Làm Càn Sủng Nịch

Chương 99: Ngoại truyện 5: Cầu hôn

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Bên nhau đến cuối đời."

Sáng sớm hôm sau, Lương Tri là người tỉnh dậy trước.

Cô mơ màng mở mắt, theo phản xạ đưa tay dụi đôi mắt ngái ngủ, lúc đó mới nhận ra người đàn ông vốn có đồng hồ sinh học ổn định và quen dậy sớm làm việc giờ đang nằm ngay bên cạnh cô. Ngay cả khi ngủ say, hai tay anh vẫn ôm chặt lấy cô.

Lương Tri cựa quậy trong vòng tay anh. Ngay cả khi ngủ, sức anh vẫn rất lớn. Cô phải cố gắng lắm mới xoay được tư thế nằm thìa thành đối mặt với anh. Người đàn ông thường chỉ cần cô cựa quậy một chút là tỉnh dậy dỗ dành, giờ vẫn đang ngủ ngon lành.

Cơ hội anh thức dậy muộn hơn cô thật hiếm có. Lương Tri gối đầu lên cánh tay anh, không kìm được lặng lẽ ngắm nhìn anh.

Hai người mặt đối mặt, nhưng ở giữa lại có một cái bụng to. Cô không thể lại gần anh hơn, nhưng chỉ hai giây sau, bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm lại vô thức v**t v* bụng dưới của cô.

Lương Tri cảm thấy một sự thỏa mãn khó tả trong lòng. Cô không lên tiếng mà thầm trò chuyện với các con trong bụng: "Papa đang vỗ về các con này, papa yêu các con lắm."

Hai nhóc con đã tỉnh giấc. Không biết là tay hay chân cử động, đúng lúc đạp vào chỗ ấm áp trên bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm như để đáp lại. Giờ này mà anh còn thức chắc chắn sẽ vui sướng tột độ, nhưng có lẽ vì quá mệt mỏi, ngay cả cú đạp của các con cũng không làm anh tỉnh giấc.

Lương Tri mím môi nhìn anh một lát. Dưới mắt anh có quầng thâm nhàn nhạt, cằm cũng lún phún râu chưa cạo, trông rất mệt mỏi. Lương Tri vừa thấy áy náy vừa xót xa, cô biết mấy hôm nay anh đã bị cô hành hạ thê thảm thế nào.

Phụ nữ mang thai dù có được chăm sóc tốt đến mấy nhưng trong bụng luôn có hai cục cưng, thế nào cũng sẽ có lúc khó chịu. Con người không thể kiểm soát tình trạng này được.

Thai nhi lớn dần, vóc dáng Lương Tri vốn nhỏ nhắn, không gian bên trong không đủ, hai đứa nhóc quậy phá chen chúc nhau đến khó chịu. Ban ngày cô luôn cảm thấy dạ dày bị chèn ép, thỉnh thoảng lại nôn khan bên bồn cầu. Mỗi khi nhìn thấy cô chịu khổ, dù có anh ở bên chăm sóc nhưng cũng chẳng thể giúp được gì nhiều. Ngay cả khi anh chăm sóc chu đáo đến mấy cũng không thể giúp cô tránh được cơn ốm nghén, khiến trái tim anh như bị ngàn nhát dao cứa vào.

Những lần hiếm hoi trong đời anh cảm thấy bất lực hầu như đều liên quan đến cô. Năm đó cô bị tai nạn xe hơi, nằm trên giường bệnh hôn mê gần nửa tháng không tỉnh lại; sau này khi cô hồi phục trí nhớ, không muốn quan tâm đến anh; và bây giờ là khi cô mang thai, cố gắng chịu đựng những cơn khó chịu. Ngay cả một người mạnh mẽ như anh cũng chỉ có thể bất lực và đau lòng. Lần đầu tiên anh cảm thán sinh mệnh thật nhỏ bé, người đàn ông từ sự ngông cuồng của quá khứ giờ đã trở nên biết trân trọng.

Lương Tri mang đến cho anh một cuộc đời trọn vẹn.

Nhiều đêm liền, cô gái nhỏ bị thai nhi đạp tỉnh giấc, tỉnh dậy với vẻ mặt ngây thơ, ngơ ngác, nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc lâu, không nhớ vì sao mình tỉnh giấc nhưng lại nhớ rõ những chuyện xảy ra trong mơ.

