Làm Càn Sủng Nịch

Chương 77: Bao nuôi phi công trẻ

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Bảo bối, chi bằng bao nuôi anh đi?"

Phó Kính Thâm không báo trước với cô, nghĩ rằng với tính cách của cô, nếu nói sớm, cô sẽ lo lắng mất mấy ngày. Bữa tiệc gia đình của Lục Hồng Uyên vốn đã được sắp xếp từ lâu, tất cả người thân đều có mặt. Thế nhưng, ông cụ chống gậy đến phim trường, nhìn thấy một bàn người trẻ đang chơi đùa rất vui vẻ.

Cô cháu ngoại nhỏ của ông đang ngồi trên đùi Phó Kính Thâm, mềm mại cười tít mắt, không biết đang nói gì. Người đàn ông từ trong nhà nhìn ra, gật đầu chào ông cụ.

Bà Lục đi theo bên cạnh sốt ruột, vừa lo vừa mừng. Còn ông Lục thì vẫy tay với Phó Kính Thâm, ra hiệu anh cứ thong thả.

Bà Lục không hiểu ý của chồng: "Sao vậy?" Lục Hồng Uyên nhìn ánh đèn trong phòng chính từ xa: "Bọn trẻ đang chơi, cứ để chúng nó chơi đi, chúng ta đừng làm chúng mất hứng."

"Vậy còn cả nhà thân thích của chúng ta thì sao?" Bà Lục hỏi.

"Bắt họ chờ cũng không sao, Lương Tri nhà chúng ta đã chờ đợi bao nhiêu năm, từ nhỏ đến lớn không có lấy một người thân, để cho lũ người trong nhà kia chờ một lát thì có sao đâu!" Lục Hồng Uyên cuối cùng vẫn là người bá đạo. Bây giờ, ông coi Lương Tri quan trọng hơn cả trời, đây là nỗi nhớ duy nhất mà cô con gái nhỏ đã khuất để lại cho ông, ông phải yêu thương chiều chuộng thật tốt mới xứng đáng với nó.

Hai ông bà cùng nhau trở về đỉnh núi, bóng lưng trông có vẻ hiu quạnh nhưng trong lòng lại hân hoan. Hơn hai mươi năm rồi, cuối cùng cô chủ nhỏ của Lục gia cũng sắp trở về.

Hơn hai tiếng trôi qua, cuộc ăn uống vui vẻ cũng đã đến lúc tàn. Phó Kính Thâm dẫn cô đi nhận người thân. Giờ đây, cô mang một thân phận mới trở lại nơi từng cưu mang cô trong đêm mưa bão, tâm trạng dĩ nhiên khác hẳn đêm ấy.

Chuyện này đến quá đột ngột, cô chưa từng nghĩ nó sẽ xảy ra với mình. Cô biết mẹ vẫn còn người thân trên đời, nhưng với khả năng của cô thì tạm thời không thể tìm thấy. Tuy nhiên, cô cũng tin người đàn ông bên cạnh sẽ không lừa dối cô, dường như mẹ đang ở trên trời dẫn lối cho cô về nhà. Cô quay đầu nhìn Phó Kính Thâm, trái tim đập loạn nhịp không ngừng.

Hai ông bà trước mặt đã kìm nén nước mắt bao ngày nhưng vẫn không thể ngăn được chúng tuôn rơi trước mặt cô. Phó Kính Thâm gật đầu với cô, cô quay lại nhìn họ lần nữa.

Những người trong nhà đang chăm chú nhìn cô đều là người thân của cô. Lương Tri cẩn thận bước tới vài bước. May mắn thay, cô đã tiếp xúc với hai người lớn tuổi từ trước nên biết họ rất yêu thương mình. Dù bây giờ có chút hồi hộp nhưng cô không hề sợ hãi.

Cô đưa tay ôm bà Lục, giờ nên đổi cách xưng hô thành bà ngoại: "Bà ngoại...?" Cô khẽ gọi.

"Ôi!" Bà cụ bật khóc nức nở, vội vàng ôm cô vào lòng, bàn tay đầy nếp nhăn v**t v* mái tóc mềm mại của cô: "Ngoan, đứa trẻ ngoan. Về nhà rồi. Mẹ con lớn lên ở đây, chúng ta là ông ngoại, bà ngoại ruột của con mà!"

Lương Tri nhẹ nhàng ôm lại bà ngoại. Ông Lục đứng bên cạnh không ngừng nói "tốt lắm".

Họ đã đợi hơn hai mươi năm, cuối cùng cũng đợi được cô trở về.

