Lên Nhầm Xe Maybach Của Người Thầm Thương

Chương 15

Trước Tiếp

Ngõ Thính Phong là một phố đi bộ thương mại sầm uất, nơi hội tụ đủ loại hình dịch vụ từ mua sắm, giải trí, ăn uống đến các trung tâm đào tạo, có thể coi là một khu thương mại thu nhỏ. Tài xế dừng xe ở cổng ngoài, Mạnh Ngôn Khê xuống xe, dắt em gái đi vào.

Mạnh Trục Khê không tình nguyện, vùng vằng khó chịu.

Nhưng chẳng còn cách nào khác, tuần này là tuần sinh nhật của Mạnh Ngôn Khê, cả ông nội lẫn bố đều chiều theo ý cậu, chẳng ai chịu đứng ra bênh vực cô bé cả.

Mạnh Trục Khê mười tuổi, má phúng phính hồng hào, làn da trắng nõn mịn màng búng ra nước. Do đêm qua “diễn sâu” quá, à không, khóc lóc thảm thiết quá nên hốc mắt giờ vẫn còn hơi đỏ, trông càng thêm đáng yêu và tội nghiệp.

Bị Mạnh Ngôn Khê lôi đi, cô bé nghiêng đầu đánh giá ông anh trai.

Thiếu niên tuần sau là tròn 17 tuổi đã cao mét tám, mặc áo khoác gió màu đen, đôi chân dài miên man, vai đeo hờ hững một chiếc ba lô đựng giày và quần áo tập múa của em gái. Một tay cậu dắt em, tay kia lấy điện thoại từ trong túi ra xem giờ.

Mạnh Ngôn Khê ghét nhất là đi muộn, còn Mạnh Trục Khê thì ngược lại, cực kỳ thích đi muộn.

Một buổi học múa riêng kéo dài một tiếng, Mạnh Trục Khê sẵn sàng đi muộn hẳn một tiếng rưỡi.

“Em không thích múa.” Cô bé lặp lại nguyện vọng của mình lần thứ n.

Ánh mắt Mạnh Ngôn Khê lướt qua đám đông, nhìn về phía xa xa, lơ đãng đáp: “Biết rồi, trời biết đất biết anh biết em biết, đừng có bô bô ra ngoài là được.”

Mạnh Trục Khê: “…”

Sao trên đời lại có ông anh trai sắt đá thế này chứ?

“Anh thích múa như thế, sao anh không tự đi mà học?”

Mạnh Ngôn Khê quay lại liếc em gái: “Em tưởng anh không muốn à?”

“…?”

Mạnh Trục Khê tức điên lên vì thái độ dửng dưng của ông anh, giậm chân bình bịch, nghiến răng hỏi: “Mạnh Ngôn Khê, lúc bố mẹ ruột của anh vứt anh trước cửa nhà mình có để lại manh mối gì không? Em giúp anh đi tìm người thân nhé?”

“Có chứ.” Mạnh Ngôn Khê nhanh nhẹn lách qua dòng người, vừa ngước mắt lên đã thấy Kim Chiêu đang đứng dưới mái hiên phía trước.

Cô mặc váy múa bên trong, khoác ngoài một chiếc áo phao dáng dài mỏng. Thấy cậu, cô mỉm cười vẫy tay.

Bước chân Mạnh Ngôn Khê nhanh hơn, khiến Mạnh Trục Khê bé nhỏ phải chạy lúp xúp mới theo kịp.

Mắt cậu dán chặt vào Kim Chiêu, nhưng miệng vẫn không quên khịa em gái: “Em chính là manh mối đấy, em quên lúc đó em cũng bị vứt cùng anh à? À đúng rồi, lúc đấy em mới đầy tháng, chắc chưa đủ tuổi để nhớ đâu nhỉ.”

Mạnh Trục Khê: “…” Điên mất thôi!

Cãi không lại, Mạnh Trục Khê tức đến mức chỉ muốn lăn đùng ra đất ăn vạ.

Trung tâm “Vũ đạo Kinh Hồng” nằm ở tầng hai. Hai bên hẹn gặp nhau trước cửa thang máy để cùng đi lên.

