Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Hãy chăm sóc mẹ thật tốt nhé."
Hơn mười ngày đêm, Phó Kính Thâm đi đi về về giữa Càn thị và thôn Lục Viên.
Những ngày này giống với quãng thời gian Lương Tri quay phim ma ở đoàn phim An Khải. Chỉ khác là lúc đó, dù anh lén lút và không có danh phận nhưng anh có thể ở trong phòng đợi cô, mỗi tối trộm hương, cô mềm mại đến không tưởng.
Còn sau này, cô ở trên lầu tại nhà cũ nhà họ Lục, anh ở dưới sân, dựa vào xe. Ngước lên là có thể nhìn thấy ánh đèn ấm áp trong phòng của cô gái nhỏ trên lầu hai. Nhưng anh lại không thể lên đó, không thể gặp cô, không thể nghe thấy giọng nói của cô, không thể ngửi thấy mùi hương của cô.
Có mấy lần, người đàn ông khó chịu đến mức muốn hút một điếu thuốc nhưng rồi lại nhận ra vì cô không thích mùi này nên anh đã bỏ thuốc từ rất lâu rồi.
Tối hôm đó, cô gái nhỏ của anh cuối cùng cũng nhắn tin cho anh, cô nói nhớ anh, muốn anh đến đón. Trái tim anh thắt lại, giọng nói khản đặc đến mức suýt không thốt nên lời.
Anh nhìn tin nhắn trên tay, dù chỉ vài từ rời rạc. Anh đọc đi đọc lại mấy lần, thậm chí bắt đầu nghi ngờ đôi mắt của mình, tự hỏi có lẽ vì chấp niệm quá sâu mà sinh ra ảo tưởng.
Sao cô có thể nói nhớ anh, rõ ràng là cô đang trốn tránh và không muốn anh nữa.
Phó Kính Thâm cúi đầu, lòng nguội lạnh như tro tàn, anh nhắn lại với người kia rằng anh không nhớ cô.
Nhưng sao có thể không nhớ, anh nhớ cô đến chết đi được, chỉ muốn lập tức trói cô lại bên mình. Thế nhưng sau từng ấy thời gian, anh cũng đã hiểu rằng trói buộc là vô dụng. Giờ đây khi đã tỉnh táo lại, anh cũng không nỡ dùng cách thức không tốt đó với cô nữa.
Đáng lẽ đó phải là cuộc gặp gỡ đẹp đẽ nhất, đáng lẽ phải có một quá trình lãng mạn nhất, chỉ vì năm xưa anh quá kiêu ngạo, quá vội vàng mà khiến cô gái nhỏ giận anh.
Lúc đầu, anh chưa từng nghĩ cô sẽ không yêu mình. Phó thiếu là từ đồng nghĩa với quyền lực và địa vị, vô số tiểu thư, danh gia vọng tộc theo đuổi. Vị trí phu nhân của anh, không biết bao nhiêu cô gái ngày đêm thầm mong ước.
Nhưng sau này, anh không còn nghĩ cô sẽ tha thứ cho mình. Anh quên mất rằng cô vẫn chỉ là một cô gái trẻ mười tám, mười chín tuổi, có những mộng tưởng đẹp đẽ về một tương lai tươi sáng. Anh đã đi trước một bước, cưỡng ép cô vào lễ đường hôn nhân, tự cho rằng chỉ cần trao cho cô những điều tốt đẹp nhất trên đời là có thể đổi lấy trái tim cô. Một tấm giấy đăng ký kết hôn đỏ chói buộc chặt hai người lại với nhau, cô gái nhỏ của anh chỉ muốn trốn khỏi anh, càng xa càng tốt, thà chết cũng không quay đầu.
Nhưng cô vốn dịu dàng, lương thiện, cô bắt đầu thương xót và hiểu được những điều tốt đẹp ở anh. Trước đây, thủ đoạn của anh đúng là không mấy quang minh chính đại, bá đạo và cố chấp, nhưng anh chưa từng làm tổn thương cô. Anh luôn đặt cô trên đầu quả tim, yêu thương cô hết mực, không nỡ để cô phải chịu bất kỳ đau khổ nào. Cô cũng có trái tim, vì thế cô đã quay về.
Tối hôm đó, cô xuất hiện trước mặt anh, mang theo ánh đèn vàng ấm áp bên ngoài hành lang Lục gia. Cô gái mặc chiếc váy ngủ cotton đơn giản nhưng thoải mái, cả người dịu dàng, xinh đẹp, trên môi nở nụ cười nhẹ nhàng.
