Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Cô dường như chỉ nghe thấy hai chữ “Linh Linh”.
Lan can ghế khắc hoa sen uốn lượn, màu gỗ thấm đẫm hơi ẩm sương sớm, ánh nắng dường như cũng chậm lại nửa nhịp mới len lỏi tới được nơi này.
Một lúc lâu sau, Kim Chiêu mới nhớ lại nửa câu đầu của cậu.
“Không, sẽ không đâu.” Cô vội vàng lảng tránh ánh mắt cậu.
Trên mặt hồ có chuồn chuồn lướt nước, nhưng như bị cái lạnh của mặt hồ làm giật mình, nó vội vàng đập cánh bay đi.
“Thế à?” Mạnh Ngôn Khê chăm chú nhìn Kim Chiêu, “Nhưng tôi đoán chắc chắn cậu sẽ không làm như vậy đâu. Cậu thiện lương hơn tôi rất nhiều.”
Kim Chiêu không chắc liệu Mạnh Ngôn Khê có đang khen mình hay không. Rốt cuộc thì lần đầu tiên nói chuyện đàng hoàng với cô, cậu đã bảo thiện lương là một phẩm chất cao quý nhưng cô không xứng đáng có được nó.
“Có lẽ là vì…” Kim Chiêu nói thật lòng, “Dù tớ có làm vậy thì cũng chẳng vay được 2,5 triệu tệ đâu. Mà kể cả có vay được, chắc tớ cũng chẳng kiếm nổi 5 triệu tệ. Khả năng cao là tớ lỗ 5 triệu tệ, à không, nếu dùng đòn bẩy thì có khi lỗ 10 triệu tệ cũng nên. Tớ thấy khả năng tớ lỗ 10 triệu tệ cao hơn đấy.”
Không biết từ ngữ nào của cô đã chọc trúng điểm cười của Mạnh Ngôn Khê, cậu bỗng bật cười khẽ.
Thiếu niên ngồi trên ghế mỹ nhân tựa còn đẹp hơn cả mỹ nhân. Nụ cười lan tỏa trên khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, khiến người ta liên tưởng đến đóa hoa mộc lan vừa chớm nở trên cành đầu xuân, rực rỡ mà vẫn đầy e ấp.
Kim Chiêu ngẩn người ngắm nhìn.
Mạnh Ngôn Khê bồi thêm một câu: “Có khi không chỉ 10 triệu đâu, lỗ nhiều hơn cũng có thể lắm.”
Kim Chiêu: “…”
Rốt cuộc cô đang ôm ấp ảo tưởng gì về cái miệng độc địa của cậu chứ?
Tư Điềm và Lạc Hoành đang đi hái hoa mai, tiếng cãi nhau chí chóe của hai người vọng lại từ sân bên cạnh. Đã đưa xong vở chép bài, Kim Chiêu định đi tìm đám bạn.
“Người phụ nữ đó họ Hứa, là một diễn viên nhỏ.” Mạnh Ngôn Khê bất chợt lên tiếng. Thấy ánh mắt ngơ ngác của Kim Chiêu, cậu giải thích thêm, “Bạn gái của bố tôi.”
Kim Chiêu không có ý định nghe chuyện nhà cậu, nhưng chân cô lại vô thức đứng yên không nhúc nhích. Trong mắt Mạnh Ngôn Khê có một loại cảm xúc mà cô không thể diễn tả, điều mà cô chưa từng thấy trước đây.
Mạnh Ngôn Khê: “Chắc cậu cũng từng nghe nói rồi, hai năm trước cô ta rầm rộ theo đuổi bố tôi, theo đuổi gần một năm trời, còn mấy lần lên hot search nữa.”
Cậu nói vậy, Kim Chiêu lờ mờ nhớ ra: “Cô ấy còn rất trẻ.”
“Ừ, kém bố tôi 20 tuổi.” Đôi mắt đào hoa của Mạnh Ngôn Khê tối sầm lại, “Đang độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, nhưng cũng đồng thời thiếu kiên nhẫn nhất, không giấu nổi tham vọng và dã tâm. Cậu nghe nói đến ‘bưng bít’ bao giờ chưa?”
