Làm Càn Sủng Nịch

Chương 97: Ngoại truyện 3: Kén ăn

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Đều tại hai đứa nó! Hai đứa nhóc kén ăn!"

Lương Tri đã vượt qua ba tháng đầu thai kỳ một cách suôn sẻ. Chu Cừ cũng biết ba mẹ con này đều là báu vật trong tay Phó thiếu.

Phụ nữ mang thai không thể làm việc nặng nhọc. Ngay cả khi cô ấy là người quản lý, phải luôn nghĩ đến kế hoạch phát triển sự nghiệp cho cô thì cũng sẽ không giao thêm việc trong giai đoạn đặc biệt này.

May mắn thay, khi cô phát hiện mình mang thai, tất cả công việc nhận trước đó đều đã hoàn thành. Chu Cừ cho cô và chính mình một kỳ nghỉ dài, để cô an tâm ở nhà tận hưởng sự chăm sóc. Phó Kính Thâm cũng vì thế mà có chút hài lòng.

Khi Lương Tri mang thai sáu tháng, hai nhóc con trong bụng đã ngoan ngoãn suốt sáu tháng trước đó bắt đầu trở nên hiếu động.

Có lẽ vì con cái nhà họ Phó được chăm sóc quá chu đáo ngay từ trong bụng mẹ, được nuông chiều từ bé, ăn uống chẳng thiếu thứ gì, phát triển quá tốt, rảnh rỗi không có việc gì làm nên bắt đầu bắt nạt mẹ.

Lương Tri vốn có thân hình mảnh mai nên khi thai còn nhỏ, bụng cô trông không có thay đổi nhiều lắm.

Ban đầu Phó Kính Thâm định giao hết công việc cho Từ Cải để ở nhà chăm sóc cô cả ngày nhưng Lương Tri nói ở nhà đã có dì Lâm, anh phải đi làm kiếm tiền mua sữa bột.

Người đàn ông suýt bật cười, với tài sản của Phó Kính Thâm, dù có thêm cả nghìn đứa con, tiền sữa bột cũng không thiếu, chưa kể vài nhãn hiệu sữa bột cao cấp cũng thuộc sở hữu của tập đoàn Phó thị. Nhóc con trong nhà muốn uống sữa thì sao phải để cô bận tâm.

Có lẽ cô gái nhỏ thấy anh cứ quấn quýt quanh mình, giám sát cô không được uống đồ lạnh, đồ ăn vặt cũng phải ăn ít đi. Mặc dù cô sắp làm mẹ nhưng vẫn mang tâm tính của một thiếu nữ, bị quản nhiều nên không vui, luôn tìm cách đẩy anh ra ngoài đi làm. Vẻ tùy hứng của cô khiến anh vừa chiều không được lại vừa giận không đành, thực sự chẳng có cách nào.

Đầu tháng 12, bụng của Lương Tri to lên như một quả bóng bay. Mặc dù trước đây cô có thân hình nhỏ nhắn, nhưng đây là song thai, bên trong có hai nhóc con nên bụng lớn hơn hẳn so với phụ nữ mang thai bình thường.

Mỗi lần tan làm về nhà, việc đầu tiên Phó Kính Thâm làm là vào nhà vệ sinh rửa sạch tay, sau đó ôm Lương Tri, cẩn thận ngắm nghía chiếc bụng tròn vo của cô.

Trong niềm vui sướng cũng xen lẫn không ít lo lắng, cứ vài ngày anh lại bồn chồn gọi điện cho bác sĩ để hỏi han.

Toàn bộ quá trình hỏi han, anh chẳng còn chút dáng vẻ của Phó thiếu vạn năng như mọi khi mà trông cứ như một tên ngốc, ngay cả những điều cơ bản nhất cũng quên sạch.

Sao bụng lại to thế này?

Sau này còn to hơn nữa à?

Rốt cuộc là mang thứ gì thế này? Có cách nào làm cho nhỏ lại không? Tôi sợ cô ấy vất vả.

Bác sĩ và Lương Tri đều dở khóc dở cười.

