Làm Càn Sủng Nịch

Chương 108: Ngoại truyện 14: Cảm giác an toàn

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Phó phu nhân có thể nhiệt tình hơn một chút."

Kể từ lần Phó Kính Thâm rời nhà bốn ngày ngắn ngủi, Tri Duyệt càng quấn lấy anh hơn trước.

Cuộc chia ly không báo trước trong vài ngày ngắn ngủi đó dường như đã để lại tổn thương nhỏ trong lòng cô bé.

Hôm đó sau khi anh trở về, Lương Tri đã kể cho anh nghe về sự bất thường của Tri Duyệt mấy ngày nay. Phó Kính Thâm yêu thương con gái, anh quan sát rất tỉ mỉ, mơ hồ cảm nhận được rằng cô bé chưa biết nói này đang thiếu cảm giác an toàn. Cô bé lo sợ anh sẽ lại rời đi đột ngột như lần trước, không dỗ dành, không chọc ghẹo, không cưng chiều cô bé nữa. Tri Duyệt nghĩ rằng tất cả những chuyện này đều là do cô bé giận dỗi.

Cô bé tuy còn nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, mấy ngày liền không dám làm nũng hay giở trò với bố, suốt ngày cười tươi, cứ rối rít gọi "papa" ngọng nghịu. Cô bé nhớ đêm đó khi gặp lại bố, lúc gọi "papa", vẻ mặt của bố có vẻ rất vui và xúc động, vòng tay ôm cô bé rất an toàn. Trẻ con không thể phân biệt được những cảm xúc phức tạp của người lớn, chỉ biết rằng bố thích cô bé gọi như vậy nên ngày nào cô bé cũng gọi, ngoan đến mức không thể ngoan hơn.

Thế nhưng, Phó tổng, người cưng chiều con gái đến tận xương tủy, giờ đây nhìn con gái nhỏ thiếu cảm giác an toàn gọi "papa" để dỗ mình, trong lòng anh lại xót xa vô cùng, đau lòng đến chết đi được.

Tối hôm đó, anh lại tự mình tắm rửa, thay tã cho Tri Hành và Tri Duyệt. Anh kéo Lương Tri cùng nhau bế hai đứa nhỏ đặt vào giữa giường lớn. Hai người nằm hai bên cạnh con, nhẹ nhàng vỗ lưng dỗ dành chúng ngủ.

Bọn trẻ ở độ tuổi này đã bắt đầu thích nghe người lớn kể chuyện, tuy có thể không hiểu hết nhưng giọng nói trầm ấm và dễ nghe của bố kể chuyện từng câu từng chữ bên tai khiến hai đứa cảm thấy vô cùng an tâm.

Phó Tri Hành điềm tĩnh, già dặn, giờ giấc sinh hoạt hằng ngày rất đều đặn. Tối nay cậu bé ngủ bên cạnh mẹ, mẹ mềm mại thơm tho. Cậu rúc vào lòng Lương Tri, nắm lấy vạt áo mềm mại của cô, một lát sau đã ngủ say.

Tri Duyệt được bố ôm, cô bé rất trân trọng khoảng thời gian bên bố.

Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp chiếu lên gia đình bốn người. Hàng mi dài của Tri Duyệt đổ bóng dưới ánh đèn mờ ảo. Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, hứng thú ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Phó Kính Thâm. Phó Kính Thâm dùng bàn tay to lớn chạm vào má cô bé rồi ngước mắt nhìn Lương Tri ở ngay gần đó.

Phó Tri Hành đã ngủ say, mặt quay về phía mẹ, hơi thở đều đều. Cậu bé này rất có cá tính, có lẽ tính nết y như Phó Kính Thâm hồi nhỏ. Cậu bé thích gần gũi với mẹ, nhưng khi ngủ không thích được ôm như em gái, vì vậy Lương Tri để cậu tự do. Cô cũng đan hai tay vào nhau gối đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn, đầy mong đợi nhìn Phó Kính Thâm.

