Làm Càn Sủng Nịch

Chương 31: Ứng trước

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Ký túc xá nữ, đàn ông cấm vào."

Lương Tri chưa từng đi xa bao giờ. Hoàn cảnh gia đình vốn không tốt, từ nhỏ đến lớn cô không có cơ hội đi du lịch. Lần gần nhất cô dọn hành lý rời đi là năm 17 tuổi, khi bà và bố đột nhiên thay đổi thái độ, muốn cắt đứt quan hệ với cô.

Năm đó, Lương Tri vẫn còn học lớp 12, đang trong giai đoạn nước rút quan trọng nhất cho kỳ thi đại học. Cô ngoan ngoãn, dễ mến, hiểu chuyện lại lễ phép, các giáo viên trong trường khá quý mến cô. Dù không tiện hỏi sâu về chuyện riêng của học sinh nhưng khi nghe các học sinh khác bàn tán về cô, họ vẫn thấy thương cảm cho cô bé này.

Người thân của cô giáo chủ nhiệm là một giáo viên dạy múa ba lê. Thấy Lương Tri xinh xắn, là một hạt giống tốt cho con đường nghệ thuật, khi cô đột ngột mất đi gia đình và phải tự lo mọi thứ, ngay cả ăn ở cũng khó khăn, nói gì đến chuyện đi học, cô giáo tốt bụng quyết định giúp đỡ cô. Ít nhất là chăm sóc cô gái nhỏ đến tuổi trưởng thành, nếu cô yêu thích công việc khác thì cũng có thể tìm hướng đi mới.

May mắn là cô chăm chỉ, nỗ lực học múa ba lê với cô giáo. Cô có hứng thú và dường như cũng có chút năng khiếu. Cô luôn nói, nhớ hồi nhỏ từng thấy mẹ mình nhảy ba lê, nhưng mẹ đã mất nhiều năm, cô thậm chí sắp không nhớ rõ khuôn mặt mẹ nữa, chỉ có hình bóng thiên nga trắng mềm mại đó là cô không thể nào quên.

Cô gái nhỏ tuy học muộn nhưng lại rất có chí tiến thủ. Cô giáo thấy cô có tố chất nên cũng sẵn lòng bồi dưỡng, đặc biệt gửi cô đến trung tâm huấn luyện chuyên nghiệp để rèn luyện.

Thời gian huấn luyện rất vất vả, đến cả năm mới cũng ở trong trung tâm. Cô và Thành Tiểu Sương cùng động viên nhau, cuối cùng đều thi đỗ vào khoa Diễn xuất của Càn đại.

Năm đó sau khi cô trúng tuyển, cô giáo đã xin học bổng cho cô rồi cả nhà cô ấy di cư sang Mỹ. Tính ra cũng đã ba bốn năm rồi. Giờ đây chính cô cũng đã kết hôn. Cô không nhớ trong ba năm qua có còn gặp lại cô giáo không.

Cô hiếm hoi thu dọn hành lý, chợt thấy xúc động, trong đầu nghĩ lại bao chuyện trước khi vào đại học.

Có lẽ thật sự đã được Phó Kính Thâm nuông chiều quen rồi, lúc dọn đồ cô làm rất tùy hứng. Trong đầu nghĩ chuyện khác, tay thu dọn cũng chẳng có chút trật tự nào. Sau khi cho một ít đồ dùng sinh hoạt vào, cô tùy tiện ném mấy bộ quần áo thích hợp mặc ở trường vào vali, thậm chí còn chẳng thèm gấp. Cô nghĩ chỉ cần nhét hết vào là xong.

Phó Kính Thâm lười biếng dựa vào một bên nhìn cô dọn đồ, liếc mắt nhìn hai chiếc vali đang mở, quần áo bên trong nhét lộn xộn, anh không nhịn được lắc đầu bật cười.

Thế nhưng cô gái nhỏ dường như vẫn đang sắp xếp rất nghiêm túc.