Mặc dù ở tuổi tốt nghiệp đại học, đã vào nghề bốn năm, là người phụ nữ đứng trên đỉnh cao của giới giải trí nhưng nét ngây thơ và tinh nghịch trong ánh mắt cô vẫn không hề thay đổi. Vẫn mãi đẹp như vậy, vẫn mãi quyến rũ lòng anh như vậy.
Cô không chỉ tha thứ cho anh, muốn về nhà với anh, mà còn mỉm cười rạng rỡ, hớn hở nói với anh rằng giữa hai người đã có một sinh linh, cô nguyện ý sinh cho anh một sinh mệnh mới.
Phó Kính Thâm cảm thấy có lẽ mình là người may mắn nhất trên đời.
Anh chợt mừng vì mình đã bỏ thuốc lá, nếu không lúc nãy không thể hút, mà giờ cô đang tràn đầy dịu dàng lại gần anh, thế nào cũng sẽ nhăn mặt nói không thích.
Bây giờ cô đang mang thai hơn bốn tháng nhưng vẻ ngoài vẫn như thiếu nữ. Cô gái nhỏ vốn người đã mảnh mai, khi thai nhi bốn tháng còn chưa lộ bụng, vòng eo vẫn thon gọn, vừa vặn trong vòng tay anh.
Người đàn ông cẩn thận vòng hai tay ôm lấy eo cô, nín thở, cảm thấy không thể tin được.
Lương Tri cười tít mắt, từ khi ở bên anh, cô đã học được cách làm nũng. Vừa mới giây trước còn nũng nịu tố cáo anh chạy đến Vịnh Tiểu Dạ để tìm "mẹ kế" cho con, giây sau, nước mắt còn chưa kịp lau khô đã cười rạng rỡ, mềm mại tựa vào ngực anh thỏ thẻ những lời yêu thương.
Trái tim Phó Kính Thâm thật sự đã bị cô làm cho tan chảy, mặc cho cô tùy hứng làm nũng.
Anh cúi đầu nhìn xuống chiếc bụng nhỏ vẫn còn phẳng sau lớp váy ngủ rộng, cảm xúc dâng trào nhất thời khó mà bình lặng.
Từ nhỏ đã mất cha mẹ, một mình sống hơn mười năm, đối với tình thân, thật ra anh khá hờ hững.
Nói cho cùng, anh cũng không phải là người giàu lòng nhân ái. Từng vì muốn lấy lòng Lương Tri mà làm từ thiện, bỏ tiền xây vô số trường tiểu học hy vọng. Anh nhìn những đứa trẻ biết ơn gửi thư và thiệp thủ công đến, trong lòng cũng không hề rung động.
Từng nghĩ mình sinh ra vốn không thích trẻ con, cũng không khao khát có gia đình. Ngay cả có sống thêm trăm tuổi, anh vẫn sẽ cô độc một mình, tận hưởng sự tự do.
Sau này anh cưới Lương Tri. Cô gái nhỏ nũng nịu, khó chiều, nhưng anh gần như xem cô là sinh mạng của mình, cưng chiều thế nào cũng không đủ. Anh ước gì cô không phải chạm chân xuống đất, mọi thứ cứ để anh lo.
Anh cũng không cần cô phải sinh con nối dõi cho mình. Trong mắt anh, cô vẫn còn là một đứa trẻ cần được yêu thương và chăm sóc, sao nỡ để cô phải chịu đựng những đau đớn khi mang thai, sinh nở và đối mặt với rủi ro trên bàn mổ chỉ vì một sinh mạng vô danh khác.
Vậy mà giờ đây, Lương Tri đang đứng trước mặt anh, trong bụng lại mang tiểu bảo bối của anh. Tiểu bảo bối mang dòng máu của anh, đang yên lặng ngủ trong màn đêm. Tim Phó Kính Thâm đập như trống, hai tay run rẩy không biết đặt vào đâu cho phải. Giọng anh hạ xuống rất thấp, sợ làm kinh động đến sinh linh trong bụng cô.
