Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thời niên thiếu luôn trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Thoáng cái đã là cuối tháng Tư, trường Trung học Phụ thuộc tổ chức kỳ thi tháng. Thi xong là đến kỳ nghỉ lễ 1/5, được nghỉ ba ngày.
Đối với học sinh sắp bước vào lớp 12 mà nói, ba ngày nghỉ được coi là một sự xa xỉ. Ngày thi cuối cùng kết thúc, niềm vui sướng trong lớp bùng nổ như pháo nổ ngày Tết, ai nấy đều hưng phấn như muốn nổ tung căn phòng giam cầm thanh xuân của họ.
Kim Chiêu cúi đầu lặng lẽ thu dọn sách vở, trong đầu vẫn lặp đi lặp lại câu hỏi về bài toán cuối cùng trong đề thi.
Cô không làm được.
Hiện tại cô cơ bản có thể giữ vững vị trí trong top 20-25 của khối, nhưng muốn tiến xa hơn nữa thì lại là một thử thách khó nhằn. Cô rõ ràng đã rất nỗ lực cày đề, nhưng cảm giác như đang dậm chân tại chỗ, khiến người ta không thể không hoài nghi về thứ gọi là thiên phú.
“Cậu sao thế?” Bạn cùng bàn Lộ Cảnh Việt thấy cô rầu rĩ không vui bèn hỏi, “Được nghỉ mà không vui à?”
Kim Chiêu quay sang nhìn cậu ấy.
Lộ Cảnh Việt giống như bằng chứng sống động nhất cho sự tồn tại của thiên phú.
Mấy hôm nay trời đột ngột nóng lên, nhiệt độ lên thẳng 26-27 độ C. Đám con trai mới lớn sợ nóng nên đã sớm mặc áo cộc tay. Hoàng hôn xuyên qua các tòa nhà trong trường, đổ một vốc nắng vàng như vụn vàng qua khung cửa sổ, rải lên hai chiếc bàn học đặt song song. Những ngọn tóc trước trán thiếu niên cũng vương chút ánh kim nhàn nhạt.
Kim Chiêu buột miệng hỏi: “Bài toán lớn cuối cùng ấy, cậu có làm được không?”
Lộ Cảnh Việt ngẩn ra, rồi bật cười: “Mặt tôi trông giống đề toán lắm à?”
Kim Chiêu ngơ ngác nhìn cậu ấy.
Lộ Cảnh Việt: “Cậu có để ý không, cứ hễ cậu nhìn tôi quá ba giây là y như rằng câu tiếp theo cậu nói sẽ là hỏi bài.”
Kim Chiêu: “?”
Có hả? Sao cô chẳng hay biết gì nhỉ?
Mặt cô nóng lên, đang định xin lỗi thì Lộ Cảnh Việt đã xòe tay ra trước mặt cô: “Đưa đây nào.”
Kim Chiêu: “Cái gì?”
“Giấy và bút.” Lộ Cảnh Việt tỏ vẻ hào phóng.
Kim Chiêu vội vàng lấy giấy bút từ trong cặp ra, cung kính đặt trước mặt cậu ấy.
Giờ tan học, các bạn trong lớp lục tục ra về, tiếng cười nói râm ran lẫn trong ánh hoàng hôn rọi vào những hạt bụi li ti bay lơ lửng. Khung cảnh nhuốm màu vàng kim ấm áp tựa như một bức tranh xưa cũ. Vừa tan học, Lạc Hoành và Tư Điềm đã thì thầm to nhỏ rồi chạy biến đi đâu mất. Mạnh Ngôn Khê khoanh tay ngồi trên ghế, ánh mắt dừng lại ở cặp bạn cùng bàn phía trước.
Lộ Cảnh Việt 17 tuổi mang dáng vẻ mảnh khảnh đặc trưng của thiếu niên đang lớn, khi hơi cúi người, xương bả vai nhô lên rõ rệt dưới lần áo. Một tay cậu ấy giữ tờ giấy, tay phải viết vài dòng công thức đơn giản, rồi rất nhanh buông bút, chống khuỷu tay lên bàn, lười biếng nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh, ngón tay trái gõ nhẹ vào công thức trên giấy.
Kim Chiêu nhoài người về phía trước, cúi đầu chăm chú lắng nghe cậu ấy giảng bài, mắt dán chặt vào tờ giấy. Thi thoảng cô ngẩng lên nhìn cậu ấy, hỏi một hai câu.
