Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Nói nhỏ thôi, tối hãy gọi."
Với sự chỉ đạo của An Khải, tiến độ quay phim diễn ra theo đúng kế hoạch.
Nhân vật Như Nguyệt lúc sống tính tình hiền lành ít nói, sau khi chết hóa thành nữ quỷ lại càng khó thốt lên lời. Vì vậy, Lương Tri là một trong những vai chính ít thoại nhất trong đoàn phim. Cô không cần tốn nhiều thời gian để học lời thoại nên những lúc rảnh rỗi thường ở lại phim trường xem các tiền bối diễn xuất.
Thi thoảng, cô còn giúp đỡ các nhân viên hậu trường. Cô cũng tự nhận thấy, dường như khi không có Phó Kính Thâm bên cạnh, cô không còn vụng về nữa, nhiều việc cô cũng làm rất tốt.
Cô ngoan ngoãn, dịu dàng, vẻ ngoài mềm yếu nhưng không hề có tính cách tiểu thư. Cô lại có nhan sắc, ban đầu thu hút không ít sự ghen tị từ các nữ diễn viên. Về sau, ngay cả Diêu Dĩnh, người kiêu căng và chỉ thích bám víu quyền quý cũng không kìm được mà chăm sóc cô tận tình.
Thân phận của cô được giấu rất kỹ. Mọi người trong đoàn phim không hề e dè như khi nhìn thấy Phó Kính Thâm. Các tiền bối thỉnh thoảng chỉ bảo cho cô sau mỗi cảnh quay, sau giờ làm cũng kéo cô lại trò chuyện về kinh nghiệm và những câu chuyện thú vị trong nghề suốt bao năm qua.
Thoáng cái đã cuối tháng 1, quá trình quay phim gần kết thúc. Cảnh của Lý Hữu Hữu ít hơn Lương Tri nên cô ấy đóng máy sớm hơn vài ngày. Lúc đi, cô ấy suýt khóc, hai cô gái nhỏ ôm nhau, nói đủ thứ chuyện riêng tư.
Cuối cùng, An Khải cau mày đẩy Lý Hữu Hữu đi. Lúc đẩy đi, anh ta không dám động vào Lương Tri, quay sang Lý Hữu Hữu thì thầm: "Thời đại nào rồi, về Càn thị thì muốn gặp lúc nào chả được, cần gì mà phải vậy, không đi nữa là tôi cho vào thùng giấy gửi đi luôn đấy!"
Lý Hữu Hữu sợ đến mức nấc cụt, run rẩy ôm hành lý chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
Lương Tri cũng chỉ còn vài cảnh cuối cùng phải quay, cùng lắm là hai ngày nữa sẽ về Càn thị.
Từ khi ký hợp đồng với cô, Chu Cừ đã sắp xếp hai trợ lý ở bên cạnh cô. Hai ngày cuối này, đích thân cô ấy còn đến thôn Lục Viên một chuyến, trong lòng cô ấy rất quý mến cô gái nhỏ dịu dàng này.
Trong ký ức của Lương Tri, đây là lần đầu tiên cô có người quản lý riêng. Chị Cừ có vẻ ngoài phóng khoáng, điều này giúp cô giảm bớt rất nhiều căng thẳng trong lòng.
Khoảng thời gian nghỉ trưa, An Khải ngứa tay, gửi một loạt ảnh chụp cảnh Lương Tri mắt đẫm lệ ôm tạm biệt Lý Hữu Hữu vào buổi sáng cho Phó Kính Thâm, còn kèm theo dòng chữ thần kinh: "Vợ anh bị người ta ôm rồi."
Phó Kính Thâm không trả lời, An Khải cũng quên bẵng đi.
Ai ngờ hơn hai tiếng sau, người đàn ông đó đã mặc một bộ vest sang trọng, lịch lãm đến phim trường.
Lúc An Khải ra ngoài hút thuốc, nhìn thấy người đàn ông đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà, gần như theo phản xạ mà giấu điếu thuốc sau lưng.
Cái dáng vẻ ấy giống hệt học sinh lén hút thuốc trong nhà vệ sinh trường học bị thầy giám thị bắt quả tang.
