Làm Càn Sủng Nịch

Chương 32: Kết hôn sớm

Trước Tiếp

Editor: Đào

Cô mặc váy ba lê, e thẹn cúi chào anh.

Ngày thứ hai sau khi Lương Tri dọn về ký túc xá, Tiêu Tâm Vũ cũng quay lại trường.

Dạo này cô ta nổi như cồn, cả độ hot trên mạng lẫn vị trí trong công ty quản lý đều cao hơn hẳn trước đây.

Lương Tri vốn là "tiểu tổ tông" được cả công ty nâng niu. Ngoài đời, cô hiền lành, dễ mến, chỉ là một cô gái nhỏ đáng yêu, ngoan ngoãn. Hầu hết nhân viên làm việc cùng cô đều thật lòng yêu quý. Thế nên vì cô đơn phương chấm dứt hợp đồng, nhiều người thân thiết với cô đều tiếc nuối. Điều khiến họ khó chịu hơn cả là người quản lý cấp cao của công ty lại coi như không có chuyện gì xảy ra, nghiễm nhiên dùng Tiêu Tâm Vũ thay thế vị trí của cô.

So với Lương Tri, Tiêu Tâm Vũ tham vọng hơn nhiều, chỉ kết giao với những người có thế lực, có thể giúp đỡ cô ta. Vẻ ngoài khéo léo đó che giấu một h*m m**n xấu xa, bẩn thỉu.

Lần này, cô ta hoành tráng trở lại trường, như thể sợ người khác không biết. Sau lưng cô ta có ba trợ lý riêng đến dọn dẹp ký túc xá.

Cô ta về để làm thủ tục thôi học. Thực ra việc này không cần cô ta phải đích thân đến, đương nhiên sẽ có người làm giúp. Thế nhưng gần đây cô ta phất lên, chỉ có trở về trước mặt bạn học cũ thì cảm giác hư vinh đó mới dễ dàng được thỏa mãn nhất.

Năm thứ tư đại học, khoa có nhiều việc. Sau kỳ nghỉ hè, để hoàn thành tốt buổi biểu diễn báo cáo tốt nghiệp cuối cùng, rất nhiều sinh viên không nhận phim bên ngoài nữa. Những người đã ký hợp đồng với công ty thỉnh thoảng tham gia một vài sự kiện nhỏ, còn lại phần lớn lịch trình đều sắp xếp sau khi tốt nghiệp.

Tuy nhiên, Tiêu Tâm Vũ lại khác. Năm nay, cô ta đón nhận bước ngoặt trong sự nghiệp, buộc phải dốc hết sức để nắm bắt cơ hội đổi đời này. Khi người quản lý nhắc đến chuyện thôi học, cô ta không do dự đồng ý ngay. Cô ta luôn nghĩ rằng lăn lộn trong giới giải trí mới là lựa chọn tốt nhất, thế nên dù đây là nơi học tập mà nhiều diễn viên tay ngang mơ ước, cô ta vẫn ra đi không chút lưu luyến.

Phòng ký túc xá của Lương Tri có bốn cô gái, ngoài Tiểu Sương và cô, còn có Tiêu Tâm Vũ và Tưởng Chanh Chanh.

Tuy nhiên, về cơ bản chỉ có Thành Tiểu Sương và Tưởng Chanh Chanh là thường xuyên ở lại ký túc xá.

Khi Tiêu Tâm Vũ hùng dũng trở về phòng với ba trợ lý, 3 cô gái còn lại tình cờ đều có mặt.

Cô ta bước vào cửa với vẻ kiêu ngạo, liếc nhìn ba người trong phòng bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi lười biếng ngồi xuống chỗ của mình và sai bảo trợ lý làm việc.