Thiếu niên và thiếu nữ, người hỏi người đáp, dường như có một dòng chảy dịu dàng len lỏi giữa hai người.
Mạnh Ngôn Khê mặt vô cảm nhìn về phía họ. Ánh chiều tà rọi xuống khoảng sàn trước bàn cậu, chia cắt không gian thành hai mảng sáng tối rõ rệt, và cậu chìm trong mảng tối u tịch.
Bài toán cuối cùng rất khó, Kim Chiêu đoán chắc chẳng mấy người làm được. Thành tích của Lộ Cảnh Việt xưa nay vẫn chỉ ở mức trung bình khá, lửng lơ con cá vàng, thế nhưng cứ gặp mấy bài toán hóc búa kiểu này là cậu ấy lại giải ngon ơ, lại còn chỉ ra hướng giải quyết một cách thành thạo.
“Cậu giỏi thật đấy.” Kim Chiêu ngước nhìn cậu ấy, tâm phục khẩu phục.
Bao giờ cô mới được như cậu ấy nhỉ, lúc đó chắc sẽ bớt đi được bao nhiêu nỗi sợ hãi và lo âu.
“Về thôi.”
Giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh. Mạnh Ngôn Khê xách cặp đi tới, liếc nhìn tờ giấy nháp trước mặt hai người.
Bài toán lớn cuối cùng.
Khó lắm sao?
Mạnh Ngôn Khê liếc nhìn Lộ Cảnh Việt.
Lộ Cảnh Việt cười khẽ một tiếng.
Lộ Cảnh Việt không hay cười, thi thoảng lắm mới cười một cái, nhưng phần lớn thời gian Kim Chiêu chẳng hiểu cậu ấy cười cái gì, điều đó khiến cô nhìn cậu ấy đầy hoang mang.
Lộ Cảnh Việt đứng dậy: “Về đây, bạn cùng bàn, nghỉ lễ vui vẻ nhé.”
Kim Chiêu gật đầu: “Tạm biệt.”
Mạnh Ngôn Khê vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt rũ xuống nhìn cô.
Hàng mi Kim Chiêu khẽ run.
Khác với vẻ tự nhiên thoải mái khi nói chuyện với Lộ Cảnh Việt, mỗi lần trước khi nói chuyện với Mạnh Ngôn Khê, cô như cần phải lấy hết can đảm, tự lên dây cót tinh thần cho mình.
Yết hầu Mạnh Ngôn Khê chuyển động, cậu lên tiếng trước: “Em gái tôi nhờ hỏi, nghỉ lễ cậu có đi tập múa không?”
Kim Chiêu chậm một nhịp mới lí nhí đáp: “Không, tạm thời tớ không đi.”
Mạnh Ngôn Khê nhìn cô chăm chú, đôi mắt đào hoa đen láy sâu thẳm.
Hai giây sau, ánh mắt cậu lại lướt qua tờ giấy nháp trên bàn, hỏi: “Bài giải không hiểu à?”
Kim Chiêu nhìn theo ánh mắt cậu, vội nói: “Không, tớ hiểu rồi, Lộ Cảnh Việt giảng bài dễ hiểu lắm.”
Cô còn không quên khen ngợi người bạn cùng bàn tốt bụng thường xuyên giảng bài cho mình.
Bạn cùng bàn của cô lúc này đã đi xuống cuối lớp, lại dừng bước chờ đợi. Cậu ấy ngả người ra sau, dựa hờ vào bàn học, lười biếng và kiên nhẫn nhìn về phía hai người.
Mạnh Ngôn Khê không nói gì, cũng không rời đi. Ánh mắt cậu trông như có điều muốn nói, nhưng im lặng vài giây vẫn chẳng thốt ra lời nào.
Kim Chiêu nghĩ ngợi một chút rồi ân cần hỏi lại: “Cậu cũng không làm được bài này à?”
Mạnh Ngôn Khê nhướng mi: “Sao có thể chứ.”
Kim Chiêu cũng tự thấy mình hỏi một câu ngớ ngẩn. Mạnh Ngôn Khê xưa nay vẫn luôn đứng đầu khối với điểm số bỏ xa người thứ hai, làm sao có chuyện cậu không giải được bài toán này. Cô gật đầu, chủ động chào tạm biệt: “Tạm biệt cậu nhé.”
