Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Bao giờ em cho anh danh phận?"
Khi ở cùng các bạn đồng trang lứa, Lương Tri toát ra sức sống khác hẳn ba năm bị anh "nuôi nhốt" trước đó. Phó Kính Thâm dường như cũng lờ mờ hiểu rằng, chỉ khi buông tay một cách phù hợp mới có thể khiến cô vui vẻ. Thế nhưng, rất khó để anh tự thuyết phục bản thân mình.
Giờ đây, anh chiều theo ý cô, để cô quay lại trường học, bắt đầu thử cho cô một khoảng trời tự do nho nhỏ, cho cô không gian để thở. Có lẽ như vậy, cô sẽ cam tâm tình nguyện đi theo anh, hẹn hò bình thường như những cặp đôi khác, ngọt ngào như kẹo.
Dạo này Cầu Cầu làm mưa làm gió trong tập đoàn Phó Thị. Các nhân viên đều ngầm hiểu, đây là cục cưng của cô bạn gái bí ẩn của tổng giám đốc Phó. Mọi người trong tối ngoài sáng cưng chiều Cầu Cầu hết mực. Bản thân nó cũng lanh lợi, nghịch ngợm, đáng yêu nên chỉ đến vài lần thôi là đã coi công ty như nhà, ra vào tự do, vênh váo.
Phó Kính Thâm bảo Từ Cải trông chừng nó cẩn thận, chỉ cần đừng để con vật nhỏ chạy lạc là được, còn bản thân anh thì trở nên lơ là công việc, hết lần này đến lần khác bỏ lại cả một tập đoàn để suốt ngày chạy đến trường đại học của Lương Tri.
Hôm nay, khi đến thăm cô, anh lo cô sẽ không thoải mái khi thấy anh theo dõi giờ học của mình nên ban đầu còn kiên nhẫn giấu mặt. Tuy nhiên, đêm xuống, lòng người trở nên xao động. Hình ảnh cô mặc chiếc váy múa ba lê trắng muốt vừa yếu ớt vừa xinh đẹp khiến Phó Kính Thâm có chút mong chờ. Anh tự hỏi trong hoàn cảnh như vậy, cô nhìn thấy anh sẽ có phản ứng như thế nào.
May mắn là phản ứng của cô gái nhỏ không làm anh thất vọng. Cô e thẹn cúi đầu, làm anh ngứa ngáy trong lòng, chỉ muốn móc tim ra trao cho cô.
Vào ban ngày, các phòng học có tiết xung quanh đều đóng rèm cửa. Anh không thể nhìn thấy cô gái nhỏ bên trong, đành ngồi trong xe bên ngoài tòa nhà, kiên nhẫn đợi cô tan học. Chuyến đi này, anh không nghĩ cô sẽ phát hiện ra mình, càng không ngờ cô lại chịu lén ra gặp mặt anh. Vì vậy, người đàn ông hút thuốc trong xe không chút kiêng dè. Không gặp cô, anh không phải lo trên người và trong xe có mùi thuốc lá khiến cô không quen.
Thế nhưng, Lương Tri lại tặng anh một bất ngờ. Cô gái nhỏ ôn tồn trấn an anh, bảo lát nữa sẽ ra ngay. Người đàn ông vui mừng khôn xiết, nhưng lại nhíu mày nhìn không gian đầy khói thuốc trong xe.
Tranh thủ lúc cô chưa ra, anh vội gọi cho Chu Tĩnh Hàng. Trước đó anh từng nghe nói dạo này anh ta ở gần trường Càn đại. Phó Kính Thâm bảo anh ta lập tức bỏ dở mọi việc, lái một chiếc xe mới và mang theo một bộ quần áo sạch đến cho anh.
Chu Tĩnh Hàng là người lớn lên cùng anh, nghe tin anh đột nhiên xuất hiện ở sân trường đại học, tính tò mò nổi lên. Anh ta cười cợt hỏi anh qua điện thoại: "Anh Thâm? Đi tán sinh viên nữ à?"
Nghĩ lát nữa sẽ được gặp Lương Tri, lúc này Phó Kính Thâm cảm thấy rất vui. Chu Tĩnh Hàng bạo gan tò mò về chuyện của anh, anh cũng chỉ cười mắng nhỏ một tiếng: "Cút đi."