Một lúc sau, ông bà được con trai dìu về sofa để trấn an cảm xúc. Ở tuổi này, cảm xúc kích động quá cũng không tốt. May mắn là trong nhà có một người cháu làm ngành tâm lý, ở bên cạnh nói vài câu lung tung, hai người họ cũng nhanh chóng ổn định lại.

Trong lúc đó, Phó Kính Thâm với thái độ chiếm hữu, nắm tay Lương Tri đưa cô đi chào hỏi tất cả họ hàng, từ lớn tuổi đến bằng vai phải lứa. Ngoài mục đích ra mắt, anh còn có ý định khác.

Nhà họ Lục không phải gia đình bình thường. Nhà họ Phó mấy đời chỉ có một con trai độc nhất, Phó Kính Thâm cũng là con một, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa. Tất cả mọi thứ trong nhà đều là của anh, anh chưa từng phải tham gia vào những cuộc tranh quyền đoạt vị trong giới nhà giàu. Điều kiện của anh cũng rất tốt. Tuy nhiên, những chuyện bẩn thỉu trong các gia tộc danh giá đông người, từ nhỏ đến lớn anh cũng nghe không ít. Dù tổ tiên đã kết giao với nhà họ Lục nhưng một vài chuyện vẫn phải đề phòng. Bảo bối cả đời anh chỉ có một, dù thế nào cũng phải bảo vệ cô ấy an toàn.

Trước khi đến, có lẽ ông cụ Lục đã nói rõ với người nhà về mối quan hệ của anh và cháu gái của ông. Giờ đây, anh đưa cô về nhà là để nói cho mọi người biết, dù Lương Tri là cháu gái mới được tìm về nhưng cô không hề đơn độc. Có Phó Kính Thâm bên cạnh, sau này kẻ nào có ý đồ xấu muốn làm hại Lương Tri, phải tự lượng sức xem có đủ khả năng đối đầu với anh không.

Tuy nhiên, nhà họ Lục dù sao cũng là danh gia vọng tộc, gia phong của Lục Hồng Uyên cũng rất tốt. Đối với cô con gái mà em gái để lại, ai cũng coi như con ruột, không một ai có ý định xấu.

Tại phim trường, Lương Tri đã được Phó Kính Thâm đút cho ăn no nê, giờ có thêm họ hàng đến mời ăn ngon, cô cũng chẳng còn bụng dạ nào.

Ban đầu cô gái nhỏ định ăn đại vài miếng để tỏ vẻ tôn trọng, nhưng không ngờ người đàn ông bên cạnh lại ngang tàng vô cùng. Anh vòng tay ôm eo cô, thì thầm: "Không ăn được thì không cần nể nang ai cả. Em là cháu ngoại nhà họ Lục, cũng là vợ anh. Em ra ngoài hỏi xem, lúc anh không nể nang người khác còn nhiều hơn thế nữa. Không được ép buộc bản thân." Tay anh cầm ly rượu mà Lục Tùy vừa đưa, cuối cùng còn mặc kệ mọi người, cúi đầu ghé sát tai cô, hôn lên d** tai cô. Mọi người cùng thế hệ trong nhà họ Lục đều nhìn thấy, hiểu rõ dụng ý của Phó thiếu, dù nhiệt tình nhưng cũng không còn ép buộc nữa.

Lương Tri đỏ mặt, khuỷu tay huých vào eo anh. Người đàn ông khẽ cười.

Ngoài hai người anh trai của Lục Uyển Anh dẫn gia đình đến, đêm nay còn có không ít họ hàng thân thiết. Những người này đều biết con rể này rất có tài, ở Càn thị lại là người có quyền lực lớn, dù hai nhà đi theo hai con đường khác nhau nhưng sau này nếu có việc gì thì mọi người đều phải nhờ cậy. Sau vài lần xã giao, Phó Kính Thâm nói câu nào cũng không rời khỏi "vợ tôi", các bậc trưởng bối biết anh đang nâng cao vị thế cho Lương Tri. Lời nói lễ phép, khiêm tốn của Phó thiếu đều là để giữ thể diện cho vợ mình.

Bọn trẻ không khôn ngoan được như người lớn. Nhiều đứa tuổi còn chưa lớn, có đứa còn nhỏ hơn Lương Tri vài tuổi, vẫn còn đang đi học. Khi thấy một người có khí chất mạnh mẽ như Phó Kính Thâm, chúng đương nhiên không dám lại gần, chỉ dám lén lút đứng một bên thì thầm:

"Chị họ nhỏ của chúng ta giỏi thật, người đàn ông bên cạnh chị ấy trông đáng sợ quá."