Phó Kính Thâm đấu tranh nội tâm một hồi lâu. Thâm tâm anh thật sự mong cô dọn đồ chậm một chút để có thể đi trễ hơn. Sau mấy lần phá đám, anh cũng biết hành động của mình thật ấu trĩ, dù có dọn không xong thì người vẫn phải đi, anh không thể giữ cô lại.

Người đàn ông tự giễu nhếch khóe môi, khẽ thở dài, lại không đành lòng thấy cô lúi húi một mình. Anh đành chịu, bước lên quỳ bên cạnh vali của cô, đưa tay lấy từng món quần áo ra, gấp lại gọn gàng và sắp xếp mọi thứ ngăn nắp vào bên trong.

Khi Lương Tri quay người lại thấy, cô vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ. Anh nhìn vẻ mặt ấy là biết cô đang nghĩ gì, anh giúp cô đóng hai chiếc vali lớn lại, kéo khóa, rồi phủi tay đứng dậy.

"Nếu Phó phu nhân thực sự biết ơn, anh đề nghị em có thể cân nhắc thưởng cho người theo đuổi tài giỏi của mình." Khóe môi anh hơi cong lên.

Lương Tri nhướng mày, ánh mắt tràn đầy ý cười, giọng nũng nịu hỏi: "Ví dụ như?"

"Ví dụ như cho anh lên làm chính thức?" Phó Kính Thâm đề nghị rất chân thành.

Sau một hồi suy nghĩ, Lương Tri vẫn không chấp nhận.

Ánh mắt cô lườm anh đầy ý cười: "Mơ đi nhé."

"Chậc." Người đàn ông tặc lưỡi. "Sao mấy cô gái trẻ thời nay khó theo đuổi thế."

Lương Tri bị anh chọc cho cười tít mắt. Phó Kính Thâm nhìn nụ cười dịu dàng đáng yêu của cô, trong lòng cảm thấy bứt rứt. Đích thân đưa cô rời xa mình, có lẽ từ giờ mỗi tuần chỉ gặp được cô vào cuối tuần.

Cuối cùng vẫn là anh tự mình lái xe đưa cô đến trường. Đồ đạc mang theo hơi nhiều nên anh đổi sang một chiếc xe lớn hơn. Kiểu dáng và biển số đều rất khiêm tốn, có lẽ là chiếc xe bình thường nhất trong gara của anh. Lương Tri rất hài lòng, lúc đó mới đồng ý cho anh lái xe thẳng đến dưới ký túc xá.

Bên ngoài nắng chói chang, cây cỏ héo úa, sinh viên qua lại đều nhíu mày tìm chỗ râm mát. Dù vậy, hơi lạnh trong xe vẫn không giữ được chân Lương Tri.

Cô gái nhỏ nhìn khuôn viên trường đại học đã lâu không gặp, trong lòng vô cùng háo hức. Nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên mặt cô, nhưng cô càng cười tươi thì tâm trạng Phó Kính Thâm lại càng tệ.

"Đi học vui đến thế à?" Anh nhớ hồi xưa mình rất nghịch ngợm, không thích trường học hay đi học chút nào. May mà đầu óc thông minh, sau này tiếp quản công việc kinh doanh lại dựa vào sự nhạy bén và quyết đoán bẩm sinh mà đưa nhà họ Phó ngày càng lớn mạnh.

Vừa nãy Lương Tri còn dán mặt vào cửa kính nhìn ra ngoài, giờ nghe thấy anh nói, cô quay lại cười và nhẹ nhàng gật đầu: "Vâng!"

Phó Kính Thâm suýt nữa thì tức chết.

Chiếc xe màu đen tuyền dừng dưới một tán cây gần ký túc xá. Lương Tri không đợi anh cúi người sang đã nhanh nhẹn tháo dây an toàn cho mình. Lúc cô vừa quay người định mở cửa xe, người đàn ông bên cạnh "cạch" một tiếng, bình thản khóa cửa lại.

"Có chuyện gì thế?" Cô quay đầu lại, khó hiểu nhìn anh.

"Ở lại với anh một lát nữa đi." Giọng anh trầm xuống, Lương Tri lại nghe ra chút ý làm nũng từ người đàn ông to lớn này. Lòng cô bỗng mềm nhũn, ngoan ngoãn ngồi lại trên ghế, dịu dàng nhìn anh.

