Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
Anh ôm em đi mà...
Tối nay Lương Tri bỗng trở nên dính người hơn mọi khi nhưng không hẳn là vì rượu.
Anh nói nhớ cô, mà cô cũng mấy ngày không gặp anh rồi. Kể từ khi mất trí nhớ, chỉ cần cô muốn, lúc nào cũng có anh bên cạnh. Bỗng dưng xa cách mấy ngày, trong lòng cô cũng thầm nhớ nhung.
Hai người không phải lần đầu hôn nhau. Lương Tri ngoan ngoãn để vòng tay rắn chắc của anh ôm lấy, không hề có ý chống cự.
Khuôn mặt người đàn ông trước mắt là Phó tiên sinh mà cô quen thuộc nhất. Bị anh hôn, tim Lương Tri đập nhanh hơn, cô cũng nghe thấy lời anh nói, nhưng không lên tiếng, chỉ khe khẽ cười.
Mãi rồi anh mới buông cô ra, hai bàn tay mạnh mẽ chống hai bên người cô, giữ một khoảng cách nhỏ để không đè lên cô, cho cô đủ không gian thoải mái. Ánh mắt người đàn ông vẫn ngập tràn yêu thương. Cô gái nhỏ ngồi ghế phụ, say nhẹ, cười ngốc nghếch khiến tim anh rung động. Anh nhìn chằm chằm vào cô, Lương Tri ngại quá, cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn anh.
Thế nhưng, tối nay cô gái nhỏ lại bạo dạn lạ thường. Anh vừa buông ra, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô đã chủ động nhẹ nhàng v**t v* má anh.
Cơ thể người đàn ông cứng lại trong chốc lát, Lương Tri cũng hồi hộp không thôi. Cô vô thức cắn nhẹ môi, đôi mắt hạnh long lanh dường như đang sáng lên.
Đồ uống mọi người gọi tối nay nhạt như nước lã, cô chỉ nhấp môi một chút nên thực ra không say lắm. Lúc mới ra ngoài cô hơi choáng váng, nhưng cơn gió lạnh thổi qua, lại được anh dịu dàng hôn một lúc lâu, cảm giác hồi hộp, k*ch th*ch ngay lập tức xua tan chút men say còn lại, chỉ còn lại sự thẹn thùng của một cô gái trẻ.
Và cả sự yêu mến dành cho người đàn ông trước mặt.
Có lẽ ngay cả Phó Kính Thâm cũng không thể tin được, cô gái nhỏ trước mắt đã từng lén lút nghĩ đến tương lai của hai người không chỉ một lần.
Trong những mơ ước tươi đẹp về tương lai của cô luôn có hình bóng của anh.
Cô gái nghịch ngợm ôm lấy cổ anh, đột nhiên nhổm người lên và chạm nhẹ vào đôi môi anh vừa hôn cô. Lần đầu tiên trong ký ức của mình, cô chủ động hôn một người đàn ông, thực ra cũng rất ngượng. Hôn xong, cô lập tức rụt người lại, quay mặt đi, vẻ thẹn thùng hiện rõ trong mắt. Trong khoảnh khắc, Phó Kính Thâm thậm chí còn nghi ngờ liệu cảnh tượng vừa rồi có phải là ảo giác của anh không.
Yêu cô quá sâu, nhớ cô quá lâu, đến mức bắt đầu có ảo giác rồi. Nhưng cảm giác mềm mại trên môi lúc nãy quá thật, còn cô vợ nhỏ trong lòng thì xấu hổ không dám nhìn anh.
Là thật.
Anh không kìm được khóe môi cong lên, trong lòng tràn ngập vui sướng. Anh đưa tay bóp cằm cô, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn của cô về phía mình.
Người đàn ông nhướng mày, như thể đang nói, đã chủ động hôn thì phải chịu trách nhiệm.
Lúc nãy anh đang đòi một danh phận đàng hoàng, còn giờ anh đang chờ câu trả lời của cô.