Vừa đến nơi, Kim Chiêu đã thấy hai anh em đi tới từ xa. Cô bé trông chừng mười tuổi, ngoan ngoãn đáng yêu, bị ông anh cao mét tám dắt tay trông bé xíu như cái kẹo. Đến gần, Kim Chiêu mới phát hiện hai anh em giống nhau y đúc, đặc biệt là đôi mắt, như cùng một khuôn đúc ra. Chỉ có ánh mắt là khác biệt, ánh mắt Mạnh Ngôn Khê trong trẻo lạnh lùng, còn cô bé thì mềm mại ngây thơ, mắt to tròn long lanh như búp bê Tây Dương, khiến người ta chỉ muốn ôm hôn một cái.

Mạnh Ngôn Khê kéo em gái đến trước mặt cô giới thiệu: “Em gái tôi.” Rồi quay sang hất hàm với Mạnh Trục Khê: “Chào chị đi.”

Mạnh Trục Khê có một điểm tốt là không bao giờ giận cá chém thớt. Cô bé rất biết thương xót những người vô tội bị liên lụy. Cho nên dù bây giờ đang giận ông anh vô lý đùng đùng, cô bé vẫn ngọt ngào chào hỏi bạn học của anh: “Em chào chị Kim Chiêu ạ, chị Kim Chiêu xinh quá đi mất!”

Mạnh Trục Khê là cao thủ trong khoản nịnh nọt lấy lòng người khác, chỉ cần cô bé muốn thì không ai là không tan chảy, huống chi Kim Chiêu đúng là xinh thật. Cô bé miệng ngọt xớt khen chị bạn, đôi mắt to xinh đẹp cười cong tít như vầng trăng khuyết.

Kim Chiêu quả nhiên bị cô bé làm cho tan chảy cả tim gan, cúi người xuống cười đáp lại: “Chào em Khê Khê, em cũng xinh lắm.”

Ba người cùng vào thang máy lên tầng hai. Vừa ra khỏi thang máy là thấy ngay logo của “Vũ đạo Kinh Hồng”.

“Vũ đạo Kinh Hồng” là trường dạy múa quy mô lớn nhất thành phố. Riêng cơ sở ở ngõ Thính Phong này đã có 13 phòng học, trong đó có 8 phòng lớn và 5 phòng nhỏ. Kim Chiêu hẹn cô Ngu Ngu ở phòng số 4.

Cô Ngu Ngu là một giáo viên trẻ, ngoại hình hội tụ đủ mọi tiêu chuẩn của một giáo viên múa: da trắng dáng cao, cổ thiên nga, vai vuông góc, cử chỉ tao nhã xuất chúng. Cô ấy về Kinh Hồng làm việc ngay sau khi tốt nghiệp Học viện Múa, tính đến nay đã được tám năm, cũng là tám năm cô ấy dạy Kim Chiêu. Đến giờ cô ấy vẫn hay nói đùa Kim Chiêu là đại đệ tử ruột của mình, tiếc là Kim Chiêu không theo con đường nghệ thuật, chứ nếu thi vào Học viện Múa thì chắc chắn tương lai sẽ rất sáng lạn.

Cô Ngu Ngu đã đợi sẵn ở phòng số 4. Giống như mọi giáo viên múa khác, tranh thủ lúc rảnh rỗi cô ấy đang khởi động giãn cơ. Kim Chiêu bước vào chào “Em chào cô Ngu Ngu”, cô ấy nghe tiếng liền rời khỏi gióng múa bước tới.

“Linh Linh!”

Dạo này Kim Chiêu đến tập ít đi hẳn, mỗi lần gặp cô Ngu Ngu đều hỏi han đủ chuyện, từ tình hình gần đây của cô, chia sẻ những bài biên đạo mới hot hit, cho đến chuyện vui về con mèo cô ấy nuôi.

Mạnh Trục Khê nhân lúc hai người nói chuyện, lén giật giật áo anh trai, thì thầm hỏi nhỏ: “Anh bảo bây giờ em nằm lăn ra đây gào khóc ăn vạ thì cô ấy có nhận em làm học sinh nữa không?”

Gương mặt ngây thơ non nớt thốt ra lời nói đầy “hiểm độc”.

Tiếc là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Mạnh Ngôn Khê mặt không đổi sắc lôi điện thoại ra, chĩa camera vào em gái: “Diễn đi, tối qua anh thức trắng đêm lập tài khoản livestream rồi đấy, tiền donate đủ 5000 tệ là mua được điện thoại cho em rồi.”