Cô nhớ, hồi mới tỉnh dậy sau vụ tai nạn và bị mất trí nhớ, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên Phó Kính Thâm, cô không sao thoải mái được. Nhút nhát là một chuyện, chủ yếu là cô thấy anh quá kiêu ngạo và xa cách. Trong ký ức, người như cô và anh vốn dĩ không có bất cứ giao điểm nào, không phải người cùng một thế giới, vì vậy lúc đó cô đối diện với Phó Kính Thâm luôn có một khoảng cách rất lớn.

Ngay cả khi anh đối xử tốt với cô, cô vẫn không thể gạt bỏ những lo lắng trong lòng để bản thân chấp nhận anh một cách tự nhiên và gần gũi hơn.

Nói trắng ra cũng là vì cô không có cảm giác an toàn.

Nhưng có một đêm cô đau bụng kinh, cả người yếu ớt. Khoảnh khắc ấy khiến cô nhớ mãi không quên. Phó Kính Thâm đích thân dọn dẹp cho cô, tự tay thay đồ lót, sau khi cho cô uống thuốc giảm đau, anh nằm bên cạnh cô, bàn tay to lớn ấm áp áp vào bụng dưới của cô, vừa kiên nhẫn xoa bóp vừa cong môi cười, giọng trầm ấm kể chuyện cho cô nghe.

Cô đau đến mức không ngủ được. Anh là người từng trải, đã kể cho cô nghe rất nhiều chuyện, những câu chuyện về quá khứ của anh, tất cả đều được anh kể một cách sinh động và thú vị.

Anh dùng cách riêng của mình để kéo gần khoảng cách giữa hai người, anh hoàn toàn mở rộng thế giới của mình cho cô. Thế là Phó Kính Thâm không còn xa vời với Lương Tri nữa, anh trở thành một người đàn ông mà cô có thể chạm tới. Ở bên anh, cô có thể yên tâm giữ lại sự trong sáng của mình, mãi mãi là cô gái nhỏ của anh.

Anh đã cho cô một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cô gái nhỏ chưa từng yêu đương cũng dần dần sa vào lưới tình từ đêm đó.

Còn bây giờ, anh đang dỗ con gái, những câu chuyện kể ra đương nhiên không phải là những chuyện anh đã kể cho cô nghe lúc trước.

Phó Kính Thâm lúc nhỏ cũng giống như Phó Tri Hành bây giờ, không cần người lớn dỗ dành hay bế bồng, từ nhỏ đến lớn chưa từng nghe chuyện cổ tích. Nhưng anh rất quan tâm đến các con. Hai đứa nhỏ này là bảo bối mà Lương Tri đã vất vả mang nặng đẻ đau, nằm trên bàn mổ mấy tiếng đồng hồ, bụng phải rạch một vết lớn mới sinh ra, mang trong mình dòng máu của cả hai. Anh phải dốc hết sức để yêu thương và cưng chiều chúng.

Người đàn ông chưa từng nghe bố mẹ kể chuyện giờ đây đã tốn bao tâm tư để kể chuyện cho con gái.

Trước kia, những lúc rảnh rỗi ở công ty, anh sẽ trò chuyện với Từ Cải về lịch trình sắp tới. Nhưng giờ thì không hẳn thế, hễ có thời gian rảnh là anh lại lôi cuốn truyện cổ tích sặc sỡ ra, chăm chú đọc đi đọc lại từng câu chuyện, ghi nhớ thật kỹ. Để rồi buổi tối, anh nhẹ nhàng, kiên nhẫn dỗ dành con gái, kể cho con nghe từng câu chuyện một.

Ngay cả Lương Tri cũng thích nghe. Mỗi lần anh bắt đầu kể, cô lại giống hệt cô bé Tri Duyệt, im lặng mở to đôi mắt nhìn anh, môi mỉm cười nhẹ nhàng, vẻ mặt đầy mong đợi.

Hai mẹ con trông rất giống nhau, đặc biệt là đôi mắt hạnh to tròn, ướt át. Khi cả hai cùng nhìn anh, Phó Kính Thâm cảm thấy trái tim mình tan chảy.

