Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Em làm bạn đồng hành của anh được không?"
Tối mùng ba Tết, bộ phim "Như Nguyệt lão sư" công chiếu, nhờ hiệu ứng của dịp Tết mà các rạp chiếu phim chật kín chỗ dù đã quá nửa đêm.
Ngày hôm sau có số liệu thống kê, doanh thu phòng vé ngày đầu tiên công chiếu nhanh chóng phá kỷ lục phim kinh dị có thành tích tốt nhất từ trước đến nay ở trong nước, thậm chí chỉ với số suất chiếu vào rạng sáng đã vượt qua doanh thu của các bộ phim hài cùng thời điểm, vươn lên vị trí thứ hai.
An Khải quả thật có tài, xứng danh đạo diễn trẻ nổi tiếng. Lần đầu thử sức với phim thương mại đã đạt được cả doanh thu lẫn tiếng vang. Các trang web đánh giá phim đều xếp điểm cao, từng vai diễn dù chỉ xuất hiện thoáng qua cũng được đưa ra để phân tích, đánh giá.
Ngoài hai diễn viên chính, Lương Tri là diễn viên có nhiều người theo dõi hiếm hoi trong phim, trở thành đối tượng được quan tâm hàng đầu.
Nhưng điều khiến cô không ngờ là chỉ sau vài ngày công chiếu, những đánh giá trên mạng về cô lập tức chuyển từ "bình hoa vô dụng" thành "diễn viên thực lực đang vươn lên".
Chu Cừ cũng không phải dạng vừa, marketing online và quan hệ công chúng là thế mạnh của cô ấy. Hiện tại, Lương Tri nằm dưới trướng cô ấy, tương lai càng đầy hứa hẹn. Hơn nữa, cô ấy có thế lực của nhà họ Chu ở Hành thị chống lưng. Tính cách bảo vệ "gà nhà" của cô ấy nổi tiếng trong giới, khiến các loại thế lực đen tối đều phải biến mất.
Dù vẫn còn một vài anti-fan cứng đầu cố gắng quấy phá sau lưng, thức trắng đêm cắt từng khung hình trong phim để tìm ảnh dìm, nhưng điều đáng thất vọng là, khoảng thời gian này, những lời khen ngợi về diễn xuất của Lương Tri ồ ạt kéo đến. Mọi người gần như đã quên mất rằng, cô tiểu hoa lưu lượng này đã nổi tiếng suốt ba năm trong giới giải trí hoàn toàn nhờ vào khuôn mặt không có gì để chê. Các anti-fan chuyên nghiệp gần như thức trắng mấy đêm liền, cuối cùng tự cho là đúng, đắc ý đăng chút thành quả lên mạng nhưng lại bị fan hâm mộ chế giễu.
Khu vực bình luận trở thành "địa ngục" của anti-fan và "thiên đường" của fan hâm mộ. Fan hâm mộ với avatar Lương Tri trong tạo hình Như Nguyệt mở tiệc ăn mừng ở khu bình luận.
— [??? Mấy người làm marketing dìm hàng, chủ của các người trả tiền không đủ hay sao? Mò mẫm bao nhiêu ngày trời để cắt ảnh dìm, cuối cùng là để đưa ảnh làm hình nền cho chúng tôi hả???]
— [Haha, chết cười, blogger có tâm nhất hệ mặt trời, ảnh đẹp của bé Tri tôi đã lưu.]
— [Nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của bé Tri nhà chúng tôi đã được chứng thực rồi!]
— [Anti-fan quay xe hết rồi à!! Sự nghiệp anti-fan lao dốc không phanh!!]
— [Trời ơi, ảnh chụp màn hình của anti-fan còn chất hơn cả poster quảng cáo đã chỉnh sửa của công ty nữa, @Đội truyền thông Giải trí Á Tinh vào đây mà tuyển người!]"
Sau khoảnh khắc bùng nổ, các fan tự động kiểm soát bình luận. Chu Cừ cũng không rảnh rỗi, cô ấy chỉ đạo nhóm thủy quân của mình, các trang Weibo có chủ đề liên quan đến Lương Tri bắt đầu đồng loạt chuyển hướng.