Anh không nói gì, chỉ lười biếng ngắm cô. Dù tim đập rất nhanh, nhưng Lương Tri cũng không từ chối, anh muốn nhìn thì cứ để anh nhìn.

Thế nào cũng phải đi thôi, trước khi đến cô đã gọi cho Thành Tiểu Sương, bảo bạn đến đón mình sau một tiếng nữa. Giờ đây, trước ký túc xá có một cô gái hơi mũm mĩm, trông trạc tuổi Lương Tri, đang đứng trên bậc thang ngó nghiêng, có vẻ đang đợi ai đó.

"Tiểu Sương đến đón em rồi, em phải đi thôi, Phó tiên sinh?"

"Ừm..." Anh thật sự muốn giả vờ không nghe thấy, cuối cùng lại nhếch mép, cười cợt: "Không hôn một cái rồi đi à?"

Lương Tri lập tức đỏ mặt, giả vờ bình tĩnh lườm anh. Phó Kính Thâm biết không có hy vọng nên lùi một bước: "Vậy ôm một cái nhé?"

Anh vừa nói vừa cúi người đến gần cô, cô cười tủm tỉm né tránh, miệng lầm bầm: "Anh còn chưa được lên "chính thức", không cho ôm đâu."

"Ứng trước một lần cũng không được à?"

Cô gái nhỏ rất có nguyên tắc, lắc đầu: "Không được đâu."

Phó Kính Thâm thật sự muốn "xử" cô ngay trong xe. Ngày xưa anh muốn bao nhiêu lần là bấy nhiêu, mặc cô khóc lóc, van xin cũng vô dụng. Chuyện này, khi hứng thú đến rồi thì người đàn ông nào có thể kiềm lại, mà cô lại hay làm nũng như thế, anh chỉ muốn chết trên người cô. Ấy vậy mà giờ lại ra nông nỗi này, ngay cả một cái ôm cũng phải van xin. Phó Kính Thâm cảm thấy sống hai mươi tám năm nay thật vô ích, thế nhưng giờ đây, "người tình bí mật" này lại chẳng dám làm trái ý cô.

Anh thở dài một tiếng, chấp nhận số phận, mở khóa xe cho cô. Sau đó, anh quay đầu nhìn đống hành lý lớn ở phía sau xe, định đi theo xuống để xách đồ lên lầu giúp cô. Mấy món đồ đó không hề nhẹ, anh làm sao có thể để cô tự tay mang vác.

"Anh làm gì đấy?" Cô gái nhỏ dịu dàng hỏi.

Người đàn ông nhướn mày: "Giúp em dọn đồ, sao vậy?"

"Nhưng đây là ký túc xá nữ, đàn ông không được vào mà..."

Tên khốn nào đặt ra cái luật ngu xuẩn này vậy? Phó Kính Thâm lộ rõ vẻ khó chịu: "Nhiều đồ thế kia em mang bằng cách nào? Em không cần cái tay bé tí này nữa à?"

"Có Tiểu Sương giúp em mà, em làm được."

Anh không tin cô có thể làm được: "Thế cái máy rửa bát ở sau xe thì sao? Mấy cô gái nhỏ như em có biết lắp không?"

"Anh khoa trương quá rồi đấy... Ký túc xá sinh viên làm gì dùng đến cái này..." Lương Tri bật cười, vị thiếu gia này đúng là chưa bao giờ trải qua cuộc sống của một sinh viên bình thường.

"Thế rửa bát bằng gì? Tay em anh còn phải nâng niu, sao có thể đụng vào mấy thứ đó?" Anh nói với vẻ hiển nhiên. Anh thực sự xem Lương Tri như báu vật mà chăm sóc, không muốn cô phải chịu khổ chút nào. Vừa nói, anh vừa nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, như thể muốn chiếm tiện nghi mà x** n*n một lúc cho đỡ thèm, rồi thản nhiên nói tiếp: "Hay là anh tìm cho em một căn hộ tốt gần trường để ở nhé? Như thế em cũng đỡ phải chịu khổ ở cái chuồng lợn kia, mà anh cũng tiện đến chăm sóc em."