Thái độ này lại khiến Chu Tĩnh Hàng càng hào hứng. Anh ta quen Phó Kính Thâm đã lâu, hiếm khi có dịp nghe thấy anh nói với giọng điệu hiền lành như vậy. Anh ta lại hỏi: "Giờ mấy cô sinh viên đòi hỏi ghê thế à? Vừa mới gặp đã đòi hẳn một chiếc xe mới?"
Thực ra anh ta biết nếu Phó Kính Thâm thật sự muốn theo đuổi ai đó, một chiếc xe mới chẳng là gì, dễ như mời một bữa cơm vậy. Tuy nhiên, nhiều tiền không có nghĩa là không có não, những người phụ nữ như thế bọn họ cực kỳ coi thường. Ngay cả lần trước, khi anh ta nông nổi đưa cô ngốc Tiêu Tâm Vũ đến trước mặt Phó Kính Thâm, anh ta cũng thấy vô cùng có lỗi với bạn mình.
"Không đòi xe." Phó Kính Thâm nhàn nhạt nói. Nếu Lương Tri là người có thể dỗ dành vui vẻ bằng xe hay nhà, anh đã sớm dễ dàng ôm người đẹp lên giường ân ái rồi, đâu cần phải khó chịu chịu đựng trong xe thế này. Anh lại lên tiếng: "Lúc nãy đợi cô ấy tao có hút thuốc trong xe, cô ấy không quen mùi này, sợ lát nữa sẽ giận dỗi."
Khi nhắc đến Lương Tri, gương mặt người đàn ông lập tức vô thức trở nên dịu dàng.
Ở đầu dây bên kia, Chu Tĩnh Hàng không giữ được bình tĩnh. Lúc nãy khi nhận điện thoại, anh ta còn nghĩ Phó Kính Thâm hiếm khi nổi hứng, chỉ muốn trêu đùa một cô sinh viên đại học nào đó. Thế nhưng, vừa nghe giọng nói dịu dàng và nghiêm túc đến lạ của anh, Chu Tĩnh Hàng giật mình thầm nghĩ, chẳng lẽ anh Thâm định nghiêm túc thật sao...
Anh ta không dám không làm theo lời Phó Kính Thâm sai bảo, sững người một lát rồi nhanh chóng lấy quần áo và lái xe đến. Miệng vẫn cười hềnh hệch trêu chọc: "Anh Thâm, anh không thể như vậy đâu, sao có thể chiều phụ nữ quá được."
Phó Kính Thâm bật cười, mỉa mai nói: "Mày biết cái quái gì."
Đồ chưa có vợ.
Chu Tĩnh Hàng ở gần đó nên không để Phó Kính Thâm phải đợi lâu. Anh ta giao chìa khóa, đổi xe, rồi đợi Phó Kính Thâm cởi chiếc áo vest dính mùi thuốc lá ra ném cho mình.
Trong lòng Chu Tĩnh Hàng tò mò không thôi. Sau lần tiếp xúc với Tiêu Tâm Vũ, anh ta thầm mắng mình ngốc. Anh ta lớn lên cùng Phó Kính Thâm, lặng lẽ quan sát phản ứng của Phó Kính Thâm suốt cả đêm hôm đó. Mọi người đều nghĩ anh có ý với Tiêu Tâm Vũ, nhưng anh ta và Sở Cựu đều nhìn ra, anh Thâm không thể nào thích loại phụ nữ như vậy. Ly rượu Tiêu Tâm Vũ đưa, anh còn không thèm chạm vào. Lúc ra về anh vung tiền như rác, mọi người đều cho rằng đó là cố tình nể mặt Tiêu Tâm Vũ nhưng Chu Tĩnh Hàng biết, loại người như Phó Kính Thâm, thứ duy nhất không thiếu chính là tiền. Anh đi rất vội, vung tiền bừa bãi để giải quyết mọi chuyện chứ hoàn toàn không có ý định bỏ công sức ra.
