Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Vậy anh đánh nhẹ thôi nhé, vất vả lắm em mới sinh được đấy..."
Cuối tháng 12, nhiệt độ giảm mạnh, Càn thị đón trận tuyết đầu tiên trong năm.
Những năm trước, tuyết ở trung tâm thành phố không nhiều, chỉ phủ một lớp mỏng. Năm nay lạnh hơn hẳn.
Tuyết rơi trắng xóa suốt đêm. Vườn hoa và vườn rau nhỏ trước biệt thự đều bị bao phủ. Hai ba luống rau Phó Kính Thâm vất vả lắm mới trồng được để Lương Tri nghịch giờ bị tuyết trắng đè trĩu, ngập qua cả ngọn, chỉ còn lại một chút sắc úa.
Đêm đó, ngoài trời lạnh buốt nhưng trong biệt thự vẫn ấm áp.
Mặc dù vậy, Lương Tri vẫn mặc đồ ấm áp, bộ quần áo mềm mại khiến cả người cô tròn tròn đáng yêu nhưng không hề luộm thuộm. Gương mặt xinh xắn của cô lại càng thêm phần rạng rỡ.
Khi ăn tối, Từ Cải mang đến một tập tài liệu, vẻ mặt có vẻ thần bí, không muốn báo cáo trước mặt cô. Phó Kính Thâm cũng cố ý giấu cô, không nói cho cô biết rồi cả hai người họ cùng đi vào thư phòng.
Trước khi đi, người đàn ông nhìn cô gái đầy vẻ tò mò, lòng mềm nhũn không thôi. Tuy nhiên, một vài chuyện chưa phải là lúc để nói cho cô biết. Anh thấy đôi mắt to tròn của cô chớp chớp nhìn mình, cũng không có ý định mềm lòng mà nói cho cô biết như mọi khi. Anh chỉ ra hiệu cho Từ Cải đi trước rồi quay lại bên cô, múc cho cô một bát canh, cúi xuống hôn lên vầng trán trắng mịn của cô, cong môi nói: "Ngoan ngoãn ăn cơm đi, anh lên lầu nói chuyện với cậu ta một lát, sẽ xuống bên em ngay."
Cuối cùng, anh còn xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cô. Lương Tri bĩu môi, trên mặt là sự pha trộn giữa tò mò và thất vọng, vẻ mặt vô cùng phức tạp.
Nhưng cô cũng hiểu đó là việc riêng của anh. Hai người ở bên nhau cũng cần có không gian riêng. Dù anh cưng chiều cô, anh cũng sẽ có bí mật. Trước đây cô từng khao khát thoát khỏi sự ràng buộc của anh, giờ đây cô cũng cần cho anh sự tự do tương tự.
Tuy nhiên, với tâm tính của một cô gái nhỏ, cô đã quen được anh cưng chiều, tính nết ngày càng tùy hứng. Giờ lại đang mang thai con của anh, ở nhà cô càng nói gì được nấy, làm nũng hay giận dỗi đều có người chiều chuộng. Chỉ cần cô khẽ nhíu mày, anh sẽ lập tức xuất hiện bên cạnh, hỏi han ân cần, dỗ dành cô vui vẻ. Đã lâu rồi cô chưa nếm trải cảm giác này, nghĩ đến lại thấy tủi thân.
Cô gái nhỏ không chịu bỏ cuộc. Cô cúi đầu, bàn tay nhỏ thò ra từ dưới bàn, khẽ kéo vạt áo anh lay lay. Phó Kính Thâm cao lớn, khi đứng bên cạnh, nếu không ngẩng đầu lên, cô sẽ không thấy được biểu cảm của anh. Anh chuyên chú nhìn vẻ mặt hờn dỗi của cô, khóe môi mím lại tạo thành một đường cong đẹp mắt. Anh nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, vẫn điềm tĩnh, cố tình hiểu sai ý cô: "Không nỡ à?" Anh cười nhẹ. "Anh sẽ ra ngay, em ngoan nhé."