Hai vợ chồng nhìn nhau một lát, miệng Phó Kính Thâm không ngừng kể chuyện nhưng bàn tay lại vươn về phía Lương Tri, ôm cả ba bảo bối lớn nhỏ vào lòng. Bé Tri Duyệt bị ép đến mức cười khanh khách, còn Phó Tri Hành thì đang ngủ say, đột nhiên bị ôm nên có chút khó chịu, trong mơ cậu bé giơ một chân ra đá đá bố. Lương Tri bị chọc cười, khẽ mím môi rồi đắp chăn lại cho con trai.

Phó Kính Thâm đưa bàn tay to lớn lên vuốt má Lương Tri, v**t v* cho thỏa lòng. Sau đó, dưới ánh mắt giận dỗi đáng yêu của cô, anh cười xấu xa thu tay lại, tiếp tục dỗ dành cô con gái bé bỏng.

Một câu chuyện kết thúc, Tri Duyệt tựa vào ngực anh, cái đầu nhỏ gật gù, mắt đã lim dim vì buồn ngủ. Anh khẽ vỗ lưng cô bé, cô bé dần nghiêng đầu đi vào giấc mộng.

Phó Kính Thâm vốn thích bế các bé về giường nhỏ sau khi chúng ngủ rồi mới quấn lấy cô vợ yêu quý, đêm nay lại bất ngờ giữ nguyên tư thế đó, tiện tay tắt chiếc đèn ngủ.

Trước khi tắt đèn, anh không bỏ lỡ vẻ mặt có chút kinh ngạc của Lương Tri. Anh cong môi, nụ cười đầy ẩn ý. Lương Tri thấy nụ cười ấy thì ngượng chín mặt, quay đi không dám nhìn anh nữa. Đúng lúc này, Tri Duyệt cựa quậy trong lòng anh. Trong giấc mơ, con bé vô thức gọi "papa" bằng giọng sữa. Phó Kính Thâm nhẹ nhàng xoa đầu con bé rồi khẽ khàng, hết sức nhẹ nhàng nói với Lương Tri: "Đêm nay tha cho em, cho em nghỉ một bữa."

Lương Tri lườm người đàn ông vô liêm sỉ này rồi thò tay từ trong chăn ra nhéo eo anh.

Phó Kính Thâm cười nhẹ, nắm lấy bàn tay nhỏ đang thò tới, xoa xoa trong lòng bàn tay, sau đó khẽ khàng nhưng đầy nghiêm túc nói: "Mấy ngày anh đi, con bé sợ rồi. Nó nghĩ nó làm mình làm mẩy thì anh sẽ không cần nó nữa nên hai ngày nay nó bám người lắm, sợ anh lại đi."

Giây trước Lương Tri còn đang lườm anh, giây sau đã đổi sang vẻ mặt chăm chú lắng nghe. Cô hơi ngạc nhiên, so với Phó Kính Thâm, cô thật sự cảm thấy mình không phải là một người mẹ tốt. Cô luôn nghĩ rằng những đứa trẻ nhỏ thế này, ngoài việc uống sữa, ngủ và chơi đồ chơi ra thì chẳng có cảm xúc gì khác. Nào ngờ các con đã có tình cảm phong phú đến mức đó, mà cô lại hoàn toàn không hay biết. Cô gái cắn môi tự trách, Phó Kính Thâm cười nhẹ, đưa tay véo má cô.

Anh vẫn yêu thương cô như lúc ban đầu, luôn cưng chiều cô như một cô gái nhỏ.

"Em đừng tự trách. Em đã vất vả sinh ra các con, ban tặng cho chúng sinh mệnh quý giá nhất, em đã là một người mẹ vĩ đại rồi. Lỗi là ở anh, anh không sắp xếp mọi thứ ổn thỏa đã vội đi, khiến con bé buồn. Bây giờ con bé đang thiếu cảm giác an toàn, mấy đêm nay cứ để chúng ngủ cùng chúng ta. Sáng dậy có thể nhìn thấy bố mẹ bên cạnh ngay lập tức, chắc chắn sẽ yên tâm hơn nhiều."

