Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Phó phu nhân thế này thì sau này dạy con thế nào đây?"
Đêm giao thừa sắp đến, Càn thị không còn nhộn nhịp như trước. Đa số người dân trong thành phố đã về quê ăn Tết nên nơi đây vắng vẻ hơn hẳn.
Các trường đại học cũng đã nghỉ. Vào kỳ nghỉ hè, ký túc xá có dì quản lý trực, còn kỳ nghỉ đông mọi người đều về quê ăn Tết nên để đảm bảo an toàn, nhà trường không cho phép sinh viên ở lại trường.
Những năm trước, Thành Tiểu Sương đã sớm thu dọn hành lý về quê ăn Tết rồi. Giờ cô sắp tốt nghiệp, học kỳ trước vì thể hiện tốt trong đoàn làm phim do Chu Tĩnh Hàng giới thiệu, đạo diễn thấy cô chịu khó học hỏi, hình ảnh cũng không tệ, diễn xuất cũng ổn, lại là sinh viên khoa diễn xuất của Càn đại nên giới thiệu mấy vai phụ phù hợp trong vài bộ phim chiếu mạng nhỏ cho cô.
Tiểu Sương hào hứng ký hợp đồng với mấy bộ phim, lịch nghỉ ngắn ngủi được lấp đầy bằng việc quay phim. So với Lương Tri, người đã có danh tiếng, lượng fan không nhỏ và có Chu Cừ chống lưng, chỉ cần chọn những tác phẩm chất lượng cao thì lúc này cô cần tham gia nhiều đoàn phim để tích lũy kinh nghiệm và mối quan hệ, quan trọng nhất là phải tích cóp thêm tiền.
Hoàn cảnh gia đình Tiểu Sương vốn không khá giả, thêm vào đó, mấy năm trước bố cô dính vào cờ bạc, nợ nần chồng chất. Số tiền ít ỏi cô kiếm được từ việc quay phim mấy tháng nay đều đổ vào cái hố không đáy của gia đình. Trước Tết, những người đòi nợ lại tìm đến tận nhà. Bố của Tiểu Sương vô lương tâm, nhát như chuột, từ xa thấy người đòi nợ vào làng là quay đầu bỏ chạy.
Thỏ khôn có ba hang, trong chớp mắt đã chẳng biết chạy đi đâu. Tuy nhiên, chạy trời không khỏi nắng, căn nhà hai tầng rách nát của cô vẫn đứng đó, bà nội đã ngoài bảy mươi cô độc một mình giữ nhà.
Những kẻ đòi nợ đến tận cửa chửi bới, gọi đích danh bố Thành ra trả tiền. Bà cụ lo lắng, đau xót, tức đến mức suýt không thở nổi, phải nhập viện cấp cứu vì xuất huyết não. Mạng sống tuy được cứu nhưng nửa người bị liệt không thể cử động. Thế nhưng, đứa con bất hiếu ấy vẫn không về nhà thăm bà lấy một lần.
Những kẻ cờ bạc liều mạng này đều vay tiền của xã hội đen, lãi mẹ đẻ lãi con, cả đời này không trả hết được. Bọn họ cũng không phải dạng vừa, nếu bị bắt được, việc mất một cánh tay hay gãy một cái chân là chuyện dễ như trở bàn tay.
Lòng Tiểu Sương lo lắng như lửa đốt, vội vàng về nhà, bận rộn chăm sóc bà trong bệnh viện. Gia đình vốn đã chẳng khá giả lại càng thêm khốn đốn vì bệnh tình của bà cụ. Mặc dù Tiểu Sương chẳng than vãn nửa lời, vẫn ngày ngày tươi cười bên giường bệnh của bà, đút cơm, kể chuyện cười cho bà vui nhưng bà nội đã sống từng ấy năm, biết chuyện đời còn nhiều hơn cả cơm mình ăn. Đến tuổi này, nhiều chuyện không cần con cháu nói, bà cũng hiểu rõ mồn một.
Bệnh của bà khó mà chữa khỏi, di chứng là điều không thể tránh khỏi. Con trai trong nhà không nên thân, gánh nặng này dồn hết lên vai đứa cháu gái, e là sẽ đè bẹp con bé mất.
Bà cụ nghĩ đi nghĩ lại rất lâu, tự thấy nếu cứ kéo dài sẽ chỉ làm khổ cháu gái, Tiểu Sương thì cứ chạy đi chạy lại giữa đoàn phim và quê nhà. Cuối cùng, vào đêm trước khi cô về lại Càn thị, bà cụ đã tự kết thúc cuộc đời mình.
Trong mắt người ngoài, dù qua đời ở tuổi hơn bảy mươi có hơi sớm nhưng mang căn bệnh như vậy quả thực là gánh nặng. Ra đi sớm cũng là sớm được giải thoát, coi như là một đám tang vui. Nhưng đây là bà nội đã nuôi nấng cô từ nhỏ, ngoài người cha nghiện rượu cờ bạc chỉ biết phá tiền kia, bà nội đã là người thân duy nhất trên đời của cô.