Sao chiêu này lại vô dụng rồi? Lương Tri lập tức rút tay ra khỏi tay anh, quay mặt đi không thèm nhìn anh, đẩy bát canh anh múc ra thật xa rồi tự múc cho mình một bát khác, bĩu môi nói: "Anh đi đi."
Hừ, gã đàn ông thối tha! Trước khi có thai thì dỗ dành ngọt ngào, sau khi có thai thì bắt đầu có bí mật rồi!
Phó Kính Thâm đương nhiên biết cô đang nghĩ gì, anh không nhịn được cười, quay người bước nhanh lên lầu.
Anh vừa đi, Lương Tri liền buông bát canh xuống. Cô cũng không hiểu vì sao sự tò mò trong lòng ngày càng mãnh liệt. Anh càng giấu cô, cô càng muốn biết.
Cô tự đấu tranh tư tưởng rất lâu, không còn tâm trạng ăn cơm trên bàn nữa. Cô gái nhỏ ngồi trong phòng ăn một lúc, cuối cùng không nhịn được, đứng dậy ôm cái bụng to lên lầu.
Bây giờ bụng cô đã lớn, Phó Kính Thâm chăm sóc rất chu đáo, hai tiểu bảo bối trong bụng cũng phát triển rất tốt, bụng tròn vo. Cô có ý thức đi chậm lại.
Cô gái nhỏ một tay chống eo, từng bước từng bước đi lên tầng hai. Sắp đến góc cua hình bán nguyệt thì Phó Kính Thâm và Từ Cải đã từ thư phòng đi ra.
Lương Tri vừa ngẩng đầu đã thấy anh bỏ lại Từ Cải, từ hành lang cách đó không xa đi về phía cô. Bước chân anh nhanh hơn bình thường rất nhiều, chỉ mấy bước đã đến bên cạnh cô.
Cô tự nhiên đứng đợi tại chỗ, khi Phó Kính Thâm đến gần, cô ngoan ngoãn đưa bàn tay nhỏ ra để anh nắm lấy.
"Sao lại chạy lên đây?" Giọng người đàn ông dịu dàng, ẩn chứa sự quan tâm vô bờ.
Cô chớp chớp mắt, nói một cách rất ngây thơ, giọng ngọt lịm: "Nhớ anh thôi."
Bị bỏ lại phía sau, Từ Cải nắm tay lại, đặt lên miệng ho khan hai tiếng. Sau đó, anh ta đi ngang qua cặp vợ chồng đang rải cơm chó này, chào tạm biệt rồi nhanh chóng rời đi.
Cầu Cầu là một chú chó hiếu khách, nó quen thuộc với người trợ lý sắp ra về này. Khi đến chơi ở tòa nhà tập đoàn Phó thị, nó được anh ta đối xử rất tốt. Giờ thấy anh ta ra về một mình, nó, với tư cách là "chủ nhân" tạm thời đứng thứ ba trong căn biệt thự, cảm thấy không thể không tiễn khách.
Trên người nó mặc bộ đồ cổ trang mà Lương Tri đã nhờ nhà tạo mẫu thiết kế riêng. Chiếc đuôi phủ một lớp vải màu vàng rải khắp sàn nhưng khi xuống cầu thang, nó vẫn cực kỳ nhanh nhẹn. Nó đuổi theo sau Từ Cải, chỉ muốn tự mình mở cửa cho anh.
Trên nửa cầu thang, Lương Tri khoác tay vào cánh tay rắn chắc của Phó Kính Thâm. Anh vòng tay ôm cô từ phía sau, khiến cả người cô như không còn xương, mềm nhũn tựa vào anh. Phó Kính Thâm cũng chiều theo ý cô, nửa đỡ nửa bế đưa cô trở lại phòng ăn.