Kim Chiêu sao có thể chưa nghe qua?
Cô chính là nạn nhân trực tiếp nhất đây.
Lúc Lâm Dao và bố cô mới kết hôn, cô mới học lớp 6, ngây thơ chẳng biết gì. Lâm Dao mồm mép ngọt xớt, lúc nào nói chuyện cũng tươi cười, tìm đủ mọi cách chiều chuộng cô. Kim Chiêu đã từng rất thích dì ta, nhưng phải trải qua bao nhiêu lần bị đâm sau lưng, chịu thiệt thòi, đổ máu, cô mới học được cách tự bảo vệ mình.
“Cô ta bưng bít cậu à?” Kim Chiêu hỏi.
“Không, tôi bưng bít cô ta.” Mạnh Ngôn Khê nói một cách khách quan, “Tôi thích ra tay trước, không thích bị động.”
Kim Chiêu: “…”
“Nói thật, cô ta theo đuổi bố tôi rất chân thành. Chân tình đổi lấy chân tình, tôi cũng không ngạc nhiên khi bố tôi xiêu lòng. Ban đầu cô ta đối xử với tôi và em gái cũng coi như cẩn trọng. Mỗi lần tôi bảo em gái gọi điện gọi bố về, cô ta đều không oán thán nửa lời. Nhưng con người ai cũng có lòng tham, nhẫn nhịn nhiều rồi sẽ muốn đòi lại cả vốn lẫn lời, chỉ là quá trình này cần thời gian, nên tôi giúp cô ta một tay.”
“Sau này mỗi khi em gái gọi điện, tôi sẽ ở bên cạnh ngăn cản, bố tôi cũng sẽ không về ngay. Rồi sau đó nữa, tôi chủ động nhượng bộ, bảo bố đừng vì tôi mà lỡ việc của cô ta.” Mạnh Ngôn Khê cười nhạt: “Tôi để cô ta từng chút một nếm trải cảm giác chiến thắng. Thời gian lâu dần, quả nhiên cô ta được đằng chân lân đằng đầu. Như để chứng minh mình quan trọng hơn tôi, cô ta chọn đúng ngày sinh nhật tôi để rủ bố tôi đi sang thành phố bên cạnh.”
“Sinh nhật cậu?” Kim Chiêu lẩm bẩm.
“Ừ, hai ngày trước, thứ Sáu. Nghe nói hôm đó thành phố bên cạnh có tiệc trao giải, bố tôi đã đặt trước nhẫn kim cương và khách sạn rồi.”
Kim Chiêu cắn chặt môi dưới đến trắng bệch.
Trải nghiệm tương đồng khiến ánh mắt cô ánh lên nỗi đau xót.
Mạnh Ngôn Khê: “Cô ta có một cậu em trai bằng tuổi tôi, học trường Số 1, cũng được coi là người tốt, điểm này khác tôi.”
Kim Chiêu nhìn vào mắt cậu. Khi cậu nói mình không phải người tốt, cuối cùng cô cũng tìm được từ ngữ chính xác để miêu tả cảm xúc trong mắt cậu – đó là một sự điên cuồng âm ỉ.
Mạnh Ngôn Khê: “Tối Chủ nhật hôm đó, tôi hẹn cậu ta ra chơi bóng rổ, cậu ta đẩy ngã tôi.”
“Cậu ta đẩy cậu à?” Kim Chiêu theo phản xạ nhìn xuống mắt cá chân cậu.
Mạnh Ngôn Khê cười, nụ cười rất gợi đòn: “Ai mà biết được cậu ta có đẩy hay không? Dù sao thì tôi ngã và phải vào viện.”