Lương Tri sao có thể không biết ý đồ trong lòng anh, cô rụt tay lại. Anh ngước mắt nhìn, giờ phút này cô cũng chẳng sợ anh: "Chăm sóc gì chứ, là để anh tiện đến giở trò lưu manh thì có!"

Phó Kính Thâm thuận thế gật đầu thừa nhận, dù sao thì mặt anh cũng không mỏng như cô: "Nếu em cứ muốn hiểu như vậy thì cũng được."

"Thôi thôi, sinh viên bình thường như bọn em đều ăn ở căng tin trường, không phải nấu nướng hay rửa bát, không cần Phó tổng phải bận tâm đâu." Cô kiên nhẫn an ủi anh, cũng lo Tiểu Sương đợi quá lâu, nói xong liền quay người định xuống xe.

Phó Kính Thâm nghe vậy thì tỏ ra khó chịu, nhướng mày: "Ăn ở căng tin cũng được sao?!" Đông người, con trai cũng nhiều, nghĩ đến đó anh lại thấy bứt rứt trong lòng, quả thực không thể thuyết phục bản thân yên tâm được. Vậy mà Lương Tri lại như con chim vừa xổ lồng, không chút lưu luyến, chỉ thấy cô đầy mong chờ và vui vẻ.

Thành Tiểu Sương đang đứng ngoài. Lương Tri vừa xuống xe đã chạy như bay về phía cô ấy. Ba năm nay cô rất ít khi đi học, càng không có cơ hội về ký túc xá ở. Tiểu Sương biết cô sắp quay lại nên đã hào hứng đến mức mất ngủ cả đêm. Thấy cô chạy đến, hai cô gái vốn rất thân thiết vui vẻ ôm chầm lấy nhau.

Phó Kính Thâm vẫn ngồi trong xe, mặt mày tái mét. Anh nheo mắt nhìn hai cô gái đang ôm nhau đầy xúc động dưới chân tòa nhà ký túc xá, cơn tức xộc thẳng lên.

Anh còn chưa có cơ hội ôm cô trước thì cái cô nhóc này đã ôm người khác thoải mái như vậy, mà còn ngay trước mắt anh nữa chứ. Bàn tay anh nắm chặt vô lăng, như muốn bóp nát nó. Cái gì mà đồng nghiệp nam đáng lo, đồng nghiệp nữ cũng chẳng yên phận gì!

Cửa kính xe bên phía anh mở hé. Thỉnh thoảng có sinh viên đi ngang qua, nhìn chằm chằm về phía ký túc xá rồi bắt đầu la hét đầy phấn khích. Tiếng la hét vọng qua cửa kính lọt vào tai anh. Họ nói: "Trời ơi! Có phải Lương Tri không? Cô ấy về trường rồi kìa! Xinh quá, còn xinh hơn trên TV nữa. Mình phải in ảnh ra dán đầu giường mới được!"

Phó Kính Thâm cố nén cơn giận, kiềm chế mong muốn xuống xe tóm cô gái nhỏ thu hút sự chú ý kia về.

Ngày đầu tiên Lương Tri đi học là thứ hai. Biệt thự không còn bóng dáng cô, trên mặt Phó Kính Thâm cũng chẳng còn nụ cười.

Người đàn ông với sức chịu đựng cực cao đã gửi tin nhắn cho Lương Tri vào sáng thứ ba: "Tối nay về nhà không? Anh qua đón em nhé?"

Bên kia hồi âm sau đó một lúc, Phó Kính Thâm chờ đến mức tim đau nhói, lập tức cầm điện thoại lên xem, nhưng xem xong thì thà đừng xem còn hơn.

Cô nói: "Em mới đi học từ thứ hai mà, hôm nay mới là thứ ba thôi."

Anh suy nghĩ một lát, nghiến răng gõ từng chữ lên điện thoại: "Thứ ba rất tốt, thứ ba là ngày may mắn, thích hợp để về nhà."

Lương Tri: "..."

Trước Tiếp