Lúc nãy, khi anh đi rồi, Lương Tri chỉ ăn vài miếng vì lơ đãng. Hai người trở lại bàn ăn, Phó Kính Thâm gần như theo thói quen thay bát đũa mới cho cô, hâm nóng lại đồ ăn đã nguội cho đến khi đạt nhiệt độ thích hợp nhất.
Lương Tri ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế mềm mại, đung đưa chân, hai tay chống hai bên ghế. Cô nhàn nhã, thoải mái, trông như một con chim non đang chờ được đút ăn.
Phó Kính Thâm thỉnh thoảng quay lại nhìn cô, trong lòng ngập tràn một thứ tình yêu không tên.
Ánh mắt Lương Tri vô thức thu hút, cuối cùng còn ngốc nghếch cười với anh. Một lát sau, anh bưng canh rau, cô gái nhỏ ngoan ngoãn ăn vài thìa từ bát của anh rồi đột nhiên hỏi: "Lúc nãy hai người nói gì thế?"
Người đàn ông nhướn mày, biết ngay cô ngoan ngoãn như vậy chắc chắn có lý do. Anh mím môi, mắt ánh lên ý cười nhưng không nói gì.
Lương Tri lại ăn thêm vài miếng cơm, rồi dịu giọng nũng nịu với anh: "Em ăn ngoan, ăn thật nhiều rồi anh kể cho em nghe nhé?"
Nhưng Phó Kính Thâm dù sao cũng lăn lộn trong thương trường lâu năm, chuyện đã quyết tâm giấu cô thì làm sao dễ dàng nói ra được. Kỹ năng đánh lạc hướng của anh cũng thuộc hàng thượng thừa. Anh đưa tay nhéo nhéo má cô, nói lấp lửng: "Em uống hết canh đã."
Cô gái nhỏ gật đầu như gà mổ thóc, vài ba ngụm đã uống cạn bát canh.
Nhưng vốn dĩ cô chẳng có tâm cơ gì, cả người hồn nhiên trong sáng vô cùng, cộng thêm sau khi mang thai lại càng thiếu sức sống, cả ngày cứ ngây ngốc dễ bị lừa, cuối cùng vẫn không phải là đối thủ của anh. Nghe lời anh, cô ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm uống canh, anh gắp món gì cô cũng không từ chối. Phó Kính Thâm mím môi, ngầm cười cô vợ ngốc của mình.
Sau bữa cơm, Lương Tri ăn nhiều hơn bình thường, má phúng phính. Phó Kính Thâm cảm thấy rất hài lòng.
Đúng như dự đoán, ăn xong cô cũng quên mất tại sao mình lại đột nhiên ăn ngấu nghiến như vậy. Cô gái nhỏ ngước nhìn người đàn ông đang chậm rãi dùng khăn giấy lau miệng cho mình, khẽ nhíu mày, không thể hiểu nổi, hình như cô đã quên mất điều gì đó.
Sau bữa tối, Lương Tri vẫn nằm trên ghế sofa xem phim. Thành Tiểu Sương biết dạo này cô ở nhà dưỡng thai, rảnh rỗi nên thích xem phim. Cô ấy liền ghi một đĩa phim cô ấy từng đóng rồi mang đến biệt thự, bắt ép Lương Tri xem.
Không ngờ Lương Tri lại xem rất chú tâm.
Có lẽ vì bản năng của diễn viên, khi xem phim cô rất dễ nhập tâm. Phó Kính Thâm không biết đã bị cô đuổi lên phòng làm việc trên lầu từ lúc nào. Cô gái nhỏ một mình ôm đĩa trái cây lớn do dì Lâm cắt mang đến, vừa ăn vừa say sưa, cảm xúc hoàn toàn đi theo diễn biến của phim.
Đến đoạn cao trào, cô vô thức nhíu mày. Hai đứa nhỏ trong bụng dạo gần đây quậy phá kinh khủng, dường như cảm nhận được mẹ không vui, chúng liền bắt đầu động tay động chân.
