Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Không được, em mới 18 tuổi."
Phó Kính Thâm không nhịn được bật cười. Gần đây, cô rất thích làm nũng với anh. Giọng nói của cô gái nhỏ mềm mại, làm nũng một chút cũng không khiến người ta thấy phiền. Anh rất tận hưởng cảm giác này, cũng thường xuyên cố tình chọc ghẹo cô.
Cô gái nhỏ thấy vẻ mặt anh không thay đổi, chiêu trò bách phát bách trúng của mình lại không có tác dụng, vẻ ấm ức ban đầu giả vờ nay đã hóa thành thật. Cô giận dỗi cầm ly nước ép trên bàn uống hai ngụm, rồi dùng đũa gắp hết những món ăn ban nãy anh gắp cho cô bỏ lại vào bát của anh.
Người đàn ông nhướng mày, cảm thấy dáng vẻ tức giận của cô thật đáng yêu. Anh nhếch môi, lại gắp thêm món mới cho cô.
"Không ăn!"
"Không thích sao?"
"Không xứng ăn, Lương Tri không xứng."
Cô nghiến răng nghiến lợi cố tình nói tên mình. Cuối cùng, Phó Kính Thâm không nhịn được bật cười, vươn tay muốn véo má cô thì bị đánh lại. "Cô gái nhỏ nhà ai mà nóng tính thế này? Ai chiều đến mức này rồi?"
Mặt Lương Tri đỏ bừng, ngước mắt lườm anh. Phó Kính Thâm lập tức dịu giọng dỗ dành, giọng điệu nhỏ nhẹ như dỗ trẻ con, sợ vị tiểu tổ tông này ghi thù: "Anh chiều, anh chiều, là anh đáng đời. Đừng giận nữa, hửm? Tối nay anh nhẹ nhàng hơn nhé?"
"?!" Chân Lương Tri dưới gầm bàn không kìm được đá anh một cái.
Nhưng Phó Kính Thâm cũng chẳng phải người tốt lành gì. Ban ngày chiều chuộng cô đủ điều, nhưng đêm đến trên giường thì trở mặt thành người khác. Anh hành hạ cô vài tiếng đồng hồ cho đến khi cô ngoan ngoãn, dùng đủ chiêu trò để đòi lại hết những "quyền lợi" của mình.
Lương Tri bị anh bắt nạt thảm hại, khóc lóc nức nở, ngoan ngoãn nghe lời. Nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, cô lại lặng lẽ ghi nợ cho anh trong lòng, hai ngày liền không thèm để ý đến anh.
Phó thiếu có lẽ đã nếm trải nhiều ánh mắt lườm nguýt và sự lạnh nhạt nhất trong đời, tất cả đều đến từ cô gái nhỏ của anh.
Cãi nhau một chút cho thêm tình cảm.
Tâm trạng dỗi hờn của cô gái nhỏ cứ thế kéo dài đến tận ngày tiệc mừng công. Phó Kính Thâm thật sự không mở lời đòi đi cùng cô. Lương Tri cố ý lảng vảng qua phòng sách của anh mấy lần, nhưng ngoài việc trêu chọc cô, anh chẳng có ý định thay chiếc áo khoác ở nhà.
Lúc Lương Tri rời đi, cánh cửa phòng sách đóng sầm một tiếng. Phó Kính Thâm nhìn theo bóng lưng cô, bất lực lắc đầu nhưng đáy mắt vẫn ngập tràn sự cưng chiều.
Chu Cừ đã chuẩn bị cho cô một chiếc váy dạ hội. Khi cô được xe của trợ lý đón đến công ty, thợ trang điểm đã có mặt sẵn.
