Làm Càn Sủng Nịch

Chương 84: Con gái

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Cứ quấn lấy anh gọi "papa"."

Tối hôm đó, Lương Tri bị trêu chọc đến mức khóc không thành tiếng. Cô đã giận dỗi anh mấy ngày nên Phó Kính Thâm đòi lại cả gốc lẫn lãi.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được người đàn ông này trước kia quả thực đã kiềm chế đúng như lời anh nói. Nhưng một khi đã bung xõa thì suýt chút nữa lấy đi nửa cái mạng nhỏ của cô.

Phó Kính Thâm tất nhiên không nỡ làm cô bị thương, chỉ là trong tiệc chúc mừng tối nay, cô gái nhỏ uống chút rượu liền lớn gan, trêu chọc anh quá mức. Cô lại hiếm khi mặc chiếc váy như vậy, những hạt kim cương nhỏ lấp lánh như sao trên ngực cô, gần như mỗi hạt là một lần quyến rũ anh.

Những trò nghịch ngợm bình thường vì sợ cô ngại mà không dám làm, tối nay anh đều dùng hết. Lương Tri vừa xấu hổ vừa mệt mỏi, bị ép gọi "ông xã" suốt cả đêm.

Phó Kính Thâm rất vừa lòng. Nửa đêm, khi anh bật đèn để dọn dẹp và kiểm tra cho cô, những vết hôn gần như phủ kín khắp cơ thể. Trên người anh cũng có những vết cào của cô nhưng khóe miệng anh vẫn nở nụ cười, không kìm được cúi xuống hôn lên môi cô một lúc.

Đêm đó, hai người không quay lại buổi tiệc chúc mừng. Đoạn đầu còn có phần đội ngũ diễn chủ chốt cùng nhau khui rượu vang, An Khải gọi mấy cuộc điện thoại nhưng đều bị Phó Kính Thâm dập máy.

Lương Tri ngủ say không biết gì, anh ôm cô vào lòng, ngón cái nhẹ nhàng v**t v* từ lông mày xuống đến khóe môi cô. Môi anh mím chặt, ánh mắt ẩn chứa những cảm xúc khó tả.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ngay cả nhấc ngón tay cô cũng thấy khó khăn, khắp người đâu đâu cũng có một thứ đau nhức khó tả. Nỗi đau đó không ngừng nhắc nhở cô về sự cuồng nhiệt của hai người đêm qua.

Phó Kính Thâm vẫn nằm bên cạnh cô. Lương Tri không có cảm giác an toàn ở những nơi xa lạ, đây là lần đầu tiên cô đến căn phòng khách sạn này, Phó Kính Thâm sợ cô tỉnh dậy không thấy anh sẽ hoảng sợ. Vì vậy, suốt cả buổi sáng khi cô chưa tỉnh giấc, anh kiên nhẫn nằm bên cạnh, tựa vào thành giường, tay cầm máy tính xách tay xử lý công việc Từ Cải gửi đến.

Lúc mới tỉnh, Lương Tri rầm rì một lúc. Giọng nói mơ hồ lại nũng nịu, nghe không rõ lắm nhưng anh không cần nghĩ cũng biết là cô đang mắng anh.

Người đàn ông khẽ cười, tiện tay đặt máy tính lên đầu giường rồi cúi người lại gần cô.

Lương Tri mệt mỏi mở mắt, thấy gương mặt quen thuộc đúng như cô dự đoán, cơn giận khi vừa tỉnh giấc cũng vơi đi phần nào. Tuy nhiên, nghĩ đến sự quá trớn của anh đêm qua, cô lại không kìm được bĩu môi tỏ vẻ tức giận. Cô phải gắng sức lắm mới đưa được bàn tay nhỏ ra khỏi chăn, rồi véo chặt mũi anh không buông.

Càng nghĩ càng giận, cô mặc kệ cho anh nghẹt thở, nhưng không biết cô đã véo được bao lâu, người đàn ông trước mặt vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, sắc mặt không đổi, ngay cả nụ cười trên môi cũng không hề tắt, cứ để mặc cô trút giận.

Cô làm mình làm mẩy một lúc thì đành chịu thua, tay vốn đã mỏi rã rời, giờ lại càng không còn chút sức lực nào.

Phó Kính Thâm buồn cười nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô đưa đến bên môi, say mê hôn từng ngón tay thon dài.

Trên người cô có một mùi hương thoang thoảng, không nồng như nước hoa mà ngọt ngào như cỏ non sau cơn mưa, Phó Kính Thâm ngửi thế nào cũng không đủ.

Ở bên anh lâu như vậy, Lương Tri gần như đã quen với bộ dạng b**n th** này của anh. Cô nằm trên giường thêm một lát, ý thức tỉnh táo hơn hẳn, bụng cũng đói cồn cào.

Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, cất tiếng đòi người đàn ông này đút cho ăn. Nhưng vừa thốt ra, giọng nói khàn đặc đã khiến cô ngượng chín mặt. Bên tai như tự động vang lại tiếng "ông xã" đầy xấu hổ đêm qua. Lương Tri đỏ mặt không dám nhìn anh, còn Phó Kính Thâm nhịn cười, bình tĩnh hỏi: "Nghĩ gì mà mặt đỏ thế?"