Mạnh Trục Khê: “…”

Cũng may Kim Chiêu kịp thời kéo cô bé đến trước mặt cô Ngu Ngu, nếu không chắc Mạnh Trục Khê sẽ nhảy dựng lên tẩn ông anh một trận mất.

Kim Chiêu giới thiệu hai anh em nhà họ Mạnh với cô giáo, khéo léo bỏ qua đoạn “gào khóc ăn vạ” mà Mạnh Ngôn Khê kể, chỉ bảo là cô bé rất muốn theo cô học múa.

Giáo viên trẻ ai mà chẳng thích được khen, Kim Chiêu bơm vá vài câu khiến cô Ngu Ngu cười tít mắt, càng nhìn Mạnh Trục Khê càng thấy ưng, bèn hỏi: “Em thực sự rất thích múa à?”

Đây quả là câu hỏi tra tấn linh hồn.

Mạnh Trục Khê lặng lẽ liếc nhìn ông anh trai, cuối cùng quyết định giữ gìn thể diện cho dòng họ trước mặt người ngoài.

“Thích ạ.” Cô bé gật đầu cái rụp, trái lương tâm.

Mạnh Ngôn Khê ném cho em gái một ánh mắt tán thưởng, rồi xoay người hào phóng đi ra quầy lễ tân đóng học phí.

Buổi học này với Mạnh Trục Khê khá nhẹ nhàng, chủ yếu là Kim Chiêu tập, cô bé ngồi xem để có cái nhìn cơ bản về múa cổ điển.

Mạnh Ngôn Khê đóng học phí xong còn kết bạn WeChat với thầy trợ giảng Tiểu Phùng.

Với bất kỳ trung tâm nào, một khách hàng vung tay mua luôn gói học 1 kèm 1 cả năm như Mạnh Ngôn Khê đều là khách VIP. Huống chi cậu còn chọn giáo viên “vàng” là cô Ngu Ngu, học phí cao gấp ba lần giáo viên thường. Thầy Tiểu Phùng cũng là may mắn vớ bở, đúng lúc trực quầy lễ tân thì “trên trời rơi xuống” đơn hàng khủng này. Thầy có tâm muốn chăm sóc khách hàng lớn nên niềm nở kéo Mạnh Ngôn Khê lại nói chuyện linh tinh một hồi.

Đến khi Mạnh Ngôn Khê dứt ra được để quay lại phòng tập thì buổi học đã trôi qua một nửa. Phần khởi động, kỹ thuật cơ bản và thân vận đã xong, cô Ngu Ngu đang hướng dẫn Kim Chiêu tập bài múa trích đoạn.

Họ đang tập bài Vọng Ngàn Năm, một bài múa chuyên nghiệp có độ khó rất cao. Kim Chiêu thực ra đã học xong bài này từ lâu, nhưng ở trình độ của cô, múa không còn là chạy theo số lượng động tác mà là sự đột phá về chất lượng. Cô Ngu Ngu liên tục làm mẫu lại những chỗ cô xử lý chưa tốt, sau đó yêu cầu cô múa lại toàn bộ bài.

Từ xa, Mạnh Ngôn Khê đã nghe thấy tiếng cô giáo trẻ vang lên lảnh lót. Cô Ngu Ngu có chất giọng khỏe khoắn đặc trưng của dân dạy múa, giọng nói át cả tiếng nhạc, đồng thời vỗ tay mạnh để giữ nhịp: “Đúng rồi! Chậm lại! Đừng vội! Nhanh! Xoay! Biểu cảm! Chú ý biểu cảm! Tốt! Đi!”

Mạnh Ngôn Khê bước tới cửa phòng tập.

Phòng tập không lớn lắm, phía trước là một bức tường gương lớn. Giữa phòng, cô gái mặc bộ váy múa cách tân màu xanh nhạt, tay cầm chiếc quạt tròn.

So với lần múa ngẫu hứng ở thị trấn Tùy Giác, nhịp điệu lần này thanh thoát và mạnh mẽ hơn. Tiếng nhạc dồn dập, cô vặn eo xoay người với biên độ lớn, tà váy như dòng nước chảy tuôn trào theo từng chuyển động. Khi nhạc lên đến cao trào, tiếng trống dồn dập, mũi chân cô điểm nhẹ rồi bật nhảy lên không trung, dáng người như chim hồng bay xuyên qua mây, chiếc quạt tròn vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ theo từng cú xoay người.

