Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Gió đêm đầu hạ mang theo hơi nóng, khẽ lay động những lọn tóc con trên trán thiếu nữ.
Lông mày Kim Chiêu không đậm nhưng dáng lại rất đẹp, thanh thoát như núi xa trong tranh thủy mặc Giang Nam. Đôi mắt hạnh trong veo sạch sẽ, bọng mắt cười tựa như hai vầng trăng non nhạt màu.
Sự trong trẻo ấy dường như tỏa ra một loại tiên khí, khiến người ta bất giác muốn che chở.
Đứng trước đôi mắt ấy, Mạnh Ngôn Khê thậm chí không nỡ tiếp tục dìm hàng Lộ Cảnh Việt. Nhưng mà người trong sáng thì nhìn cái gì cũng trong sáng, Kim Chiêu hoàn toàn không nghĩ theo hướng đen tối của cậu.
Cô ngước mặt lên, mờ mịt nhìn cậu, không hiểu ý tứ câu nói vừa rồi. Một lát sau, dường như đã hiểu ra, cô nhỏ giọng dò hỏi: “Ý cậu là muốn tớ nhắn cậu ấy chăm chỉ học tập hơn phải không?”
Mạnh Ngôn Khê: “?”
Kim Chiêu gật gật đầu tán thành: “Lộ Cảnh Việt đúng là thông minh thật, bài thầy cô giảng cậu ấy nghe một lần là có thể suy một ra ba. Cậu ấy chỉ hơi lười, không thích làm bài tập thôi, nếu chịu khó hơn một chút thì việc lọt vào top đầu khối chắc không khó đâu.”
Mạnh Ngôn Khê: “…” Đủ rồi đấy.
“Tạm biệt.”
Mạnh Ngôn Khê quay người bỏ đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại.
Thậm chí cậu còn vội vàng băng qua đường như chạy trốn.
Tuy con phố này chỉ là đường nhánh nhỏ, chỉ đủ hai làn xe, xe cộ không đông đúc và người đi bộ thường tiện đâu đi đấy chứ không nhất thiết phải tìm vạch kẻ đường, nhưng Mạnh Ngôn Khê thì khác. Mạnh Ngôn Khê rất có nguyên tắc, vừa nãy cậu còn khinh bỉ Vu Lỗi và đám bạn du côn của hắn vượt đèn đỏ cơ mà.
Kim Chiêu ngơ ngác nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của thiếu niên, ngẫm nghĩ lại logic của mình.
Mạnh Ngôn Khê đột nhiên nói với cô: Lộ Cảnh Việt không phải người đứng đầu khối.
Không có đầu không có đuôi, ngụ ý chẳng phải là hy vọng cậu ấy trở thành người đứng đầu khối sao? Hơn nữa với cái đầu của Lộ Cảnh Việt, dù không đứng nhất thì đứng nhì khối chắc cũng nằm trong tầm tay.
Mạnh Ngôn Khê sải bước nhanh sang bên kia đường, hội họp với Lộ Cảnh Việt. Lộ Cảnh Việt nhìn qua vai cậu, vẫy tay chào Kim Chiêu một cách thân thiện.
Kim Chiêu càng tin chắc vào suy luận của mình. Lộ Cảnh Việt quả là một người bạn cùng bàn tốt. Cô mỉm cười đáp lại, rồi một mình đi về phía trạm xe buýt.
“Sao ông lại ở đây?”
Mạnh Ngôn Khê đi lướt qua Lộ Cảnh Việt, không biết do đường hẹp hay cố ý mà va mạnh vào vai cậu ấy, khiến Lộ Cảnh Việt phải lùi lại một bước.
Lộ Cảnh Việt chẳng hề giận, dù giọng điệu đối phương nghe đầy mùi thuốc súng, cậu ấy vẫn điềm nhiên đáp: “Tôi vừa từ phòng bảo vệ ra, cùng đường với ông.”
Mạnh Ngôn Khê cau mày.
Lộ Cảnh Việt cười như không cười: “Mạnh Ngôn Khê, ông mất cảnh giác quá đấy. Tôi đi theo ông lâu như thế mà ông cũng không phát hiện ra à? Nếu tôi là người xấu thì hôm nay ông toi đời rồi.”
Mạnh Ngôn Khê liếc xéo: “Thế ông là người tốt chắc?”
Lộ Cảnh Việt ngẫm nghĩ một chút rồi gật gù: “Cũng coi là thế. Nhưng nếu vừa nãy ông choảng nhau thật với đám du côn đó, ít nhất tôi cũng sẽ nhảy vào giúp một tay.”