Nhưng người đàn ông đêm nay thì khác hẳn. Con người cô độc đứng chờ trong đêm tối này đâu còn vẻ oai phong lẫm liệt của Phó thiếu hô mưa gọi gió ở Càn thị nữa. Trông anh chẳng khác gì một chàng trai mới lớn chớm nở tình yêu, trong lòng chỉ canh cánh nhớ người yêu, chờ đợi không chút giận hờn, cam tâm tình nguyện.
Chu Tĩnh Hàng muốn biết rốt cuộc người phụ nữ kia là ai nên cố tình nán lại không đi. Phó Kính Thâm thấy phiền, lạnh lùng dọa sẽ tống anh ta sang châu Phi đào than, khiến anh ta sợ đến mức chạy mất tăm.
Khi Lương Tri lén lút chuồn ra, những người bạn cùng tập kịch vẫn đang uống rượu, trò chuyện và mơ mộng về tương lai. Cô lấy cớ là Tiểu Sương quên chìa khóa phòng ký túc xá, nhờ cô mang về giúp.
Mọi người đã ở cùng cô nhiều ngày, đều hiểu cô là một cô gái ngây thơ và đáng yêu, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh mà antifan trên mạng chửi bới. Vì thế, không ai nghĩ đến chuyện thị phi khác, chỉ dặn dò cô tự giữ an toàn rồi để cô đi.
Các cô gái cùng ăn khuya tối nay đều đã uống một chút rượu, Lương Tri cũng không ngoại lệ. Nhưng vì đều là sinh viên ngành biểu diễn, sau này ra trường phần lớn sẽ bước chân vào giới giải trí nên không ai muốn để lại vết nhơ trước khi nổi tiếng để rồi sau này bị bới móc chuyện xấu. Bởi vậy, dù hứng khởi uống chút rượu, mọi người vẫn rất có chừng mực, biết kiềm chế.
Nhưng Lương Tri không uống được rượu, cô gần như chỉ nhấp một chút là đã say.
Lần đầu tiên Phó Kính Thâm biết cô không giỏi uống rượu là vào tháng thứ hai sau khi hai người kết hôn.
Lúc đó Lương Tri còn rất trẻ, vừa mới trưởng thành không lâu đã bị ép làm vợ nhỏ của anh. Trước đây cô chưa từng nghe nói về anh, càng không quen thuộc nên từ tận đáy lòng cô sợ hãi anh.
Mỗi lần gặp anh, vẻ cẩn trọng của cô khiến Phó Kính Thâm cảm thấy mình chẳng ra gì, nhưng dù vậy, anh cũng chưa từng có ý định buông tha cô, chỉ là kiềm chế không chạm vào cô.
Anh kiềm chế suốt một tháng, rồi phát hiện thời gian càng trôi, h*m m**n có được cô của anh càng mãnh liệt, thậm chí đến mức không thể kiểm soát, không thể chịu đựng được nữa.
Hôm đó là ngày đầu tiên Phó Kính Thâm gật đầu đồng ý cho cô ra ngoài đóng phim. Cô gái nhỏ trong lòng đầy hy vọng, cả ngày hôm đó tâm trạng rất tốt, đó là ngày cô ở trong biệt thự cười nhiều nhất.
Tối hôm đó, khi ăn bữa tối cùng Phó Kính Thâm, anh hào hứng bảo dì Lâm chuẩn bị một bàn tiệc dưới ánh nến. Cô hiếm khi nở nụ cười trên mặt khi đối diện với anh, cô gái nhỏ nhìn ly rượu vàng nhạt trong tay anh, nhẹ nhàng hỏi: "Là rượu vang ạ?"
Phó Kính Thâm ngạc nhiên vì cô chủ động nói chuyện với mình, anh nhướn mày, liếc nhìn ly rượu trong tay.
Cô gái nhỏ vẫn dán mắt vào anh, chờ đợi câu trả lời. Anh cong môi, cười có chút tinh quái, giọng nói trầm ấm đầy sức hút, nói: "Lại đây."
"Hả?" Lương Tri ngồi đối diện, không hiểu ý anh.
Trong suốt một tháng lấy anh, ngoài việc được anh chăm sóc chu đáo như một người vợ, anh thật sự không có hành động nào tiến xa hơn.