Hai hôm trước, thông tin về việc cô ta chắc chắn sẽ đóng một bộ phim điện ảnh lớn thuộc thể loại trinh thám, kinh dị vốn có sự cạnh tranh gay gắt trong giới vừa được công bố trên mạng, tạo nên một làn sóng xôn xao. Ứng cử viên sáng giá nhất trước đó là Lương Tri, không vì lý do nào khác mà bởi nhân vật chính có ngoại hình xinh đẹp, lộng lẫy. Thế nhưng giờ đây, vai diễn lại về tay cô ta. Cô ta nhìn Lương Tri với vẻ mặt trịch thượng của kẻ thắng cuộc đối diện với người thất bại.

Cô ta cố làm ra vẻ thân thiện cười với Lương Tri, đắc ý nói: "Tri Tri à, chuyện công bố trên mạng hai hôm trước chắc cậu cũng thấy rồi. Thật ra tớ không hề muốn đóng, chủ yếu là chị Quan quá quyết liệt, mà tớ chỉ là một diễn viên nhỏ mới ra trường, không có tiếng nói gì cả. Chị ấy bảo tớ diễn thì tớ phải diễn thôi, cậu đừng để bụng nhé..."

Chị Quan là người quản lý chung của cả hai trước đây.

Lương Tri vẫn cầm cây kéo trên tay. Tiểu Sương bảo tóc mái của cô ấy dài quá nên nhờ cô cắt giúp. Lúc này, tâm trí cô đều dồn vào mái tóc mềm mượt của bạn thân, chẳng hề nghe lọt tai lời Tiêu Tâm Vũ nói.

Tiêu Tâm Vũ chờ mãi, cả ký túc xá chỉ có tiếng cô ta nói, không ai đáp lời. Bị coi như không khí ngay trước mặt vài trợ lý, cô ta có chút mất mặt, bèn trút sự bực bội trong lòng lên người trợ lý. Cô ta lớn tiếng quát tháo họ.

Tưởng Chanh Chanh cũng hiếm khi quay lại ký túc xá. Cô ấy ngồi ở chỗ của mình, không biết đang lấy gì ra từ chiếc túi đắt tiền, nhíu mày không vui khi nghe thấy giọng oang oang của Tiêu Tâm Vũ.

Một lúc sau, Lương Tri cắt tóc xong cho Thành Tiểu Sương. Trong lúc Tiểu Sương bận ngắm mình trong gương, cô quay người lại, nhìn Tiêu Tâm Vũ đang đứng một cách khó hiểu.

Trong lòng Lương Tri vẫn không có thiện cảm với người phụ nữ này vì những tin đồn trước đây.

Tiêu Tâm Vũ thấy cô cuối cùng cũng chú ý đến mình, liền thay đổi vẻ mặt mà cô đã quá quen thuộc, cười đầy tự mãn: "Nhưng Tri Tri yên tâm, tớ biết cậu từng rất thích bộ phim này, nếu không... nếu không thì cậu đã chẳng tranh giành như vậy. Mặc dù bây giờ vai diễn thuộc về tớ, nhưng cậu phải tin tớ, tớ nhất định sẽ diễn tốt, không để cậu thất vọng đâu."

Cô ta tự diễn một đoạn kịch khá lâu, nhưng Lương Tri chỉ ngẩn ra nhìn, không hiểu cô ta đang nói gì.

Lương Tri không có ký ức trước đây, không biết bộ phim mà cô từng tranh giành là gì, thậm chí còn không nhớ ra "chị Quan" mà cô ta nhắc đến là ai.

Thế nhưng, chuyện công bố mà cô ta nói là ba ngày trước. Khi đó... hình như là một ngày trước khi cô chuẩn bị về trường, Phó Kính Thâm cứ bám riết lấy cô để đòi "bù đắp". Cô thấy mềm lòng nên ngoan ngoãn ở bên anh cả ngày. Hai người quấn quýt không rời, người đàn ông cũng chẳng cho cô cơ hội cầm điện thoại xem tin tức.