“Tôi cảm ơn ông.”
Xe đón họ đang đợi ở bãi đỗ xe ngoài cổng trước. Hai người đi vòng từ cổng sau ra cổng trước. Mạnh Ngôn Khê sải bước đi trước, toàn thân toát ra vẻ khó ở, ương bướng.
Lộ Cảnh Việt tụt lại phía sau vài bước, ngắm nghía bóng lưng lạnh lùng kia rồi trầm ngâm: “Sao tôi cứ có cảm giác người ông thực sự muốn đấm hôm nay lại là tôi thế nhỉ?”
Mạnh Ngôn Khê im lặng, không biết là không nghe thấy hay ngầm thừa nhận.
Lộ Cảnh Việt gật đầu đầy vẻ tự hiểu: “Vậy xem ra đúng là tôi rồi.”
Cậu ấy không hỏi thêm xem mình đắc tội gì, sải bước chân dài đuổi kịp Mạnh Ngôn Khê, sóng vai cùng đi.
“Thực ra ông có nghĩ là vừa rồi ông hơi bốc đồng không?” Lộ Cảnh Việt nhìn về phía trước, không còn vẻ cợt nhả, giọng điệu nghiêm túc hơn vài phần: “Đó là chuyện riêng của cô ấy, cô ấy nên tự mình giải quyết theo cách và nhịp độ của mình. Nếu vì ông mà chuyện bé xé ra to, có khi lại gây thêm rắc rối cho cô ấy. Nói cho cùng, dùng nắm đấm giải quyết vấn đề là cách của Mạnh Ngôn Khê, ông làm được, nhưng cô ấy thì không. Ông có thể đưa đón cô ấy đi học mỗi ngày được không?”
Trong cổ họng Mạnh Ngôn Khê phát ra tiếng cười khẩy.
Lộ Cảnh Việt hiểu ý, gật đầu: “Ừ, là tôi sai, tôi quên mất ông là chuyên gia ‘rút củi đáy nồi’.”
Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn cậu ấy một cái. Cậu cảm thấy Lộ Cảnh Việt đúng là chúa giả bộ, cực kỳ khinh bỉ, bèn vạch rõ ranh giới bằng cách tăng tốc độ.
Lộ Cảnh Việt lại đuổi theo, còn được đà lấn tới khoác vai cậu.
Người ngoài nhìn vào cứ tưởng hai anh em thân thiết lắm. Mạnh Ngôn Khê ghét bỏ gạt tay ra, Lộ Cảnh Việt liền nhảy chồm lên, mượn đà kẹp cổ kéo cậu xuống, buộc Mạnh Ngôn Khê phải đi theo kiểu kề vai bá cổ.
Lúc này hai người đang đi đến cổng phụ phía sau trường. Học sinh túa ra từ cửa nhỏ ven đường, tuy không đông như lúc nãy nhưng vẫn khá nhiều. Mạnh Ngôn Khê hất tay cậu ấy ra, cảnh cáo: “Lộ Cảnh Việt.”
Lộ Cảnh Việt vẻ mặt khoan dung, cười ha hả nhượng bộ: “Được rồi, đánh cũng đánh rồi, điên cũng phát rồi. Đi, về nhà thôi.”
Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng tránh ra: “Không tiện đường.”
Lộ Cảnh Việt đứng lại, thong thả nói: “Thế à, tôi đang định tiện đường bàn với ông chuyện đổi chỗ ngồi.”
Bước chân Mạnh Ngôn Khê khựng lại.
Giây tiếp theo, cậu quay người, trừng mắt nhìn Lộ Cảnh Việt: “Sao còn đứng đó?”
Lộ Cảnh Việt cười khẽ, bước theo sau.
Hai anh em sóng vai đi một lúc lâu không nói gì. Đều là những cái đầu thông minh tuyệt đỉnh, nhiều chuyện chẳng cần nói ra cũng tự hiểu.
Một lúc lâu sau, Mạnh Ngôn Khê hỏi: “Cái người ‘Mộc Hỏa thông minh’ kia là ai?”
“Mộc Hỏa thông minh nào cơ?” Lộ Cảnh Việt giả ngu.
Một khi đã thông suốt vấn đề, lý trí và sự kiên nhẫn cũng quay trở lại. Mạnh Ngôn Khê dịu tính hẳn, không còn dễ nổi nóng nữa. Cậu chậm rãi liếc nhìn Lộ Cảnh Việt: “Tốt nhất ông đừng để tôi phát hiện ra.”
