Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 20

Trước Tiếp

Vu Lỗi lĩnh trọn một cú đấm bay người, một tay ôm mặt một tay ôm bụng, người cong lại như con tôm nằm lăn lộn trên mặt đất.

Mạnh Ngôn Khê vẫn chưa hả giận, định lao vào bồi thêm thì Kim Chiêu sực tỉnh, vội vàng lao tới can ngăn: “Mạnh Ngôn Khê!”

Giờ tan học, cổng trường đông nghịt người, vụ ẩu đả lập tức thu hút sự chú ý. Bảo vệ trường cũng phát hiện ra, lớn tiếng quát: “Làm gì đấy! Cấm đánh nhau!”

Hai bác bảo vệ từ phía đối diện chạy tới, mỗi người một bên chặn đứng Mạnh Ngôn Khê và Vu Lỗi.

Mạnh Ngôn Khê bị Kim Chiêu giữ chặt cổ tay, đứng yên tại chỗ. Vu Lỗi nằm dưới đất, mặt mũi sưng vù, bụng đau quặn, bị bảo vệ lôi dậy thì tức tối chửi đổng: “Đánh nhau cái chó gì! Nó đơn phương hành hung tôi! Hành hung! Tôi muốn báo cảnh sát!”

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh khiến đám học sinh đi qua chưa kịp định thần. Giờ nghe thấy hai từ khóa “hành hung” và “báo cảnh sát”, có mấy đứa lén lút móc điện thoại ra định quay phim chụp ảnh.

Bảo vệ trường học được huấn luyện chuyên nghiệp về kiểm soát dư luận, độ nhạy cảm cực cao, một bác bảo vệ lập tức quát lớn: “Không được mang điện thoại đến trường! Em kia lớp nào? Tịch thu điện thoại!”

Hai đứa học sinh vừa lôi máy ra vội vàng quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Bác bảo vệ còn lại trừng mắt nhìn mái tóc vàng chóe của Vu Lỗi, đanh giọng chất vấn: “Cậu lớp nào? Ai cho phép cậu nhuộm tóc thế này hả? Coi thường nội quy nhà trường đúng không? Vào đây, vào phòng bảo vệ ngay, tôi sẽ gọi giáo viên chủ nhiệm đến làm việc!”

Nói rồi bác lôi xềnh xệch Vu Lỗi về phía phòng bảo vệ.

Vu Lỗi vừa ăn đòn đau điếng, giờ lại bị lôi suýt trật khớp tay, tức muốn hộc máu, gào lên: “Tôi không phải học sinh trường này!”

Khổ nỗi đối phương chẳng thèm nghe, cứ thế lôi tuột hắn vào trong trường.

Mạnh Ngôn Khê và Kim Chiêu đương nhiên cũng không thoát, bị điệu về phòng bảo vệ, có điều được giữ chút thể diện là tự đi bộ vào.

Hôm nay là thứ Bảy, cô Trần Thuật đã tan làm, lại bị một cú điện thoại từ phòng bảo vệ gọi giật ngược về trường.

Học sinh lớp A tuy có nghịch ngợm nhưng vẫn tuân thủ những nguyên tắc lớn. Cô Trần Thuật lần đầu tiên nhận được cuộc gọi kiểu này, thậm chí còn nghi ngờ có học sinh nào khai bừa tên giáo viên chủ nhiệm. Nhân viên bảo vệ hỏi lại: “Mạnh Ngôn Khê không phải học sinh lớp cô à?”

“Hả? Mạnh Ngôn Khê á?!” Cô Trần Thuật thầm kêu khổ trong lòng.

Phòng bảo vệ nằm ngay cạnh cổng chính, cửa đóng lại ngăn cách những ánh mắt tò mò bên ngoài. Cô Trần Thuật đẩy cửa bước vào thì nghe thấy giọng nói khàn đặc gào lên: “Bố mày muốn báo cảnh sát!”

Mạnh Ngôn Khê dựa hờ vào cạnh bàn, hất hàm chỉ tay về phía chiếc điện thoại bàn: “Điện thoại ở kia kìa.”

Cô Trần Thuật đau đầu.

Đánh nhau ở cổng trường còn đòi lôi nhau lên đồn công an, rốt cuộc là thù hằn sâu sắc đến mức nào vậy?