Phải nói rằng Chu Cừ đã lăn lộn trong giới này nhiều năm, lại xuất thân từ gia đình giàu có, gu thẩm mỹ của cô ấy tốt hơn rất nhiều so với đội ngũ stylist của các nghệ sĩ khác. Váy áo mà cô ấy chọn vừa sang trọng vừa có phong cách. Chỉ cần khoác lên người và bước trước ống kính truyền thông, gần như báo nào cũng sẽ lên trang nhất, chiếm cả một khoảng lớn, được xem là sách giáo khoa về trang phục của nghệ sĩ trong ngành.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, khi thấy chiếc váy dạ hội vẫn còn treo trên ma-nơ-canh, Lương Tri đã không thể rời mắt. Tà váy màu xanh lam nhạt buông rủ thướt tha, những nếp gấp cầu kỳ ở phía sau bồng bềnh như áng mây mộng mơ. Phần eo được thắt chặt, lấp lánh những viên kim cương nhỏ từ ngực kéo dài đến tận bắp tay. Trên tầng mây, những vì sao lấp lánh, vừa lộng lẫy vừa sống động.
Kiểu váy này thực sự rất kén người mặc, phần đính kim cương không có chút co giãn nào, chỉ cần mập thêm một chút cũng không thể mặc vừa. Khi thử váy, Lương Tri nơm nớp lo sợ, chỉ sợ lỡ tay làm rách.
Thế nhưng, cô đã đánh giá thấp vóc dáng xinh đẹp của mình. Sau khi thợ tạo mẫu giúp cô mặc váy xong, độ vừa vặn hoàn hảo của nó dường như là sự chế giễu lớn nhất đối với nỗi sợ hãi ban nãy.
Cô gái nhỏ e thẹn nhìn vào gương, ngón tay trắng nõn khẽ nắm tà váy, má ửng hồng, răng trên cắn nhẹ môi dưới vì bối rối.
Ngay cả Chu Cừ đứng sau cô - người từng trải qua vô số sóng gió, luôn điềm tĩnh - cũng không kìm được mà cảm thán: người phụ nữ của Phó thiếu quả nhiên là một mỹ nhân khó lòng bỏ qua, tinh xảo như một nàng tiên giáng trần.
Lương Tri thẹn thùng ngắm mình một lúc, rồi sự hồi hộp và phấn khích trong lòng dần lắng xuống. Cô cử động người, không kìm được hít vào một hơi. Lúc nãy cô chỉ bận tâm xem mình có mặc vừa không, giờ cử động một chút mới cảm nhận được. Bộ đồ này nhìn phía trước thì ngây thơ, kín đáo, thùy mị, đoan trang nhưng phía sau lại mát lạnh, lưng khoét sâu hình trái tim đến tận eo.
Trong phòng bật sưởi rất ấm, cô không thấy lạnh. Tuy nhiên, kiểu trang phục hở lưng táo bạo như vậy là loại cô hiếm khi thử. Lần duy nhất là lúc đến văn phòng của Phó Kính Thâm, nhưng khi đó cô còn mặc áo khoác ngoài. Còn lần này là dự tiệc rượu, chắc chắn không có cơ hội mặc áo khoác.
Cô gái nhỏ xấu hổ đến mức cổ trắng nõn cũng ửng hồng, đầy vẻ không thoải mái quay sang nhìn Chu Cừ: "Chị Cừ..." Cô ấp úng.
"Đẹp lắm." Chu Cừ đã ở trong giới này quá nhiều năm, đã tiếp xúc với đủ loại người phóng khoáng nên trong lòng cũng không ngại gì. Cô hiểu rõ mấy suy nghĩ của Lương Tri.
"Có vẻ hở hang quá... nhỉ?" Lương Tri rũ mắt.
"Không đâu, bộ đồ này sinh ra là để dành cho em." Chu Cừ nhướng mày, cười sảng khoái, sau đó ánh mắt hiện lên vẻ tinh quái: "Phó tiên sinh nhà em không muốn em làm bạn đồng hành của anh ta à?"
"Vâng..." Nhắc đến chuyện này, Lương Tri lại thấy tủi thân. Chu Cừ vừa nhắc đến, cô không khỏi buồn bã.