Đôi mắt thiếu niên đen thẫm lạnh lùng, đáy mắt chứa đựng lời đe dọa không lời: Nếu không tôi cho ông biết tay.
Mạnh Ngôn Khê mà nghiêm túc lên thì đến Lộ Cảnh Việt cũng phải dè chừng, lập tức xuống nước chừa cho mình một đường lui. Cậu ấy làm bộ như vừa sực nhớ ra: “À, ý ông là cái người tên hai chữ, chữ đầu có bộ Hỏa, chữ sau có bộ Mộc ấy hả?”
“Chữ đầu có bộ Hỏa, chữ sau có bộ Mộc.” Mạnh Ngôn Khê nhìn chằm chằm Lộ Cảnh Càng, cười đầy ẩn ý.
Kim Chiêu thì ngược lại, chữ trước bộ Mộc, chữ sau bộ Hỏa. Cậu không tin lúc đầu Lộ Cảnh Việt không cố ý nói ngược để trêu ngươi cậu.
Cứ chờ đấy.
Mạnh Ngôn Khê quay người tiếp tục đi.
Lộ Cảnh Việt bị ánh mắt cuối cùng của Mạnh Ngôn Khê làm cho lạnh gáy, thức thời đi theo sau, chủ động xuống nước làm hòa: “Mai đi xem show thời trang không?”
Mạnh Ngôn Khê đeo ba lô một bên vai, một tay đút túi quần, vẻ mặt cao ngạo: “Không đi, nhìn mặt ông thấy ghét.”
Lộ Cảnh Việt co được duỗi được, lập tức bày tỏ: “Tôi không đi, ông đưa Khê Khê đi đi.”
Thế này thì Mạnh Ngôn Khê không nể mặt không được.
Lộ Cảnh Việt vỗ vai cậu: “Được rồi, chốt thế nhé, mai ông đưa Khê Khê đi xem show. Con bé thích váy vóc đẹp, ông thỉnh thoảng chiều nó tí, đừng lúc nào cũng ép nó đi học múa. Không đến lúc ông dốc hết ruột gan vì nó mà nó lớn lên lại chẳng hiểu cho ông, lúc đấy có mà tức chết?”
Mạnh Ngôn Khê không có ý kiến gì.
Hai người lại im lặng đi một đoạn. Hoàng hôn đã hoàn toàn lặn xuống dưới đường chân trời thành phố, ánh sáng trở nên mỏng manh dịu nhẹ.
“Sao ông biết?” Mạnh Ngôn Khê nhìn ráng chiều màu cam dịu dàng phía xa.
Lộ Cảnh Việt cũng nhìn về phía trước, đáp: “Giấu sao được.”
Mạnh Ngôn Khê: “Cái gì không giấu được?”
Lộ Cảnh Việt: “Ông tự biết mà.”
Hai anh em nói chuyện như đánh đố nhau, cùng bước ra khỏi cổng chính trường Trung học Phụ thuộc. Tài xế đợi ở bãi đỗ xe đối diện nhìn thấy họ từ xa, vội xuống xe, cúi người mở cửa cho hai thiếu gia.
Show diễn mà Lộ Cảnh Việt nhắc đến là buổi trình diễn bộ sưu tập chủ đề của một thương hiệu xa xỉ quốc tế hàng đầu tổ chức tại Tuế Nghi. Sự kiện đã được quảng bá rầm rộ trước nửa năm, mời rất nhiều ngôi sao hạng A đến tham dự, sức nóng cực lớn. Chủ nhật hôm đó, bà Mạnh Thời Cẩm đưa hai anh em Mạnh Ngôn Khê đi xem. Lộ Cảnh Việt quả nhiên biết điều, tự biết dạo này ông anh họ nhìn mình ngứa mắt nên không đi cùng.
Bà Mạnh Thời Cẩm thân phận cao quý, trước giờ khai mạc, trong lúc các ngôi sao đang check-in thảm đỏ thì bà đã được nhãn hàng mời vào hậu trường tham quan. Bé Mạnh Trục Khê nắm tay cô, đi theo bên cạnh, được ngắm nhìn những bộ váy lộng lẫy trước cả khi show diễn bắt đầu.
Mạnh Ngôn Khê chẳng hứng thú gì mấy thứ này, thuần túy là vì áp bức em gái làm công cụ quá lâu nên lương tâm cắn rứt, đi cùng để chuộc lỗi.