Cô ấy hắng giọng, cố gắng thu hút sự chú ý để làm dịu bầu không khí căng thẳng, nhưng chẳng ai thèm để ý đến cô ấy.

Nửa mặt bên trái của gã tóc vàng sưng vù, ép đôi mắt vốn đã híp tịt càng thêm nhỏ lại. Hắn chỉ vào mặt Mạnh Ngôn Khê chửi bới: “Mày cứ đợi đấy!” rồi lao tới chộp lấy điện thoại bàn.

Bảo vệ lập tức giữ hắn lại, giọng điệu hòa hoãn hơn nhiều: “Ngồi xuống đã nào, có gì từ từ nói chuyện.”

Kim Chiêu nãy giờ vẫn im lặng đứng sau lưng Mạnh Ngôn Khê, bỗng nhiên bước lên phía trước, giọng nói không lớn nhưng đầy kiên quyết: “Muốn báo cảnh sát thì người báo phải là tôi mới đúng.”

Có lẽ do Mạnh Ngôn Khê luôn che chắn cho cô, và cô cũng không lên tiếng nên ngay cả cô Trần Thuật cũng không để ý đến sự hiện diện của cô. Lúc này cô đột ngột lên tiếng lập tức thu hút mọi ánh nhìn.

Thiếu nữ mười sáu mười bảy tuổi, mái tóc đen mượt buộc đuôi ngựa gọn gàng, làn da trắng ngần, dáng vẻ ngọt ngào mềm mại, trông như kiểu chỉ cần nhìn thấy học sinh cá biệt là sợ phát khóc. Nhưng lúc này cô đứng cạnh Mạnh Ngôn Khê, lưng thẳng tắp, bình tĩnh nhìn thẳng vào gã tóc vàng đối diện.

“Anh chặn đường tôi ở cổng trường suốt một tuần nay, quấy rối tôi, nếu có báo cảnh sát thì cũng phải là tôi báo.” Kim Chiêu chỉ tay vào màn hình camera giám sát bên cạnh, lập luận rõ ràng, “Nhìn xem, xe máy của anh vẫn còn đỗ lù lù ở kia kìa.”

Cuối cùng trước thái độ kiên quyết đòi trích xuất camera và truy cứu hành vi quấy rối của Kim Chiêu, bên này cứng bên kia mềm, khí thế của đối phương xẹp xuống hẳn. Hắn ta ôm bụng, xám xịt chuồn khỏi phòng bảo vệ.

Vừa ra khỏi cửa, thấy mấy học sinh xung quanh nhìn ngó, hắn nhe răng trợn mắt chửi đổng: “Nhìn cái gì mà nhìn! Bố móc mắt chúng mày ra giờ!”

Nói rồi tập tễnh rời khỏi trường. Rất nhanh sau đó, tiếng rú ga ầm ĩ của xe máy vang lên.

Cô Trần Thuật với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, giữ Kim Chiêu lại hỏi han sự tình. Kim Chiêu kể lại vắn tắt. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để kể, mấy lần trước cô đều lẩn vào đám đông để tránh mặt, tính ra hôm nay mới là lần đầu tiên chạm mặt trực tiếp. Kết quả mới nói được hai câu thì Mạnh Ngôn Khê bất ngờ xuất hiện dần cho hắn một trận.

Cô Trần Thuật nghĩ đến hoàn cảnh gia đình cô, cũng không lạ khi cô bị đám du côn để mắt tới. Đối phương rõ ràng thấy cô có vẻ ngoài hiền lành ngoan ngoãn, đoán tính cách cô yếu đuối dễ bắt nạt, chắc mẩm cô có chuyện gì cũng không dám mách người lớn. Không ngờ cô ngoài mềm trong cứng, dám công khai vạch trần chuyện này trước mặt mọi người, còn đòi báo cảnh sát.

Cô Trần Thuật không dám lơ là, viết số điện thoại của mình ra giấy đưa cho cô, dặn dò kỹ lưỡng: “Học thuộc lòng số này đi, có bất kỳ chuyện gì phải báo ngay cho cô, hoặc gọi báo cảnh sát ngay lập tức.”

Kim Chiêu đưa hai tay nhận lấy, lí nhí: “Em cảm ơn cô ạ.”

Cô Trần Thuật dịu dàng nói: “Về đi em.”