— "Diễn viên mới vẫn đang học hỏi, mong được mọi người ủng hộ, tương lai đầy hứa hẹn."
Fan hâm mộ khiêm tốn, không thích gây chiến, vài ngày sau đã thu hút được một lượng lớn fan trung lập, tạo nên một làn sóng thiện cảm. Lương Tri chỉ việc ở nhà, tài nguyên tự tìm đến.
Vài nhãn hàng tranh nhau tìm đến Chu Cừ để ký hợp đồng đại diện. Chu Cừ không phải là người ham tiền, cô ấy chỉ chọn lọc vài nhãn hàng phù hợp với khí chất của cô để ký hợp đồng.
Kỳ nghỉ Tết kết thúc, khoảng thời gian nằm nhà của Lương Tri cũng chấm dứt. May mắn thay, các địa điểm quay quảng cáo đều ở Càn thị, cô được công ty sắp xếp xe riêng đưa đón mỗi ngày, đi lại giữa trường quay và căn hộ nhỏ công ty đã chuẩn bị. Dù bận rộn nhưng ít nhất mỗi ngày cô đều có thể gặp Phó tiên sinh nhà cô.
Vào thời điểm mới ký hợp đồng, Chu Cừ từng bàn bạc với cô. Khi đó cô vẫn ở ký túc xá, để tiện cho công việc, công ty định sắp xếp một căn hộ ở nội thành cho cô. Lúc ấy, cô mới lần đầu tiếp xúc với người quản lý, cũng là lần đầu hợp tác với một công ty chính thức nên không dám từ chối.
Dù Phó Kính Thâm trong lòng có hàng trăm, hàng nghìn lần không muốn, anh vẫn tôn trọng ý nguyện của cô, giúp cô chuyển nhà từ biệt thự sang căn hộ nhỏ.
Thế nhưng chỉ vài ngày sau, người đàn ông quen thuộc đường đi lối về này thậm chí còn ở trong căn hộ nhỏ đó nhiều hơn cả cô. Mỗi ngày anh đi làm đúng giờ, tan làm là lái xe về thẳng căn hộ của cô. Dần dần, trong căn hộ có thêm quần áo và đồ dùng sinh hoạt của đàn ông. Sau đó, anh còn mặt dày ở lỳ lại không đi nữa, không còn thỉnh thoảng ghé qua thăm cô như mấy ngày đầu mà trực tiếp đóng gói hành lý chuyển đến ở hẳn. Nơi nào có cô, nơi đó mới là nhà.
Căn hộ khá gần tòa nhà tập đoàn Phó thị, vị trí cũng tốt, nhưng so với tài sản dưới danh nghĩa của anh thì đương nhiên chẳng có gì đáng để so sánh. Tuy nhiên, chỉ cần cô thích, anh sẽ bằng lòng ở cùng cô.
Thời gian anh tan sở về căn hộ nhỏ, Lương Tri vẫn chưa về. Một tổng giám đốc tập đoàn bận rộn cả ngày, xử lý toàn những hợp đồng tiền tỷ, vậy mà vẫn cam chịu chạy ra trung tâm thương mại mua những món cô thích rồi tự tay làm, kiên nhẫn đợi cô vợ nhỏ về nhà.
Thật ra, nếu thuê người làm cũng chẳng có gì sai, nhưng Phó Kính Thâm lại thấy những ngày như vậy thật ấm áp, giống hệt một cặp vợ chồng bình thường.
**
Đầu tháng ba ở Càn thị, nhiệt độ vẫn chưa ấm lên. Dù phim trường có bật máy sưởi nhưng vì không gian quá rộng, máy sưởi cũng chẳng có tác dụng gì. Nhân viên qua lại vẫn mặc áo bông dày cộp và đội mũ len. So với họ, Lương Tri trên màn ảnh trông đáng thương hơn nhiều khi chỉ mặc chiếc váy voan mỏng màu xanh bạc hà.
Đoạn quảng cáo đang quay dự kiến lên sóng vào mùa hè, khoảng tháng sáu, tháng bảy. Nhãn hàng ưng ý vẻ tươi tắn, trong trẻo của cô nên quảng cáo cũng được định hướng theo phong cách năng động, tươi mát mùa hè.