Cô gái trẻ tươi cười, giọng nói ngọt ngào, đột nhiên dịu dàng hỏi anh: "Tối thứ sáu tuần sau, Phó tổng có rảnh không?"
"Sao thế?" Lòng anh có chút mong chờ không thể tả.
Lương Tri cười cười, mím môi, vẻ nửa muốn nói nửa không khiến Phó Kính Thâm tò mò đến cực độ.
Anh sắp bị cô hành hạ đến chết rồi. Làm sao anh ta đoán được cô ngốc ngoan ngoãn ngày thường giờ lại hay vòi vĩnh thế này? Giọng anh có chút bất lực, nhưng vẻ mặt vẫn tràn đầy sự cưng chiều vô điều kiện: "Ngoan, nói đi."
"Tối thứ sáu tuần sau em phải tham gia biểu diễn chào tân sinh viên, chính là tiết mục múa ba lê vừa tập luyện đó."
Anh không hiểu ý cô: "Thì sao?"
"Anh có đến xem em không?" Cô bị ánh mắt say đắm của anh nhìn chằm chằm, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần. Thấy người đàn ông trên người không lên tiếng, giọng cô có chút tủi thân: "Mấy người bạn múa cùng với em, bạn trai của họ đều đến xem cả..."
"Bạn trai?" Giọng anh có chút không thể tin nổi. Dù về mặt pháp luật, anh đã là chồng hợp pháp của cô, nhưng tiếng "bạn trai" của cô dường như đang đáp lại lời anh vừa ghé vào tai cô đòi danh phận. Lúc này, đến lượt anh mất bình tĩnh. Mắt anh tối sầm lại, giọng nói trầm xuống: "Em chắc chứ?"
"Anh phải đối xử tốt với em, không được bắt nạt em." Anh sững người một lúc, nửa ngày không nói gì. Cô hờn dỗi lườm anh một cái: "Anh không muốn thì thôi vậy."
Nhưng làm sao anh có thể cho cô cơ hội hối hận được. Anh khẽ cười, cảm giác như máu trong người đang sôi sục, người đàn ông không kìm được đè xuống, một lần nữa hôn lên đôi môi mềm mại của cô.
Cô gái nhỏ dịu dàng này dường như có một thứ ma lực, chỉ vài lời nói đã có thể khiến anh si mê. Lương Tri gần đây được anh nuông chiều nên rất đỏng đảnh, không chịu nổi một chút ấm ức nào. Cổ tay bị anh nắm hơi chặt, cô không kìm được khẽ kêu lên: "Đau..."
Cô nhíu mày, bàn tay nhỏ ôm lấy anh siết lại thành nắm đấm nhỏ đấm lên lưng anh. Phó Kính Thâm chẳng hề hấn gì, mặc cho cô làm nũng, trán tựa vào trán cô, nhất quyết không buông.
Anh không kìm được khẽ cười, giọng khàn khàn: "Ráng chịu một chút."
Lương Tri sắp bị con sói lưu manh trước mặt này chọc cho tức chết. Nghe xem, đây là lời mà con người nói sao, rõ ràng giây trước còn hứa là tuyệt đối không bắt nạt, sẽ đối xử tốt với cô.
Cô gái nhỏ bị anh trêu chọc một hồi lâu, đến khi buông ra, đôi môi đỏ mọng ánh lên chút nước, hơi thở khẽ run, đôi mắt có chút thất thần.
Anh cũng biết vị trí của mình có được không dễ dàng, nên chỉ dám giữ chặt và hôn cô, không dám làm gì quá đáng hơn.
Anh ngồi dậy quay về ghế lái, Lương Tri lười biếng ngả lưng sang một bên. Khi Phó Kính Thâm cúi người qua cài dây an toàn cho cô, cô gái nhỏ đáng yêu trừng mắt lườm anh mấy cái.