Nhà thiết kế là một người đàn ông Pháp tóc vàng mắt xanh đã có tuổi, dáng người rất cao, mảnh khảnh nhưng thẳng tắp. Ông ta đi bên cạnh bà Mạnh Thời Cẩm, dùng chất giọng tiếng Anh kiểu Pháp giới thiệu cảm hứng sáng tác của từng bộ trang phục.
Mạnh Ngôn Khê chẳng quan tâm đến hành trình tâm lý của người khác, nó chẳng liên quan gì đến cậu. Cậu lơ đãng đi phía trước, thi thoảng cúi đầu xem điện thoại. Bất chợt ngước mắt lên, ánh nhìn của cậu khựng lại trước một chiếc váy lụa đỏ đính lông vũ phía trước.
Mạnh Ngôn Khê dừng bước.
Đó là một màu đỏ chính sắc rực rỡ như đang chảy, sắc đỏ như ngọc được tôi trong nước lạnh, lại như ráng chiều bị vò nát thấm vào từng thớ lụa. Chiếc váy dài mặc trên ma-nơ-canh, độ rủ của vải ẩn chứa sự chuyển động nhẹ nhàng, như có một dòng lửa không tiếng động đang chảy bên trong. Điểm nhấn tuyệt vời nhất là từ phần eo trở xuống, thân váy dần dần được đính kết những chiếc lông vũ trắng muốt bồng bềnh và những sợi lông vũ nhuộm đỏ ở ngọn, sắp xếp ngẫu hứng như gió cuốn những chiếc lông thiêng rơi xuống váy, ngọn lửa bùng lên giữa tuyết trắng tinh khôi.
Nhà thiết kế lúc này dẫn bà Mạnh Thời Cẩm đi tới, thấy Mạnh Ngôn Khê đứng ngẩn ngơ ngắm nghía hồi lâu, người đàn ông Pháp vô cùng vui sướng, lập tức thao thao bất tuyệt mô tả ý tưởng của mình bằng thứ tiếng Anh đặc sệt giọng Pháp.
Ông ta nói cảm hứng bắt nguồn từ thần nữ trong thần thoại thượng cổ Trung Hoa, vì thế đã dùng từng đường kim mũi chỉ khâu ánh vàng của hoàng hôn và những mảnh lông vũ của mây trời vào chiếc váy đỏ.
Nhà thiết kế lấy cảm hứng từ thần nữ trong thần thoại, còn Mạnh Ngôn Khê lại cảm thấy mình đã gặp được thần nữ bằng xương bằng thịt.
Ngay hôm đó, trước khi show diễn bắt đầu, Mạnh Ngôn Khê đã mua đứt chiếc váy lụa đính lông vũ ấy.
Nhà thiết kế nào cũng thích tìm được tri kỷ. Tuy là thiết kế vedette, nhưng nhìn thấy ánh mắt hoàn toàn bị chinh phục của vị khách VIP, nhãn hàng cũng vui vẻ đồng ý bán.
Sáng thứ Hai, giờ truy bài, Lộ Cảnh Việt và Mạnh Ngôn Khê cùng đến văn phòng cô Trần Thuật. Ngay trong giờ ra chơi tiết một, hai người đã đổi chỗ ngồi.
Có nằm mơ Kim Chiêu cũng không ngờ Lộ Cảnh Việt lại đổi chỗ với Mạnh Ngôn Khê, chuyện này quá đột ngột với cô. Đừng nói là cô, đến Lạc Hoành cũng sốc, vừa giúp chuyển đồ vừa hỏi đông hỏi tây.
Kim Chiêu như không nghe thấy tiếng họ nói, cô ngơ ngác ngước nhìn hai thiếu niên đang đổi đồ cho nhau. Mùi hương gỗ thông lạnh lẽo từng đợt phả vào mặt, bên tai cô chỉ toàn tiếng tim đập thình thịch của chính mình.
Đồ đạc của Lộ Cảnh Việt và Mạnh Ngôn Khê đều không nhiều, rất nhanh đã chuyển xong.
Mạnh Ngôn Khê ngồi xuống bên cạnh cô. Thân hình cao lớn của thiếu niên cùng với mùi hương đặc trưng trên người cậu hoàn toàn bao trùm lấy cô.
Lộ Cảnh Việt đứng bên cạnh bàn chào tạm biệt cô: “Đi đây bạn cùng bàn, sau này chỉ có Mạnh Ngôn Khê giảng bài cho cậu thôi.”
“Cũng tốt.” Lộ Cảnh Việt cười như không cười liếc nhìn Mạnh Ngôn Khê, nói: “Cậu ấy đứng đầu khối mà.”