Phó Kính Thâm mặt không cảm xúc: "?"
An Khải cười gượng, cảm thấy mình vừa rồi thật vô dụng, không những không thể hiện được phong thái của một đạo diễn trẻ tài năng nổi tiếng mà còn trông khá hèn nhát. Anh ta hắng giọng, cố gắng thay bằng một ánh mắt khinh khỉnh, thản nhiên đưa điếu thuốc giấu sau lưng lên lại miệng, khóe miệng nhếch lên, tự thấy mình thật oai. Lần này, anh ta phải kẹp điếu thuốc thật chắc, không thể để nó rơi xuống tuyết chỉ vì một cú đá như lần trước.
Nhưng anh ta còn chưa kịp làm ra vẻ ta đây, người đàn ông đang ở trước mặt đã chẳng thèm nhìn lấy một cái. Một làn gió lạnh nhè nhẹ lướt qua bên cạnh anh ta, thoáng cái đã không còn bóng dáng.
An Khải: "!!"
Anh ta bị phớt lờ hoàn toàn, mất mặt vô cùng, trong lòng tức chết đi được, đến nỗi không muốn hút thuốc nữa.
Vào đến nhà chính, anh ta thấy nữ quỷ của đoàn phim đã biến mất, chỉ còn lại người quản lý của cô đứng tại chỗ, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt vừa mập mờ vừa bình thản.
Chưa đầy hai phút sau, cô ấy vén tay áo vest lên nhìn đồng hồ đeo tay. Với phong thái nhanh nhẹn, dứt khoát, cô ấy vẫy tay với An Khải rồi bước ra cửa.
"Chị Cừ đi luôn à?" An Khải hỏi.
"Ngày kia Lương Tri có buổi thử vai, tôi đến đây vốn định bảo cậu sắp xếp lại thời gian, dồn hết cảnh quay của cô bé vào hôm nay để tối nay tôi có thể đưa người đi. Nhưng giờ không cần tôi nữa rồi, có người còn tài giỏi hơn tôi nhiều." Chị Cừ khẽ cười, ánh mắt nhìn An Khải có chút thông cảm: "Lát nữa giúp tôi gõ cửa nhé, đừng để họ ở trong đó lâu quá. Vài ngày tới cô bé còn có việc, khụ, nhớ giữ sức một chút."
An Khải giật giật khóe miệng. Tại sao lại bắt anh làm chuyện này chứ!
Nhưng chỉ một lát sau anh mới nhớ ra tấm ảnh đã gửi cho Phó Kính Thâm trước đó. Đúng là tự mình rước họa vào thân!
Trong phòng ngủ, Phó Kính Thâm không hề làm càn. Vốn dĩ lúc ở văn phòng nhìn thấy tấm ảnh kia, lòng anh đã bắt đầu bứt rứt. Anh vất vả làm việc ở công ty để kiếm tiền cho cô gái nhỏ này, vậy mà cô thì hay rồi, ra ngoài lại để người khác ôm, dù là con gái cũng không được. Vòng tay thơm tho, mềm mại kia chỉ thuộc về riêng mình anh thôi.
Anh lái xe thẳng đến thôn Lục Viên để gặp cô. Anh rời khỏi công ty, bộ vest vẫn chưa kịp thay. Khi đến trước mặt Lương Tri, anh suýt chút nữa làm cô giật mình.
May mắn thay, lúc đó vẫn là giờ nghỉ trưa, các nhân viên trong đoàn phim đều về phòng nghỉ ngơi. Anh kéo cô vào phòng ngủ.
Lương Tri có chút bất lực. Phó Kính Thâm còn quen thuộc căn phòng ngủ của cô hơn cả cô.
Sau khi tan làm vào buổi tối, cô thường xuyên trở về phòng với gương mặt ma quỷ trắng bệch. Vừa bước vào cửa chưa kịp bật đèn, cô đã bị kéo vào một vòng tay vững chãi. Ban đầu cô còn giật mình sợ hãi.