Cửa sổ sát đất rủ tấm mành cuốn, không biết do tà váy hay chiếc quạt lướt qua mà gió liên tục thổi bay tấm mành rồi lại hạ xuống. Lắng nghe kỹ, dưới nền nhạc hào hùng phóng khoáng là tiếng lạch cạch va chạm nhè nhẹ vui tai.

Động tác kết thúc, thiếu nữ đang độ tuổi xuân thì quay lưng lại, xoay người nhìn về phía sau, chiếc quạt tròn khẽ che nửa mặt.

Ánh mắt ấy như nhìn thấu cả ngàn năm.

Một giờ học trôi qua nhanh chóng. Cô Ngu Ngu rất hài lòng với biểu hiện hôm nay của Kim Chiêu, cuối giờ còn dành ra 15 phút cho Mạnh Trục Khê.

Và Mạnh Trục Khê sau khi xem Kim Chiêu múa xong, tâm thế đã hoàn toàn thay đổi, từ kháng cự chuyển sang háo hức muốn thử. Cô bé chưa bao giờ biết con gái múa lại có thể đẹp đến thế, cả người như đang tỏa sáng. Thứ ánh sáng đó không chói lóa sắc nhọn, mà là vầng hào quang toát ra từ nội tâm tĩnh lặng và từ bi, mang đầy thần tính.

Cô bé không biết có phải ai múa cũng giống chị Kim Chiêu không, nhưng cô bé muốn được như chị ấy.

Tất nhiên buổi đầu chưa thể đạt đến trình độ đó. Mạnh Trục Khê được Kim Chiêu hướng dẫn tập hít thở và cách cầm quạt đơn giản.

Rời khỏi phòng tập, mắt Mạnh Trục Khê vẫn sáng lấp lánh. Không khóc không nháo cũng chẳng ăn vạ, cô bé kéo tay anh trai phấn khích nói: “Cuối cùng em cũng hiểu tại sao đàn ông trong phim cổ trang lại thích xem mỹ nhân múa rồi! Đừng nói là họ, đến em còn mê nữa là! Chị Kim Chiêu múa đẹp quá trời ơi!”

Mạnh Ngôn Khê im lặng, còn Kim Chiêu thì ngượng chín mặt vì được khen.

Xuống đến dưới lầu, Kim Chiêu chào tạm biệt hai anh em, chỉ tay về hướng ngược lại: “Chị đi đón xe buýt ở bên kia.”

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô chăm chú, hai giây sau khẽ gật đầu: “Được, mai gặp.”

Mạnh Trục Khê đứng bên cạnh ngọt ngào nói: “Em cảm ơn chị Kim Chiêu! Hẹn gặp lại chị tuần sau ạ!”

Kim Chiêu mỉm cười, hơi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cô bé: “Tuần sau chị không đến nữa đâu, em phải tự mình kiên trì đi học nhé!”

Mạnh Ngôn Khê nhìn cô.

Nhận thấy ánh mắt của cậu, Kim Chiêu ngẩng đầu lên, mặt hơi nóng, giải thích: “Học kỳ 2 lớp 11 rồi, tớ phải tập trung học hành.”

Mạnh Ngôn Khê gật đầu: “Ừ.”

Mạnh Trục Khê luyến tiếc không nỡ, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Vậy lần sau chị Kim Chiêu đến thì nhắn cho anh em biết nhé? Em bảo anh em hẹn lịch trùng với chị.”

Kim Chiêu cười trừ.

Thực ra thẻ tập của cô chỉ còn lại đúng ba buổi, học xong hôm nay là còn hai buổi. Chắc cô sẽ phải nhịn lắm, có khi cả năm nay cũng chẳng đến nữa.

Nhưng cô cũng không nỡ nói dối cô bé, bèn tự nhiên chuyển chủ đề: “À đúng rồi, con búp bê đất màu ấy, em có thích không?”

Mạnh Trục Khê ngơ ngác: “Búp bê? Búp bê gì ạ?”

Huyệt thái dương của Mạnh Ngôn Khê giật giật.

Kim Chiêu nhìn Mạnh Ngôn Khê đầy thắc mắc, hỏi: “Tượng đất màu ở thị trấn Tùy Giác ấy, anh em chưa đưa cho em à?”

Trước Tiếp