Xe chạy một lúc lâu sau, cô mới có sức để ngồi thẳng dậy. Cô gái nhỏ mềm mại đưa tay sờ sờ mái tóc bị anh vò cho rối tung, bĩu môi trách móc: "Tóc búi củ tỏi của em bị anh làm xù hết cả rồi!"
"Củ tỏi nào?" Cô đột nhiên nói vậy, Phó Kính Thâm quả thực không theo kịp nhịp của cô.
Một lát sau, xe từ từ dừng lại trước đèn đỏ, anh quay đầu nhìn cô. Cô dùng hai tay giữ chặt búi tóc nhỏ xinh sắp rụng trên đầu, chun buộc tóc ngậm trong miệng, ngửa đầu nhìn vào gương phía trên để chỉnh lại kiểu tóc của mình.
Lúc này Phó Kính Thâm mới hiểu ra cô vừa nói gì, anh không nhịn được bật cười. Lương Tri quay đầu lườm anh một cái, rồi tiếp tục chăm chú sửa soạn.
Đêm ở Càn thị đèn đuốc sáng trưng, Lương Tri thích thú nằm úp mặt bên cửa sổ xe ngắm nhìn ánh đèn neon lấp lánh bên ngoài.
Cô ngồi trong xe, Phó Kính Thâm tự nhiên giảm tốc độ lại. Thời gian ở bên cô, anh không cần đi nhanh, chỉ mong cô được bình an.
"Em muốn đi đâu?"
Tối nay cô biết anh đã chờ bên ngoài rất lâu, cô gái nhỏ mềm lòng nên đã sớm lẻn ra ngoài. Lúc này vẫn còn sớm, Phó Kính Thâm sợ cô ở trường lâu sẽ thấy chán, bèn đưa cô ra ngoài chơi.
Lương Tri mở cửa sổ, so với điều hòa trong xe, cô thích làn gió đêm thổi vào mặt khi xe đang chạy hơn.
Một lúc sau, cô lí nhí nói: "Em muốn về chung cư. Mai em không có tiết..."
Phó Kính Thâm đương nhiên mừng rỡ.
Cô chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với anh: "Hay là về biệt thự trước một chuyến, em mang theo ít quần áo. Mấy lần trước đều mặc áo sơ mi của anh..." Má cô ửng hồng, nói đến đây lại thấy hơi ngượng.
Phó Kính Thâm lại mong cô chỉ mặc áo sơ mi của anh. Cô hoàn toàn không hiểu, người đàn ông khi nhìn thấy người phụ nữ mình yêu mặc áo sơ mi của mình thì mê muội đến nhường nào.
"Anh đã chuẩn bị hết cho em rồi, anh đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa bạn gái về nhà." Đã quen làm chồng, đột ngột đổi cách gọi, anh lại thấy khá thú vị.
Căn chung cư đó trước đây chỉ có một mình anh, sau này sẽ có thêm một cô chủ nhỏ mềm mại. Nghĩ đến đây, anh không kìm được mà nhếch môi.
Khoảng thời gian Lương Tri quay về trường, cô hiếm khi mặc những chiếc váy anh mua ở biệt thự. Cô mang về ký túc xá toàn là áo phông và quần jeans đơn giản, chân cũng chỉ đi một đôi giày thể thao trắng.
Hai người về đến nhà, Lương Tri quen thuộc mở cửa bước vào. Cô cởi giày thể thao trắng ở lối vào, đôi tất trắng cũng tùy tiện nhét vào giày.
Sàn nhà mát lạnh, rất thoải mái khi đi vào mùa hè. Cô liền đi chân trần vào trong, nửa phút sau lại bị Phó Kính Thâm ra lệnh đi dép vào.
Cô học cả ngày, tối lại tiếp tục tập nhảy. Mấy năm nay cô cơ bản chưa từng chịu khổ, người lại được nuông chiều, dù trong lòng mạnh mẽ nhưng bảo không mệt là nói dối. Chỉ là trước mặt bạn bè cô không bao giờ than thở, thời gian dài tập luyện như vậy, cô luôn đối mặt với thái độ tích cực và trạng thái tốt nhất. Nhưng giờ đây, khi trở về nơi quen thuộc này, bạn trai chính thức kiêm chồng của cô ở ngay bên cạnh, cô gái nhỏ khi ở bên người có thể cưng chiều mình thì luôn quen thuộc ỷ lại.