Quả nhiên, sự chú ý của Lương Tri ngay lập tức chuyển xuống bụng. Cô cụp mắt nhìn cái bụng ngày càng lớn của mình, một tay nhẹ nhàng vỗ vỗ, ra vẻ uy nghiêm của một người mẹ, dọa: "Không được quậy nữa! Lát nữa mẹ mách papa đó!"
Cô giả vờ hung dữ, nhưng vốn dĩ cô là một cô gái tính tình mềm mỏng, chẳng thể nào nghiêm túc được. Lời nói ẩn chứa sự trẻ con, chiêu này cô sử dụng cũng không ít lần.
Hai đứa nhỏ trong bụng thông minh lắm, nói "mách papa" nhiều quá nên chúng không sợ nữa. Hơn nữa giọng nói của mẹ ngọt ngào, nghe chẳng có chút uy h**p nào. Hai bé con không yên tĩnh được một lúc nào, cứ đạp đá khiến Lương Tri thấy hơi đau.
Cô gái nhỏ xìu lòng, bĩu môi không thèm để ý đến hai đứa bé nữa. Cô định với lấy đĩa trái cây để ăn tiếp, nào ngờ vừa đưa tay ra thì thấy đĩa đã trống trơn.
Cô ngây người một lúc rồi đứng dậy đi lên lầu.
Phó Kính Thâm bất lực bị cô đuổi ra thư phòng giờ đang ngồi trước máy tính sửa bản vẽ.
Trên màn hình là một bản vẽ nhẫn, anh đã dành mấy tháng để sửa đi sửa lại với mong muốn tặng cho cô một chiếc nhẫn độc nhất vô nhị khi cầu hôn.
Cả hai vẫn còn giữ chiếc nhẫn cưới ba năm trước, nhưng chiếc đó chỉ tượng trưng cho quá khứ, còn chiếc này sẽ thuộc về tương lai.
Anh không quên Lương Tri từng nói rằng anh vẫn còn nợ cô một lễ cưới. Là nghi lễ đáng nhớ nhất của một cô gái, anh nhất định phải dành cho cô những điều tốt đẹp nhất.
Ngày đăng ký kết hôn, anh đã không hỏi ý kiến cô, coi như đó là sai lầm anh đã phạm phải khi còn ngang ngược, bá đạo. Giờ đây, anh muốn bù đắp cho cô một cách trọn vẹn. Lời cầu hôn là điều không thể thiếu, cho dù cô đã cam tâm tình nguyện ở bên anh, vui vẻ sinh con đẻ cái cho anh. Nhưng bảo bối của anh, những gì cô đáng được có, nhất định phải có, còn phải tốt hơn người khác.
Vào bữa tối, Từ Cải đã mang đến một thứ, đó là viên kim cương thô to lớn, trong suốt lấp lánh mà Phó Kính Thâm đã nhờ anh ta ra nước ngoài mua về cách đây một thời gian. Giờ nó đang nằm yên vị trong ngăn kéo của anh.
Anh nhìn bản vẽ hiệu ứng dần thành hình trên màn hình máy tính, lòng tràn đầy hy vọng về tương lai.
Nhưng anh còn chưa kịp sửa cho câu văn trau chuốt hơn, tay nắm cửa phòng làm việc đã "cạch" một tiếng rồi mở ra.
Từ trước đến nay dì Lâm luôn gõ cửa trước và chỉ vào khi được anh đồng ý nên lúc này chỉ có thể là cô vợ nhỏ của anh.
Giây tiếp theo, cô vợ bầu xinh đẹp mang đôi dép bông, ôm bụng chạy lạch bạch vào.
Dù Phó Kính Thâm đã cho người trải tấm thảm mềm nhất trên sàn nhưng vài bước chạy của cô vẫn khiến tim anh nhảy lên đến cổ họng.
