Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Em có lợi hại không?"
Ngày hôm sau, Lương Tri theo Phó Kính Thâm về biệt thự, sáng sớm đã được anh đưa đến bệnh viện.
Bây giờ anh đã gần ba mươi tuổi nhưng những người anh em thân thiết bên cạnh chẳng có mấy ai đã lập gia đình và có con. Người duy nhất anh tiếp xúc thường xuyên hơn cả là Từ Cải, trong nhà có hai cậu con trai, nhưng với tư cách là trợ lý, anh ta có sự chuyên nghiệp của riêng mình, phân biệt rạch ròi giữa công và tư nên Phó Kính Thâm từ đầu đến cuối cũng chưa từng nghe anh ta nhắc đến nhiều.
Lớn chừng này, anh hiếm khi tiếp xúc với trẻ con, càng đừng nói đến phụ nữ mang thai. Lần đầu tiên đối mặt với một vấn đề và một niềm vui chưa từng có, anh sắp làm bố rồi, người phụ nữ mang thai đứa con của anh lại là người anh trân trọng và yêu thương nhất cuộc đời. Anh phải chuẩn bị thật kỹ càng để chào đón đứa con bé bỏng sắp chào đời.
Thế nhưng, người anh lo lắng và quan tâm nhất vẫn là Lương Tri.
Lương Tri là đối tượng được bảo vệ đặc biệt của bệnh viện. Phó Kính Thâm đưa cô đến khám thai, được đi lối ưu tiên không chút cản trở. Các chuyên gia hàng đầu trong và ngoài nước đều được mời đến túc trực, một buổi khám thai đơn giản được Phó thiếu biến thành một cuộc hội thảo y học.
Lương Tri mang thai đến tháng thứ ba mới mơ hồ nhận ra. Cô gái nhỏ không nói cho anh biết, lén mua que thử thai để kiểm tra. Sau đó trùng hợp gặp phải sự cố nhỏ và khôi phục ký ức, khiến hai người giận nhau gần một tháng. Khi hai người làm lành, em bé đã được hơn bốn tháng.
Trong khoảng thời gian này, cô chỉ đi khám thai đúng một lần. Nhưng lần duy nhất đó cũng vì tình hình lúc bấy giờ quá đặc biệt nên cô không có thời gian, sức lực và cả cơ hội để nghe kết quả cuối cùng.
Lần này mới thực sự là lần khám thai đúng nghĩa. Phó Kính Thâm kiên nhẫn ở bên cạnh cô. Đây cũng là lần đầu tiên anh được nghe thấy nhịp tim của con với tư cách một người bố.
Tiếng nhịp tim của em bé không lớn nhưng lại "thình thịch" đầy mạnh mẽ. Hai người sắp làm bố mẹ đều rạng rỡ và cẩn trọng.
Bác sĩ khám thai đã quen với cảnh tượng này nên cũng nói bâng quơ: "Hai đứa nhóc đều rất khỏe mạnh."
"Ừ." Người đàn ông chỉ đáp lại một tiếng. Lúc này anh đang tập trung lắng nghe, không thể phân tâm để nghe bác sĩ nói thêm gì.
Lương Tri nghe thấy hai chữ "khỏe mạnh" cũng rất vui. Thật ra, trước khi đến đây cô đã có chút lo lắng, sợ rằng vì khoảng thời gian vừa rồi đã trải qua quá nhiều chuyện, cảm xúc lên xuống thất thường sẽ ảnh hưởng đến em bé. May mắn thay, mọi thứ đều đang phát triển tốt. Cô gái nhỏ giờ đã có nét trưởng thành của một người phụ nữ mang thai. Cô vui vẻ nói: "Khỏe mạnh là được rồi!"
Tuy nhiên, người mẹ tương lai dù sao cũng ở bên con lâu hơn, không có vẻ ngơ ngác như người bố. Sau khi nói câu đó, cô ngẩn ra một lúc rồi chợt mở to mắt, kinh ngạc hỏi: "Hai nhóc con ạ?"