Lương Tri gật đầu, cảm thấy bố Phó nói rất có lý.

"Bố Phó tốt thật đấy." Cô chân thành khen ngợi.

Phó Kính Thâm khẽ cười, anh làm những điều này không phải để được cô khen ngợi. Tình yêu của một người đàn ông dành cho vợ con hoàn toàn xuất phát từ trái tim, nhưng nếu cô nhất định muốn khen, thì thà cho một phần thưởng thực tế hơn.

Trong đêm tối, giọng anh trầm thấp, khàn khàn nhưng vẫn có ý trêu đùa: "Không biết bố Phó thể hiện tốt như vậy, mẹ Phó có phần thưởng gì không?"

Rèm cửa khép hờ, ánh trăng lạnh lẽo ngoài cửa sổ tràn vào phòng. Dựa vào ánh trăng, Lương Tri chống người dậy, nhoài người về phía anh, trước tiên hôn lên cô bé Tri Duyệt tội nghiệp, sau đó ngẩng đầu hôn lên đôi môi mỏng hơi lạnh của anh.

"Vẫn chưa đủ." Anh cười.

"Hả?"

"Vợ của anh có thể nhiệt tình hơn chút nữa."

Trong bóng tối mờ ảo, Lương Tri cảm thấy vành tai mình nóng bừng: "Em không biết!"

"Được rồi." Anh khẽ thở dài, rồi lại cười: "Nợ lại đã, vài hôm nữa anh sẽ dạy em từng li từng tí."

Lương Tri: "..."

Sáng hôm sau, cô bé Tri Duyệt mơ màng tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp và vững chãi của Phó Kính Thâm. Cô bé ngước mắt lên nhìn, là bố!

Đôi tay nhỏ xíu của cô bé ngay lập tức vòng qua cổ Phó Kính Thâm rồi "chụt" một tiếng hôn lên má anh. Phó Kính Thâm mỉm cười đầy cưng chiều, giọng nói dịu dàng: "Bé yêu của ai thức rồi thế này?"

Phó Tri Duyệt không hiểu cũng không trả lời, chỉ liên tục cười với bố.

Lương Tri vẫn còn ngủ. Phó Tri Hành nhíu mày vì bị tiếng cười của em gái làm phiền.

Phó Kính Thâm bế cô bé dậy, nhấc bổng lên vai mình.

Cô bé cười tít mắt, đôi chân ngắn ngủn run lên vì sung sướng.

Phó Kính Thâm cũng cười cùng con, lo làm hai "con lợn lười" trên giường thức giấc, anh vác con gái vào phòng tắm.

Trước mặt là một chiếc gương lớn, trong gương là một cặp ba con hạnh phúc.

Tri Duyệt đã cười đủ, ngồi trên vai bố, hai tay được bàn tay to lớn của bố nắm chặt.

Phó Kính Thâm nhìn con qua gương, cô bé cũng đang nhìn bố.

Trong lòng anh ngập tràn hạnh phúc, sau đó anh cất lời để trấn an cô con gái hay lo lắng: "Bố lúc nào cũng yêu Duyệt Duyệt. Ngay cả khi Duyệt Duyệt khóc nhè hay giận dỗi, bố vẫn luôn yêu công chúa nhỏ của nhà chúng ta. Vậy nên bé yêu đừng sợ, bố sẽ không bao giờ bỏ đi mà không nói lời nào như lần trước nữa, được không? Hả? Có được không?" Anh nhún vai, cô con gái bị anh làm cho rung rinh rồi ngoan ngoãn bật cười.

Hiện tại, cô bé chỉ mới phát ra được âm "papa", việc bảo cô bé trả lời câu hỏi "có được không" thật sự là một thử thách.

Phó Kính Thâm suy nghĩ một lúc, quyết định đổi cách khác.

Anh cười nhẹ, rồi hỏi: "Bé cưng thích ai nhất?"

"Papa!"

"Mẹ thích ai nhất?"

"Papa!!"

"Bé cưng muốn lớn lên vui vẻ cùng ai nào?"

"Papapapa!!!"

Trước Tiếp