Trước khi đi, bà cụ để lại cho cô một lá thư, đặc biệt dặn dò rằng phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, sớm chấm dứt với người bố nghiện cờ bạc kia, đừng để ông ta làm khổ nữa. Bà bảo kiếp này là bà nội và bố đã có lỗi với cô, mong cháu gái sống thật tốt, hạnh phúc và vui vẻ.
Lúc Tiểu Sương nhận được tin báo từ bệnh viện cũng là lúc cô vừa kết thúc công việc ở đoàn phim. Đoàn phim biết gần đây nhà cô có chuyện, đang thiếu tiền, còn tốt bụng đưa trước cho cô mấy chục ngàn tệ, dặn cô về mua ít đồ bổ chăm sóc bà cụ. Cô gái nhỏ hớn hở, háo hức muốn về quê chia sẻ với bà nội nhưng thứ chờ đợi cô lại là một tấm vải trắng phủ mặt.
Cô sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của bạn bè, sợ mọi người lo lắng cho mình nên chẳng kể với ai, ngay cả Lương Tri cô cũng không nói. Một mình cô lặng lẽ lo hậu sự cho bà bằng số tiền ban đầu định mua thuốc bổ. Suốt quá trình, cô không biểu lộ cảm xúc gì, vô cùng bình tĩnh, nhưng không ai biết cô gái nhỏ tưởng chừng mạnh mẽ ấy đã thức canh bên linh cữu của bà ba ngày ba đêm, cũng khóc ròng rã ba ngày ba đêm.
Hàng xóm ai cũng nói với cô: "Tiểu Sương à, không còn vướng bận, không còn gánh nặng là chuyện tốt đấy con. Sau này phải sống thật tốt, một mình con nhẹ nhàng, thảnh thơi mà sống."
Nhưng làm sao cô có thể sống tốt khi nhà của cô đã không còn nữa.
Cô còn biết bao nhiêu điều muốn nói với bà. Cô mới ký hợp đồng vài bộ phim chiếu mạng, đạo diễn rất thích cô, cho cô nhiều lời thoại và cảnh quay. Bộ phim quay từ học kỳ trước cũng sắp phát sóng rồi. Bà có thể xem cháu gái mình trên tivi ở bệnh viện. Vậy mà cô chưa kịp nói gì cả thì bà đã ra đi rồi.
Trong nhà chỉ còn mình cô, cho đến khi tang lễ của bà xong xuôi cũng không thấy người cha kia về nhìn một lần.
Tang lễ của bà được lo liệu đơn giản. Cô gái nhỏ thu dọn đồ đạc quay về Càn thị. Không ai biết cô đã trải qua những gì trong những ngày đó. Về mặt bề ngoài, cô vẫn là một cô gái mập mạp vui vẻ, hồn nhiên mỗi ngày.
Cô lấy hơn một vạn tệ còn lại thuê một căn phòng nhỏ cho mình, số tiền còn lại thì cẩn thận để dành, không dám tiêu lung tung. Sau đó, cô vẫn tiếp tục đóng phim, giảm cân như chưa có chuyện gì xảy ra, thỉnh thoảng lại rủ Lương Tri đi mua sắm, vô liêm sỉ ăn chực mấy bữa lẩu của cô ấy. Cuộc sống của cô trông có vẻ khá ổn, người cũng gầy đi nhiều, vóc dáng thiếu nữ đã lộ rõ.
Vào đêm Giao thừa, Lương Tri biết Tiểu Sương không về nhà ăn Tết, cô ấy lại không có người thân bạn bè ở Càn thị, từ khi bắt đầu khóa huấn luyện quân sự hai người đã là bạn thân nhất của nhau, vì vậy Lương Tri đã kéo Tiểu Sương về nhà cùng đón năm mới.
Ông bà, bố mẹ của Phó Kính Thâm đã qua đời từ lâu, anh sống một mình cũng đã nhiều năm rồi.
Trước đây, anh bận rộn với công việc, ở nhà cũng chẳng có ai để lo nghĩ. Một mình anh không hề có khái niệm về ngày lễ. Ngày Tết đoàn viên như thế này đối với anh cũng chẳng khác gì những ngày làm việc bình thường, cùng lắm là nhân viên được nghỉ lễ nên anh cũng phải nghỉ vài ngày.
Giờ đây, có Lương Tri ở nhà, cô rất chú trọng đến những nghi thức, bất kể là lễ lớn hay lễ nhỏ đều không bỏ qua.