Sau đó cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của người đàn ông: "Anh còn chẳng sợ, thế mà con ma nhỏ như em lại sợ à?"
Lương Tri tức giận đấm vào người anh để trút giận. Phó Kính Thâm mặc cô giày vò, đằng nào thì buổi tối anh cũng sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời trên giường.
Chỉ là bình thường anh cũng bận rộn công việc nên thường đến đây vào buổi tối. Ban ngày có nhiều nhân viên ở phim trường, một người nổi tiếng như anh với gương mặt quá đỗi bắt mắt mà cứ đến thăm đoàn phim cũng không tiện. Thế nên, cơ hội thấy anh đường hoàng bước vào vào giữa trưa như hôm nay rất hiếm.
Khi bị anh kéo về phòng ngủ, cô đã nhận ra vẻ mặt anh có gì đó không ổn. Tuy nhiên, ở bên nhau lâu như vậy, cô đã hiểu rõ tính cách của anh. Thấy anh mặc vest nghiêm chỉnh như vừa ra khỏi phòng họp, Lương Tri làm nũng một chút là anh chịu không nổi, nói ra hết.
Người đàn ông bóp lấy cằm cô, cắn vào đôi môi mềm mại của cô như một cách trừng phạt, như để trút hết sự bực dọc trong lòng. Sau đó, yết hầu anh khẽ động, nuốt trọn vị ngọt ngào từ miệng cô. Lương Tri xấu hổ trợn mắt nhìn anh, trong khi đôi tay nhỏ nhắn luồn vào trong chiếc áo vest đã được cởi cúc, ôm lấy vòng eo săn chắc của anh.
"Sao thế ạ?" Cô nhẹ nhàng hỏi.
Đôi môi cô gái nhỏ bị anh cắn đến sưng đỏ vẫn chưa tan, ánh mắt anh tối sầm lại, anh cố ý trêu chọc cô rồi ghé vào tai cô thì thầm: "Sao lại để người khác ôm em?"
Lương Tri sững sờ, nhất thời chưa hiểu anh đang nói gì: "Dạ?"
Một người đàn ông từng hô mưa gọi gió, một tay che trời như anh giờ lại làm nũng, tủi thân trước mặt cô vợ nhỏ. Ít nhiều thì Phó Kính Thâm vẫn cần chút thể diện, lúc này anh bắt đầu thấy ngượng, chỉ ôm chặt lấy cô mà không nói gì, hai tay càng siết càng chặt.
Thôn Lục Viên vào cuối tháng Giêng vẫn còn lạnh, Lương Tri được anh ôm một lúc thì ấm lên rất nhiều.
Cô lười biếng nghiêng đầu, rúc vào lòng anh nghĩ một lát, đại khái hiểu ý của anh. Cô gái trẻ không nhịn được cười thầm: "Sao anh ghen cả với con gái vậy, Phó tiên sinh..."
Nghĩ lại cũng đúng, ở biệt thự anh còn ghen với cả Cầu Cầu nữa. Phó Kính Thâm hừ lạnh một tiếng không nói, môi lướt đến cổ cô trắng nõn, cắn mạnh tạo thành một vết dâu tây nhỏ.
Tuyết rơi lất phất từ tháng 12 đến giữa tháng Giêng thì tan, sau đó không còn rơi nữa. Bên ngoài, cây cối vẫn còn xơ xác, nhưng khi Phó Kính Thâm ôm cô, lòng anh lại tràn ngập sắc xuân.
Lương Tri vẫn mặc chiếc áo choàng trắng, sáng nay cô đã quay xong tất cả cảnh nữ quỷ, trợ lý giúp cô tẩy trang rửa mặt, chưa kịp thay quần áo thì Phó Kính Thâm đã đến.
"Phó tổng nhỏ nhen quá."
"Ừ."
"Phó tổng trẻ con thật đấy."
"Hừ."
"Phó tổng..."
Lần này Phó Kính Thâm không đáp lời. Lương Tri đỏ mặt, khẽ nói: "Anh có thể buông em ra để em thay áo choàng trắng đã được không, thay xong rồi ôm tiếp?"