Vừa nghe cô hỏi vậy, Phó Kính Thâm bên cạnh lập tức thu lại vẻ mặt vui mừng, lông mày nhíu lại lo lắng: "Hai sao?"
"Vâng, đều phát triển rất tốt..."
Bác sĩ làm sao biết được đã bốn tháng rồi mà cả hai vợ chồng đều không biết là song thai chứ? Kể ra chắc chẳng ai tin.
Lương Tri kinh ngạc hít một hơi thật sâu, sau đó chuyển sang vẻ mặt bất ngờ đầy hãnh diện, vui sướng không kể xiết.
Thế nhưng, vẻ mặt Phó Kính Thâm lại chẳng đẹp đẽ chút nào. Tim anh thắt lại, vô vàn cảm xúc hỗn độn ập đến, thái dương giật giật, yết hầu khẽ động, anh căng thẳng tột độ.
Anh quay sang nhìn Lương Tri, cô gái nhỏ vẫn đang vô tư cười với anh. Cái cô ngốc này có biết mang thai song sinh vất vả đến mức nào không chứ!
Trong khoảnh khắc, anh thấy mình chẳng khác gì một kẻ tồi tệ, hối hận vì đã để cô mang thai, lại còn một lúc hai đứa.
Lương Tri tuổi còn nhỏ, ở độ tuổi này, cô gái trẻ có sức khỏe tốt, sau khi sinh con tổn hại ít, hồi phục cũng nhanh, không dễ để lại di chứng sau sinh. Tuy nhiên, dù nói thế nào đi nữa, việc sinh nở đối với một người phụ nữ là vô cùng khó khăn.
Ban đầu, anh không hề có ý định để cô mang thai sớm như vậy. Thậm chí vì lo cô phải chịu khổ, anh đã chuẩn bị đón nhận việc không có con cả đời.
Khi chưa có cô, anh một mình đơn độc. Giờ đây, có thể bên nhau trọn đời, bầu bạn cùng cô đã là cuộc sống mà anh hằng mơ ước. Dù cả đời không có con cái của riêng mình, anh cũng không hề bận lòng hay tiếc nuối, chỉ cần cô ở bên cạnh anh hạnh phúc vui vẻ là đủ rồi.
Thế nhưng, trong hồ bơi mát lạnh hôm ấy, khi cô nũng nịu dính lấy anh, miệng nói "được" và "không sao đâu", anh lại không thể kìm lòng trước sự cám dỗ của cô, nhất thời không giữ được mình, kết quả là có hai đứa trẻ.
Mỗi lần nhớ lại, cảm giác tội lỗi trong lòng anh lại càng tăng thêm, nhưng cô gái nhỏ bên cạnh lại như không có chuyện gì, vui vẻ ôm bụng, trong lòng tràn đầy hy vọng.
Tuy nhiên, giờ chuyện đã rồi, dù anh cảm thấy bất lực và xót xa nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể chấp nhận.
Tối về đến nhà, Lương Tri vui mừng khôn xiết, gần như là đi báo tin khắp nơi. Các nhóm chat trên điện thoại của cô đều thấy cô nhắn tin, cô nói đi nói lại với dì Lâm mấy lần, rồi sợ dì Lâm thấy phiền, lại ôm Cầu Cầu nói tiếp. Cầu Cầu đâu biết cô chủ nhỏ của nó bị làm sao, chỉ thấy cô cười thì cũng vui lây.
Ban đêm, Phó Kính Thâm bắt cô gái nhỏ đang hưng phấn về phòng, ôm cô nằm trên giường lớn.
"Em thích trẻ con đến thế sao?" Anh không nhịn được hỏi một cách bất lực.
Giây trước Lương Tri còn mềm mại dựa vào lòng anh, gối đầu lên cánh tay rắn chắc của anh, hai tay ôm điện thoại lướt giỏ hàng trên Taobao chọn đủ loại đồ dùng sơ sinh dễ thương. Giây sau, cô bĩu môi, nhíu mày lại, giận dỗi dịch người ra khỏi vòng tay ấm áp của anh.