Mạnh Ngôn Khê đáp lại bằng một tiếng “Ừ” có phần lạnh nhạt, xách cặp quay người đi cùng Lộ Cảnh Việt.
Kim Chiêu nhìn theo bóng lưng xuất chúng của hai thiếu niên, nghi ngờ trực giác của mình sai rồi.
Vừa nãy, ánh mắt của Mạnh Ngôn Khê… có phải cậu định nói gì đó với cô không?
“Chuyện trúng thưởng, anh không nói với cô ấy à?”
Xuống đến cầu thang, Mạnh Ngôn Khê lập tức lấy điện thoại ra, nhắn tin WeChat cho thầy Tiểu Phùng.
Cậu đi tụt lại phía sau Lộ Cảnh Việt một đoạn, dùng tin nhắn thoại. Lộ Cảnh Việt đi trước chỉ nghe loáng thoáng hai chữ “trúng thưởng”, tưởng Mạnh Ngôn Khê nói chuyện với mình, quay lại hỏi: “Trúng thưởng cái gì?”
“Không ai nói chuyện với cậu đâu.” Mạnh Ngôn Khê liếc cậu ấy một cái dửng dưng, rồi đi vượt qua.
Thầy Tiểu Phùng xưa nay trả lời tin nhắn nhanh như chớp, không dùng tin nhắn thoại mà gõ một dòng chữ: Nói rồi ạ, hôm cậu chuyển khoản tôi đã liên hệ ngay với bố em ấy.
Kèm theo đó là ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện ân cần giữa thầy Tiểu Phùng và ông Kim Lệ Huy. Theo đúng kịch bản của Mạnh Ngôn Khê, thầy thông báo rằng nhân dịp kỷ niệm 30 năm thành lập, trung tâm “Vũ đạo Kinh Hồng” tổ chức bốc thăm trúng thưởng, Kim Chiêu may mắn trúng giải đặc biệt là 30 buổi học múa 1 kèm 1 miễn phí, tùy chọn giáo viên và không giới hạn thời gian sử dụng.
Mạnh Ngôn Khê cất điện thoại, vẻ mặt lạnh tanh.
Lộ Cảnh Việt đuổi theo kịp, nhìn chằm chằm cậu đầy nghi hoặc: “Tôi đắc tội gì với ông à?”
Mạnh Ngôn Khê không thèm phản ứng.
Mặc dù Kim Chiêu nói sẽ không đi tập múa, nhưng trong kỳ nghỉ lễ 1/5, Mạnh Ngôn Khê vẫn đặt lịch học cho Mạnh Trục Khê ba ngày liên tiếp. Ngày nào cũng phải đi học khiến Mạnh Trục Khê bắt đầu sinh ra tâm lý chán học.
Mạnh Trục Khê thông minh lanh lợi là một chuyện, nhưng chẳng ai sinh ra đã thích học hành cả, huống chi là học múa là bộ môn đòi hỏi phải khổ luyện thật sự.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Mạnh Trục Khê nhất quyết không chịu ra khỏi cửa, ôm chặt lấy cây cột ở hành lang gào khóc thảm thiết, vừa khóc vừa mắng Mạnh Ngôn Khê là đồ con nhặt: “Anh không phải anh trai em! Anh là đồ con nhặt! Anh đi tìm bố mẹ ruột của anh đi!”
Mạnh Ngôn Khê mặt không cảm xúc lôi điện thoại ra.
Hôm qua Mạnh Trục Khê tập luyện vất vả, giờ chân tay vẫn còn đau nhức. Cô bé mặc kệ anh trai đang quay video, cứ ôm cột khóc nước mắt nước mũi tèm lem. Mạnh Ngôn Khê định lôi em ra, cô bé còn đu cây cột trèo lên trên, sống chết không chịu buông tay.
Mạnh Ngôn Khê không ngờ em gái còn có tuyệt chiêu này, vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Em luyện múa cũng hiệu quả phết đấy nhỉ, lớn lên không chừng thành vũ công nổi tiếng được đấy.”
“Em chỉ là đồ vô dụng thôi, đồ vô dụng không làm vũ công nổi tiếng được đâu huhuhu!” Cô bé ôm cột, bi thương đến mức tự chửi mình luôn.
Mạnh Ngôn Khê chăm chú nhìn màn hình điện thoại, bỗng nhiên nhướng mày: “Có người tặng cái Carnival kìa.”