Cô ấy lại liếc nhìn Mạnh Ngôn Khê. Thiếu niên 17 tuổi một tay xách cặp đứng cách đó không xa, đôi mắt đen thẫm, khí trường sắc bén. Cô ấy vốn định giữ cậu lại giáo huấn vài câu, nhưng lại sợ tên tóc vàng kia chưa đi xa nên xua tay bảo cậu đi về cùng Kim Chiêu.

Đợi hai đứa đi khuất, cô Trần Thuật mới quay lại nói chuyện với mấy bác bảo vệ.

Cô ấy cũng chỉ là giáo viên, không phải lãnh đạo, không thể trực tiếp sai bảo người ta làm gì, chỉ có thể nhờ vả hết mức có thể. Cô ấy tươi cười nhờ các bác bảo vệ từ nay chú ý hơn xem quanh trường có thành phần bất hảo nào lảng vảng không, nếu có thì báo lại kịp thời. Ngoài ra, chuyện hôm nay mong các bác giữ kín, dù sao thì cũng chưa có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra, nói ra lại thành lời ra tiếng vào, đồn đại lung tung gây tổn thương cho học sinh.

Hai bác bảo vệ trực ban đều có con gái nên rất thông cảm, hứa sẽ chú ý hơn đến an toàn của học sinh.

Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê đi bộ về phía bến xe buýt.

Sau kỳ nghỉ 1/5, nhiệt độ tăng vọt, mấy ngày nay đều trên 30 độ. Hoàng hôn đầu hè nhuộm bầu trời thành màu vỏ quýt chín, gió nóng phả vào mặt hầm hập.

Kim Chiêu nhìn cái bóng đổ dài dưới chân, im lặng không nói gì.

Cô không biết nên nói lời cảm ơn trước, hay nên cảm thấy xấu hổ trước vì lại để cậu chứng kiến sự yếu đuối của mình.

Bến xe buýt không xa, chỉ cách cổng trường khoảng 100 mét. Nhưng không biết có phải do Mạnh Ngôn Khê chưa bao giờ đi xe buýt nên không nhận ra biển báo hay không mà cậu cứ thế đi lướt qua một cách đầy “hợp lý”.

Kim Chiêu cúi đầu đi theo cậu, đến khi phát hiện ra thì đã đi quá rồi. Đành phải đi tiếp đến trạm sau, cũng may khoảng cách giữa hai trạm cũng chỉ vài trăm mét.

“Sao cậu không nói gì?” Cuối cùng Mạnh Ngôn Khê cũng lên tiếng.

Phạm vi một cây số quanh trường toàn là hàng quán ăn vặt, mùi thơm của đủ loại thức ăn hòa quyện với tiếng người ồn ào náo nhiệt.

Kim Chiêu biết cậu hỏi gì, thành thật đáp: “Lúc đầu đúng là tớ hơi hoảng, tớ chưa gặp chuyện này bao giờ nên phản ứng đầu tiên là muốn trốn tránh. Sau đó nghĩ lại, tớ thấy người kia trông cũng không phải người xấu xa gì lắm, hắn chỉ hiểu lầm tớ thôi, nên tớ nghĩ có thể nói chuyện thẳng thắn với hắn.”

Mạnh Ngôn Khê: “Nói rõ chưa?”

“… Chưa.”

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô, không nói gì, nhưng ánh mắt ấy viết rõ mồn một: Tôi biết ngay mà, loại người đấy cứ đấm cho một trận là tỉnh ra ngay.

Kim Chiêu im lặng một lát rồi đổi chủ đề: “Có đau không?”

Thiếu niên nhướng mày.

Kim Chiêu chỉ vào tay cậu: “Mặt hắn sưng vù thế kia, tay cậu có sao không?”

Cô cứ tưởng Mạnh Ngôn Khê sẽ bảo không đau, dù sao lần trước chân sưng vù như thế mà cậu còn giả vờ như không có chuyện gì. Ai ngờ Mạnh Ngôn Khê giơ tay lên ngắm nghía rồi ngoan ngoãn đáp: “Hơi đau.”

Kim Chiêu lập tức căng thẳng ghé sát lại xem.

