Làm Càn Sủng Nịch

Chương 109: Ngoại truyện 15: Tiểu Phó tổng

Trước Tiếp

Editor: Đào

"Ôi... tiểu Phó tổng!!"

Hai đứa trẻ hơn một tuổi ngoài việc có thể nói trôi chảy từ "bố" và "mẹ" thì giờ đây cũng đã dần có thể líu lo nói được những câu ngắn.

Phó Tri Hành nói được nhiều và dài hơn em gái, nhưng tính cách cậu bé trầm lặng, không sánh được với cô em gái nhỏ líu lo như chim chích. Dù có thể dùng câu dài để diễn đạt nhưng cậu không thường nói chuyện, cả người vô cùng tĩnh lặng.

Còn cô bé Tri Duyệt cứ lẽo đẽo theo sau thì lại khác. Hàng ngày cô bé dường như có vô vàn điều để nói, lặp đi lặp lại vài câu ngắn mà không hề thấy chán.

Khi biết nói, cô bé càng dễ dàng làm nũng hơn. Thêm vào đó, Phó Kính Thâm chiều chuộng không có chút nguyên tắc nào, Lương Tri cũng là một người ôn hòa, không nóng nảy nên cô bé Tri Duyệt trước mặt ba mẹ giống như một chú chim sẻ nhỏ hiếu động, vừa bám người vừa đáng yêu.

Phó Tri Hành có nếp sinh hoạt rất quy củ. Cậu bé từ nhỏ dường như đã rất nghiêm khắc với bản thân, không bao giờ thức khuya hay ngủ nướng, vì thế mỗi ngày cậu đều dậy sớm hơn em gái một hai tiếng.

Phó Tri Hành dậy sớm, được dì Lâm chăm sóc, vệ sinh cá nhân sạch sẽ rồi thay một bộ áo sơ mi và quần yếm gọn gàng, trông hệt như một hoàng tử nhỏ. Sau đó, cậu ngoan ngoãn ăn sáng, ăn xong lại im lặng trở về phòng Phó Kính Thâm đã chuẩn bị cho cậu, chuyên tâm nghiên cứu kỹ thuật đua xe.

Sở thích của cậu bé hoàn toàn giống Phó Kính Thâm. Từ nhỏ, Phó Kính Thâm đã nghiên cứu những thứ này nên mua cho con trai toàn là những sản phẩm tốt nhất. Phó Tri Hành tháo lắp rất nhanh, tháo xong lại có thể tự mình lắp lại. Khi gặp phải khó khăn với những món đồ phức tạp hơn một chút, Phó Kính Thâm cũng chỉ dẫn vài điều. Cậu bé Phó Tri Hành nhỏ tuổi cảm thấy bố là một người tài giỏi và phi thường, cậu cũng muốn trở thành người như bố, vì vậy khi nghiên cứu cậu càng thêm tập trung.

Cô em gái thì hoàn toàn trái ngược với cậu bé, ngoài việc thích làm đẹp, thích nũng nịu và thích nghịch ngợm ra, cô bé dường như chẳng có sở thích đặc biệt nào khác.

Mặc kệ cả căn phòng đầy quần áo đẹp và váy công chúa của mình, cô bé cứ chạy vào phòng thay đồ của Lương Tri. Ở đó có rất nhiều bộ lễ phục lấp lánh, những thứ mà cô gái nhỏ ở tuổi này nhìn thấy là mê mẩn. Cô bé thường lén mặc váy của mẹ, sau đó tốn rất nhiều sức để di chuyển một chiếc ghế nhỏ, nhón chân lên bàn trang điểm của mẹ để lấy mỹ phẩm ra chơi.

Hầu hết thời gian, khuôn mặt cô bé lem luốc đủ màu đỏ đỏ vàng vàng, khiến Lương Tri cười đến không thở nổi, Phó Kính Thâm cũng chỉ biết lắc đầu bất lực, sau đó bế tiểu tổ tông vào phòng tắm để rửa sạch.

Cô bé không chịu thua, hỏi ba: "Bố ơi! Tri Duyệt có xinh không ạ!"