Anh mặt lạnh lùng buông cô ra, cứ thế nhìn cô chằm chằm: "Thay đi."
"Anh quay đi chứ."
"Còn chỗ nào chưa nhìn qua à?" Anh nhướn mày. Ban đầu anh còn lười biếng ngồi ở đầu giường, nghe cô nói một câu nũng nịu như vậy, anh lại thấy hứng thú: "Anh giúp em."
"..."
Anh đưa tay ra trêu chọc, căn phòng chỉ có thế, Lương Tri không có chỗ nào để trốn. Chiếc áo choàng trắng bị kéo nhẹ, để lộ đôi chân trắng nõn.
Phó Kính Thâm nhíu mày: "Sao không mặc quần?"
"Áo choàng mỏng mà, mặc vào sẽ bị lộ..."
Đôi mắt anh ánh lên chút sắc đỏ không đứng đắn nhưng anh cũng biết bây giờ không phải lúc làm chuyện này. Anh phải để cô quay phim xong sớm rồi đưa cô về nhà tính sổ ngay trong đêm.
Tuy nhiên, người đàn ông cũng không đến đây vô ích. Anh bước lên, xách cô lên giường như xách một con gà con, ôm đôi chân nhỏ nhắn của cô cưỡng hôn hồi lâu rồi mới thỏa mãn mặc quần giữ ấm cho cô. Mặc xong mấy lớp liền, Lương Tri cảm thấy người đàn ông này thật sự có tật xấu.
Sau mấy phen làm mình làm mẩy, sự bực bội ban đầu của anh đã tan biến.
Người đàn ông như hổ rình mồi canh chừng ở phim trường. An Khải đầy bản năng sinh tồn đã sắp xếp cho Lương Tri quay xong tất cả các cảnh của cô sớm hơn.
Hơn 9 giờ tối, trợ lý thu dọn đồ đạc cho cô rồi đi trước. Phó Kính Thâm lặng lẽ rời khỏi phim trường, vào xe bên ngoài đợi cô.
Cô gái nhỏ chu đáo chào tạm biệt từng diễn viên và nhân viên, còn dúi vào tay mỗi người một phong bao lì xì mà Phó Kính Thâm đã chuẩn bị.
Với kinh nghiệm của cô, cô không thể nghĩ ra những chuyện này. Cô gái nhỏ chớp chớp mắt, Phó Kính Thâm giải thích: "Nhận quà của người ta thì phải biết điều. Sau này em còn phải tiếp xúc với những người này trong giới, có thêm một người bạn là có thêm một con đường."
Dù anh có khả năng bảo vệ cô chu toàn nhưng cũng có lúc anh không thể ở bên cô. Anh từng làm việc dứt khoát, gây ra không ít thù oán. Trước đây anh không có điểm yếu nên không hề sợ hãi, nhưng giờ đây cô gái nhỏ của anh dần tỏa sáng, anh muốn tự tay trải thảm cho cô, hy vọng thế giới của cô mãi tràn ngập lòng tốt.
Tối hôm đó, Phó Kính Thâm cuối cùng cũng đưa cô về nhà. Cầu Cầu đã một tháng không gặp cô, lúc cô vừa bước vào biệt thự, vật nhỏ ngẩn ra lùi lại hai bước rồi như một con chó điên lao vào người cô.
Phó Kính Thâm theo sau xách túi giúp cô. Dì Lâm từ trong bếp mang ra mấy bát thức ăn, cứ luôn miệng nói: "Phu nhân gầy đi rồi."
Lương Tri nghe vậy thì sướng rơn, Phó Kính Thâm như không thấy có ai ở đấy, véo nhẹ vào một chỗ mềm mại trên người cô. Gầy quá không tốt, sắp Tết rồi, phải bồi bổ tử tế.
Lương Tri: "..."
Buổi thử vai chị Cừ sắp xếp cho cô diễn ra rất suôn sẻ.