Lương Tri nhìn Tiêu Tâm Vũ, chỉ có thể tùy tiện đáp: "Ừ."

Cô không nhớ, cũng chẳng giận. Lúc này, trong lòng cô chỉ nghĩ đến chuyện học hỏi được nhiều điều hay ở trường nên không quan tâm lắm đến những thứ mà Tiêu Tâm Vũ theo đuổi.

Thế nhưng, vẻ ngoài hững hờ mà lại được ưu ái này chính là điều khiến Tiêu Tâm Vũ ghen tị nhất.

Phản ứng thờ ơ của Lương Tri khiến cô ta cảm thấy uất nghẹn như đấm vào bông. Cô ta tiếp tục: "Nhớ là trước đây cậu rất hâm mộ đạo diễn Lương phải không? Lần này được ông ấy chỉ đạo diễn xuất, tớ cũng thấy vinh dự lắm." Cô ta nghiêng đầu, ra vẻ ngây thơ như một cô gái mới lớn. Nếu là người không hiểu rõ con người thật của cô ta thì có lẽ sẽ nghĩ cô ta thật sự ngây thơ, đáng yêu.

Cả phòng ký túc xá này đều biết cô ta là người thế nào. Tiểu Sương bĩu môi khinh khỉnh, lườm cô ta.

Bên cạnh, Tưởng Chanh Chanh càng không phải dạng vừa. Cô ấy là tiểu thư nhà giàu, sinh ra đã ngậm thìa vàng, tính cách kiêu ngạo, hống hách nhưng cư xử rất có nguyên tắc. Dù lời nói có thẳng thừng nhưng cô ấy có mối quan hệ khá tốt với Tiểu Sương và Lương Tri. Từ nhỏ đến lớn, cô ấy ghét nhất kiểu người "trà xanh" cười nói thân thiện nhưng trong lòng đầy mưu mô như Tiêu Tâm Vũ.

Cô ấy quay lại, vẻ mặt đầy khó chịu, "bốp" một tiếng, ném mạnh chiếc túi Hermes của mình lên bàn. Ánh mắt lướt qua Tiêu Tâm Vũ, vẻ khinh thường hiện rõ trên mặt. Cô gái thản nhiên gỡ viên kim cương vừa dán lên móng tay rồi cất lời: "Nghe nói nhân vật nữ chính có vẻ ngoài đẹp tuyệt trần hả?"

Tiêu Tâm Vũ nhìn cô ấy, không nghĩ cô ấy sẽ lên tiếng. Trong lòng có chút chột dạ, cô ta lí nhí: "Ừ..."

Nghe vậy, Tưởng Chanh Chanh khẽ cười một tiếng rồi với vẻ mặt kiêu căng, cô ấy lướt mắt đánh giá Tiêu Tâm Vũ một lượt. Cái dáng vẻ ấy hệt như đang thoải mái chọn rau ở chợ. Sau đó, cô ấy thản nhiên nói một câu: "Thế mà cô cũng dám nhận vai à? Diễn xuất không đáng sợ, xấu mới là điều đáng xấu hổ."

Câu nói đó nhẹ tênh nhưng lại như một mũi kim đâm thẳng vào tim Tiêu Tâm Vũ. Sắc mặt cô ta tái nhợt, nhưng trong cả phòng ký túc xá, tất cả mọi người, kể cả vài trợ lý sinh hoạt mà cô ta mang đến đều không kìm được bật cười.

Tưởng Chanh Chanh không giống Lương Tri. Tiêu Tâm Vũ biết gia cảnh Lương Tri không tốt, ngoài khuôn mặt xinh đẹp kia, không hiểu vì sao cô lại được nâng đỡ nên trong lòng tràn đầy ghen tị. Nhưng Tưởng Chanh Chanh thì khác, gia thế của cô ấy hiển hách, thậm chí còn chưa vào giới giải trí mà đã có vô số tài nguyên tốt xếp hàng cho cô ấy chọn, đúng là một nàng công chúa thực thụ. Trong lòng Tiêu Tâm Vũ, cô ấy thật sự là một mối lo ngại.