"Tối nay ra ngoài, em hãy khiến mọi người kinh ngạc, cho anh ta tức chết!"
Lương Tri bị cô ấy chọc cười khúc khích, cô cũng nắm chặt tay, trong lòng thêm phần tự tin.
Chu Cừ thực ra cũng có chút ích kỷ. Phó Kính Thâm không thể nào không nhúng tay vào công việc của Lương Tri, để cô có thể sống thoải mái, có quy củ như một người làm công ăn lương trong giới này. Chỉ là dạo trước anh chê cô ở nhà cùng anh ít, cái tật cố chấp, độc đoán cũ lại tái phát, âm thầm chặn vài công việc của cô, khiến Chu Cừ tức đến mức muốn xông thẳng vào tòa nhà tập đoàn Phó thị. Tuy nhiên, cô ấy biết đối đầu với Phó Kính Thâm chẳng khác nào tự chuốc lấy khổ, dù có nhà họ Chu ở Hành thị chống lưng cũng không cần thiết. Dù gì hai nhà vẫn giữ quan hệ tốt, cô ấy cũng là người hiểu chuyện.
Người phụ nữ này được cưng chiều từ nhỏ, lớn lên trong sự bao bọc của nhà họ Chu, làm sao có thể chịu được ấm ức như vậy. Cô ấy không thể làm gì được Phó Kính Thâm nhưng cũng không thể cứ nuốt giận cho xong, chỉ có thể bắt nạt chú thỏ trắng nhỏ trong tay mình một chút, để anh cũng phải sốt ruột, nếm chút khổ sở.
Chu Cừ bình thản chụp lại khoảnh khắc tuyệt sắc của Lương Tri từ phía sau, sau đó lập tức gửi đến điện thoại của Phó Kính Thâm: "Phó phu nhân khiến cả khán phòng kinh ngạc, rất nhiều công tử trẻ tuổi đang nhăm nhe, Phó thiếu có ánh mắt tốt đấy."
Cuối cùng, cô ấy tắt điện thoại ngay lập tức. Khi Lương Tri với ánh mắt ngây thơ nhìn lại, cô ấy có chút chột dạ. Dù sao thì cô ấy vừa mới làm chuyện "bán đứng" cô. Chu Cừ cười trừ, sai người đưa cô đến buổi tiệc rượu, còn mình thì lập tức quay đầu bỏ chạy.
Ở buổi tiệc ăn mừng có An Khải nên Lương Tri sẽ không bị thiệt thòi. Chu Cừ cùng lắm là chém gió lung tung thôi, nhưng thế cũng đủ để gã b**n th** thích chiếm hữu kia ghen tuông rồi. Như vậy anh sẽ không tùy tiện từ chối công việc của vợ mình nữa. Anh trêu chọc cô thì cô cũng phải đáp trả lại một cú.
Chỉ là hơi có lỗi với cô thỏ trắng của mình, không biết Phó thiếu kia ghen xong, buổi tối sẽ hành hạ cô ấy thê thảm đến mức nào đây. Cầu nguyện cho cô ấy.
**
Phó Kính Thâm hẹn gặp Lục Tùy.
Dạo gần đây, Lương Tri thỉnh thoảng lại nhớ về vài chuyện nhỏ trong quá khứ. Giờ đây, cô gái nhỏ đã không còn ác cảm với anh, cứ mỗi khi nhớ lại một ấn tượng mơ hồ nào đó, cô lại hào hứng đi tìm anh để kể. Cô vui mừng vì ký ức đã mất của mình đang dần quay trở lại, nhưng Phó Kính Thâm lại lo lắng đến run sợ.
Thái độ của cô đối với anh vẫn gần gũi và dựa dẫm, có lẽ cô chỉ nhớ lại vài chuyện vặt vãnh. Nhưng cứ theo tình hình này, cô có thể sẽ nhớ lại nhiều hơn nữa.