Giọng cô bé như tiếng mèo kêu, Phó Kính Thâm nhịn cười một lúc lâu, cuối cùng không kìm được mà bật cười: "Xinh, xinh lắm, công chúa nhỏ của bố xinh nhất."

Cô bé Tri Duyệt cảm thấy rất tự hào và tự tin, buổi tối cứ làm loạn đến nửa đêm không chịu ngủ. Lần đầu tiên Lương Tri nhận ra việc khuyên người khác đi ngủ sớm lại khó đến thế, gần như phải đấu trí đấu dũng với cô bé. Nghĩ lại, ngày xưa Phó Kính Thâm cũng đã vất vả dỗ dành cô đi ngủ sớm như thế, giờ con gái lại hành hạ người khác như thế này, đúng là di truyền từ cô. Vừa thương chồng, cô vừa giao nhiệm vụ khó khăn này lại cho anh.

Buổi tối ngủ muộn nên ban ngày nhóc con không dậy sớm được. Khi anh trai đã chơi đua xe được hai tiếng, cô bé mới mặc bộ đồ ngủ mềm mại, xinh xắn, mơ màng bước ra khỏi phòng. Cô bé quen đường quen lối, sờ vào tay nắm cửa phòng ngủ chính, chân trần nhón gót, lạch bạch lạch bạch chạy đến bên giường mẹ.

May quá, mẹ cũng đang ngủ nướng! Cô bé giẫm lên mấy cái gối rơi dưới chân giường, khó khăn lắm mới trèo lên được rồi chui vào lòng mẹ cọ cọ. Mùi hương thơm thoang thoảng trên người mẹ khiến cô bé thấy thật an tâm. Cô bé cuộn tròn một lát rồi lại say giấc nồng.

Hai đứa nhóc lớn lên từng ngày và cũng có ý thức riêng. Cô bé Tri Duyệt bám bố, hiểu rằng bố phải đi làm mỗi ngày. Thế nên, khi đã biết nói, cô bé tuân thủ nguyên tắc "mình chủ động, họ sẽ có câu chuyện", cất giọng non nớt đòi đi làm cùng bố!

Tuy nhiên, cô bé Phó Tri Duyệt ôm mẹ ngủ nướng quá lâu nên đã bỏ lỡ người bố phải đi làm sớm. Giờ cô bé vừa lúc bắt gặp bố trở về vào buổi trưa.

Cô bé mặc bộ đồ ngủ dâu tây nhỏ vừa thức dậy chưa kịp thay, mái tóc sau một đêm rối bù xù xõa tung sau lưng. Cô bé vểnh mông, ngẩng đầu lên, hai tay nắm chặt vạt áo vest của bố lắc lắc, khiến trái tim người bố tan chảy.

Tình huống này, dù là ai cũng chẳng nỡ từ chối.

Dĩ nhiên Phó Kính Thâm không thể cưỡng lại, cười và đồng ý với cô con gái nhỏ của mình. Tri Duyệt vui mừng khôn xiết, giờ cô bé đã tự đi được rồi, mặc dù đôi khi vẫn bước không vững và bị ngã. Nhưng được biết, ngay cả trước khi hai anh em ra đời, vì mẹ cô bé luôn thích đi chân trần khắp nơi, ba đã cho trải thảm lông dày và mềm khắp nhà vì sợ mẹ bị lạnh.

Nhóc con dù có nhảy nhót hay bị ngã thì cũng chỉ ngã trên tấm thảm mềm mại, không hề cảm thấy đau chút nào. Lăn qua lăn lại vài cái, cô bé lại vui vẻ đứng dậy chạy tiếp. Vì vậy, nhóc Tri Duyệt không hề sợ mình quá hiếu động mà bị ngã, vẫn tràn đầy năng lượng chạy nhảy khắp biệt thự.

Cô bé chạy vèo lên lầu tìm anh trai, đòi anh cùng đi đến công ty của bố.

