy.

Thậm chí cậu còn thuận tay xoay xoay hộp đó vài vòng, dáng vẻ tự nhiên y hệt lúc xoay bút. Đồng thời, tay kia chìa ra trước mặt cô: “Xin lỗi, đưa cho tôi.”

Còn 5 phút nữa là đánh trống, học sinh vào lớp ngày càng đông, tiếng cười nói râm ran lướt qua bên cạnh họ. Tư Điềm và Quý Hạo Hiên cũng vừa tới, kẻ trước người sau đi về phía chỗ ngồi.

“Mạnh Ngôn Khê, cậu đến trường rồi à? Ơ, hai người đang nhặt cái gì đấy?”

Giọng Tư Điềm vang lên ngay bên tai, Kim Chiêu như cầm phải củ khoai lang nóng bỏng tay, vội vàng nhét cái túi nilon vào lòng Mạnh Ngôn Khê.

Mạnh Ngôn Khê điềm nhiên đứng dậy, nói với cô: “Cảm ơn.”

Kim Chiêu: “…”

Cổ họng như bị nghẹn ứ, câu “không có gì” cô cạy miệng mãi cũng chẳng nói ra lời.

Trước Tiếp