“…”
“Bố tôi là một người cha tốt, điểm này dù thế nào tôi cũng phải thừa nhận. Lúc đó ông đang họp, nhận được tin là chạy ngay đến bệnh viện. Tôi có thể thấy trong mắt ông sự đau lòng như muốn chịu đau thay tôi. Ông ngồi bên giường bệnh, hỏi tôi có đau không, tôi bảo không. Cô ta cũng nhanh chóng chạy đến bệnh viện. Ban đầu cô ta cố nhịn, nhưng có lẽ cơn giận của bố tôi trút lên đầu em trai cô ta làm cô ta thấy oan ức, dù bố tôi là người rất giỏi che giấu cảm xúc. Thêm dầu vào lửa là tôi đã lén ném cho cô ta một ánh mắt khiêu khích. Cuối cùng cô ta không nhịn được sự ‘trà xanh’ của tôi nữa, máu nóng dồn lên não, ngay trong phòng bệnh chỉ trích tôi cố tình diễn kịch, cố tình hãm hại em trai cô ta.”
“Trà xanh?” Lần đầu tiên Kim Chiêu thấy một chàng trai dùng từ này để miêu tả chính mình.
“Tôi thấy cũng chưa hẳn.” Mạnh Ngôn Khê dường như còn suy nghĩ nghiêm túc một chút rồi nói công tâm, “Tôi có một ông chú họ xa tên là Mạnh Thời Nghiên. Vai vế lớn hơn tôi nhưng chỉ hơn tôi một tuổi. So với cậu ấy thì tôi còn kém xa lắm. Đó mới là trà xanh thượng thừa thực thụ, về khoản này tôi còn phải học hỏi cậu ấy nhiều.”
Kim Chiêu hơi hoang mang.
Đây là phẩm chất đáng để ganh đua sao?
“Tôi đã nói rồi, bố tôi rất yêu tôi, ít nhất cho đến giờ phút này tôi và em gái vẫn xếp vị trí số một trong lòng ông. Đương nhiên ông không thể chấp nhận việc có người làm tôi bị thương mà còn ‘vu khống’ tôi tự biên tự diễn.”
Nói đến đây, Mạnh Ngôn Khê nhướng mi, tóm tắt ngắn gọn: “Chia tay ngay trong phòng bệnh rồi.”
Kim Chiêu không biết nên nói gì.
Một lúc sau, cô hỏi: “Vậy họ còn quay lại với nhau không?”
“Không chắc, cũng không loại trừ khả năng bố tôi xót con nên nóng giận nhất thời. Đợi ông bình tĩnh lại, chắc sẽ dễ dàng nhận ra tính nết của con trai mình thôi.” Mạnh Ngôn Khê thẳng thắn nói: “Thế nên tôi mới nhân lúc ông đang nóng máu mà xin tiền mua nhẫn kim cương, để sau này dù ông có bình tĩnh lại thì ít nhất cũng phải thừa nhận một điều: Con trai ông tuy khốn nạn nhưng thực sự rất thông minh.”
Tâm trạng Kim Chiêu khá phức tạp.
Dù Mạnh Ngôn Khê năm lần bảy lượt nhận mình không phải người tốt, trong mắt cậu còn lộ rõ vẻ tự chán ghét bản thân, nhưng chính khoảnh khắc này, cô lại thấy ngưỡng mộ cậu.
Tiếng cười đùa vui vẻ của Tư Điềm và Lạc Hoành vọng sang từ sân bên cạnh, xen lẫn giọng điệu chê bai của Lộ Cảnh Việt.
Người khác có thể không đồng cảm với cậu, nhưng cô thì có.
Cô hiểu sự giãy giụa của cậu, và cũng hiểu sự sắc bén của cậu.
“Tại sao cậu lại kể cho tớ nghe những chuyện này?” Kim Chiêu khẽ hỏi.
Mạnh Ngôn Khê dựa lưng vào ghế, hơi ngẩng đầu lên nhìn cô.
Sương sớm bên hồ tan chậm, phủ lên đáy mắt cậu một làn hơi lạnh.
“Ai biết được?” Cậu nhếch môi, “Có thể là hy vọng cậu học tập tôi, từ nay về sau đừng yếu đuối nữa. Hoặc cũng có thể là hy vọng có người độ hóa được tôi.”
“Độ hóa?”