So với Phó Kính Thâm lần đầu tiên tiếp xúc với em bé, Lương Tri đã ở bên con được hơn bốn tháng rồi, cô tự mình cảm nhận rõ cơ thể mình. Cô không ngượng nghịu như anh. Cô gái nhỏ mím môi cười trộm, thấy vẻ lo lắng này của Phó papa khác một trời một vực so với sự quyết đoán, lạnh lùng và bá đạo thường ngày. Nụ cười của cô tinh nghịch, dùng bụng nhỏ vẫn chưa lộ rõ chạm vào anh. Cơ mặt của người đàn ông hơi cứng lại, một lúc sau anh cong môi cười nhẹ: "Đừng nghịch, bé yêu."
"Bé yêu?" Lương Tri tinh quái chớp mắt: "Anh đang nói em hay nói em bé?"
"Em đó." Phó Kính Thâm bất lực lắc đầu, cưng chiều ôm cô vào lòng. Lực tay anh nhẹ hơn lúc nãy rất nhiều, phần lớn là vì lo lắng đè nặng lên cục cưng trong bụng cô.
Cô biết mà... Lương Tri vòng tay ôm lấy eo anh, khuôn mặt mềm mại áp vào lồng ngực rắn chắc.
"Phó tiên sinh, anh phải yêu thương con thật nhiều nhé." Giọng cô gái nhỏ ngọt ngào. Cô biết tình cảm của Phó Kính Thâm dành cho cô, chưa bao giờ nghi ngờ. Chỉ là đứa bé bất ngờ xuất hiện này, không biết là điều bất ngờ hay là một cú sốc đối với anh. May mắn thay, có vẻ bây giờ niềm vui chiếm phần lớn. Cô mong anh sẽ yêu thương con như cách anh yêu cô.
"Được... Em nói gì cũng được." Giọng anh trầm ấm đáp lại.
Sinh linh nhỏ bé ấy mang trong mình dòng máu của cả hai, sau này sinh ra sẽ có đôi mắt và nét mặt giống Lương Tri, làm sao anh có thể không yêu thương và trân trọng chứ. Đó là minh chứng cho tình yêu của họ, anh cảm thấy vô cùng biết ơn.
Đêm đã khuya, Lương Tri không nỡ để Phó Kính Thâm lái xe từ thôn Lục Viên về biệt thự nên cô dẫn anh vào phòng riêng của mình tại nhà họ Lục.
Hai ông bà đã đi ngủ từ sớm, giúp việc vẫn đang dọn dẹp ở tầng một. Khi Lương Tri khoác tay Phó Kính Thâm bước vào, vài người giúp việc sững sờ một lúc, suýt làm rơi cả chiếc bình cổ đang lau dở.
Lương Tri biết người đàn ông bên cạnh cô có khí chất quá mạnh, người ngoài nhìn vào dễ e ngại, vì thế cô cười cong mắt: "Anh ấy đến đón em về nhà nhưng muộn rồi, sáng mai mới đi."
Người giúp việc gật đầu, vội vàng gọi: "Chào cô gia ạ."
Phó Kính Thâm không mấy bận tâm, chỉ gật đầu. Giờ đây, trong mắt anh chỉ có cô vợ nhỏ nhiều ngày không gặp, nhưng Lương Tri lại cảm thấy lạ lẫm với cách gọi từ thế kỷ trước này. Cô bật cười một tiếng, kéo anh lên lầu.
Anh từng đến căn phòng này của cô, nhưng giờ tâm trạng hoàn toàn khác. Cô gái nhỏ đá dép ra, đôi chân xinh xắn bước đi trên tấm thảm mềm mại, khiến anh thấy nhột nhột trong lòng.
"Đã tắm chưa?" Anh hỏi.
"Chưa." Lương Tri vô tư lắc đầu.
Phó Kính Thâm nhếch môi cười: "Vừa hay, anh cũng chưa, tắm chung nhé."
Lương Tri: "..."
Dù đã trải qua nhiều chuyện nhưng bản tính háo sắc của anh đối với cô vẫn không thay đổi. Lương Tri cũng hiểu rõ điều này, cô hờn dỗi lườm anh. Vì nghĩ đến đứa bé bốn tháng tuổi trong bụng, cô không cho anh vào phòng tắm của mình mà đẩy anh sang phòng bên cạnh.
Người đàn ông tắm rất nhanh, chỉ vài động tác đơn giản cho xong chuyện. Trong phòng ngủ của cô, anh có bộ đồ ngủ để sẵn từ trước, Lương Tri đã đặt ở đầu giường cho anh trước khi vào phòng tắm. Phó Kính Thâm bước ra, trong lòng ấm áp mặc vào rồi nằm trên chiếc giường ngập tràn hương thơm của cô, chờ người đẹp bước ra.