Phó Kính Thâm luôn dỗ cô ngủ trước, đợi cô ngủ say rồi mới vào thư phòng xử lý công việc. Có vợ yêu nằm trên giường, lại kiếm tiền nuôi gia đình, mỗi khi nghĩ đến, anh luôn cảm thấy tràn đầy năng lượng, cuộc sống nhỏ bé vừa đủ đầy lại vừa ngọt ngào.

Lúc đó anh vừa từ thư phòng về, nằm xuống chưa được bao lâu, Lương Tri đã cựa quậy tỉnh giấc, hai tay vô thức s* s**ng xung quanh, đến khi chạm vào anh mới an tâm dừng lại.

Cô gái nhỏ quay người muốn dựa vào lòng anh nhưng cái bụng tròn tròn cản trở. Cô cố vươn tay mấy lần cũng không thể vòng qua cổ anh. Một nỗi tủi thân vô cớ dâng lên, Lương Tri bĩu môi, đáng thương nói: "Không ôm được anh..."

Phó Kính Thâm khẽ cười, tránh bụng cô, ôm cô vào lòng, hôn nhẹ lên trán và khóe môi cô, nói nhỏ: "Lại mơ thấy gì à?"

"Vâng..." Giọng cô còn ngái ngủ, nũng nịu, ngọt ngào khiến trái tim anh mềm nhũn.

"Mơ thấy gì thế? Kể anh nghe nào." Anh ôm chặt cô, những ngón tay gầy guộc v**t v* nhẹ nhàng lên lông mày cô, cử chỉ cẩn thận chứa đựng biết bao tình cảm. Lương Tri cảm thấy vô cùng an tâm.

"Mơ thấy mẹ."

Lòng Phó Kính Thâm thắt lại. Sau khi cô gái nhỏ sắp làm mẹ, khó tránh khỏi việc nhớ đến mẹ ruột của mình. Nhưng mẹ cô đã qua đời khi cô mới sáu tuổi, thời gian hai người ở bên nhau không dài. Anh cứ nghĩ trong lòng cô không còn nhớ nhiều về bà Lục Uyển Anh nữa, nhiều ký ức đã mờ nhạt rồi.

Trong trí nhớ của anh, người cô xinh đẹp của Lục Tùy, người từng đàn piano và cắt trái cây cho bọn trẻ là một người phụ nữ vô cùng dịu dàng. Lương Tri khá giống mẹ, chỉ là so với bà, cô có thêm vài phần đáng yêu và lanh lợi của thiếu nữ.

Việc cô nhớ mẹ cũng chẳng có gì xấu, chỉ là cô nhóc này dạo gần đây tâm trạng thất thường, hay làm nũng hơn bình thường, nghĩ ra gì là bắt anh phải tìm cách mang về nhà cho bằng được. Những thứ khác thì dễ rồi, có tiền là làm được, nhưng người đã khuất nhiều năm thì anh thật sự bất lực.

Người đàn ông không thay đổi sắc mặt, xoa xoa má cô, rồi bình tĩnh định chuyển chủ đề. Nhưng chưa kịp mở lời, anh lại nghe cô nói: "Hồi nhỏ, mẹ hay làm món cơm cuộn đậu phụ non cho em ăn, mềm mềm, nước sốt cũng thơm."

Vừa nói, cô vừa nheo mắt hồi tưởng, trên mặt nở nụ cười. Phó Kính Thâm nhướng mày, trong lòng nhẹ nhàng thở phào một hơi. May mà cô không bắt anh nửa đêm đi tìm một người đã khuất. Nhưng vừa nghe cô miêu tả, anh lại thấy hình như mình cũng đã từng nếm thử món đó.

Hồi nhỏ, anh từng đến nhà Lục Tùy ăn cơm vài lần. Có lẽ món này là sở trường của Lục Uyển Anh, bà ấy hay làm, mấy đứa trẻ bọn anh cũng được ăn ké.

Bây giờ nghĩ lại, hương vị đúng là ngon như Lương Tri nói.

Trận tuyết lớn nửa đêm đã ngừng rơi, vầng trăng cũng bị mây che khuất một nửa, ánh trăng mờ ảo hiện ra. Tuyết trên mặt đất vẫn còn rất dày, một màu trắng tinh khôi khiến ánh trăng thêm lạnh lẽo. Ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ lớn, phác họa khuôn mặt xinh xắn của cô gái trên giường.

Phó Kính Thâm đặt bàn tay lớn lên bụng cô, nhẹ nhàng xoa xoa hai cái rồi hỏi: "Muốn ăn à?"

Anh vẫn nhớ hình như đã từng ăn món cơm cuộn đậu phụ có vị tương tự trong một khách sạn nào đó.