Cô ta không dám phản bác, vẻ mặt cứng đờ, mãi một lúc sau mới gượng gạo nhếch mép, giục trợ lý thu dọn xong sớm để rời đi.

**

Vào cái ngày thứ ba "may mắn" đó, Lương Tri không về nhà. Phó Kính Thâm trong lòng bực bội không thôi, xe của anh đã đỗ dưới tòa ký túc xá của cô. Chỉ cần cô đồng ý một tiếng, anh lập tức có thể "đóng gói" mang cô đi ngay.

Đêm đó, anh đã ở dưới ký túc xá của cô suốt một đêm. Trong khuôn viên đại học, những cặp đôi yêu nhau thắm thiết có thể thấy ở khắp nơi, Phó Kính Thâm nhìn mà mặt mày tối sầm, hút thuốc suốt đêm, mãi đến khi trời dần hửng sáng mới lái xe rời đi.

Cầu Cầu dường như cũng cảm nhận được không khí khác lạ. Căn biệt thự rộng lớn mà nó thường xuyên chạy nhảy không còn bóng dáng cô chủ nhỏ nữa. Người tắm rửa cho nó mỗi tối đã từ cô gái nhỏ xinh đẹp, dịu dàng biến thành Phó Kính Thâm với gương mặt lạnh lùng.

Cầu Cầu vừa sợ vừa tủi thân, nó chưa bao giờ xa Lương Tri. Ánh mắt mong nhớ của con vật nhỏ gần như giống hệt với Phó Kính Thâm.

Phó Kính Thâm lạnh lùng sấy khô lông cho nó, giọng điệu cực kỳ gay gắt: "Cô ấy không cần mày nữa rồi, mày còn nhớ cô ấy sao?"

Nói xong, người đàn ông lại tự giễu cười một tiếng. Lời nói dành cho Cầu Cầu nhưng lại giống như đang mỉa mai chính bản thân anh.

Thế nhưng anh có thể làm gì cô đây? Cô cứ thế dọn đồ đi, anh vẫn phải ở nhà ngoan ngoãn chăm sóc bảo bối nhỏ của cô, để lỡ cô gái quay về thấy Cầu Cầu chịu thiệt thòi thì lại khóc lóc với anh.

Anh thật ra không sợ cô khóc. Cô gái nhỏ khóc lên cũng đẹp đến nao lòng. Chỉ là anh sẽ thấy xót. Chuyện khóc lóc này, trên giường khóc thì được, những lúc khác anh không nỡ.

Lương Tri được lòng anh, Cầu Cầu cũng được nhờ.

Chú chó nhỏ cũng giống anh, ngày nào cũng nghĩ đến Lương Tri, ủ rũ buồn bã. Phó Kính Thâm không còn cách nào, đến cả đi làm cũng phải mang theo con vật nhỏ này. Anh để nó chạy nhảy thoải mái trong tòa nhà tập đoàn Phó thị, người trong công ty tranh nhau chơi với nó.

Hôm sau, Phó Kính Thâm nhờ Từ Cải lấy thời khóa biểu của Lương Tri. Cô không học theo thời khóa biểu cùng khóa, vì thiếu nhiều môn nên cô chỉ chọn vài môn học chuyên sâu.

Từ sau hôm đó, Lương Tri luôn cảm thấy có người đang nhìn mình trong giờ học.

Cô gái nhỏ mặc bộ đồ tập màu hồng nhạt bó sát, tôn lên thân hình quyến rũ. Phó Kính Thâm đứng bên ngoài cửa sổ phòng học thể hình. Thân hình Lương Tri mềm mại, dù đã lâu không tập, động tác vẫn chuẩn xác và duyên dáng. Cô học rất nghiêm túc, đôi mắt hạnh xinh đẹp chăm chú nhìn cô giáo. Nhiều sinh viên khóa dưới nhận ra cô, vừa học vừa lén nhìn về phía cô.