Sau bao nhiêu ngày học hỏi thực tế ở đoàn phim, cô học được nhiều điều hơn cả các lớp diễn xuất ở trường. Cô tranh thủ gặp giáo viên diễn xuất đã lâu không gặp, giáo viên chỉ bảo riêng cho cô, yêu cầu cô diễn một vài phân cảnh. Cô gái nhỏ diễn xuất rất có hồn, khiến giáo viên sáng mắt, không ngừng cảm thán: "Được vào đoàn phim của An Khải có khác, mới có một thời gian mà đã tiến bộ vượt bậc."
Chị Cừ ở bên cạnh Lương Tri, giúp cô sắp xếp thời gian học diễn xuất với giáo viên. Thời gian làm việc sau này của cô không thích hợp để tiếp tục đến trường nhưng cũng không phải là từ bỏ hoàn toàn việc học như chị Quan từng hướng dẫn cô trước đây. Chị ấy muốn chịu trách nhiệm với Lương Tri, hy vọng sự nghiệp của cô sẽ ngày càng thăng tiến. Đối với một diễn viên, diễn xuất là quan trọng nhất, không thể bỏ bê cái cần câu cơm này.
Từ lúc bộ phim đóng máy cho đến Tết, cô chỉ phải quay một đoạn quảng cáo nhỏ. Chị Cừ rất nhân văn, cho cô một kỳ nghỉ ngắn. Phó Kính Thâm đưa cô về nhà họ Lục ở vài đêm, sau đó trở lại biệt thự đón năm mới.
Đây là lần đầu tiên trong ký ức của cô hai người cùng nhau đón năm mới kể từ khi họ bên nhau.
Cả biệt thự được trang hoàng rực rỡ, tràn ngập không khí vui tươi. Lương Tri mua rất nhiều giấy dán cửa sổ xinh xắn, dán kín mấy khung cửa kính cao vút ở phòng khách tầng một.
Ban đầu chỉ dán ở những chỗ thấp, đến chỗ cao hơn thì không với tới được. Cô chạy vào bếp hỏi dì Lâm mượn thang.
Phó Kính Thâm vừa hay đang sắc thuốc bắc cho cô. Những ngày cô ở phim trường không có người trông chừng nên đã bỏ uống mấy lần. Giờ về nhà, dưới sự giám sát của anh, anh quản rất chặt, ngày nào cũng phải đích thân sắc thuốc và đút cho cô uống.
Lương Tri mặc một chiếc áo len rộng thùng thình, bên dưới là quần legging màu xám nhạt, chân đi đôi dép lông hình con thỏ. Biệt thự có nhiệt độ ổn định quanh năm nên cô mặc như vậy cũng không thấy lạnh.
Phó Kính Thâm thấy cô đi vào thì chộp lấy, dỗ dành bắt cô uống thuốc rồi bế xốc cô lên vai.
Lương Tri giật mình kêu lên một tiếng, còn dì Lâm thì chẳng lạ gì, mặt không đổi sắc tiếp tục công việc đang làm, thậm chí còn không quay đầu lại.
Đôi chân cô dang ra, vắt vẻo trên cổ anh, gác trước ngực anh, được anh nắm lấy. Tay cô vẫn còn cầm hoa giấy chưa dán xong, bị anh trêu chọc nên cười khanh khách không ngừng.
Người đàn ông cõng cô ra khỏi bếp, vài bước đã đến trước cửa sổ kính.
"Dán ở đây nhé?"
"Vâng."
"Em dán đi, anh cõng em."
Lòng Lương Tri ấm áp, cô mỉm cười cúi xuống, ôm lấy mặt anh, hôn lên trán anh.
"Anh thấy em có nặng không, Phó tổng?"
"Nhẹ như chim non."
"Phó tổng."
"Ừ?"
"Em thấy mình hạnh phúc quá..."
"Ừ." Phó Kính Thâm khẽ cười, buông lời trêu chọc đầy vẻ ranh mãnh: "Nếu buổi tối em có thể cố thêm nửa tiếng rồi mới ngất đi, có lẽ em sẽ hạnh phúc hơn nữa đấy."
"!!" Lương Tri giật giật tai anh: "Phó Kính Thâm!"
"Nói nhỏ thôi, tối hãy gọi tên anh."
"Em giết anh!"