Khoảng thời gian này ở bên cô quá đỗi ngọt ngào. Nhiều lúc, anh mơ thấy Lương Tri sau khi hồi phục trí nhớ đến tìm anh để vặn hỏi tội lỗi. Thậm chí tệ hơn là cô không muốn nói chuyện với anh nữa, lại muốn chạy trốn khỏi anh.
Anh luôn cảm thấy hạnh phúc hiện tại đẹp đến mức không thật, như thể là do anh đã trơ trẽn đánh cắp. Một khi tỉnh giấc, anh sẽ chẳng thể nắm giữ được điều gì.
Mấy hôm trước, anh đã cho Lục Tùy đưa bác sĩ từng điều trị cho cô đến. Anh giấu cô, chỉ nói là kiểm tra phục hồi chức năng. Nhưng hôm nay là ngày có kết quả, anh cố ý tránh mặt cô, để cô tránh xa sự thật.
Việc mất trí nhớ có chọn lọc không có lời giải thích nào chính xác. Hiện tại sức khỏe cô rất tốt, về mặt tâm lý cũng không có di chứng gì. Có lẽ vì gần đây sống quá thoải mái, nhiều ký ức đã mất bắt đầu dần hồi phục.
"Nếu muốn em ấy quên đi thì tốt nhất đừng để em ấy tiếp xúc với những chuyện từng gây ra kích động trước đây." Vẻ mặt Lục Tùy không được tự nhiên cho lắm. Anh ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nhưng tôi không đề xuất như vậy. Bất kể là quá khứ hay hiện tại, cố tình thay đổi sẽ không có kết quả tốt, cả với em ấy và anh. Hiện tại tình cảm của hai người tốt như vậy, dù trước đây có nhiều hiểu lầm đến đâu, cứ nói chuyện rõ ràng là sẽ giải quyết được. Hơn nữa, nói cho cùng, tôi là anh trai em ấy, dù thế nào cũng nên đứng về phía em mình. Anh Thâm, cứ để thuận theo tự nhiên đi, em ấy cũng có tình cảm, sẽ không nỡ rời xa anh đâu."
Phó Kính Thâm mặt mày u ám không nói gì.
Lục Tùy đi được một lúc, chiếc điện thoại đặt trên bàn anh rung lên. Lương Tri sẽ không gọi vào số này, anh chỉ liếc qua một cái, cũng không mấy bận tâm.
Thế nhưng, khi màn hình sáng lên được một giây, sự chú ý của Phó Kính Thâm ngay lập tức bị thu hút bởi bức ảnh trên đó. Anh nheo mắt, nghiến chặt răng.
Bóng lưng xinh đẹp kia rõ ràng là của cô vợ nhỏ nhà anh, đẹp đến kinh động hồn phách, nhưng cái lưng trắng nõn nà kia cứ để lộ ra ngoài thế này là sao!
Anh bước nhanh tới cầm điện thoại lên xem kỹ. Một câu nói của Chu Cừ đi kèm phía sau khiến anh giận sôi máu. Người đàn ông vơ lấy chiếc áo vest trên sô pha mặc vào, ra cửa lên xe, đạp ga lao đi thẳng.
Khi Lương Tri đến buổi tiệc rượu, An Khải là người dẫn cô vào. Dù không phải nữ chính nhưng việc được đạo diễn An đích thân đón tiếp như vậy còn được coi trọng hơn bất kỳ nhân vật lớn nào có mặt tại đó.
Trong ký ức của Lương Tri, đây là lần đầu tiên cô tham dự một sự kiện long trọng như thế này. Không có Chu Cừ đi cùng, cô vẫn có chút e ngại. Chỉ khi gặp được người quen là An Khải, cô mới yên tâm hơn đôi chút, nhưng đi bên cạnh anh vẫn hết sức cẩn trọng.
Vừa bước vào sảnh, cô gái đã gây ra một sự xôn xao không nhỏ. Khách mời đêm nay ngoài các thành viên trong đoàn làm phim còn có cả vài hãng truyền thông lớn trong ngành và nhiều nhà đầu tư. Tên gọi là tiệc mừng công nhưng thực chất chỉ là nơi để giao lưu, mở rộng mối quan hệ.