Cô lười biếng nằm trên ghế sofa, hoàn toàn không có dáng vẻ tinh tế của một nữ diễn viên nổi tiếng. Cô thả lỏng hoàn toàn, phô bày bản thân chân thật nhất, chỉ có đôi mắt nhỏ vẫn nhìn chằm chằm Phó Kính Thâm.
"Anh đang làm gì đấy?" Thấy anh mãi không đến bên cạnh, cô không nhịn được hỏi.
"Giặt đôi tất thối cho em." Lời nói của anh tràn đầy sự cưng chiều. Lương Tri híp mắt cười ngây ngô.
Sau đó, cô thấy anh cúi người, không hề ghét bỏ thò tay vào đôi giày thể thao trắng mà cô vứt bừa ở cửa, lấy đôi tất ra. Anh quay người vào phòng tắm, sau tiếng nước chảy, anh giặt sạch đôi tất rồi mới quay lại phòng khách.
Thật ra những việc vặt như giặt giũ, nấu nướng anh còn chưa bao giờ làm cho bản thân. Một người từ nhỏ đã quen tiêu tiền như rác, những việc có thể dùng tiền giải quyết thì nhất định sẽ không tự mình làm phiền. Tuy nhiên, mỗi lần ở bên Lương Tri, anh luôn muốn tự tay làm mọi việc liên quan đến cô.
Lương Tri dường như cũng đã quen với sự chăm sóc chu đáo của anh. Vào nhà, cô đá giày ra, nằm dài trên ghế sofa chờ được phục vụ. Cô biết chỉ cần có Phó Kính Thâm ở đây, mọi việc đều không đến lượt cô phải bận tâm. Cô chỉ cần ngoan ngoãn chờ đợi, anh sẽ sắp xếp mọi thứ ổn thỏa cho cô.
Người đàn ông từ phòng tắm bước ra phòng khách, đi thẳng đến chỗ cô đang nằm trên ghế sofa.
Cô ngước nhìn bóng dáng anh ngày càng đến gần, rồi dừng lại trước mặt cô. Cô khẽ cong môi cười, dường như rất mong chờ anh đến gần.
Anh không ngồi thẳng xuống ghế sofa mà cúi người, lại gần cô. Khi bốn mắt nhìn nhau, Lương Tri bỗng mềm giọng đưa hai tay về phía anh: "Anh ôm em đi..."
Anh sững lại một thoáng, sự dựa dẫm trong lời nói của cô quá đỗi rõ ràng, trái tim Phó Kính Thâm ngay lập tức mềm nhũn. Anh không nói không rằng bế thẳng cô lên từ ghế sofa. Thời gian đi học bận rộn khiến Lương Tri sút cân khá nhiều, lúc này nhẹ hều như một tờ giấy, anh bế cô lên mà tay không cảm thấy chút sức nặng nào.
Lương Tri biết anh sẽ không từ chối, khoảnh khắc được anh bế lên, hai chân dài của cô thuận thế quấn quanh eo anh, hai tay vòng qua cổ anh, mặt áp vào ngực, cả người hoàn toàn vùi vào lòng anh.
Phó Kính Thâm tận hưởng sự phụ thuộc mềm mại của cô từ tận đáy lòng, giọng nói cũng trở nên dịu dàng hơn nhiều. Một tay anh vững vàng đỡ cô, tay còn lại vỗ nhẹ vào lưng cô: "Sao thế?"
Sao bỗng dưng lại dính người như vậy.
"Hôm nay em học cả ngày, buổi tối còn nhảy..." Một lúc sau cô mới khẽ nói, giọng nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy.