Cô mời Thành Tiểu Sương đến nhà ăn Tết, Phó Kính Thâm cũng nhân tiện gọi hết đám bạn bè thân thiết đến. Dù sao thì đám công tử bột này đã quen ăn lễ Tây ở nước ngoài, cũng chẳng câu nệ gì, người thân đa số bận rộn ở các nước, hiếm khi sum họp.
Dì Lâm ngày thường hiếm khi được nghỉ, bà lo rằng nếu không có bà ở nhà, cô chủ sẽ không thể tự chăm sóc bản thân tốt, vì vậy phần lớn thời gian bà đều ở lại biệt thự. Nhưng năm nay, Lương Tri đã cho bà nghỉ Tết.
Bà đã chăm sóc Lương Tri từ khi cô 18 tuổi cho đến tận bây giờ, từ tận đáy lòng xem cô như con gái ruột. Lương Tri vốn có tính trẻ con, sau tai nạn lại càng ngơ ngơ ngác ngác. May mà hơn nửa năm nay, tình cảm của hai vợ chồng tốt lên nhiều. Có Phó Kính Thâm ở đây, đây là lần đầu tiên bà đồng ý về nhà ăn Tết. Dù khó khăn lắm mới rời khỏi biệt thự nhưng bà vẫn không yên tâm, viết gần hết một quyển sổ tay, bên trong đầy ắp những lời dặn dò và nhắc nhở ân cần.
Lương Tri cảm động đến suýt khóc, lúc tiễn dì Lâm đi, cô còn ôm bà như một cô bé.
Dì Lâm cũng yêu thương xoa đầu cô. Người phụ nữ lớn tuổi vốn luôn được huấn luyện kỹ lưỡng, không bao giờ vượt khuôn phép giờ đây cũng xúc động vô cùng. Bà khẽ cười nói: "Qua năm mới, phu nhân sẽ 23 tuổi rồi."
Mắt Lương Tri cong cong, mỉm cười ngọt ngào rồi gật đầu: "Chỉ còn một học kỳ nữa là tốt nghiệp rồi ạ."
Dì Lâm nghiêm túc nói: "Con có thể sinh cho Phó tiên sinh một đứa bé. Dì vẫn còn trẻ, có thể giúp hai đứa chăm sóc thật tốt."
Hiếm khi dì Lâm nói chuyện này với Lương Tri, cô ngượng đến đỏ cả vành tai. Cô làm nũng lắc lắc tay dì, đôi mắt hạnh xinh đẹp chớp chớp rồi xấu hổ nói: "Chúng con chưa bàn chuyện này, cũng không biết anh ấy có thích trẻ con không. Lần nào anh ấy... cũng tránh thai rất cẩn thận..."
Giọng cô càng về cuối càng nhỏ dần, trông đúng là dáng vẻ của một cô gái nhỏ. Khi tâm sự chuyện riêng tư với dì Lâm, cô ngại ngùng muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.
"Sẽ thích thôi." dì Lâm âu yếm vuốt má cô. "Ngài ấy thương con nhất, nếu đứa bé ra đời, ngài ấy nhất định sẽ yêu thương hơn bất kỳ ai. Con cứ yên tâm."
Lương Tri gật đầu, bảo tài xế đưa dì Lâm về.
Cầu Cầu ở cùng dì Lâm còn lâu hơn cả Phó Kính Thâm và Lương Tri. Thường ngày, việc ăn uống, vệ sinh của nó gần như đều do dì ấy lo. Bây giờ thấy dì xách túi đi, con vật nhỏ cũng lưu luyến lắm, chổng mông lên nhìn ra ngoài sân biệt thự một lúc lâu, còn "gâu gâu" vài tiếng về phía chiếc xe đã đi. Mãi sau nó mới ủ rũ quay về bên khay thức ăn, buồn bã đến mức ăn sạch mọi thứ trong bát.
Buổi chiều, Tiểu Sương và Chanh Chanh cùng đến biệt thự. Đây là lần đầu tiên hai người đến nơi này, ngay cả Tưởng Chanh Chanh vốn xuất thân từ gia đình giàu có cũng không khỏi cảm thán "cái lồng vàng" mà Phó tổng dùng để "kim ốc tàng kiều" này thật xa hoa lộng lẫy.
Nhà Tiểu Sương năm nay không còn ai, việc không về ăn Tết cũng dễ hiểu. Gia đình Tưởng Chanh Chanh rất đông người, cô lại là con gái út nên đáng lẽ phải về đoàn tụ, nhưng cô ghét nhất cái cảnh cả nhà tụ tập lại đeo mặt nạ chào hỏi nhau. Thế là cô tìm bừa một cái cớ rồi cùng Tiểu Sương đến đây.
Chu Tĩnh Hàng, Sở Cựu, An Khải... tất cả đều đến. Nhờ Lương Tri, Tiểu Sương đã chơi cùng họ không ít lần nên cũng coi như quen biết. Nhất là Chu Tĩnh Hàng, xét cho cùng cũng từng giúp đỡ cô, mối quan hệ giữa hai người dường như khá thân thiết, ở bên nhau đón năm mới cũng rất thú vị.