Thế nhưng, cô vừa bước vào, các nữ minh tinh đang lượn lờ bên cạnh mấy "kim chủ" bỗng bị lu mờ. Ánh mắt của tất cả đàn ông ngay lập tức đổ dồn vào cô diễn viên trẻ đang nổi đình đám trên mạng xã hội, lòng họ rạo rực, tâm trí xao động.
An Khải lấy lại bình tĩnh, hạ giọng hỏi: "Sao người đàn ông của cô lại để cô mặc bộ này ra ngoài?"
"Hả?" Lương Tri sững sờ, một lúc sau ngượng ngùng không dám ngẩng đầu lên: "Anh ấy không biết..."
Thôi chết rồi. An Khải chỉ biết thầm cầu nguyện bộ dạng tối nay của cô đừng để Phó Kính Thâm biết.
Thế nhưng, lời cầu nguyện dường như chẳng có tác dụng. Anh ta còn chưa kịp lên sân khấu nói vài câu chúc mừng xã giao thì ở cửa hội trường, một người đàn ông với vẻ ngoài lạnh lùng, cao ráo, đầy khí thế đã bước vào.
Trang phục trên người anh tùy tiện, chẳng chút cầu kỳ, hoàn toàn không giống người đến tham dự tiệc rượu. Mặc dù vậy, anh vẫn nổi bật với vẻ sang trọng hiếm có giữa các thiếu gia giàu có của thành phố. Đây mới là kim chủ thực sự của giới thượng lưu, người khác muốn ngó lơ cũng khó.
Anh vừa bước vào, người phục vụ đã run rẩy tiến lên đưa ly. Phó Kính Thâm không để tâm, ánh mắt cứ dán chặt vào dáng vẻ nhỏ nhắn của Lương Tri.
Cô gái trẻ chột dạ lùi lại hai bước, nhưng nghĩ lại, cô mặc váy đẹp thì sao chứ! Là tự anh chê cô, không muốn cô làm bạn đồng hành của anh!
Cô gái nhỏ kiêu ngạo hất cằm, lạnh lùng liếc nhìn anh một cái. Nhiều người xung quanh thấy thái độ đó của cô đều bất ngờ hít vào một hơi.
Cô bé này chắc điên rồi, vừa mới chuyển hướng thành công được một chút đã kiêu căng đến thế, ngay cả Phó thiếu cũng không coi ra gì, dám công khai làm mình làm mẩy trước mặt anh ta?!
Lòng bàn tay Phó Kính Thâm siết lại, không nói một lời.
An Khải ngượng ngùng ho nhẹ hai tiếng, tiếp tục bài phát biểu khai mạc.
Suốt buổi tiệc, vô số người đến bắt chuyện với Phó Kính Thâm nhưng đều bị gương mặt lạnh lùng của anh làm cho chùn bước. Chỉ có Lương Tri gan dạ. Dựa vào việc người đàn ông này không dám làm gì cô, cô cố ý vô tình dùng tấm lưng non mềm của mình trêu chọc anh, thậm chí còn vén váy chạy đến trước mặt anh, không chút sợ sệt chào hỏi: "Chào anh."
"Đây là Phó thiếu đấy, mau mời rượu đi." Một kẻ nịnh bợ bên cạnh ra sức giới thiệu cô.
"Phó thiếu, chào anh, tôi không quen uống rượu..." Cô nói bằng giọng mũi, nghe cực kỳ nũng nịu.
Kẻ nịnh bợ kia lập tức quát: "Không quen cũng phải uống! Trước mặt Phó thiếu mà cô tưởng đang ở nhà đấy à? Mọi người đều phải chiều chuộng cô sao?"