Anh biết, hôm nay anh đã ở bên cô cả ngày, cô học gì làm gì anh đều biết rõ.
Chỉ là anh muốn nghe chính cô kể.
Cô gái nhỏ nằm trên vai anh, Phó Kính Thâm để mặc cô nũng nịu, lắng nghe cô thủ thỉ những chuyện đã làm ở trường đại học: "Anh biết không, diễn vở "Hồ thiên nga" phải căng thẳng đứng thẳng bàn chân, nhón gót nhảy suốt cả vở đấy?"
"Ừ..."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi và tủi thân: "Mệt quá, Phó tiên sinh ơi..."
Đi học là do cô tự nguyện, cô vui vẻ và rất thích cuộc sống học đường bình thường. Nhưng mệt mỏi cũng là thật. Theo cô, việc tỏ ra yếu đuối trước người mình yêu không có gì là sai. Cô thích vẻ mặt anh xót xa khi thấy cô như vậy. Cô gái cọ cọ vào cổ anh một cách thân mật, vòng tay ôm anh chặt hơn.
Khoảnh khắc trước đó, Phó Kính Thâm vẫn còn đang nảy sinh những suy nghĩ không thể diễn tả trước vẻ mềm mại của cô. Bao nhiêu yêu thương hóa thành dịu dàng. Anh thực ra cũng không ngại để cô mệt mỏi hơn một chút, nhưng lúc này bầu không khí quá đỗi yên tĩnh và ngọt ngào, anh không nỡ tự tay phá vỡ.
Trong lòng anh thực sự xót xa cho cô. Cô bám trên người anh, anh một tay bế cô thực ra chẳng tốn chút sức lực nào. Hai chân Lương Tri kẹp ngang eo anh, anh đưa bàn tay to lớn xuống, lòng bàn tay ấm áp bao trọn bàn chân nhỏ xinh của cô. Anh nắm trong tay nhẹ nhàng xoa bóp. Lương Tri cảm thấy thoải mái vô cùng, như thể mọi mệt mỏi và đau nhức của cả buổi tối đều tan biến đi hết.
Một lát sau, cô gái ngẩng đầu lên khỏi lòng anh, chủ động tựa trán vào trán anh. Thấy anh cong môi cười, tim Lương Tri đập thình thịch. Cô nhắm mắt lại, ngoan ngoãn đưa đôi môi mềm mại đến gần môi anh.
Đương nhiên Phó Kính Thâm không có lý do gì để từ chối. Một tay anh vẫn v**t v* lòng bàn chân cô, môi ngậm lấy bờ môi mềm mại của cô, rồi xoay người nhẹ nhàng đặt cô lên chiếc ghế sô pha rộng lớn.
Anh hôn rất táo bạo. Ban đầu Lương Tri chủ động đáp lại, sau đó chỉ dám mềm nhũn người cảm nhận. Mái tóc mềm mại của cô buông xõa sau lưng. Cô cắn nhẹ đôi môi hồng hào, rồi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Anh hôn lên xương lông mày, rồi đến giữa trán, khóe mắt. Mỗi động tác đều cẩn thận hết mức, mang theo sự yêu mến không thể kìm nén. Anh thậm chí không bỏ qua cả những ngón tay thon dài trắng nõn, hôn nhẹ nhàng từng ngón một, rồi lại quay về môi cô.
Cô gái nhỏ vừa hồi hộp vừa thấy có chút k*ch th*ch. Cô run rẩy vòng tay ôm lấy lưng anh. Cuối cùng, anh cũng buông tha cho đôi môi đáng thương kia, nhưng vẫn tiếp tục hôn. Lương Tri xấu hổ vô cùng, nhưng trong lòng lại ngập tràn sự dịu dàng. Cô cẩn thận kề tai anh, khẽ thì thầm: "Em thích anh..."
"Cái gì?" Giọng anh khàn khàn, ánh mắt nhìn cô nóng bỏng, "Ngoan nào... Nói lại lần nữa đi."
"Thích anh nhất... ưm..."