Sau khi tắm xong, Lương Tri thay một chiếc váy ngủ cotton rộng rãi, vạt váy rộng, tay áo còn thêu những bông hoa nhỏ tinh xảo, trông vừa dịu dàng vừa giản dị.
Phần đuôi tóc của cô còn hơi ướt, khi bước ra cô cầm một chiếc khăn lau được một lát thì Phó Kính Thâm nhướn mày đứng dậy, bế cô đến mép giường, cầm lấy chiếc khăn lau tóc giúp cô.
"Lúc nãy anh làm gì thế?" Cô hỏi.
"Điểm danh siêu thoại của em, không thể bỏ lỡ một ngày nào."
Nghe anh nói vậy, Lương Tri thấy anh thật đáng yêu, cô không nhịn được khanh khách cười: "Em nghe fan nói anh đã điểm danh được tám, chín trăm ngày rồi sao?"
"Ừ..."
"Phó tổng bề ngoài thì oai phong, vậy mà hóa ra sau lưng lại là một fan cứng có tiếng."
"Điểm danh hơn ba năm, cuối cùng cũng tán được em về nhà rồi."
Lương Tri hờn dỗi đánh nhẹ vào ngực anh.
Ban ngày cô đã gội đầu nên buổi tối không gội nữa. Phần đuôi tóc chỉ dính một chút nước, lau một lát là khô.
Người đàn ông ôm cô nằm xuống giường, nhịp tim vốn khó lòng ổn định suốt thời gian qua cuối cùng cũng dần trở lại bình thường.
Lương Tri ngoan ngoãn nằm trên ngực anh, nhịp tim ấy vẫn mạnh mẽ, dồn dập, khiến cô cảm thấy vô cùng yên lòng.
Tấm rèm cửa sổ trong phòng ngủ chỉ kéo một nửa, gió đêm khẽ thổi, tấm màn lụa mềm bay bay, hương cỏ cây thoang thoảng từ ngoài cửa sổ len lỏi vào không khí, mỗi hơi thở đều ngọt ngào.
Tâm trạng của Phó Kính Thâm đêm đó giống như đi tàu lượn siêu tốc, từ thất vọng tột cùng lại bay bổng lên cao. Lương Tri mang trong mình đứa con của anh, những chuyện anh lo lắng bấy lâu đều đã được nói rõ. Anh không còn phải sợ có lúc nào đó cô lại nhớ về chuyện cũ, nhớ về con người bá đạo trong tình yêu của anh năm xưa. Cô tha thứ cho tất cả mọi điều ở anh rồi yên lòng đưa tay dẫn anh về nhà. Mọi thứ cứ như một giấc mơ, nhưng lại chân thật vô cùng.
Một lúc sau, anh khẽ mỉm cười, áp tai vào bụng cô để lắng nghe nhịp tim của con.
"Anh làm gì thế?" Lương Tri cũng nín thở, đỏ mặt, cúi xuống nhìn người bố đang đầy phấn khích.
Phó Kính Thâm cười khẽ: "Lần đầu làm bố, anh chẳng có kinh nghiệm gì, phải mở mang tầm mắt thôi."
"..." Lương Tri bật cười vì anh nói đùa.
Trong mắt anh tràn ngập sự cưng chiều không thể che giấu, khiến cô gái nhỏ có chút ngượng ngùng nhưng lại rất hạnh phúc.
Cô cong môi, mặc kệ anh trêu chọc, dịu dàng đặt hai tay lên bụng, nơi có cả anh và bé con của cô.
Không gian chật hẹp ngập tràn hương thơm của cô. Không biết có phải vì mang thai hay chỉ là do anh tưởng tượng, anh luôn cảm thấy hương thơm ấy còn lẫn chút mùi sữa ngọt ngào, khiến anh nghiện đến mức không muốn rời đi.
Một lúc sau, người đàn ông cúi đầu hôn lên chiếc bụng nhỏ đang gắn kết với bé con, Lương Tri khẽ run lên, nhỏ giọng nói: "Phó papa."
"Ừ..." Bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm nhẹ nhàng giữ lấy eo cô. "Có anh đây."
Anh bật cười, khóe mày nhuộm ý cười, gương mặt tràn đầy yêu thương: "Nhóc con, sau này chào đời rồi nhớ chăm sóc mẹ thật tốt nhé."