Lương Tri có chút ngượng ngùng. Cô đã hành anh mấy đêm nay rồi, lúc thì bảo muốn ăn xiên nướng, lúc lại thèm bánh ruốc thịt hoặc là đủ loại trái cây trái mùa. Chỉ cần không phải kem hay những món bị Phó Kính Thâm cấm, anh đều có thể tìm về cho cô ngay trong đêm.

Nhưng cô vẫn ngập ngừng, lưỡng lự một lát, cuối cùng không cưỡng lại được cơn thèm ăn: "Dạ... Phó tiên sinh..."

Phó Kính Thâm lắc đầu đầy cưng chiều và bất lực. Mỗi khi cô làm nũng, cô đều thích dùng cái giọng nũng nịu ngọt lịm mà anh chết mê chết mệt.

Như vậy thì làm sao có thể từ chối được chứ?

Người đàn ông đứng dậy khỏi giường, mặc quần áo và thắt dây lưng.

Lương Tri chống người dậy, nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ và sùng bái. Tay Phó Kính Thâm đang thắt dây lưng bỗng khựng lại, rồi anh bước vài bước về phía giường, ấn cô tiểu thư nhỏ vào lòng hôn ngấu nghiến một lúc mới chịu buông.

Trên đường đi, anh lo lắng Lương Tri ngủ một mình sẽ sợ hãi nên đã bật gọi thoại để nói chuyện cùng cô. Khi xe sắp vào khu biệt thự bên sườn núi, anh nghe thấy tiếng hít thở nhẹ nhàng của cô gái nhỏ dần trở nên đều đặn. Cuộn cơm đậu phụ nằm im lìm trên ghế phụ lái cũng bị bỏ rơi. Anh bật cười, nhưng trong lòng lại ngọt ngào vô cùng.

Lương Tri ngủ thiếp đi, còn anh dù ôm cơ thể mềm mại thơm tho của cô nhưng không thể làm gì hơn. Anh đành cắn răng tự mình giải quyết, đến tận nửa đêm mới chịu dừng.

Sáng hôm sau anh không dậy nổi cũng là chuyện bình thường. Lương Tri không nỡ xa anh, một mình rón rén lăn ra khỏi vòng tay anh rồi chầm chậm đi đến bên cửa sổ kính.

Rèm cửa chỉ mở một khe nhỏ, ánh sáng bên ngoài chiếu vào phòng. Lương Tri lo ánh sáng sẽ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Phó Kính Thâm nên vội vàng kéo rèm lại rồi cẩn thận đi sang phòng bên cạnh.

Trên trần và xung quanh ban công đều có kính bao bọc, giống như một nhà kính nhỏ. Xung quanh trồng rất nhiều hoa và cây cỏ. Ngoài trời tuyết trắng xóa nhưng bên trong nhà kính lại rực rỡ muôn hoa. Dường như Phó Kính Thâm luôn thích làm những việc đi ngược lại quy tắc, thích ngắm hoa mùa hè vào mùa đông, thích cố gắng giữ cô ở bên mình khi cô còn chưa chấp nhận anh.

Anh là một người đàn ông cố chấp và kiên cường nhưng cũng có lúc yếu đuối. Lương Tri nghĩ đến người chồng đang ngủ say trong phòng ngủ chính, trong lòng lại trào dâng cảm giác ấm áp và ngọt ngào khó tả.

Cô gái nhỏ ngắm nhìn tuyết trắng một lúc, trong lòng ngứa ngáy. Bản tính thiếu nữ lại trỗi dậy, cô muốn chạy ra ngoài chơi một chút.

Lần đầu tiên tuyết rơi ở thôn Lục Viên khi cô quay phim, một mình Phó Kính Thâm đã đội gió tuyết từ chân núi trèo lên đoàn làm phim để tìm cô. Anh đã cùng cô trải qua một đêm ấm áp, cùng cô nặn người tuyết đầu tiên.

Và năm nay, anh vẫn một mình ra ngoài trong đêm tuyết lạnh lẽo, tìm mua món cơm cuộn đậu phụ mà cô bỗng dưng thèm.

Tất cả đều là vì cô.

Nhưng cuối cùng cô lại không ăn được, nghĩ đến đây, cô gái nhỏ cảm thấy mình có lỗi với anh.

Cô đi dép lê xuống nhà, dì Lâm đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.

Bà thấy cô xuống thì khá ngạc nhiên, thường ngày cô sẽ không dậy sớm như vậy.