Phó Kính Thâm nghiến răng, ánh mắt sau cặp kính râm càng thêm thâm trầm.

Anh gần như theo cô đến mọi lớp học. Lương Tri hoàn toàn tập trung, trân trọng cơ hội được quay lại trường học lần này.

Tối hôm đó, cô phải đến phòng tập múa để cùng các bạn tập múa ba lê. Buổi biểu diễn lần này là để chuẩn bị cho buổi chào đón tân sinh viên vài ngày tới. Ban đầu, sinh viên khoa Biểu diễn chỉ tập kịch nói, nhưng đột nhiên trưởng khoa tìm đến người phụ trách chương trình, ngầm ý rằng nghe đâu có nhân vật lớn sẽ đến, khoa Biểu diễn không thể bị khoa khác lấn át.

Cô gái tổ chức chương trình đã để mắt đến Lương Tri vừa quay lại trường. Về ngoại hình, tất nhiên cô là người nổi bật nhất, nhưng vì sợ ngôi sao lớn không muốn tham gia nên ngại mở lời.

Đến khi Tiểu Sương đề cập, Lương Tri hiếm có dịp tham gia hoạt động tập thể của trường nên đã đồng ý, đến cả trưởng khoa cũng ngạc nhiên.

Vở kịch đã được tập dượt gần xong, khoa tạm thời thêm tiết mục múa ba lê. Lương Tri đã từng học với giáo viên hồi lớp 12 nên trong lòng cũng có chút tự tin.

Cả nhóm thay bộ váy múa ba lê thiên nga trắng tinh. Lương Tri có vòng eo thon gọn, chiếc váy voan bồng bềnh làm đôi chân cô càng thêm thanh thoát, mềm mại.

Phó Kính Thâm lần đầu tiên thấy cô mặc trang phục như vậy, anh không kìm được hít một hơi, lòng nóng ran, thầm chửi thề một tiếng.

Ngoài cửa sổ trời dần tối nhưng anh vẫn anh tuấn và cao ráo ẩn mình trong màn đêm.

Thỉnh thoảng, các bạn trong phòng tập liếc nhìn ra ngoài. Người đàn ông trong màn đêm có gương mặt điển trai, vẻ điềm đạm, quý phái, rất khác so với những nam sinh viên trong trường. Anh năm nay hai mươi tám tuổi, toát lên sức hút độc đáo của một người đàn ông trưởng thành. Là sinh viên khoa diễn xuất, những cô gái tinh mắt có thể nhận ra ngay bộ trang phục anh mặc rất đắt tiền, ngay cả khuy măng sét cũng lấp lánh, toát lên vẻ sang trọng khó giấu.

Không ít cô gái thầm đỏ mặt, không kìm được muốn liếc nhìn ra ngoài.

Phòng tập đột nhiên náo động, dù Lương Tri đang tập trung cao độ cũng không tránh khỏi việc ngó ra ngoài cửa sổ như mọi người.

Thế nhưng, vừa quay đầu, cô đã thấy một bóng dáng quen thuộc đang lười biếng tựa vào lan can hành lang bên cửa sổ. Khóe môi anh khẽ cong lên nụ cười. Cô có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dán chặt vào mình.

Tim cô gái trẻ đột nhiên đập nhanh hơn. Cô không nghĩ anh sẽ đến xem mình tập, cũng không nghĩ hai người lại gặp nhau theo cách này. Cô gái nhỏ cúi đầu nhìn chiếc váy múa ba lê đang mặc trên người, xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.

Cô không phải chưa từng mặc váy múa ba lê biểu diễn trước mặt mọi người. Nhưng trước mặt anh, đây là lần đầu tiên, trong lòng cô bỗng có cảm giác đặc biệt. Cô luôn cảm thấy trước mặt anh dường như mọi thứ đều khác hẳn.