Đứa bé sáu tháng tuổi dường như đã bắt đầu có tính khí của riêng mình.

Trước đây Lương Tri khá kén ăn, nhưng từ khi có thai thì cái gì cũng ăn được.

Những ngày tháng tốt đẹp không cần phải khuyên cô ăn uống đã kết thúc hoàn toàn vào đầu tháng 12.

Trước đây, Phó Kính Thâm còn thấy được an ủi vì hai đứa nhóc này không kén ăn như mẹ, nhưng giờ nhìn lại, dường như chúng còn kén hơn cả mẹ mình.

Hiện tại, cô thậm chí còn không thích ăn những món mà trước khi mang thai cô rất yêu thích.

Mỗi ngày, cô đều nằm trên ghế sofa xem phim truyền hình sướt mướt. Hễ Phó Kính Thâm gọi cô ăn cơm, cô gái nhỏ lại cau mày, vẻ mặt khổ sở như có thù hận, cứ bám chặt lấy cái chăn lớn trên ghế sô pha không chịu rời đi.

Dì Lâm và Cầu Cầu dốc hết sức cũng không thể lôi cô từ phòng khách vào phòng ăn. Cuối cùng, Phó Kính Thâm phải ra dỗ dành, đưa tay kéo cô ra khỏi chăn ấm áp. Giờ đây bụng cô đã rất lớn, lại thêm nhiệt độ xuống thấp, cô mặc một bộ đồ ngủ lông san hô dày cộm. Cả người trông mập lên đáng kể, cân nặng cũng tăng nhiều, nhưng nhờ vóc dáng vốn đã đẹp nên vẫn giữ được vẻ đáng yêu và mềm mại, Phó Kính Thâm vẫn dễ dàng bế bổng được.

"Ăn cơm thôi, hôm nay anh làm thêm vài món mới, thử xem có thích không, nhé?" Người đàn ông kiên nhẫn dỗ dành, ánh mắt đầy yêu thương đặt trên gương mặt non nớt của cô.

"Không được nhìn!" Cô đưa tay che mặt.

Sau khi mang thai, trên má trắng trẻo của cô gái nhỏ xuất hiện vài nốt tàn nhang hồng nhạt. Phó Kính Thâm thấy dáng vẻ này đáng yêu chết đi được nên thỉnh thoảng lại cứ nhìn chằm chằm.

Lần đầu tiên cô phát hiện ra là vì Phó Kính Thâm cứ cong môi nhìn chằm chằm vào má cô. Anh nhìn mãi, cô thấy lạ nên chạy vào phòng ôm gương soi một lúc rồi tủi thân muốn chết. Sao những nữ diễn viên khác mang thai, hôm trước còn thấy mang, hôm sau đã sinh, vóc dáng không hề lộ ra dấu vết gì của việc sinh con, vẫn thon gọn và gợi cảm. Còn nhìn lại mình, không chỉ bụng lớn nhanh, vòng eo thon gọn trước đây cũng biến mất, ngay cả chóp mũi và má cũng mọc thêm vài đốm li ti màu hồng. Mặc dù Phó Kính Thâm luôn miệng nói dễ thương, xinh đẹp nhưng cô vẫn không tin.

Làm gì có ai béo lên, lại còn mọc tàn nhang mà lại đẹp cho được!

Thế nhưng Phó Kính Thâm thật sự thấy đẹp. Thỉnh thoảng anh lại nhìn cô đến mức ngẩn ngơ, thỉnh thoảng lại không kìm được đưa tay chạm vào. Lương Tri sắp phát điên với cái sở thích quái đản này của anh, lườm anh cũng chẳng có kết quả, đành buông xuôi mặc kệ.

Người đàn ông vừa cười vừa bế cô vào phòng ăn. Lương Tri giãy chân, muốn tự đi: "Em nặng lắm rồi, anh đừng bế nữa, em tự đi được mà."

Anh hiểu ý cô, khẽ cong môi, hôn lên đốm hồng trên mũi cô rồi thản nhiên nói: "Nặng gì, chẳng thấy nặng chút nào cả."