Tay Mạnh Ngôn Khê rất đẹp, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng. Do chăm tập thể thao, tỉ lệ mỡ thấp nên mu bàn tay nổi rõ từng đường gân xanh, trông rất quyến rũ. Lúc này trên bàn tay trắng lạnh ấy, vùng da quanh khớp xương mu bàn tay đỏ ửng lên một mảng.

Kim Chiêu ghé sát hơn nữa, cố nhìn xem có bị sưng không.

Mạnh Ngôn Khê rũ mắt nhìn cô.

Thiếu nữ hơi kiễng chân ghé sát ngực cậu, ngọn tóc đen nhánh được ánh hoàng hôn nhuộm thành màu vàng ấm áp. Cơn gió đầu hè mang theo hơi nóng thổi tới, cậu ngửi thấy mùi hương hoa dành dành thoang thoảng, mềm mại và thanh khiết.

Đầu ngón tay Kim Chiêu định chạm vào nhưng lại kịp thời dừng lại, ngước mắt nhìn cậu.

Bất ngờ bốn mắt nhìn nhau, Mạnh Ngôn Khê cảm giác như có một đóa hoa dành dành khẽ va vào lồng ngực mình, nhịp thở lỡ mất một nhịp.

“Đi bôi thuốc đi.” Cô nhìn cậu chăm chú.

Ánh mắt thẳng thắn và chân thành ấy ở gần ngay trước mặt.

“Không cần.” Cậu dời ánh mắt đi chỗ khác, đồng thời lật bàn tay lại tránh sự quan sát của cô.

Động tác này khiến Kim Chiêu nhìn thấy vết sẹo ở mặt trong cổ tay cậu. Trước đây nhìn từ xa chỉ thấy một vết đỏ thẫm, trông vừa giống nốt ruồi son vừa giống vết bớt, không rõ là gì. Giờ nhìn gần mới thấy rõ, vết sẹo to khoảng 3-5mm, màu đỏ thẫm, hình dáng hơi giống cánh bướm.

“Đây là vết bớt à?” Cô không kìm được tò mò hỏi.

Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn: “Không phải, là sẹo.”

“Sẹo á?” Kim Chiêu ngạc nhiên.

Sao lại có người đến cái sẹo cũng đẹp thế nhỉ?

Mạnh Ngôn Khê: “Nhện cắn.”

“Nhện á?”

“Ừ.”

Mạnh Ngôn Khê nhìn vào mắt cô, im lặng hai giây rồi bỗng hỏi một câu không đầu không đuôi: “Cậu nhìn ra Lộ Cảnh  Việt sợ chim, mà không nhìn ra tôi sợ nhện à?”

Kim Chiêu: “?”

Kim Chiêu nhìn cậu đầy khó hiểu.

Mạnh Ngôn Khê có lẽ cũng tự thấy mình vô lý, thu tay về, tiếp tục bước đi.

Kim Chiêu vội vàng đuổi theo, nghĩ ngợi một chút rồi cố giải thích: “Tớ có thấy con nhện nào trong trường đâu.”

Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, bị cắn hồi bé.”

“Không phải, ý tớ là…”

Vì Tư Điềm mang chim đến lớp nên cô mới có cơ hội phát hiện ra Lộ Cảnh  Việt sợ chim. Nhưng trong trường làm gì có nhện xuất hiện, làm sao cô biết cậu sợ nhện được?

Cô đang cố tìm từ ngữ để giải thích thì Mạnh Ngôn Khê đi phía trước đột ngột dừng lại.

Kim Chiêu nhìn theo ánh mắt cậu. Ở bên kia đường, Vu Lỗi đang ngồi trên xe máy, mặt mày bầm dập nhìn họ chằm chằm.

Bên cạnh hắn có thêm hai đồng bọn, trông già dặn hơn hắn khá nhiều, cũng nhuộm tóc xanh đỏ tím vàng, tay kẹp thuốc lá. Một gã rít một hơi rồi từ từ nhả khói, hai cô gái đi ngang qua phải bịt mũi chạy vội.

“Đứng đây chờ.”

Đèn xanh chuyển đỏ, dòng xe cộ tấp nập như bị ấn nút tạm dừng, xếp hàng ngay ngắn sau vạch kẻ đường. Mạnh Ngôn Khê hơi nghiêng đầu ném lại một câu cho Kim Chiêu rồi sải bước đi sang đường.

Ba gã bên kia đường cũng đồng loạt xuống xe.