Trong giới giải trí, việc quay phim trái mùa gần như là chuyện cơm bữa. Để thể hiện sự chuyên nghiệp, các diễn viên, nghệ sĩ ai cũng chịu lạnh giỏi hơn người, Lương Tri làm việc đương nhiên cũng không thể tỏ vẻ yếu đuối.
Trước phông nền trắng, cô gái nhỏ đi chân trần làm theo chỉ dẫn tạo dáng và biểu cảm cần thiết. Nụ cười trên môi ngọt ngào đáng yêu nhưng không ai biết răng cô đang run cầm cập.
Sàn nhà chỉ trải một lớp vật liệu chống thấm trơn bóng, bên quảng cáo yêu cầu không được đi giày, cô phải đi chân trần, cái lạnh từ mặt đất cứ thế xộc thẳng lên.
Lúc Phó Kính Thâm đến studio, buổi chụp gần như đã kết thúc.
Hôm nay anh tan làm sớm, nghĩ sẽ đích thân đến đón cô về nhà nên không báo trước.
Phó Kính Thâm là một gương mặt quen thuộc ở Càn thị, đặc biệt là với những người trong giới này, ai cũng là tinh anh, thấy Phó thiếu đến thì lập tức khúm núm cúi chào.
Anh vào trong mà không hề gặp trở ngại. Lương Tri đang diễn trước ống kính, vô tình liếc nhìn đám người bên cạnh thì khẽ sững sờ, nhưng nhờ sự chuyên nghiệp, gần đây cô đã học được cách kiểm soát biểu cảm, không để người khác nhận ra điều bất thường. Buổi chụp vẫn tiếp tục.
Phó Kính Thâm đứng cạnh máy móc lớn nhỏ, không phô trương thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh, chỉ lẳng lặng nhìn cô. Trong mắt anh ẩn chứa tình yêu mà cô quen thuộc nhất.
Lương Tri cố giữ vẻ mặt nhưng không kiểm soát được đôi má dần ửng đỏ. Tuy nhiên, vẻ ngượng ngùng, e thẹn đó lại rất phù hợp với chủ đề "thiếu nữ", nhiếp ảnh gia liên tục hô mấy tiếng "tốt" rồi kết thúc buổi chụp hình trong ngày.
Trợ lý của cô là người của Chu Cừ, đã đi theo cô được một hai tháng, quan hệ rất thân thiết và cũng biết sự tồn tại của Phó Kính Thâm. Vừa thấy anh đến, cô ấy đã khôn ngoan thu dọn đồ đạc của Lương Tri rồi rời đi trước, trả lại cô cho anh.
Cô gái nhỏ rời khỏi khu vực chụp, cúi người cười cảm ơn nhân viên xung quanh rồi vui vẻ chạy đến chỗ anh. Cô không giống anh, cố tình né tránh ánh mắt của mọi người.
Phó Kính Thâm ngạc nhiên nhướng mày, không hiểu sao cô gái nhỏ luôn lén lút ở bên anh như đi vụng trộm, nay lại bạo dạn hơn cả anh. Nhưng anh vẫn quan tâm đến cảm nhận của cô, lo cô ngại nên không thích động chạm trước mặt nhiều người như vậy, chỉ khoác chiếc áo khoác lông vũ dài đến mắt cá chân lên cho cô. Càng lúc càng có nhiều nhân viên cố tình đi ngang qua, anh kéo khóa áo cho cô rồi hai người vai kề vai rời đi.
Trước mặt người ngoài, cô gái nhỏ độc lập, ngoan ngoãn và chịu khó, nhưng vừa vào xe cùng anh, không còn ai bên cạnh, cô lập tức bĩu môi, nhíu đôi mày thanh tú rồi bắt đầu làm nũng với người đàn ông trước mặt.
Cô lười biếng tựa vào lưng ghế xe. Phó Kính Thâm cúi người kéo dây an toàn cho cô, cô gái liền quấn lấy anh không buông. Bàn tay nhỏ nghịch ngợm túm lấy vạt áo sơ mi của anh kêu lạnh.