"Đó là chồng của chị ấy, anh trai rất lợi hại trong gia tộc họ Phó, là bạn thân của anh Lục Tùy."

"Cô út đẹp quá, cậu nói lát nữa mình có thể qua chụp ảnh với cô ấy không? Cô ấy còn là minh tinh nữa, trong lớp mình nhiều bạn thích cô ấy lắm..."

"Lát nữa đi cùng nhau!"

Mấy đứa nhóc ranh con ngay lập tức ngưỡng mộ và sùng bái Lương Tri. Tuy nhiên, khi mấy đứa nhón tay lại, lén lút bàn bạc xem ai sẽ là người tiên phong để đi chụp ảnh chung thì Lục Tùy - đứa liều lĩnh nhất trong nhà đã lững thững, cười hềnh hệch tiến lại gần Phó Kính Thâm.

Khi mới biết chuyện này, anh ta còn sốc hơn bất cứ ai. Chết tiệt, mình giúp cái gã đàn ông Phó Kính Thâm đáng ghét này kiềm chế tính khí, kìm hãm cái cá tính cố chấp, bá đạo không thể chịu nổi kia, cuối cùng hóa ra lại là giúp anh ta theo đuổi cô em họ nhỏ của mình. Nhìn ánh mắt đơn thuần của Lương Tri, anh ta cảm thấy chột dạ như thể giây tiếp theo sẽ quỳ xuống xin lỗi cô.

Ai ngờ loanh quanh một hồi, anh ta lại tự dẫn con lợn rừng không biết từ đâu ra vui vẻ chén luôn cây cải trắng non tơ nhà mình. Chuyện này đến Lục Hồng Uyên anh ta còn chẳng dám hé răng, sợ lỡ mồm là cái mạng nhỏ của mình cũng chôn cùng cái tình yêu chết tiệt của Phó Kính Thâm.

Giờ thì quả dưa gượng ép này đã được anh ta giúp bẻ rồi, đối tượng lại là Phó Kính Thâm. Anh ta không đấu lại nên đành chịu thiệt, nhưng ít ra cũng phải vớt vát lại chút lợi lộc.

Lúc nãy Lương Tri chào hỏi mọi người, Lục Tùy đang ở phòng khách an ủi hai cụ Lục nên vô tình thiếu mất anh ta. Bây giờ anh ta bước đến gần hai người, Lương Tri chớp chớp đôi mắt to tròn rồi ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nhìn Phó Kính Thâm, bàn tay nhỏ nhẹ nhàng kéo vạt áo anh, ánh mắt đầy vẻ dò hỏi. Người đàn ông nắm chặt tay cô, rồi thản nhiên nói: "Anh ta là Lục Tùy, tên lừa đảo giang hồ anh từng kể với em đấy."

Lục Tùy: "..."

Lương Tri không nhịn được bật cười. Cô biết hai người này có quan hệ rất tốt nên cũng không kìm được trêu chọc: "Là người anh từng bảo không phải người tốt, nói gì em cũng đừng tin đấy ạ?"

Lục Tùy: "?"

Phó Kính Thâm gật đầu. Lục Tùy thật sự muốn xông lên đánh cho tên khốn vô ơn này một trận, nhưng anh không đánh lại, cũng không muốn tự chuốc lấy khổ bằng cách thô bạo đó. Anh là bác sĩ tâm lý, việc kiểm soát cảm xúc là chuyên môn của anh. Vài giây sau, trên mặt anh lại hiện lên nụ cười đểu cáng: "Bố anh là cậu cả của em, mau gọi anh là anh họ đi!"

Lương Tri ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Anh họ."

Lục Tùy đắc ý đến mức vểnh đuôi lên trời, quay đầu lại nhướn mày với Phó Kính Thâm, cười một cách đáng ghét: "Em rể, gọi một tiếng "anh họ" nghe xem nào."

Phó Kính Thâm nhếch môi, tâm trạng khá tốt.

Hai tên Chu Tĩnh Hàng và An Khải ngay lập tức đứng sang bên cạnh hóng hớt. Cảnh tượng này chắc phải tám mươi năm mới xem được một lần.

Lục Tùy vẫn còn vênh váo, nhưng giây tiếp theo, anh lại nghe thấy "em rể" mình đột nhiên nói: "Vài hôm trước Từ Cải có nói với tôi, vị trí khu đất hai bệnh viện của cậu đã hết hạn, hỏi tôi có nên thu hồi lại không."