Nói rồi cậu ngước mắt nhìn Mạnh Trục Khê: “Thêm mười cái nữa là đủ tiền mua điện thoại cho em rồi đấy.”
Mạnh Trục Khê càng khóc to hơn, vừa khóc vừa tuột xuống khỏi cây cột để đánh anh trai. Mạnh Ngôn Khê vừa chịu trận vừa tranh thủ lôi cô em lên xe.
Kỳ nghỉ lễ 1/5 này, người khổ nhất chắc chắn là Mạnh Trục Khê, còn khổ hơn cả Kim Chiêu ngày nào cũng đi sớm về khuya.
Sáng ngày đi học lại, Kim Chiêu gặp Tư Điềm và Lạc Hoành ở cổng trường. Hai người bí mật bước xuống xe, Tư Điềm không đeo cặp sau lưng mà ôm khư khư trước ngực như báu vật, Lạc Hoành thì nghển cổ ngó vào xem.
Kim Chiêu chào hai người. Tư Điềm thấy cô liền vẫy tay đầy phấn khích: “Chiêu Chiêu! Lại đây mau!”
Tư Điềm vốn tính hào sảng, đợi Kim Chiêu đến gần liền không kìm được mà kéo khóa cặp, hé ra một khe hở cho cô xem.
Kim Chiêu nghe thấy một tiếng “chíp chíp” khe khẽ, khác hẳn tiếng chim hót thông thường, âm thanh nghe rất non nớt và mềm mại. Cúi đầu nhìn vào, cô thấy trong cặp Tư Điềm có một chiếc lồng chim nhỏ xíu, bên trong là một chú chim bé bằng nắm tay, tròn vo, cái bụng căng tròn, lông trắng muốt như tuyết, chỉ có mỏ và chân là màu hồng phấn non nớt.
“Đẹp không? Tớ với Lạc Hoành săn được trên chợ đồ cũ đấy, chim trân châu (chim manh manh) đấy.” Tư Điềm đắc ý nháy mắt với Kim Chiêu.
“Đẹp thì đẹp thật, nhưng mang đến trường có sao không đấy?” Kim Chiêu cũng rất thích những con vật nhỏ mềm mại, không kìm được đưa tay vào cặp, v**t v* bộ lông mềm mượt của nó qua khe lồng.
Tư Điềm: “Không sao đâu, tiếng nó kêu bé xíu à.”
Lạc Hoành, một thằng con trai to xác cũng hùa theo: “Đúng đấy, tiếng bé tí ti, không bị phát hiện đâu.”
“Tiếng bé không có nghĩa là nó không kêu.” Kim Chiêu bật cười: “Nhỡ nó kêu trong giờ học thì các cậu bị phát hiện ngay lập tức.”
“Lo gì.” Tư Điềm hào sảng nói, “Tớ với Lạc Hoành bàn bạc kỹ rồi, chỉ cần nó kêu một tiếng là hai đứa tớ thay phiên nhau hắt xì hơi để át đi ngay.”
Kim Chiêu: “…” Cạn lời.
“Mọi người đang làm gì thế?”
Mạnh Ngôn Khê và Lộ Cảnh Việt vừa xuống xe, từ xa đã thấy ba người tụm năm tụm ba ở cổng trường.
Tư Điềm nghe tiếng ngẩng đầu lên, reo vui: “Mạnh Ngôn Khê, Lộ Cảnh Việt! Lại đây xem đồ tốt này!”
Mạnh Ngôn Khê nhìn Kim Chiêu. Cô cũng nhìn lại cậu, đôi mắt sáng lấp lánh, đáy mắt ánh lên niềm vui không giấu được.
Cậu sải bước dài đến bên cạnh cô, liếc nhìn chiếc lồng chim trong cặp Tư Điềm.
Cậu không hứng thú với động vật nhỏ, không thích cũng chẳng ghét, quay sang hỏi Kim Chiêu: “Nghỉ lễ cậu đi bắt chim à?”
Kim Chiêu chưa kịp trả lời, Tư Điềm đã “xùy” một tiếng: “Bắt bớ gì! Cái này là tớ mua đấy! Tốn của tớ tận 20 tệ cơ!”
Kim Chiêu đang định bảo đó là chim trân châu thì bất chợt ngẩng lên, thấy Lộ Cảnh Việt đứng sau Mạnh Ngôn Khê, vốn đang định bước tới bỗng mặt mày tái mét, lùi lại một bước.