Khi cô bé đi xuống, bộ đồ ngủ lỏng lẻo đã được thay bằng một chiếc váy vải tuyn mềm mại, tất trắng sữa dài qua gối, chân đi đôi giày da nhỏ mũi tròn có nơ bướm, thừa hưởng hoàn toàn vẻ đẹp của Lương Tri.

Nhóc con cầm vài sợi dây buộc tóc trên tay, cười toe toét chạy đến bên chân bố, đưa tay cho anh.

Phó Kính Thâm quen tay đón lấy, cúi đầu nhìn rồi cười bế cô bé lên đùi, bắt đầu buộc tóc cho con.

Tay nghề của bố Phó cực kỳ điêu luyện, có thể thấy anh là một người bố mẫu mực và dày dạn kinh nghiệm. Anh dùng lược chải mượt mái tóc tơ rối bù của con, sau đó buộc ba chỏm nhỏ trên đầu. Khuôn mặt trái xoan xinh xắn ngay lập tức trở nên tinh xảo hơn. Đôi mắt của Tri Duyệt cười cong thành hình trăng lưỡi liềm, đôi chân ngắn cũn đung đưa, vui mừng khôn tả.

Một lúc sau, Lương Tri mới từ trên lầu đi xuống. Cô còn trông tệ hơn cả Tri Duyệt, ngay cả váy ngủ cũng chưa kịp thay, cả người vẫn còn mơ màng.

Khi cô gái ngáp ngắn ngáp dài đi đến trước mặt Phó Kính Thâm, tóc của con gái đã được buộc gọn gàng. Con bé vui vẻ nhảy xuống khỏi người bố, chạy đi tìm anh trai và dì Lâm để khoe, chỉ còn lại hai vợ chồng ở phòng khách.

Trong thế giới của hai người, đôi mắt họ chỉ nhìn nhau. Lương Tri dụi mắt, tựa vào người anh. Phó Kính Thâm cong môi, bàn tay to lớn ôm cô vợ còn nũng nịu hơn cả con gái vào lòng.

"Hôm nay dậy muộn thế?" Anh cười gian, rõ ràng biết mà vẫn hỏi.

Lương Tri hừ hừ, cọ cọ vào lòng anh, sau đó bĩu môi: "Tại anh đấy!"

Phó Kính Thâm ôm cô vào lòng, bàn tay to lớn vô thức nắm lấy cánh tay của cô. Trên đó có những vệt đỏ và dấu ngón tay mờ nhạt. Anh trìu mến hôn lên má cô rồi nghiêm túc tự kiểm điểm: "Ừm, là tại anh. Anh không nghĩ sẽ dùng nhiều sức như vậy, nhất thời không kiềm chế được."

Lương Tri sững người, chợt tỉnh táo. Cô rút tay ra khỏi tay anh để nhìn, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng. Trên đó là những dấu vết mập mờ, tất cả đều thể hiện sự điên cuồng của hai người đêm qua. Ký ức của cô đột nhiên quay về đêm hôm trước, cô giận dỗi lườm người đàn ông trước mặt, lập tức chạy khỏi vòng tay anh rồi đi lên lầu với tư thế kỳ quái, thôi thì thay cái váy ngủ này trước đã.

Phó Kính Thâm ở phía sau cười đắc ý. Vừa rồi chỉ ôm một lúc mà anh đã có cảm giác kỳ diệu không thể tả. Anh không thể hiểu nổi cô vợ nhỏ của mình có ma lực gì mà có thể nắm chặt trái tim anh, muốn anh sống thì sống, muốn anh chết thì chết, thật kỳ diệu.

Cách đây không lâu, Lương Tri tham gia một đoàn làm phim cổ trang, quay ròng rã một tháng rưỡi.

Trang phục cổ trang trông rộng rãi nhưng thực ra có nhiều chi tiết phức tạp, mặc không thoải mái. Hơn nữa, trang điểm cũng cầu kỳ, vì vậy mấy lần Phó Kính Thâm đến thăm, anh cũng không được lợi lộc gì.