Chỉ là lần này đến đây, Lương Tri luôn cảm thấy hai người họ có gì đó kỳ lạ. Bề ngoài thì cứ gặp nhau là cãi vã, nhưng chỉ chưa đầy nửa phút sau, Chu Tĩnh Hàng lại cầm bột nặn đến bên cạnh Tiểu Sương để cô dạy anh nặn sủi cảo. Cô không có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm nam nữ, chưa kịp mở lòng đã gặp Phó Kính Thâm rồi từng bước một sa vào vòng tay dưới sự dẫn dắt và dụ dỗ của anh. Vì thế, cô nhìn hai người họ cũng không thể phân tích ra kết quả gì, đành mặc kệ họ cãi nhau, ôm Cầu Cầu trốn sang chỗ người đàn ông của mình.
Phó Kính Thâm đang viết câu đối trên chiếc bàn dài ở phòng khách.
Ông nội Phó lúc sinh thời có tài viết chữ rất đẹp. Phó Kính Thâm từ nhỏ học cái gì cũng nhanh, rất có tố chất, được ông cụ yêu quý. Chính ông đã đích thân dạy dỗ anh. Cậu bé tám tuổi cầm bút mực lên đã viết được những nét chữ đâu ra đấy.
Giờ đây, khí thế khi đặt bút của anh giống hệt ông cụ Phó năm xưa. Người đàn ông cao lớn đứng thẳng, hơi khom lưng, một tay chống sau lưng, động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy, nét bút mạnh mẽ, dứt khoát.
Lương Tri ngồi trên ghế bên cạnh, chống tay lên má, say sưa ngắm nhìn. Ban đầu, cô nghĩ chỉ cần mua vài cặp về dán là được. Nhưng trần nhà ở đây rất cao, khung cửa tầng một phải cao bằng hai ba tầng lầu của nhà bình thường nên không mua được câu đối có kích thước phù hợp. Phó Kính Thâm liền dỗ dành cô, bảo để anh về nhà tự viết.
Lương Tri đâu có biết mấy thứ này, hơn nữa cô cũng chưa từng thấy anh làm việc này bao giờ, nửa tin nửa ngờ mua giấy hồng và bột kim tuyến về. Không ngờ anh lại giỏi đến vậy.
Cô gái nhỏ với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Sao Phó tiên sinh lợi hại thế..."
Phó Kính Thâm nín thở, một mạch viết xong chữ, thuận tay gác bút lông lên nghiên mực rồi nhếch môi trêu chọc: "Câu này mà em nói trên giường thì anh sẽ thích nghe hơn."
Lương Tri làm nũng lườm anh một cái rồi đứng dậy vươn người về phía bút lông, vẻ mặt đầy háo hức.
"Muốn học à?" Anh nhướng mày.
Lương Tri cười gật đầu, bắt chước anh lúc nãy, chấm mực rồi bắt đầu vẽ bậy.
Người đàn ông cười khẽ, vòng tay qua sau lưng cô, một tay ôm eo cô, tay còn lại nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, giúp cô điều chỉnh đầu bút, sau đó nhẹ nhàng nói: "Phó phu nhân như thế này, sau này dạy con kiểu gì đây."
Lương Tri phồng má, biết anh đang trêu chọc mình, sau đó giọng nói mềm mại đáp lại: "Vậy thì anh dạy đi."
Người đàn ông khẽ cười: "Được, anh dạy."
Lương Tri tức giận, bĩu môi: "Anh dạy em trước đã..."
"Dạy thì phải trả phí."
"Anh cứ ra giá đi, em nhiều tiền lắm!" Lương Tri ưỡn thẳng lưng, cô chính là người giàu nhất Càn thị đấy!
"Hừm, Phó phu nhân quả là lắm tiền nhiều của. Vậy anh nói nhé." Anh dừng lại một chút, thấy Lương Tri gật đầu: "Năm lần."
Lương Tri: "?"
Một lúc sau cô mới hiểu ra, người đàn ông phía sau rõ ràng đang làm việc tao nhã nhất, sao trong đầu lại toàn là những thứ bậy bạ vậy!
Cô gái nhỏ nghiến răng nghiến lợi mặc cả: "Một lần."
Phó Kính Thâm tăng giá: "Sáu lần."
Lương Tri giận đến nghiến răng: "Hai lần! Không thể hơn được nữa!"
Lời tác giả:
Tri Tri: "Nhắc nhở nhẹ nhàng cho Phó Kính Thâm, không nên nhảy vọt!"
Phó tổng: "Ai nói chuyện tình bạn với em? Tám lần."
Tri Tri: "??? Huhu"