Vào lớp, Tư Điềm lấy chiếc lồng chim nhỏ xíu ra. Nhân lúc giáo viên chưa đến, cô nàng đặt chú chim trân châu vào lòng bàn tay. Chú chim nhỏ xíu đứng tròn vo trong lòng bàn tay mềm mại của cô gái, kêu chíp chíp khe khẽ, lập tức thu hút các bạn trong lớp xúm lại xem.
Tư Điềm quay người, đưa tay ra trước mặt Kim Chiêu, vui vẻ khoe: “Chiêu Chiêu, cậu xem nó dễ thương chưa này! Á á á tớ chết mất thôi!”
Kim Chiêu mỉm cười, nhưng không còn vẻ hào hứng như lúc ở ngoài cổng trường.
Cô phát hiện bạn cùng bàn của mình có gì đó không ổn.
Trong ấn tượng của cô, Lộ Cảnh Việt lúc nào cũng điềm tĩnh, ung dung. Tuy ít cười nhưng thỉnh thoảng cười lên lại mang vẻ vừa ngầu vừa thâm sâu khó lường. Cô chưa bao giờ thấy cậu ấy thất thần như thế này: mặt cắt không còn giọt máu, hơi thở dồn dập, trán nổi gân xanh… Đặc biệt là khi Tư Điềm nâng chú chim trân châu quay lại, cơ thể cậu ấy theo bản năng rụt về phía sau, đó là tín hiệu của sự kháng cự và sợ hãi tột độ.
Kim Chiêu đăm chiêu nhìn chú chim trong tay Tư Điềm.
“Giáo viên đến rồi, cất nhanh đi.” Kim Chiêu giục.
Tư Điềm “Á” lên một tiếng, vội vàng thả chú chim vào lồng, nhét tọt vào cặp sách.
Cả buổi sáng hôm đó, Lộ Cảnh Việt đều rất lạ.
Mặt mày xanh mét, hơi thở nặng nhọc dồn dập, cơ thể lúc nào cũng căng cứng như đang phòng bị điều gì. Về sau, tình trạng càng tệ hơn, cậu ấy bắt đầu run rẩy cả người.
Giờ ra chơi lớn, Mạnh Ngôn Khê gọi mấy câu mà cậu ấy cũng không nghe thấy. Đến Kim Chiêu ngồi ngay cạnh cũng phải quay sang nhắc. Lộ Cảnh Việt đột ngột đứng dậy, buông một câu: “Tôi đi mua chai nước.”
Không biết do đứng lên quá mạnh hay bị chóng mặt, chân cậu ấy mềm nhũn, ngã khuỵu xuống.
Kim Chiêu hoảng hốt, cũng may cô ngồi gần và luôn để ý đến cậu ấy nên phản xạ kịp thời lao tới đỡ. Nhờ vậy Lộ Cảnh Việt không bị đập đầu vào cạnh bàn mà ngã vào người cô.
Sau đợt nghỉ lễ, nhiệt độ tăng vọt lên 30 độ, cả hai đều mặc áo ngắn tay. Da thịt chạm nhau, Kim Chiêu cảm nhận được cơ thể thiếu niên lạnh toát đến đáng sợ, cái lạnh lẽo kèm theo sự run rẩy nhè nhẹ. Cô giật mình, lo lắng gọi: “Lộ Cảnh Việt?”
Mạnh Ngôn Khê là người đầu tiên lao tới, đỡ Lộ Cảnh Việt ra khỏi người cô.
“Không sao đâu.” Lộ Cảnh Việt nuốt khan, đẩy Mạnh Ngôn Khê ra rồi nhanh chóng rời khỏi lớp.
“Cậu ấy bị sao thế?” Mạnh Ngôn Khê nhìn Kim Chiêu.
Kim Chiêu khẽ lắc đầu, quay sang nhìn Tư Điềm cũng đang ngơ ngác ngoái lại, trên tay vẫn còn đang nâng niu chú chim nhỏ.
Cô nghĩ mình đã đoán ra nguyên nhân.
Lộ Cảnh Việt chắc là mắc chứng sợ chim.
Nhưng cậu ấy sợ đến mức có phản ứng sinh lý nguy hiểm như vậy mà vẫn cố chịu đựng không nói ra, thậm chí ngất xỉu cũng không hé răng nửa lời, rõ ràng là không muốn để người khác biết điểm yếu của mình.