Đêm hôm kia là tiệc đóng máy, Lương Tri mặc chiếc váy ngắn dễ thương mà Tiểu Sương tặng. Trong đoàn làm phim có một nữ diễn viên phụ là thành viên của một nhóm nhạc nữ, đảm nhiệm vị trí nhảy chính. Sau một thời gian dài ở cùng nhau, lần đầu tiên thấy Lương Tri mặc váy ngắn ngoài trang phục cổ trang, cô ấy khăng khăng nói rằng Lương Tri có thân hình đẹp, rất hợp để nhảy trong nhóm nhạc nữ. Thế là nhân lúc men say, cô ấy đã nhảy một đoạn vũ đạo nóng bỏng của nhóm mình cho Lương Tri xem.

Ở đó có rất nhiều người, mọi người đều biết người đứng sau Lương Tri là ai nên không ai dám trêu chọc, bản thân cô cũng ngại nhảy theo nữ diễn viên trước mặt mọi người.

Sau khi cô gái kia nhảy xong, mọi người đều vỗ tay. Những người khác tiện thể nói vài chuyện phiếm, chủ đề nhanh chóng bị chuyển sang nơi khác.

Tối đó về đến khách sạn, Phó Kính Thâm vừa hay gọi video đến. Ban đầu Lương Tri muốn đợi hôm sau về nhà rồi tạo bất ngờ cho anh, nhưng cả hai đã xa nhau vài ngày mà anh cũng nhịn đã lâu, cô gái nhỏ vừa mềm lòng thì bỗng trở nên bạo dạn hơn.

Cô cúp máy, quay về khách sạn, trong phòng chỉ còn lại một mình cô. Nhân lúc còn chưa tẩy trang, chiếc váy ngắn trên người cũng chưa thay, với trí nhớ của một người học múa ba lê nhiều năm, cô đã nhảy lại đoạn vũ đạo của nữ diễn viên lúc nãy rồi dùng điện thoại quay lại, gửi cho Phó Kính Thâm.

Phía bên kia, người đàn ông đang chờ cô gọi lại thì bất ngờ nhận được đoạn video, k*ch th*ch đến mức suýt nữa thì phun máu mũi. Anh lập tức giao hai đứa bé cho dì Lâm, cầm chìa khóa xe lao thẳng đến khách sạn nơi Lương Tri đang ở.

Lúc người đàn ông đến, Lương Tri vừa mới tắm xong. Từ khi sinh con đến nay cô chỉ nhận quay phim cổ trang, trang phục rộng rãi nên không lộ vóc dáng. Vì thế cô chưa từng nhìn thẳng vào vấn đề cân nặng của mình. Bây giờ cô đứng trước gương trong phòng tắm, có chút không hài lòng nhéo nhéo bụng mình. Phó Kính Thâm mở cửa bước vào, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này.

Anh nhớ lại hồi cô vừa mất trí nhớ, anh cũng từng gặp phải tình huống tương tự. Lúc đó, anh ho nhẹ một tiếng, ngượng nghịu rời khỏi phòng ngủ chính, để lại không gian riêng tư cho cô. Nhưng giờ đây, mối quan hệ của hai người đã khác, anh không cần phải tránh né hay kiềm chế. Anh bước nhanh tới ôm cô vào lòng.

Lương Tri giật mình kêu lên, khi thấy là anh thì lại xấu hổ vô cùng.

Anh đặt bàn tay to lớn lên bàn tay nhỏ của cô, rồi xoa xoa bụng cô và cười nhẹ: "Thế này là vừa, sờ rất thích, không béo đâu."

Lương Tri: "..."

Anh xoay cô gái nhỏ lại đối diện với mình, dùng ngón tay thon dài nâng chiếc cằm nhỏ nhắn, xinh xắn của cô lên: "Nhảy đẹp lắm đấy chứ?"

Lương Tri hít một hơi thật sâu, ánh mắt anh đầy tình cảm khiến cô không dám nhìn thẳng. Tim cô đột nhiên đập mạnh, không dám đáp lời.

"Nào, nhảy lại cho anh xem đi, nhé?"

Lương Tri cúi gằm mặt xuống, thề sống chết không chịu.