"Huhu, cho em ôm một lát đi, lạnh quá." Cô nói nửa thật nửa làm nũng.
Phó Kính Thâm vội vàng bật máy sưởi trong xe, rồi kéo áo khoác của mình, ôm cô vào lòng.
Anh cúi đầu hôn cô, lúc cúi xuống thấy đôi bàn chân non mềm của cô.
Người đàn ông nhớ lại lúc nãy trong phòng chụp ảnh cô để chân trần, anh nhíu chặt mày, đưa tay cởi giày của cô ra.
Bàn tay to lớn của Phó Kính Thâm nắm lấy bàn chân cô, cảm thấy một luồng hơi lạnh buốt. Chắc là lúc nãy ở trong đã bị lạnh rồi. Anh nghiêm mặt, xót xa gần chết, dứt khoát đưa bàn chân ấy vào trong người mình, áp sát vào vùng bụng, dùng hơi ấm từ cơ thể mình để sưởi ấm cho cô.
Lương Tri vốn chỉ làm nũng nhưng thấy anh như vậy, nỗi tủi thân bỗng dâng lên trong lòng. Cô mím môi, mắt hơi đỏ hoe, lầm bầm: "Phó tiên sinh, anh thật tốt..."
"Giờ mới biết anh tốt à? Lần sau làm chuyện đó còn mặc cả với anh nữa không?" Anh cong môi, nhàn nhạt nói.
Mặt Lương Tri đỏ bừng lên. Dù hai người đã rất thân mật nhưng tính cách dễ xấu hổ của cô vẫn không thể thay đổi.
Tuy nhiên, chỉ một lát sau, cô vội vàng rụt chân lại. Phó Kính Thâm kéo lại không cho cô cử động, cô gái nhỏ mềm giọng nói: "Em sợ anh lạnh..."
"Không lạnh. Em ấm là được rồi."
Lương Tri mím môi cười, rầm rì nói yêu anh.
Buổi tối về nhà, cô được Phó Kính Thâm đưa vào phòng tắm. Khi bước ra, cơm nước đã được dọn sẵn trên bàn. Cô gái nhỏ ăn một cách ngon lành, cảm thấy cuộc sống này thật sung sướng.
Vào buổi chiều, cô nhận được điện thoại của chị Cừ. Lịch chiếu của "Như Nguyệt" đã kết thúc, doanh thu phòng vé tăng vọt, danh tiếng cũng ngày càng tốt. Cả đoàn làm phim coi như đã thăng tiến trong giới. Vài ngày trước đã nhận được một vài giải thưởng, An Khải đã đặt tiệc ăn mừng, thời gian là tối ngày kia.
Là một trong những diễn viên chính, Lương Tri đương nhiên phải tham dự. Cô lập tức đồng ý, đến lúc ăn cơm mới chợt nhớ ra chuyện này.
Cô gái ngước mắt nhìn người đàn ông đang múc canh và gắp thức ăn cho mình. Theo lý mà nói, anh đã đầu tư kha khá tiền vào đoàn phim, là nhà tài trợ lớn nhất, việc mời anh đến tiệc mừng công là điều hết sức bình thường, thế mà cô lại không thấy anh nhắc đến.
Lương Tri khựng lại, ngậm đũa trong miệng hồi lâu rồi bất ngờ lên tiếng: "Phó tiên sinh, ngày kia anh có bận không?"
"Hửm?"
"Ngày kia đoàn phim mở tiệc mừng công, anh có đến không?" Vẻ mặt cô hơi ngượng nghịu, mang theo nét e thẹn của cô gái nhỏ: "Nếu anh đi, chúng ta có thể đi cùng nhau, em làm bạn đồng hành của anh được không?"
Người đàn ông nhướng mày, không biết tiểu tổ tông này đang tính toán gì, chỉ là ngày kia anh thật sự bận nên không thể đi được. Anh lắc đầu, gắp thêm một miếng thịt vào bát cho cô.
Thế nhưng cô gái nhỏ lại hiểu lầm, đôi mắt to chớp chớp nhìn anh đầy tủi thân: "Có phải em làm mất mặt Phó tiên sinh rồi không... Không muốn thì thôi, ai mà thèm..."