Rất nhanh lại có các bạn xúm lại chơi với chim của Tư Điềm. Kim Chiêu không tham gia, lặng lẽ đi mở hết tất cả cửa sổ ra.
Quả nhiên, trong lúc được truyền tay nhau, chú chim trân châu đã bay tót ra ngoài cửa sổ.
Loài chim này bay không cao, chỉ có thể bay là là ra ngoài. Xui xẻo thay, vừa bay ra thì bị cô Trần Thuật đi ngang qua hành lang tóm gọn. Cô Trần Thuật tịch thu chú chim, mang về văn phòng, bắt Tư Điềm hết giờ tự học tối mới được lên nhận về, kèm theo bản cam kết không bao giờ được mang đến trường nữa.
Tư Điềm và Lạc Hoành ôm đầu kêu trời.
Khi Lộ Cảnh Việt quay lại, trong lớp đã không còn sinh vật đáng sợ kia nữa. Cậu ấy nói nhỏ với Kim Chiêu: “Cảm ơn cậu.”
Kim Chiêu cúi đầu nhìn đề thi, lí nhí đáp: “Tớ sẽ không nói cho ai biết đâu.”
Ở bàn sau, Mạnh Ngôn Khê dựa lưng vào ghế, nhìn Lộ Cảnh Việt rồi lại đăm chiêu nhìn những cánh cửa sổ mở toang.
Vụ việc chú chim trân châu nhanh chóng trôi qua. Ở trường Trung học Phụ thuộc, không ai biết Lộ Cảnh Việt sợ chim, ngoại trừ Kim Chiêu và Mạnh Ngôn Khê.
Giữa tháng Năm, Mạnh Ngôn Khê phá lệ đăng ký tham gia Lễ hội nghệ thuật của trường, cần phải làm việc với Ban Văn nghệ. Trưởng ban Văn nghệ là một nữ sinh cùng khối, thích Mạnh Ngôn Khê, từng gửi thư tình cho cậu nhưng không được hồi âm, nay nhân cơ hội hỏi xin WeChat của cậu.
Mạnh Ngôn Khê tìm Lộ Cảnh Việt: “Kết bạn WeChat giúp tôi với.”
“Sao ông không tự kết bạn?” Lộ Cảnh Việt hiểu ngay vấn đề: “Con gái à?”
Mạnh Ngôn Khê im lặng.
Lộ Cảnh Việt nói giọng khách sáo nhưng nội dung thì chẳng khách sáo tẹo nào: “Xin lỗi nhé, tôi không giúp được ông đâu. Về phái nữ, tôi chỉ kết bạn với người có quan hệ huyết thống trực hệ, quan hệ huyết thống bàng hệ trong vòng ba đời và vợ tương lai của tôi thôi.”
“Vợ tương lai của ông?” Mạnh Ngôn Khê nhíu mày: “Cái quái gì thế?”
Lộ Cảnh Việt: “Ừ, thầy bói phán rồi, vợ tương lai của tôi tên có hành Hỏa và hành Mộc. Mộc Hỏa thông minh (Mộc Hỏa thông minh – ý chỉ người thông minh tài trí).”
Huyệt thái dương của Mạnh Ngôn Khê giật một cái.
Giờ ra chơi lớn ngày thứ Bảy không phải tập thể dục giữa giờ. Lộ Cảnh Việt xuống căng tin mua nước, Kim Chiêu ngồi tại chỗ làm bài tập.
Bỗng nhiên có người ngồi xuống bên cạnh, cùng lúc đó, mùi hương gỗ thông lạnh lẽo quen thuộc xộc vào mũi. Tay cầm bút của Kim Chiêu khựng lại.
Mạnh Ngôn Khê đang ngồi ở chỗ của Lộ Cảnh Việt.
Kim Chiêu còn đang làm công tác tư tưởng xem có nên quay đầu lại hay không thì giọng nói thẳng thắn của Mạnh Ngôn Khê vang lên: “Dạo này không đi tập múa à?”
Kim Chiêu đặt bút xuống, khẽ “Ừ” một tiếng.
Mạnh Ngôn Khê: “Biết ngay mà.”
Kim Chiêu ngơ ngác quay đầu nhìn cậu: “Cái gì?”