Lương Tri tính tình đơn thuần, lại thêm hôm đó tâm trạng rất tốt, trong lòng cũng không đề phòng anh. Anh bảo cô lại gần, cô chỉ sững sờ một lát, rồi sau đó ngoan ngoãn đi về phía anh.
Nhưng vừa mới đi đến bên anh, Phó Kính Thâm liền khác hẳn ngày thường. Trong lòng anh hoàn toàn là tình yêu dành cho cô. Cô vừa lại gần, anh đã không kìm được đưa tay kéo cô vào lòng.
Lương Tri khẽ kêu một tiếng, sức cô không địch nổi anh, người lại nhỏ bé, giây tiếp theo đã bị kéo ngồi trước mặt anh. Cô lo lắng bắt đầu cựa quậy, nhưng Phó Kính Thâm dường như không có ý định buông tha cô như mọi khi. Người đàn ông cúi đầu nhấp một ngụm rượu trong ly, ánh mắt chứa đựng tình cảm đặc biệt, chăm chú nhìn gương mặt nhỏ nhắn của Lương Tri. Một lát sau, khóe môi anh khẽ nhếch lên, cười đầy ẩn ý.
"Uống không? Anh đút cho."
Lương Tri hoảng hốt định từ chối, nhưng vừa rụt tay lại đã trúng ý anh. Người đàn ông lập tức ôm cô gái nhỏ mềm mại vào lòng, dịu dàng xoa đầu tóc mềm của cô rồi cầm ly rượu đút cho cô một ngụm nhỏ.
Cô gái trong lòng sợ đến mức không dám cử động.
Tuy nhiên, một lúc sau, cô gái nhỏ vừa giãy giụa phản kháng bỗng im bặt, người mềm oặt, má đỏ bừng. Lúc đầu Phó Kính Thâm chỉ nghĩ cô ngại, nhưng nhìn kỹ vài lần, anh phát hiện cô đã say rồi.
Chỉ một ngụm rượu vang mà cô đã say đến mức trở nên ngốc nghếch thế này.
Người đàn ông nheo mắt nhìn con mèo nhỏ đang cười ngây ngô trong lòng, lý trí lập tức tan biến.
Anh vốn chẳng phải người đàng hoàng, chỉ cần thỏa mãn d*c v*ng của bản thân, anh chẳng bận tâm đến chuyện lợi dụng lúc người khác gặp khó.
Đêm hôm đó anh không buông tha cô. Đấy là lần đầu của cô, nhưng vì tác dụng của rượu, cô gái nhỏ không hề chống cự nhiều và cũng không thấy khó chịu. Phó Kính Thâm thấy vẻ ngây thơ của cô thì mềm lòng đến mức không tưởng, cũng từng nghĩ cô tỉnh lại chắc sẽ đáng thương mà tố cáo anh, nhưng lúc đó anh chỉ biết dỗ dành như bảo bối chứ vẫn không hề làm khổ bản thân.
Anh xót cô trong những chuyện khác, nhưng trong một vài chuyện lại mạnh mẽ đến mức không cho phép nghi ngờ hay phản đối.
Sau đêm đó, Phó Kính Thâm không cho phép cô uống rượu ở những nơi anh không thể nhìn thấy. Tửu lượng của cô quá kém, mà dáng vẻ khi say lại quá đỗi quyến rũ, anh không thể để người khác nhìn thấy dáng vẻ đó của cô.
Buổi diễn tập tối nay diễn ra rất suôn sẻ, mấy người bạn cùng chung chí hướng đều tỏ ra rất vui vẻ. Để không làm mất hứng của mọi người, Lương Tri cũng đành cắn răng uống một chút rượu. Cô đã nói tửu lượng của mình rất kém, nên mọi người cũng không làm khó, chỉ cho cô uống một ít là cho qua.
Thế nhưng, khi cô xách túi bước ra khỏi cửa căng tin, đi xuống bậc thang, cả người vẫn loạng choạng.
Nụ cười trên mặt cô có chút ngốc nghếch, Phó Kính Thâm đứng cách đó không xa cảm thấy có gì đó không ổn.