Lương Tri mím môi, liếc anh một cái đầy ngại ngùng. Dù đã bị cô phát hiện, người đàn ông cũng chỉ cười, anh dứt khoát đứng lại, xem hết bài múa.

Nhạc vẫn tiếp tục, Lương Tri vừa hồi hộp vừa xấu hổ, cô biết anh vẫn ở đó, không hề rời đi.

Buổi tập vũ đạo kết thúc, lần tổng duyệt cuối cùng của tối nay cũng hoàn thành. Cô nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, Phó Kính Thâm vẫn mỉm cười nhìn cô.

Cả phần cổ trắng ngần của cô gái cũng ửng hồng. Anh đứng một mình trong đêm tối, Lương Tri bỗng thấy mềm lòng. Bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô khẽ nhấc tà váy lên, duyên dáng và e thẹn cúi người chào anh, sau đó đỏ mặt kiễng chân nhanh chóng xoay người đi theo mọi người ra khỏi phòng tập.

Phó Kính Thâm cười khẽ, cả trái tim anh đều bị bảo bối của mình làm cho xao xuyến, khó mà bình tâm trở lại.

Sau buổi tập, có một cô gái nói sẽ mời mọi người đi ăn khuya. Lương Tri hiếm khi tham gia hoạt động tập thể nên sau khi thay đồ xong, cô đành đi cùng mọi người.

Nhưng vừa ra khỏi tòa nhà, cô đã nhận được tin nhắn từ Phó Kính Thâm.

"Vừa nhìn thấy anh rồi à?"

"Vâng..." Cô trả lời rất nhanh. Nếu không nhìn thấy anh thì cúi chào lúc nãy để làm gì chứ.

"Cô thiên nga nhỏ xinh đẹp có sẵn lòng cùng anh đi ăn khuya không?"

Lương Tri vừa gặm ngón tay vừa đáp lại với vẻ cực kỳ áy náy: "Chắc không được rồi, em phải đi ăn với mấy bạn."

Phó Kính Thâm giận đến nghiến răng: "Ăn với một đám con gái thì có gì ngon chứ?!"

Lương Tri khúc khích cười, mấy người bạn bên cạnh tò mò nhìn cô. Cô gái đỏ mặt vẫy tay, ôm điện thoại cười ngây ngô.

Cô thật sự vô tư đi ăn cùng mọi người ở khu căng tin buổi tối của trường.

Xe của Phó Kính Thâm khuất trong bóng đêm, khói thuốc lượn lờ trong xe.

Anh nhíu mày nhìn Lương Tri cùng bạn bè cười nói, ăn uống. Anh biết đó là cuộc sống cô yêu thích, nhưng đối với anh lại có chút tàn nhẫn.

Một lúc lâu sau, người đàn ông lại dùng thủ đoạn ấu trĩ để uy h**p cô. Thực ra, chính anh cũng chẳng hy vọng, vì anh biết Lương Tri bây giờ không còn sợ anh nữa. Anh nhắn tin: "Còn ăn bao lâu nữa? Có ra ngoài không? Có tin là buổi diễn thuyết sau này, anh sẽ cho tất cả bạn học của em đến nghe chuyện em kết hôn sơm không?"

Gửi tin nhắn xong, anh ném điện thoại sang ghế phụ lái, nhưng chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. Khi anh mở ra xem, trái tim nóng bỏng trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài. Anh chỉ đọc chữ thôi cũng có thể tưởng tượng ra giọng nói mềm mại, ngọt ngào của Lương Tri.

Đầu dây bên kia, cô nhắn lại: "Được rồi mà, anh đợi em một chút, lát em sẽ lẻn ra với anh ngay, nhé Phó tiên sinh."

Trước Tiếp