Lương Tri mím môi nén niềm vui. Thực ra cô cũng biết, đây là quá trình tất yếu khi mang thai. Cô yêu trẻ con đến thế nên thật sự không quá bận tâm đến những chuyện này. Chỉ là mỗi khi làm nũng trước mặt anh, cô lại luôn nhận được những lời khen thật lòng, cô gái nhỏ dù sắp làm mẹ rồi vẫn thích nghe những lời ngọt ngào đó để thỏa mãn sự hư vinh của bản thân. Cô vui vẻ một lúc, sau đó cô vòng tay ôm cổ anh, hôn chụt một cái lên má anh như một phần thưởng.

Phó Kính Thâm cười khẽ.

Lương Tri nũng nịu nói: "Cảm ơn Phó tiên sinh, anh vất vả rồi."

Anh dùng hai tay nâng cô lên, ôm chặt hơn nữa: "Đừng cảm ơn, lát nữa ăn cơm thật ngon, ăn nhiều một chút, thế là anh đội ơn em rồi."

Cô cũng biết dạo này mình vô cùng kén ăn, nhưng đó không phải là do cô làm bộ làm tịch hay cố tình bướng bỉnh. Cô đoán chừng là hai bé con trong bụng có thói quen không tốt, lây sang khiến miệng cô cũng trở nên khó tính.

Cô gái nhỏ bĩu môi, đôi mắt to chớp chớp nhìn anh, ánh mắt trong veo: "Em xin lỗi mà, nhưng thật sự không phải em không muốn ăn, là do hai đứa nhỏ." Cô rút một tay ra, chọc chọc vào "thủ phạm" trong bụng, mách lẻo: "Hai đứa nhỏ không ngoan! Do hai đứa nó kén ăn!"

Phó Kính Thâm thật sự phải bó tay với cô vợ nhỏ của mình. Chỉ vài câu nói mà cô đã đẩy hết trách nhiệm cho đứa bé còn chưa ra đời, vẻ mặt lại vô cùng ngây thơ, đáng yêu, khiến anh mềm lòng đến mức không nỡ nói thêm lời nào.

Tất cả ghế trong phòng ăn đều đã được Phó Kính Thâm thay bằng loại rộng rãi, có đệm mềm và thiết bị điều chỉnh nhiệt. Anh bế Lương Tri đến bàn ăn, cẩn thận đặt cô xuống. Nhiệt độ của ghế vừa phải, dù đang mang thai, Lương Tri vẫn cảm thấy ấm áp, thoải mái và không bị chật chội.

Trên bàn bày biện đầy ắp những món ăn tinh tế, mỗi món chỉ một chút nhưng màu sắc và cách trình bày đều rất bắt mắt. Có lẽ Phó Kính Thâm đã dốc hết tâm sức vì khẩu vị kén chọn của cô. Mỗi ngày sau khi tan làm, anh về nhà lại dành thời gian tham khảo ý kiến của nhiều chuyên gia dinh dưỡng, tìm tòi nhiều cách kết hợp món ăn đẹp mắt, mời người đến dạy anh rồi thay đổi món liên tục cho cô.

Thế nhưng, không hiểu sao cô vẫn luôn không có hứng thú.

Nhưng để giữ thể diện cho Phó papa, Lương Tri vẫn cố gắng ăn vài miếng.

Bữa trưa hôm đó, trên bàn có thêm vài bát canh với kiểu dáng khác hẳn so với mấy món nhỏ tinh xảo bên cạnh. Lương Tri tùy tiện cầm một bát lên uống. Chỉ vài ngụm, mắt cô đã sáng bừng lên.

"Thích à?" Phó Kính Thâm không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào của cô.

Lương Tri gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, chính cô cũng cảm thấy vui vẻ: "Ngon quá."

Bát canh này là do bà ngoại Lương Tri đích thân nấu rồi mang đến.

Hai ông bà đã tìm lại được cháu ngoại, trong lòng nhẹ nhõm, dọn từ thôn Lục Viên về Càn thị để sống lâu dài.

Khi biết cháu gái mang song thai, nhà họ Lục vừa mừng vừa lo.