"Có phải anh không thích các con không!" Vị tiểu tổ tông này tỏ vẻ rất tổn thương.
Phó Kính Thâm vươn tay tới muốn kéo cô về lại trong lòng, nào ngờ Lương Tri nhíu mày, mắt hơi đỏ, như thể chịu uất ức ghê gớm lắm, trông vô cùng tội nghiệp. Cô không cho anh chạm vào một chút nào, cuộn chăn lại trốn vào một góc giường xa anh nhất.
Người đàn ông nhướng mày, vừa bực vừa buồn cười. Sau khi mang thai, tâm trạng cô thực ra rất thất thường, nhưng vì thời gian trước hai người trải qua chuyện chia ly rồi tái hợp đầy kịch tính, dây dưa suốt nửa tháng trời nên cô chưa kịp thể hiện những cảm xúc đặc trưng của thai kỳ.
Nhưng khi mối quan hệ của cả hai đã ổn định, những chuyện cũ đã được làm rõ, Lương Tri cuối cùng cũng chính thức bước vào trạng thái "công chúa bầu bì".
Phó Kính Thâm chỉ cần nói một câu, cô cũng có thể cố tình hiểu thành tám vạn nghĩa khác nhau rồi tỏ vẻ ấm ức cho anh xem. Cô nhíu mày, bĩu môi, không hề làm loạn mà chỉ "chịu đựng" một cách nũng nịu. Vẻ đáng yêu đó khiến anh vừa xót xa vừa muốn bật cười.
Cô đặt tất cả tâm tư của một thiếu nữ hồn nhiên trước mặt anh, không phải lo anh sẽ giận, cũng chẳng sợ anh không kiên nhẫn. Trước mặt Phó Kính Thâm, Lương Tri có thể mãi mãi tùy hứng làm nũng. Dù cô có thế nào, cô vẫn là báu vật không thể thiếu trong đời anh, là trái tim bé bỏng mà anh cần dùng cả đời để kiên nhẫn đối đãi và yêu thương.
Câu hỏi vừa rồi của anh chỉ là một lời cảm thán bâng quơ khi thấy cô quá mong chờ sự ra đời của em bé.
Ai ngờ Lương Tri lại tủi thân đến thế, còn đáng thương mà tố cáo anh không thích em bé.
Làm gì có chuyện anh không thích, anh cũng sắp làm bố, dù là yêu cả đường đi lối về hay từ những khía cạnh khác, anh đều dành cho hai cục cưng sự mong chờ và yêu chiều vô hạn.
Chỉ là việc mang nặng đẻ đau, người chịu khổ nhiều nhất là phụ nữ. Trong lòng anh luôn nghĩ đến sự vĩ đại của cô, lo cô vì đứa bé này mà phải chịu đựng gian khổ.
Suy cho cùng, vẫn là anh quá đỗi xót thương cho cô.
Theo lời Lục Tùy, với mức độ cưng chiều em gái của cậu em rể này, gia thế hiển hách của nhà ngoại họ chẳng khác nào đồ trang trí. Nếu nói cho anh biết trên đời đàn ông có thể sinh con thay phụ nữ, anh thà dốc hết tất cả cũng không để Lương Tri mạo hiểm, mọi thứ cứ để anh gánh vác là được rồi.
Cô gái nhỏ co người ở mép giường, bĩu môi nhìn chằm chằm vào anh. Bàn tay của Phó Kính Thâm bị cô né tránh, chỉ có thể chạm vào mép chăn của cô. Nhưng vì anh không trả lời, cô trở nên nhỏ nhen, đến cái chăn cũng không cho anh chạm vào, dùng ngón tay kéo mạnh, trẻ con giật tấm vải mang hương thơm thiếu nữ ra khỏi tay anh.
Vẻ trẻ con đó thật đáng yêu, đúng là một người mẹ tốt. Con trong bụng vẫn đang nhìn, làm mẫu nũng nịu tốt thế này khiến anh không khỏi nghĩ, sau này nhóc con ra đời, nếu tính cách giống Lương Tri, anh sợ mình sẽ không dỗ nổi.