Tim Lục Tùy như nhảy ra khỏi lồng ngực. Trước đây anh làm nghề này, bố anh kiên quyết không đồng ý, không cho một xu nào. Giờ đây, mấy bệnh viện của anh ngày càng lớn mạnh đều là nhờ Phó Kính Thâm tài trợ.

Phó Kính Thâm nói tiếp: "Tôi nghĩ tất nhiên là không được rồi, anh họ tôi vẫn đang mở bệnh viện ở đó mà."

Khóe miệng Lục Tùy giật giật. Trực giác của một bác sĩ tâm lý mách bảo anh rằng chuyện này không đơn giản như vậy!

Quả nhiên, giọng nói của Phó Kính Thâm lại vang lên thong thả: "Nhưng dù sao tôi cũng là một thương nhân, vô gian bất thương mà. Hai mảnh đất bệnh viện thì để lại cho cậu, còn xung quanh tôi đã bảo Từ Cải đầu tư cho mấy gã đồ tể mở trang trại nuôi heo rồi. Cậu yên tâm, hai khu đó toàn là lò mổ, chỉ có hai bệnh viện của cậu. Toàn tiếng lợn kêu, không có người sống. Người sống đến đó cũng bị làm cho phát điên, vừa hay vào bệnh viện của cậu chữa luôn. Không có ai cạnh tranh với cậu cả. Em rể cho anh họ cái thể diện này được không, anh họ?"

Lục Tùy suýt nữa thì khóc òa tại chỗ. Chu Tĩnh Hàng và An Khải cười gần chết. Phó Kính Thâm dẫn Lương Tri lên tầng hai, đi về phòng của mẹ cô khi còn sống. Lục Tùy đi theo sau gào lên: "Anh Thâm?! Không, tôi gọi anh là anh họ được không? Anh họ!! Bố!! Bố Phó ơi, cho con đường sống đi!! Con không muốn sống cả đời với lợn đâu!"

Chu Tĩnh Hàng vừa cười vừa mỉa mai Lục Tùy: "Lục Tùy, mày ngốc à? Chuyện này còn thê thảm hơn cả tao đi đào mỏ nữa. Tao đau một lần rồi thôi, còn hơn mày đau dai dẳng thế này! Tưởng trong người mang chút huyết thống tự thì giá trị lắm à? Quên anh Thâm giàu cỡ nào rồi hả, muốn chơi chết mày đấy, khốn kiếp."

Tuy nhiên ngay sau đó, Phó Kính Thâm đang dắt tay Lương Tri đi bỗng quay đầu lại, thản nhiên nói: "Tao không có nhiều tiền, không thể nào so sánh được với cô vợ nhỏ được."

Lương Tri ngơ ngác nhìn anh. Anh mím môi, khóe miệng nở nụ cười, không kìm được hôn cô rồi lại đưa tay nhéo má cô. Suốt quá trình, anh chẳng bận tâm đến việc có người xung quanh, sự chiếm hữu thể hiện quá rõ.

Hơn nửa tiếng sau, Lương Tri mới hiểu lời anh vừa nói có ý nghĩa gì.

Trong phòng ngủ, Lương Kỳ Đông và hai ông bà nhà họ Lục đã đợi sẵn. Trên bàn có một xấp tài liệu dày cộp, có cả những thứ do Phó Kính Thâm và ông Lục chuẩn bị.

Mục đích của hai bên giống nhau, đều là muốn trao hết những thứ tốt đẹp cho cô. Nhưng họ biết rõ tính cách của cô, nếu nói thẳng ra, cô gái nhỏ này nhất định sẽ không ký.

Toàn là những người cô tin tưởng nhất, sau vài lần dỗ ngọt, Lương Tri ngây thơ ký từng tập tài liệu.

Trên mặt ông cụ đầy vẻ hài lòng, Lương Kỳ Đông cũng có vẻ rất yên tâm.

Đến tối, khi cô mềm mại nằm trong vòng tay ấm áp của Phó Kính Thâm, cảm thán rằng những chuyện xảy ra trong ngày đều quá đỗi kỳ diệu, người đàn ông mới nhẹ nhàng giải thích cho cô về những tài liệu cô đã ký tối nay.

Một lúc lâu sau, cô mới hoàn hồn. Cô khá bình thản trước chuyện mình qua một đêm trở nên giàu sụ. Có lẽ vì ở cạnh Phó Kính Thâm lâu rồi, mọi việc đều không cần cô phải lo, đã lâu lắm rồi cô không nếm trải cảm giác thiếu tiền nên giờ có quá nhiều tiền cũng chỉ thế thôi.