Lương Tri nghiêng đầu cười chào dì Lâm, sau đó lấy gói cơm cuộn đậu hũ trên bàn trà trong phòng ngủ chính đưa cho bà, nhờ bà hâm nóng giúp.

Dì Lâm nhíu mày: "Cái này là của hôm qua rồi, chúng ta có đồ ăn sáng mới làm mà, phu nhân nên ăn đồ tươi mới thì tốt hơn."

Lương Tri lắc đầu. Dù là của hôm qua thì đó cũng là đồ ăn mà Phó tiên sinh của cô khó khăn lắm mới mua về.

Dì Lâm mỉm cười, hâm nóng rồi bưng ra bàn cho cô.

Lương Tri cầm lên cắn hai miếng. Tuy hương vị có chút khác so với món mẹ cô làm hồi nhỏ nhưng tình yêu thương thì vẫn đong đầy.

Cô mỉm cười ngọt ngào rồi một lát sau ra ngoài chơi đùa với tuyết.

Dì Lâm vội chạy theo sau, khoác thêm cho cô một chiếc áo choàng dày.

Khi Phó Kính Thâm thức dậy, anh tìm khắp tầng hai nhưng không thấy cô gái nhỏ vốn hay nũng nịu của mình đâu.

Anh vội vã xuống lầu, may mà dì Lâm đã kịp nói cho anh biết.

Người đàn ông bước ra cửa. Trong sân nhỏ ngoài biệt thự, trên lớp tuyết dày trắng xóa giờ có thêm rất nhiều dấu chân, có của Lương Tri, cũng có của Cầu Cầu.

Ánh mắt Phó Kính Thâm nhìn quanh, cuối cùng cũng tìm thấy cô ở chiếc bàn tròn nhỏ cạnh xích đu.

Cô gái đang cẩn thận bày biện thứ gì đó trên bàn.

Phó Kính Thâm bước nhanh đến, khoác chiếc áo khoác dày của mình lên vai cô.

Lương Tri ngước khuôn mặt nhỏ lên, tự nhiên rúc vào lòng anh: "Anh dậy rồi à?"

"Ừ, đang làm gì thế?"

"Đắp người tuyết, hihi."

Phó Kính Thâm nghe vậy thì cúi đầu. Anh thấy trên chiếc bàn tròn có hai người tuyết lớn, ở giữa là hai người tuyết nhỏ hơn nắm tay nhau, bên cạnh còn có một vật không rõ hình dạng nhưng có cái đuôi, có lẽ là Cầu Cầu.

Một gia đình năm người, sum vầy yên ấm.

Mắt Phó Kính Thâm không kìm được hơi ươn ướt.

Nhưng một người đàn ông to lớn đâu thể khóc trước mặt người phụ nữ của mình, anh khẽ ho một tiếng, bàn tay lớn phủi đi những bông tuyết trắng lấm tấm trên đầu Lương Tri.

Lương Tri giữ lấy bàn tay đang cử động của anh, đôi mắt to đẹp long lanh: "Đừng động nữa, tuyết lớn bạc đầu..."

Cô không nói nốt vế sau nhưng Phó Kính Thâm biết đó là gì.

Người đàn ông trầm ngâm một lát, nghĩ bụng với tính cách của Lương Tri, cô chắc chắn không thích quá khoa trương.

Một lúc sau, anh lấy từ trong túi quần ra một chiếc hộp gấm tinh xảo, mở ra là một chiếc nhẫn lấp lánh chói mắt. Anh vòng tay ôm cô gái nhỏ vào lòng từ phía sau rồi đưa chiếc nhẫn ra trước mặt cô: "Tuyết lớn bạc đầu, bên nhau đến cuối đời. Cô Lương, em có đồng ý lấy anh không?"

Lương Tri mấp máy môi, sự bất ngờ này đến quá đột ngột, cô chợt hiểu ra những ngày qua anh đã giấu cô điều gì.

Cô gái nhỏ vừa vui vừa làm bộ dỗi hờn, bĩu môi nói: "Đăng ký kết hôn rồi, con cũng có hai đứa rồi, giờ anh mới cầu hôn..."

Người đàn ông cười trầm thấp: "Là anh không đúng. Vậy anh đền em cả đời, sau này sẽ đối tốt với em, được không?"

Lương Tri cử động người, tỏ vẻ e thẹn: "Được thôi."

Nhưng vẻ e thẹn đó không giữ được quá hai giây, cô gái nhỏ lập tức đưa tay ra: "Anh đeo cho em đi, đẹp quá..."

Trước Tiếp