Phó Kính Thâm không kìm được bật cười, giọng nói vẫn mang nét dịu dàng đặc trưng khi đối diện với Lương Tri: "Sao có thể không thích, anh sợ em vất vả."
Nhưng hiện tại Lương Tri đã mang thai được hơn bốn tháng, hai nhóc tỳ trong bụng tạm thời vẫn khá ngoan, không khiến mẹ phải trải qua cảm giác ốm nghén và ăn không ngon. Cô vẫn ăn uống khá tốt, so với trước khi mang thai còn ăn nhiều hơn được vài miếng cơm. Hàng ngày ngoài việc ngủ nhiều hơn, trí nhớ kém đi một chút và hay mơ màng ra thì không có thay đổi gì khác.
Nhờ vậy mà Phó Kính Thâm cũng thở phào nhẹ nhõm.
Lương Tri quả nhiên xứng đáng là diễn viên thực lực suýt chút nữa đoạt giải, đôi mắt đỏ hoe với những giọt nước mắt vừa nãy lập tức biến mất. Cô mím môi cố nhịn cười, vô cùng hài lòng với câu trả lời của anh. Trong lòng cô ngọt ngào, lại chủ động dịch người về phía anh.
Cô kéo chiếc chăn đang đắp, nhường một phần sang đắp cho anh, ra vẻ hào phóng biết thương anh: "Đắp cho anh này."
Phó Kính Thâm cong môi, một tay ôm cô gái nhỏ đang giận dỗi hơn mười phút vào lòng, nói: "Ôm anh đi."
Ai mà thèm đắp chăn, anh chỉ muốn ôm cô gái nhỏ thôi.
Ngày hôm sau, anh bế người phụ nữ nhỏ bé đang say ngủ ra khỏi chăn ấm.
Gần đây Lương Tri ngủ rất nhiều, nếu không có ai gọi thì cô có thể ngủ một mạch đến tận trưa.
Trước đây cô cũng thường như vậy, lúc đó Phó Kính Thâm xót cô, không nỡ gọi dậy. Nhưng bây giờ cô đang có thai, tình hình khác rồi.
Dù người đang ngủ không cảm thấy đói nhưng bà bầu nhịn đói quá lâu sẽ không tốt cho sự phát triển của em bé trong bụng. Phó Kính Thâm gần như ngày ba bữa đều đúng giờ đúng giấc bắt cô dậy ăn cơm. May mắn là những việc này đều tốt cho con nên dù Lương Tri lúc mới tỉnh có chút cáu kỉnh nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn. Cô mềm nhũn dựa vào người anh làm nũng một lúc, sau đó lại nghiêm túc vào vai một bà mẹ trẻ, vệ sinh cá nhân sạch sẽ và ăn uống đàng hoàng.
Trên bàn ăn, Phó Kính Thâm ngồi bên cạnh cô. Anh ăn rất ít, phần lớn thời gian đều gắp thức ăn cho Lương Tri. Cô gái nhỏ ăn đến phồng cả má, vô cùng chuyên tâm.
Nhưng một lát sau, cô bỗng ngẩng đầu lên, khóe miệng còn dính một hạt ngô. Phó Kính Thâm bật cười, đưa tay gỡ hạt ngô đó xuống rồi cho vào miệng mình.
Sự bất ngờ đến bất chợt của ngày hôm qua khiến giờ đây khi đã tỉnh táo, cô lại cảm thấy vui vẻ. Cô ngập ngừng một lúc, rồi vẫn không nhịn được mà hỏi anh: "Phó tổng, em có lợi hại không?"
Phó Kính Thâm: "?"
Vẻ tự hào trên mặt cô gái nhỏ không thể che giấu, đôi mắt to tròn sáng long lanh: "Một lần hai bé! Người ta phải sinh hai lần! Em một lần là xong! Siêu siêu lợi hại luôn!"