Chu Tĩnh Hàng chẳng biết kín đáo gì cả, chiếc xe anh ta lái đến để đổi cho anh vừa sang trọng vừa bắt mắt. Lương Tri đứng trên bậc thang nhìn ra ngoài, liền biết ngay con "quái vật" trông rất đắt tiền này nhất định là của Phó Kính Thâm.
Chân cô lảo đảo bước về phía chiếc xe, người đàn ông thấy cô đi tới, sợ cô ngã nên lập tức bước đến.
Anh kéo Lương Tri vào lòng, cô gái nhỏ không từ chối, còn ngây ngốc ngẩng mặt lên cười với anh, giọng nói ngọt ngào: "Em đến rồi đây, có phải Phó tiên sinh đã đợi lâu lắm rồi không?"
Ánh mắt sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào má cô không rời, trầm giọng hỏi: "Uống rượu à?"
Dù cô chỉ uống một chút, trong không khí vẫn thoang thoảng mùi rượu.
Lương Tri nheo mắt cười, cô được Phó Kính Thâm ôm trong lòng. Anh biết thân phận cô đặc biệt nên cố tình dùng áo vest che mặt cô lại. Các cặp đôi đi ngang qua không nhìn rõ người ở đây, chỉ nghĩ là một cặp tình nhân bình thường.
Lương Tri lọt thỏm trong chiếc áo vest rộng thùng thình của anh, trông càng nhỏ bé hơn. Nghe anh hỏi, cái đầu nhỏ phủ đầy tóc tơ dụi vào ngực anh, rồi dùng ngón tay làm dấu, lí nhí báo cáo: "Chỉ uống một chút thôi, có chừng này."
Má cô áp sát vào người anh. Anh đã hút thuốc cả ngày, dù vừa vội vàng thay quần áo nhưng trên người vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc lá. Cô bất ngờ thấy mùi này trên người anh lại dễ chịu. Cô gái nhỏ theo bản năng vòng hai tay ôm lấy eo anh, chiếc áo vest trùm kín người cô. Tối nay cô bạo dạn hơn và cũng rất bám người.
Yết hầu Phó Kính Thâm khẽ động, anh dứt khoát bế cô lên, đặt vào trong xe.
Tối nay cô búi tóc thành búi tròn, trông càng thêm ngây thơ.
Người đàn ông đặt cô ngồi lên ghế xe, cố nhịn không nhìn vào khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô.
Khoảnh khắc cửa xe khóa lại, Lương Tri vô tình rụt người lại. Anh cúi xuống thắt dây an toàn cho cô. Gương mặt người đàn ông ở ngay trên đầu, chỉ cách mặt cô một chút xíu. Lương Tri nhìn anh với ánh mắt mơ màng và cười ngây ngô.
Hơi thở cô thơm ngọt, hòa với mùi rượu, khiến Phó Kính Thâm có chút mê say.
Những ngón tay của cô gái nhỏ cũng không yên phận. Sau khi say, cô trở nên bạo dạn hơn hẳn, những đầu ngón tay không hề e dè mà kéo hai bên má anh.
Anh nắm chặt bàn tay nhỏ bé nghịch ngợm ấy, rồi nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt cô.
Nụ hôn tối nay thật dịu dàng, trái tim anh mềm nhũn. Lương Tri hé mắt khẽ gọi tên anh.
Yết hầu anh khẽ chuyển động.
"Em có biết anh nhớ em lắm không?" Giọng anh khàn đi.
Bàn tay anh cũng không kìm được mà nhẹ nhàng v**t v* gò má hơi nóng của cô.
Lương Tri mềm oặt nắm lấy vạt áo sơ mi của anh, ngây ngô ngước lên cười với anh: "Biết mà..."
Khóe mắt cô hơi ửng đỏ, dù không bị bắt nạt, nhưng lại toát lên vẻ đáng yêu đến lạ lùng.
Tim Lương Tri đập rất nhanh, hai tay luống cuống không biết đặt vào đâu.
Môi anh chạm vào vành tai mềm mại của cô, hơi thở ấm áp phả lên mặt, giọng nói thì thầm đầy tủi thân: "Bao giờ mới cho anh lên chính thức đây? Hả?"