"Chậm lại." Anh nhíu mày, nghe như đang trách mắng nhưng thực ra lại là sự quan tâm chu đáo nhất.
Cô chạy đến bên cạnh anh, tự nhiên dựa vào người anh. Phó Kính Thâm đặt việc đang làm xuống, ôm cô lên đùi. Nhân lúc cô không để ý, anh tiện tay xoay màn hình máy tính sang một bên.
Nhưng cô gái nhỏ vẫn phát hiện ra! Lương Tri khi mang thai tuy ngốc nghếch nhưng lại rất nhạy cảm. Phó Kính Thâm vừa quay đi, cô liền không vui.
"Làm gì thế? Lại giấu em nữa à! Sợ em xem trộm bí mật công ty của anh à!" Lương Tri giận dỗi, nhớ lại cả chuyện Phó Kính Thâm đã lảng sang chuyện khác trong bữa tối. "Hôm nay anh với Từ Cải nói chuyện cứ lén lút! Chắc chắn là nhân lúc em mang thai, anh lén bảo Từ Cải tìm mẹ kế 18 tuổi cho con!"
Phó Kính Thâm cưng chiều lắc đầu, không nhịn được bật cười thành tiếng. Trên bàn anh có đĩa hoa quả. Lúc dì Lâm thái xong, mỗi người được một phần, nhưng vì bận nên anh không ăn. Bây giờ anh cầm lên, tay này một miếng, tay kia một miếng, đút cho Lương Tri.
Cô gái nhỏ dù giây trước còn làm mình làm mẩy với anh, giây sau đã không nỡ để bản thân chịu thiệt. Cô vòng hai tay mảnh mai ôm lấy cổ chồng, ngoan ngoãn há miệng ăn rồi lim dim mắt l**m môi, trông vô cùng thích thú.
Phó Kính Thâm không biết đã ấn nút gì, màn hình từ bản thiết kế đột nhiên chuyển thành bảng báo cáo thị trường chứng khoán của tập đoàn Phó thị mà anh xem sáng nay. Anh lập tức quay màn hình lại rồi hỏi: "Có hiểu không?"
Lương Tri ngây thơ lắc đầu.
"Cả Phó thị đều là của em, anh còn cần sợ em tiết lộ bí mật à?"
Mặt Lương Tri hơi ửng hồng. Cô cũng chỉ nói bừa cho vui thôi.
Cô đã ăn hết mài miếng hoa quả, khóe môi còn dính chút nước. Phó Kính Thâm liền cúi xuống m*t lấy, từ khi cô có thai đến nay, người đàn ông này chỉ có thể giải tỏa bằng cách này.
Thật là vô cùng đáng thương.
Lương Tri mặc anh hôn, một lúc sau thì thở hổn hển, quên sạch mục đích ban đầu khi lên đây.
Phó Kính Thâm cười khẽ, hai tay ôm cô chặt hơn: "Sao lại lên đây?"
Cô mơ màng, đôi mắt lộ vẻ bối rối, hoàn toàn không nhớ mình lên để làm gì. Đến khi những đứa nhỏ trong bụng lại đạp một cái, cô chợt nhớ ra: "A, chồng ơi, em lên để mách tội!"
Câu "chồng ơi" của Lương Tri khiến Phó Kính Thâm vui như nở hoa trong lòng: "Mách tội ai?" Giọng anh dịu dàng không thể tả.
"Mách tội mấy đứa nhỏ! Chúng nó đạp em! Bảo mãi không nghe lời, quá đáng lắm."
Cô gái nhỏ ấm ức nép vào lòng anh, khuôn mặt áp vào lồng ngực rắn chắc, trông vô cùng yếu đuối.
Tay anh vỗ nhẹ lưng cô, khóe môi cong lên: "Đợi chúng ra đời, anh sẽ đánh chúng."
"Được, vậy anh đánh nhẹ thôi nhé, em vất vả lắm mới sinh được..."
"Được..."