Lục Tùy suýt nữa phát điên vì bị ông nội và em rể làm phiền, ngày nào cũng gọi điện thoại hỏi han đủ thứ chuyện nhỏ nhặt. Anh ta phải kiên nhẫn trả lời. Nhưng dù sao cũng là em họ ruột, mọi chuyện anh ta đều quan tâm hơn hẳn. Cô được khỏe mạnh bình an, trong lòng anh ta cũng thật sự vui mừng.

Ban đầu hai ông bà định dọn đến biệt thự nhà họ Phó để tiện chăm sóc Lương Tri. Tất nhiên Lương Tri không có ý kiến gì, nhưng Lục Hồng Uyên là người nhìn Phó Kính Thâm lớn lên từ nhỏ, cũng hiểu rõ anh không thích thế giới riêng của hai vợ chồng bị quấy rầy. Vì vậy, họ quyết định sống trong khu biệt thự gần sườn núi, thỉnh thoảng qua thăm cô. Bà cụ cũng thường xuyên mang đồ ăn ngon, đồ chơi đến.

Cách đây không lâu, khi biết cháu gái ăn không ngon miệng, ông Lục không nghiên cứu được gì nên chỉ lo lắng. Còn bà cụ thì điềm tĩnh hơn, vắt óc suy nghĩ rồi làm vài món mà con gái mình ngày xưa thích ăn mang đến. Không ngờ những món đó lại hợp khẩu vị của Lương Tri.

Sáng hôm sau, Phó Kính Thâm đích thân đến thăm, xắn tay áo vào bếp học với bà một lúc lâu. Anh kiên nhẫn, tỉ mỉ học hết mấy món Lương Tri thích rồi về nhà tự nấu, đích thân đút cho cô ăn.

Lương Tri được anh chăm bẵm nên trắng trẻo, mềm mại hơn, chỉ có điều tâm trạng trong giai đoạn thai kỳ vẫn lên xuống thất thường.

Có lúc, giây trước còn ngoan ngoãn nằm trên ghế sofa xem phim, giây sau đã nhập tâm vào phim và bắt đầu khóc thút thít. Phó Kính Thâm dỗ cô đến dở khóc dở cười, vừa rút giấy lau nước mắt vừa ôm vào lòng dỗ dành. Anh luống cuống tay chân mà cô vẫn không cảm kích, còn chê anh đứng cạnh phiền phức, làm ảnh hưởng đến việc xem phim. Rồi cô thò đôi chân mũm mĩm được bọc kín trong chiếc quần nỉ san hô ra đá anh, đuổi anh đi, không cho anh đến làm phiền.

Phó Kính Thâm khẽ cười lắc đầu, xác nhận rằng cô vẫn ổn, chỉ là quá nhập tâm vào phim mà thôi. Anh chiều theo cô, đứng dậy đi vào thư phòng.

Bây giờ Lương Tri đã có thai được vài tháng, sau này sẽ còn vất vả hơn nữa. Gần đây, Phó Kính Thâm cũng cố gắng tăng ca sau khi cô ngủ, giải quyết hết công việc để có thể dành thời gian rảnh rỗi những tháng sau đó để ở bên cô.

Khi đó, cho dù cô có không muốn, anh cũng phải ở bên cạnh cô 24/24, nếu không anh sẽ không yên tâm.

Tuy nhiên, người đàn ông vừa ngồi vào thư phòng không lâu, thậm chí còn chưa đọc xong hồ sơ đấu thầu, chiếc điện thoại chỉ có Lương Tri mới gọi vào được lại bắt đầu rung liên hồi.

Phó Kính Thâm theo thói quen nhấc máy chỉ sau ba giây. Anh còn chưa kịp hỏi có chuyện gì, đầu dây bên kia đã vang lên giọng khóc đáng thương của cô gái nhỏ: "Anh đi đâu rồi? Sao em vừa ngẩng đầu lên là không thấy anh đâu nữa..."

Anh khẽ cười, với cô thì cần gì phải nói lý lẽ: "Đừng khóc, ngoan, anh qua với em."

Trước Tiếp