Lương Tri rụt vai lại, Phó Kính Thâm hơi nhíu mày nhưng không ra tay giúp đỡ. Anh biết thứ trong tay cô ta chỉ là rượu trái cây, người khác đều uống như nước ngọt, độ cồn không cao, chẳng đáng bận tâm.
Cô bĩu môi, nhấp một ngụm nhỏ, nhưng ánh mắt quyến rũ đó lại khiến Phó Kính Thâm trong lòng nóng ran.
"Em uống rồi, Phó thiếu không uống một ly sao?" Lương Tri giận anh không đứng về phía cô.
Gã nịnh hót vẫn không chịu bỏ cuộc: "Cô nghĩ Phó thiếu là người dễ dàng nể mặt người khác sao!"
Phó Kính Thâm nhìn thẳng vào cô, khẽ nhếch môi: "Vợ tôi quản chặt, không cho tôi uống rượu với người phụ nữ khác."
Nghe vậy, gã nịnh hót định nói câu "Nghe thấy chưa!" nhưng còn chưa kịp mở lời đã thấy Phó thiếu vừa mới nói không uống rượu với phụ nữ khác, giây sau đã nâng ly chạm vào ly của Lương Tri rồi uống cạn.
Một cái tát đau điếng. Lương Tri kiêu ngạo lườm gã nịnh hót một cái, gã nuốt nước bọt, vội vã lủi đi.
Nửa sau bữa tiệc, bước chân Lương Tri rõ ràng đã hơi loạng choạng, ánh mắt cũng trở nên mơ màng. Cô biết Phó Kính Thâm vẫn đang ở gần đó trông chừng mình nên yên tâm đi khắp nơi, ăn đồ ngọt rồi uống rượu trái cây, chẳng lo bị say.
Còn Phó Kính Thâm thì lại bị tấm lưng trần trắng nõn, mịn màng của cô trong chiếc váy lộng lẫy kia thu hút suốt cả buổi tối.
Thấy cô loạng choạng đi về phía quầy bánh ngọt ở góc ngoài cùng, người đàn ông đứng ở góc tối của lối đi VIP vươn tay kéo cô vào trong bóng tối.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lương Tri úp trọn vào ngực anh, trong hơi thở ngập tràn mùi hương thân thuộc.
Lương Tri rầm rì trong vòng tay anh, giây tiếp theo liền cảm thấy trời đất quay cuồng. Cô gái nhỏ bị anh vác lên vai, mặc cho cô có đá chân thế nào, anh cũng không nói một lời.
Trên tầng cao nhất của khách sạn có một căn phòng riêng của anh. Anh vác cô trên vai, ấn thang máy thẳng lên tầng trên cùng.
"Phó tiên sinh, chúng ta không quen..." Cô gái nhỏ say mềm, gan cũng lớn hơn.
"Không quen? Hửm?" Thân hình vạm vỡ của anh dồn cô vào cửa phòng, ngón tay bóp cằm cô, ánh mắt nhìn chằm chằm: "Ngoan, gọi ông xã."
Lương Tri xấu hổ đỏ bừng mặt: "Em bị mất trí nhớ rồi... không nhớ gì cả..."
Giọng anh khàn khàn: "Phó phu nhân quên cả anh rồi sao?"
"Đúng vậy..." Giọng cô nũng nịu, nghe rất trêu người.
"Vậy anh đành miễn cưỡng dạy em gọi lại lần nữa." Anh không chỉ muốn dạy cô gọi "ông xã" mà còn muốn "dạy" cô cả nghĩa vụ vợ chồng.
Giọng cô gái nhỏ run run: "Không được, em mới 18 tuổi..."
Phó Kính Thâm cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay, khẽ cười: "Không còn nhỏ nữa."
Chỉ trong chớp mắt, những viên kim cương nhỏ lấp lánh trên váy của Lương Tri đã rơi rải rác khắp sàn: "Huhu, cái váy..."
Giọng người đàn ông chỉ còn sự kìm nén của h*m m**n: "Mua cái mới!"