Mạnh Ngôn Khê sinh ra ở vạch đích, điều này khiến cậu dù phải một chọi ba thì ánh mắt vẫn toát lên vẻ khinh thường của kẻ bề trên, ánh mắt ấy rõ ràng đang nói: Đến một thằng tao đấm một thằng.

Điều này đương nhiên càng chọc tức đối phương.

Cả hai bên đều đằng đằng sát khí, giống hệt cái đêm trong con hẻm tối tăm kia, một trận hỗn chiến sắp sửa nổ ra.

Mạnh Ngôn Khê nắm chặt tay lấy đà, chiếc cặp sách trong tay vừa định vung lên thì một bàn tay mềm mại ấm áp giữ chặt lấy cậu.

“Mạnh Ngôn Khê, đừng đánh nhau.”

Kim Chiêu vội vàng chạy theo, lòng bàn tay ấn chặt lên xương cổ tay cậu.

Đồng thời cô quay sang nhìn Vu Lỗi: “Thực ra vừa nãy tôi có chuyện muốn nói với anh.”

Mặt Vu Lỗi càng bầm tím hơn lúc nãy, làm đôi mắt hắn càng híp lại. Hắn liếc nhìn Mạnh Ngôn Khê rồi hỏi Kim Chiêu: “Nói gì?”

“Anh bảo tôi và anh là người cùng một thế giới.” Kim Chiêu sợ Mạnh Ngôn Khê nhân cơ hội ra tay nên vẫn giữ chặt tay cậu, quay đầu nhìn Vu Lỗi: “Tại sao anh lại nghĩ như vậy?”

Vu Lỗi hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải à?”

Kim Chiêu thành thật nói: “Tôi không biết anh là người thế nào, nhưng tôi có thể nói cho anh biết tôi là người thế nào.”

“Cô là người thế nào?”

Kim Chiêu: “Tôi vĩnh viễn sẽ không từ bỏ bản thân, vĩnh viễn sẽ không từ bỏ việc trở nên tốt đẹp hơn. Tôi sẽ luôn nỗ lực để khiến mình ngày càng giỏi giang và mạnh mẽ hơn, không bao giờ dừng lại.”

Gương mặt đối phương cứng đờ.

Kim Chiêu nhìn hắn, tiếp tục nói: “Tôi sẽ không tham luyến sự bầu bạn, an ủi hay khẳng định hư vô mờ mịt nhất thời, cho dù tôi có rơi vào hoàn cảnh khó khăn, cô độc không nơi nương tựa. Bởi vì tôi tự biết mình tốt đẹp đến nhường nào, trân quý đến nhường nào. Cho dù tất cả mọi người không nhìn thấy, cũng không sao cả, tự tôi biết là đủ.”

“Anh có giống như vậy không?” Cô khẽ hỏi lại.

Tiếng xe máy gầm rú vang lên, Vu Lỗi và hai gã bạn xã hội của hắn vượt đèn đỏ phóng đi mất dạng.

Kim Chiêu nghiêng đầu nhìn Mạnh Ngôn Khê, ánh hoàng hôn phản chiếu ý cười lấp lánh trong mắt cô.

“Cậu xem, thực ra là có thể nói chuyện được mà, cũng không đến nỗi xấu xa lắm đâu, phải không?”

“Vượt đèn đỏ mà còn không xấu à?”

Mạnh Ngôn Khê lạnh lùng nhìn về hướng đám người đó biến mất, rồi quay người đi về hướng ngược lại.

“Kể ra cũng đúng thật.” Kim Chiêu ngoan ngoãn gật đầu, chạy theo cậu.

Mạnh Ngôn Khê đi chưa được mấy bước lại dừng lại.

Lần này, bên kia đường là Lộ Cảnh Việt, tay ôm quả bóng rổ, vẻ mặt “huynh đệ tình thâm” vẫy tay với Mạnh Ngôn Khê.

Sắc mặt Mạnh Ngôn Khê chẳng khá hơn lúc nãy là bao, cậu thậm chí còn lười nhìn thằng em họ.

Nghiêng đầu nhìn Kim Chiêu, Mạnh Ngôn Khê im lặng hai giây rồi bất chợt nói: “Lộ Cảnh Việt không phải người đứng đầu khối đâu.”

Kim Chiêu: “?”

Trước Tiếp