"Không có gì."

"Bé con, gọi "ông xã" lần nữa anh nghe nào?"

Lương Tri tức đến mức cắn thật mạnh vào ngực anh.

Đợi đến khi Phó Kính Thâm phục vụ cô ăn no, trời đã xế chiều, hơn một giờ.

Chiếc váy lộng lẫy đêm qua của cô bị anh xé rách tả tơi, giờ vẫn còn tội nghiệp nằm ở cửa phòng. Anh đã nhờ dì Lâm mang quần áo đến, chiếc áo len cánh dơi màu hồng rộng thùng thình mặc vào khiến cô trông nhỏ nhắn và dịu dàng. Vẻ đẹp "tiểu yêu tinh" trong buổi tiệc đêm qua lập tức biến mất hoàn toàn.

Phó Kính Thâm khá hài lòng, còn ép cô mặc quần giữ ấm. Chân Lương Tri thon nên dù mặc quần giữ ấm cũng gần như không thấy khác biệt. Thế nhưng, ở tuổi này các cô gái thường thích đẹp hơn là giữ ấm, cô âm thầm kéo một góc quần len cau mày, lầm bầm: "Phó tiên sinh, sau này nếu có con gái, chắc chắn nó sẽ chê anh. Con gái nhà ai lại thích mặc thứ này chứ?"

Người đàn ông nhướng mày, nửa câu sau hoàn toàn không lọt vào tai, anh chỉ nghe được nửa câu đầu "nếu có con gái" đã cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Trước Tết, Lương Tri và Chu Cừ ký hợp đồng, Phó Kính Thâm đã âm thầm đến thăm gia chủ nhà họ Chu ở Hành thị. Hai người đàn ông tuổi tác xấp xỉ nhau, lại có nhiều mối làm ăn nên quan hệ khá tốt, anh đến thẳng nhà họ.

Lúc đó, Chu tổng trước mặt người ngoài vẫn giữ vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, gần như chẳng khác gì Phó Kính Thâm. Thế nhưng khi về đến nhà được vợ hiền đón tiếp, hai cục bột nhỏ chập chững chạy đến bi bô gọi "papa", nụ cười trên gương mặt anh ta là điều mà người ngoài cả đời cũng không thể tưởng tượng được.

Nghe nói anh ta và vợ quen nhau từ thuở nhỏ, cùng tuổi, thậm chí còn là bạn cùng bàn suốt những năm cấp ba, cùng nhau học hành, cùng thi cử. Sau khi tốt nghiệp đại học, họ kết hôn và có con.

Thật là một cặp trời sinh, mọi sự đều thuận lợi.

Chu Ngộ Thần dường như cũng nhận ra vẻ ngưỡng mộ trong mắt Phó Kính Thâm. Nhưng anh ta xưa nay vốn không phải người tốt đẹp gì, lúc khoe khoang tình cảm còn thích "đâm dao vào tim" người khác: "Vợ cậu gặp cậu lúc mấy tuổi?"

Phó Kính Thâm thản nhiên nói: "Mười tám."

Chậc chậc, xem kìa, mới mười tám thôi, đúng là cầm thú. Nhưng mà anh ta còn quá đáng hơn anh. Người đàn ông bật cười, lời nói mang chút tự đắc lẫn mỉa mai: "Tôi và Vãn Vãn quen nhau từ năm 11, 12 tuổi, giờ cục cưng đã lớn thế này rồi."

"..." Phó Kính Thâm cố nén lại cơn muốn đánh nhau.

Làm sao anh có thể không ghen tị khi biết Chu thiếu quen vợ từ bé? Có trời mới biết anh muốn quay lại để gặp được Lương Tri khi cô còn chưa lớn, cùng cô đi học, cùng cô vui vẻ, cùng cô trưởng thành biết bao nhiêu.

Thuận buồm xuôi gió, nước chảy thành sông, không biết bao nhiêu lần trong mơ anh ôm một đứa bé có ánh mắt và thần thái y hệt Lương Tri, lòng đầy hân hoan lắng nghe cục cưng mềm mại gọi anh là papa.

Giờ đây, chính Lương Tri đã nhắc đến chuyện này, anh không có lý do gì để lảng sang chuyện khác. Người đàn ông lấy một đôi tất từ bưu phẩm mà dì Lâm gửi đến, ngồi xổm trước mặt cô, kiên nhẫn xoa bóp cho lòng bàn chân cô ấm lên rồi đi tất vào, sau đó anh nói: "Trước Tết, anh có đến Hành thị một chuyến, gặp em trai của quản lý em. Nhà họ Chu giờ do cậu ta làm chủ."

Anh không nói hết vế sau nhưng cô cũng biết anh đi để lo liệu mọi việc cho cô.

Lương Tri đung đưa chân nhỏ, vẻ mặt đầy trẻ con.

Phó Kính Thâm lại nói: "Chu tổng còn nhỏ hơn anh hai tuổi, con gái cậu ta đã mấy tuổi rồi, cứ quấn lấy cậu ta gọi papa."