Kim Chiêu không ngờ cậu lại dùng từ ngữ nặng nề đến thế.
“Ừ, dù sao làm chuyện xấu nhiều rồi, tôi cũng sợ bị quả báo.”
“Tại sao lại là tớ?”
Mạnh Ngôn Khê ngước nhìn cô: “Biết nhảy múa trên phế tích, bản thân đang gặp khó khăn nhưng vẫn thương cảm cho nỗi khổ của người khác, cậu là người thực sự có lòng từ bi mà tôi từng gặp.”
Hàng mi Kim Chiêu khẽ run.
Gió lùa qua hành lang, chuông đồng dưới mái hiên rung lên leng keng, hương thơm lạnh lẽo của hoa mai tịch mịch quyện vào tiếng chuông trong trẻo ấy.
Kim Chiêu rũ mắt nhìn cậu, chậm rãi nói: “Nhưng Mạnh Ngôn Khê này, tớ nghĩ tớ cũng có thể hiểu được lòng từ bi của cậu.”
Từ bi chưa bao giờ là sự yếu đuối, càng không phải là trốn tránh trách nhiệm để giữ cho mình được thanh cao. Từ bi là sẵn sàng cầm lấy thanh kiếm sắc bén để bảo vệ và gánh vác, cho dù bản thân có bị vấy bẩn bùn nhơ.
Thứ Hai, cuối cùng Mạnh Ngôn Khê cũng đi học trở lại.
Sáng sớm, Kim Chiêu vừa bước vào lớp đã thấy mấy cậu con trai vây quanh chỗ ngồi của cậu, nhao nhao hỏi han xem cậu bị thương thế nào, giờ thấy sao rồi.
Mạnh Ngôn Khê ngồi giữa đám đông, giọng nói trong trẻo lạnh lùng, bảo là chơi bóng rổ không cẩn thận.
Mạnh Ngôn Khê trong lớp học không còn sự thẳng thắn như ở nhà họ Mạnh, ít nhất ở đây cậu sẽ không nói ra câu: “Ai biết được cậu ta có đẩy hay không? Dù sao thì tôi ngã.”
Kim Chiêu cảm thấy trong lòng mình như đang giấu một bí mật. Kỳ diệu thay, bí mật này không làm cô thấy áp lực, ngược lại giống như một viên đường cát trắng giấu ở đầu tim, thi thoảng lại tan ra ngọt ngào.
Cô đi lướt qua cậu.
Cậu nam sinh đứng chắn lối đi tự động nhường đường khi thấy cô đến gần.
Mạnh Ngôn Khê miệng thì trả lời “Khỏi rồi”, nhưng ánh mắt lại vượt qua vai cậu bạn kia, dõi theo bóng lưng cô.
Kim Chiêu cúi đầu nhìn mũi chân, trở về chỗ ngồi, bên tai văng vẳng lời nói dối của Mạnh Ngôn Khê.
Về khoản nói dối này, đạo đức của Mạnh Ngôn Khê quả thực không cao lắm. Chân cậu chưa khỏi hẳn đâu, thế mà nói cứ như thật.
Hôm qua ở nhà họ Mạnh cô đã phát hiện ra, tuy cậu diễn rất sâu và cũng rất giỏi chịu đau, đi lại vẫn thẳng lưng, bước chân vững vàng, không hề lộ ra chút khó chịu nào. Nhưng hễ dừng lại là cậu sẽ ngồi xuống ngay lập tức.
Trưa hôm qua, Mạnh Thời Tự giữ bọn cô ở lại ăn cơm. Trước khi về, cô còn tình cờ nghe thấy ông mắng cậu ở một góc khuất: “Sưng vù lên rồi mà còn cố tỏ ra mạnh mẽ à? Nứt mắt ra mà lòng dạ thâm sâu thế, kêu đau một tiếng thì mất miếng thịt nào chắc?”
Thiếu niên cười bất cần đời: “Không mất miếng thịt nào, nhưng đi cà nhắc trông xấu lắm. Mất thịt thì được, chứ xấu thì không.”