Cô gái nhỏ bẻ ngón tay tính một lúc, đột nhiên ngẩng đầu lên cắn một cái vào cằm anh. Lực cắn không mạnh, chỉ đủ làm Phó Kính Thâm nhột. Người đàn ông dùng tay ôm cô thật chặt vào lòng, miệng đe dọa: "Đừng có trêu anh, ông bà ngoại em đang ngủ ở phòng bên cạnh đấy."

Tối nay họ ngủ lại nhà ông bà Lục.

Lương Tri rụt người lại, làm nũng hôn anh một cái rồi nói tiếp điều mình vừa nghĩ: "Hình như em trở thành phú bà rồi..."

"Ừ." Anh cầm bàn tay nhỏ của cô từ trên mặt mình xuống, nắm trong lòng bàn tay: "Không ai giàu hơn em đâu, cô Lương."

"Anh có biết hồi em và Tiểu Sương đi tập huấn đã mơ ước điều gì không?"

"Trở thành ảnh hậu?" Anh nhướng mày.

Lương Tri lắc đầu, khúc khích cười nói: "Trở thành phú bà."

Anh khẽ bật cười: "Nếu nói sớm thì anh đã không phải tốn công tốn sức lừa em ký giấy tờ rồi, em muốn gì anh cho là được."

Lương Tri đưa tay nghịch ngợm véo nhẹ vào eo anh, nhưng anh còn tinh quái hơn, dẫn tay cô đi đến một nơi khó nói.

Cô gái nhỏ lập tức đánh trống lảng: "Lúc đó chúng em nghèo lắm, bố cô ấy cờ bạc nợ nần chồng chất. Tiền học phí của cô ấy là do bà nội lén lút tiết kiệm được rồi dúi cho cô ấy, đưa cô ấy đi tập huấn. Hai đứa ngày nào cũng ăn mì gói, hai người ăn chung một gói. Khoảng thời gian đó chắc là lúc cô ấy gầy nhất."

Khi nói những lời này, trên mặt Lương Tri vẫn nở nụ cười. Trừ ba năm cố gắng trốn tránh anh, cô dường như luôn là một cô gái lạc quan, ngây thơ như vậy. Dù có vất vả, mệt mỏi đến đâu, trong lòng cô vẫn giữ được sự nhiệt huyết và trong sáng.

Tim Phó Kính Thâm thắt lại, anh không còn trêu chọc nữa mà ôm cô chặt hơn với vẻ xót xa, chỉ hận sao mình không gặp cô sớm hơn.

"Nhưng lúc đó chúng em đã hứa với nhau, nhất định phải diễn thật tốt để trở thành phú bà!" Cô gái nhỏ nắm chặt tay, vẻ mặt đầy quyết tâm.

"Bây giờ em đã là phú bà rồi."

Lương Tri cười khúc khích, ánh mắt tinh nghịch: "Còn một câu nữa, trở thành phú bà rồi sẽ bao nuôi một tiểu bạch kiểm đẹp trai!"

Chưa kịp phản ứng, người đàn ông đang ôm cô bỗng lật người đè lên, véo má cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Bây giờ còn muốn bao nuôi tiểu bạch kiểm không?"

Lương Tri đã trở thành phú bà nên cũng mạnh dạn hơn hẳn: "Muốn..."

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, sau đó nở nụ cười gian tà: "Vốn dĩ tối nay anh nghĩ ông bà ngoại em ở ngay phòng bên cạnh, sợ em lớn tiếng làm phiền người già nghỉ ngơi. Giờ xem ra anh đã lo xa rồi, cô Lương nhỉ?"

"Ơ...?" Lòng dũng cảm của Lương Tri chẳng duy trì được bao lâu. Chỉ vài câu nói của anh, cô đã chịu thua: "Huhu, Phó tiên sinh, em sai rồi..."

"Em không sai, Tri Tri, bảo bối à, hay là bao nuôi anh đi? Giờ anh không một xu dính túi, rất thích hợp đấy."

"Em không...! Huhu..."

Lời tác giả:

Lục Tùy: "Hôm nay tôi xin trịnh trọng tuyên bố!! Phó tổng là bố tôi!! Không ai được tranh giành với tôi!!"

Chu Tĩnh Hàng: "Tiếng lợn kêu có hay không?"

Trước Tiếp