Mạnh Ngôn Khê liếc mắt: “Cậu không đi nên không biết, Vũ đạo Kinh Hồng dạo này có chương trình bốc thăm trúng thưởng đấy. Tôi vừa bốc được cho em gái 30 buổi học 1 kèm 1 miễn phí với cô Ngu Ngu xong.”
“30 buổi 1 kèm 1 với cô Ngu Ngu á? Miễn phí thật á?” Kim Chiêu kinh ngạc, “Ông chủ nhặt được tiền ngoài đường hay sao mà hào phóng thế?”
Mạnh Ngôn Khê: “Chẳng biết, tự nhiên thông báo cho tôi đi học, bảo là tri ân khách hàng cũ.”
“Trời ơi, vận may của cậu tốt thật đấy!” Kim Chiêu tâm phục khẩu phục, không kìm được than thở, “Tớ thì khác hẳn, chuyện tốt kiểu này chẳng bao giờ đến lượt tớ. Tớ thậm chí còn chưa nghe nói có vụ bốc thăm trúng thưởng này bao giờ, chắc tớ không nằm trong nhóm khách hàng được hưởng ưu đãi rồi.”
Mạnh Ngôn Khê nhíu mày.
Cái tên Tiểu Phùng phế vật này, có tiền dâng tận miệng mà cũng không biết đường kiếm.
Giờ ra chơi lớp học người ra kẻ vào tấp nập, tiếng cười đùa í ới vang bên tai. Mạnh Ngôn Khê ngồi ở chỗ của Lộ Cảnh Việt, im lặng khoảng một phút đồng hồ không nói gì thêm. Sự hiện diện tĩnh lặng của cậu dường như làm loãng cả không khí xung quanh Kim Chiêu.
Kim Chiêu cúi đầu, trong lòng thấp thỏm nghĩ sao tự nhiên cậu lại ngồi đây, sao lại im lặng thế, cậu định ngồi đây bao lâu?
Đúng lúc này, Mạnh Ngôn Khê đột ngột hỏi: “Chữ ‘Chiêu’ trong tên cậu là chữ nào?”
Kim Chiêu: “?”
Cậu ấy vẫn chưa nhớ tên mình sao?
Tuy trong lòng hơi hụt hẫng nhưng Kim Chiêu vẫn trả lời: “Chiêu trong ‘Thánh hỏa chiêu chiêu’ (Thánh hỏa sáng tỏ).”
Mạnh Ngôn Khê: “Thánh hỏa sáng tỏ, thuộc Hỏa à?”
Kim Chiêu: “Ừ.”
Mạnh Ngôn Khê: “Thế còn chữ ‘Kim’?”
Kim Chiêu: “Kim trong ‘Kim nhật’ (Hôm nay).”
“Không, ý tôi là,” Mạnh Ngôn Khê ngừng một chút, nói: “Trong ngũ hành thì thuộc hành gì?”
Kim Chiêu: “?”
Cô cảm thấy Mạnh Ngôn Khê hôm nay hơi là lạ. Không, nửa tháng nay Mạnh Ngôn Khê cứ kỳ quặc thế nào ấy, nhưng cụ thể kỳ quặc ở đâu thì cô không nói ra được.
Cô thành thật đáp: “Cái đó tớ không biết, cậu dùng điện thoại tra thử xem.”
Mạnh Ngôn Khê im lặng, cũng không lấy điện thoại ra tra. Vài giây sau, cậu nhàn nhạt nói: “Tra rồi, thuộc Mộc.”
Kim Chiêu không biết nên đáp lại thế nào, đành “À” một tiếng rồi nói: “Thế chắc là thuộc Mộc rồi.”
Mạnh Ngôn Khê: “Ừ, Mộc Hỏa thông minh.”
Kim Chiêu: “?”
Cậu nghiên cứu ngũ hành từ bao giờ thế? Là sở thích hay lại chuẩn bị kiếm thêm 5 triệu tệ nữa đây?
Đúng lúc này, Lộ Cảnh Việt đi mua nước về, thấy Mạnh Ngôn Khê chiếm chỗ của mình, cậu ấy nhướng mày nhìn đầy thắc mắc.
Mãi đến khi Lộ Cảnh Việt đi đến trước bàn, Mạnh Ngôn Khê vẫn không đứng dậy, ngược lại còn từ từ dựa lưng vào ghế, duỗi đôi chân dài ra một cách bá đạo, ánh mắt nhạt nhẽo nhìn Lộ Cảnh Việt đầy thách thức.