Mạnh Thời Tự tức đến muốn đánh cho một trận nhưng cũng bó tay với thằng con trời đánh, cuối cùng vẫn để Mạnh Ngôn Khê tự mình tiễn bọn cô ra về.
Chấn thương chân cần thời gian để hồi phục, nhưng may là không bị tổn thương đến gân cốt nên Mạnh Ngôn Khê bình phục khá nhanh. Đến tháng Tư cậu đã có thể quay lại sân bóng rổ.
Mỗi Chủ nhật, cậu đều đưa Mạnh Trục Khê đến “Vũ đạo Kinh Hồng” học múa.
Cô bé tuy lười biếng không chịu khó nhưng lại thông minh giống hệt anh trai, ngộ tính rất cao, học cái gì cũng ra dáng, khiến cô Ngu Ngu khen không ngớt miệng.
Mạnh Trục Khê còn rất giỏi moi tin tức, lúc nào cũng mở to đôi mắt đào hoa xinh đẹp nhìn cô Ngu Ngu, ngoan ngoãn ngọt ngào hỏi: “Sao mãi không thấy chị Kim Chiêu đến tập thế ạ? Bao giờ chị Kim Chiêu mới đến ạ?”
Cô Ngu Ngu ban đầu còn lảng tránh, sau không chịu nổi đòn tấn công dồn dập của cô bé, đành nói thật: “Chắc chị ấy sẽ không đến nữa đâu.”
Mạnh Ngôn Khê đang ngồi đợi em gái bên cạnh khẽ nhướng mi mắt.
“Thẻ tập hiện tại của chị ấy là do mẹ làm cho từ lâu rồi. Bố chị ấy thực ra không ủng hộ việc chị ấy học múa lắm. Bao nhiêu năm nay chị ấy đều dùng rất tiết kiệm, giờ trong thẻ chỉ còn hai buổi nữa thôi. Chắc là…” Cô Ngu Ngu ngập ngừng rồi nói khẽ, “Chắc là chị ấy cũng không muốn dùng hết chiếc thẻ này đâu.”
Mạnh Ngôn Khê cất điện thoại, đứng dậy đi ra quầy lễ tân.
Ở trường múa, giáo viên đứng lớp và chuyên viên tư vấn là hai bộ phận khác nhau. Giáo viên như cô Ngu Ngu chỉ phụ trách giảng dạy, còn chuyên viên tư vấn như thầy Tiểu Phùng thì giống nhân viên kinh doanh, nhiệm vụ chính là tìm kiếm và chăm sóc khách hàng.
Thầy Tiểu Phùng đối với khách hàng VIP luôn ân cần hết mực, tươi cười hớn hở mời Mạnh Ngôn Khê ngồi xuống bàn trà, rót nước mời cậu. Thầy Tiểu Phùng tình cờ cũng là chuyên viên tư vấn phụ trách hồ sơ của Kim Chiêu, nhược điểm là nói quá nhiều, rất ồn ào.
Mạnh Ngôn Khê chặn họng trước khi đối phương kịp thao thao bất tuyệt: “Gần đây bên các anh có chương trình bốc thăm trúng thưởng gì không? Kiểu như học viên trúng thưởng được tặng 30 buổi học 1 kèm 1 ấy.”
Thầy Tiểu Phùng há hốc mồm.
Đây là chương trình khuyến mãi “chơi lớn” kiểu gì vậy? Thầy chưa từng nghe thấy, mà chắc ông chủ cũng chưa từng nghe thấy bao giờ.
“Không, không nghe nói ạ.” Thầy Tiểu Phùng cười dè dặt.
Mạnh Ngôn Khê không nói gì, cúi xuống mở điện thoại, chuyển khoản ngay lập tức 20.000 tệ cho thầy qua WeChat.
Thầy Tiểu Phùng: “?”
Mạnh Ngôn Khê: “Giờ thì có rồi đấy, nhớ thông báo cho khách hàng.”
Thầy Tiểu Phùng: “… Khách hàng nào ạ?”
Mạnh Ngôn Khê: “Kim Chiêu.”