Phó Kính Thâm cúi đầu, giọng trầm xuống, lời nói toát lên sự ghen tị. Tuy nhiên, bản tính người đàn ông này luôn có sự tự tôn của riêng mình nên chẳng thể nói thẳng ra. Lương Tri ngồi trên ghế cố nhịn cười, mặc cho anh đi tất vào cho mình.

Thấy cô không nói gì, Phó Kính Thâm bật cười: "Em đừng sợ, anh không cầm thú như Chu Ngộ Thần đâu. Em còn nhỏ như vậy, anh thương em còn chưa xong, bây giờ em cứ thoải mái vui chơi vài năm đi, không cần lo lắng chuyện đó."

Lương Tri suýt nữa nghẹn chết, hiếm khi cô thấy Phó Kính Thâm tỏ vẻ khó xử như vậy, thật sự là rất đáng yêu. Cô gái nhỏ giả vờ lạnh lùng "ồ" một tiếng, không nói thêm gì. Phó Kính Thâm thất vọng, sau khi đứng dậy, anh cắn lên môi cô như một cách để trút giận.

Ngày hôm sau, Chu Cừ nhìn thấy gương mặt cau có của Phó Kính Thâm trên bản tin khi anh xông vào buổi tiệc. Danh tiếng của anh ở Càn thị rất lớn, dù các phóng viên có mặt ở đó không biết vì sao Phó thiếu lại đột ngột xuất hiện mà không hề báo trước nhưng một khi đã đến thì anh chính là tâm điểm. Hàng loạt tờ báo tranh nhau đưa tin, biểu cảm của anh trên bản tin trông vô cùng thú vị, chắc hẳn là bị cô chọc giận không ít.

Chu Cừ đã đạt được mục đích của mình nhưng vẫn còn chút lương tâm. Trong mấy bức ảnh tin tức sau buổi tiệc rượu, người ta không thấy cô thỏ trắng Lương Tri đâu nữa, ngay cả Phó tổng được mọi người chú ý cũng biến mất không dấu vết. Chắc là cô thỏ trắng đã bị con sói lớn tha về tổ ăn sạch rồi. Chu Cừ cảm thấy có lỗi với Lương Tri nên rộng lượng cho cô nghỉ vài ngày, thực ra cũng là để bản thân có thời gian chạy trốn.

Dù Phó Kính Thâm đã no bụng nhưng những món nợ cần tính toán anh vẫn sẽ tính. Cô ấy cho bảo bối của anh nghỉ, kéo dài được bao lâu thì kéo.

Vài ngày sau có một lễ trao giải, giải thưởng này có trọng lượng khá lớn trong giới, vì vậy mức độ bàn luận của công chúng rất cao. Bộ phim "Như Nguyệt" nhờ danh tiếng và uy tín tốt nên được đề cử nhiều hạng mục, trong đó có cả Lương Tri - người đã tạo ấn tượng mạnh.

Khi Chu Cừ biết chuyện này, cô ấy không khỏi có chút phấn khích. Được đề cử tức là được công nhận, hầu như không có nghệ sĩ nào được đề cử mà lại bỏ lỡ cơ hội tham dự lần này.

Lương Tri được nghỉ một kỳ nghỉ ngắn, sau khi trở lại làm việc, công việc đầu tiên cô nhận được chính là tham dự buổi lễ trao giải. Đây không thể gọi là công việc mà phải là một bất ngờ lớn.

Cô gái nhỏ hào hứng kéo Phó Kính Thâm đi chọn lễ phục cùng. May mắn thay, Phó Kính Thâm có đủ tài lực lẫn sức lực để chiều chuộng cô. Cô thử liên tiếp mấy chục bộ, cả phòng thay đồ trở nên lộn xộn nhưng cô gái vẫn không dừng lại, mải miết xoay đi xoay lại trước gương và trước mặt anh.

Chỉ là được đề cử thôi mà cô đã vui và để tâm đến thế. Thường ngày Phó Kính Thâm tặng cô biệt thự, tặng cô đảo nhỏ cũng chưa từng thấy cảnh tượng này. Có lẽ cô gái nhỏ thực sự có đam mê với sự nghiệp diễn xuất. Tuy nhiên, người đàn ông im lặng ở bên cạnh, kiên nhẫn nhìn cô chọn lễ phục hết cái này đến cái khác lại có một niềm hân hoan khác hẳn.

Hình như anh còn mong chờ giải thưởng này thuộc về cô hơn cả cô. Cảnh cô ôm cổ anh làm nũng vẫn còn rõ mồn một.

Khi đó cô nói: "Khi nào em nhận được giải thưởng, chúng ta sẽ công khai, được không anh?"

Anh đã đồng ý. Cô hứa hẹn một cách nhẹ nhàng, còn anh lại khắc sâu vào trong lòng. Có lẽ cô sẽ không biết, anh khao khát đến nhường nào, khao khát muốn cả thế giới biết rằng người phụ nữ này là vợ của Phó Kính Thâm, là người anh muốn yêu thương, chiều chuộng cả đời.

Trước Tiếp