"Không nhảy cũng được, chúng ta làm việc khác. Dì Lâm đã dỗ Tri Hành, Tri Duyệt đi ngủ rồi, chúng ta có thể yên tâm."

Chính cô là người khơi mào chuyện này, cô cũng đã sớm nghĩ đến tình cảnh của đêm nay, nhưng cô vẫn đánh giá thấp mức độ buông thả của người đàn ông này.

Cả đêm cô sống dở chết dở, bị ép nhảy múa, bị ép gọi "chồng ơi". Nước mắt cô rơi lã chã, vậy mà anh cũng chẳng hề xót, đúng là đã kìm nén quá lâu rồi.

Sau đó, anh gói ghém cô nhét vào xe rồi đưa về biệt thự. Khi về đến nhà, cả biệt thự tối đen và yên tĩnh, người đàn ông không biết xấu hổ này lại thừa lúc trời tối gió lớn, giày vò cô thêm một lần nữa ngay trong xe.

Sáng hôm sau cô đương nhiên không dậy nổi. Nhưng đây là hậu quả do chính cô gieo, cô có trách ai cũng vô ích.

Phó Kính Thâm cười thỏa mãn, cùng hai đứa trẻ ăn trưa trước.

Lương Tri thay một bộ quần áo dài tay dài chân xuống, cố nén cơn giận muốn bóp cổ Phó Kính Thâm.

Đến giờ làm việc buổi chiều, cả nhà cùng Phó Kính Thâm đến công ty.

Tri Duyệt vô cùng vui vẻ, hát vang suốt cả đường đi, ngân nga những bài hát thiếu nhi học được trên TV. Cầu Cầu cũng rất nhiệt tình "gâu gâu" vài tiếng để đệm nhạc cho cô bé.

Khi đến công ty, Phó Tri Hành xuống xe trước. Cậu không thích bị bế nên tự mình cầm dây dắt Cầu Cầu đi phía trước.

Cầu Cầu là khách quen của tập đoàn nhà họ Phó. Khi đến cửa, nó chạy rất nhanh, quen thuộc mọi lối đi. Trên tầng có ổ của nó.

Phó Tri Hành bị Cầu Cầu kéo chạy. Đây là lần đầu tiên cậu và em gái đến công ty của bố.

Khi sắp bước vào thang máy của tổng giám đốc, cô lễ tân mới vội vàng đuổi theo, cúi người lịch sự nhắc nhở: "Cháu ơi, không được mang thú cưng vào đâu nhé."

Phó Tri Hành nhíu mày: "?"

Một nhân viên cũ khác ở bên cạnh ngay lập tức ngăn cô lễ tân lại, hạ giọng nói: "Đó là thú cưng Phó phu nhân từng nuôi, tên là Cầu Cầu..."

Cô lễ tân: "??!!"

Cô ấy ngẩn ra một lúc rồi lắp bắp hỏi: "Vậy cậu bé này là ai?"

Trời ơi... tiểu Phó tổng...!!

Hai người còn chưa nói xong, Phó Kính Thâm đã một tay bế bé Tri Duyệt đang cười toe toét, tay kia dắt Lương Tri bước vào sảnh lớn.

Giờ đây, mối quan hệ của họ đã được công khai, Lương Tri không cần phải đeo khẩu trang, kính râm như trước.

Hai người tay trong tay, thoải mái dắt con vào. Các nhân viên xung quanh không nhịn được mà giả vờ đi đi lại lại để nhìn ngắm.

Với danh tiếng con của Phó tổng, hai đứa trẻ nhỏ có thể đi lại tự do trong tòa nhà tập đoàn Phó thị.

Phó Tri Hành được Cầu Cầu dẫn đi khắp nơi, còn bé Tri Duyệt thì được cả nhóm thư ký thay phiên nhau bế và dỗ dành.

Trong văn phòng, chỉ còn lại Lương Tri và Phó Kính Thâm. Cô biết lúc anh làm việc không nên làm phiền anh nên rất ngoan ngoãn và tự giác ngồi xuống ghế sofa ôm tạp chí đọc.

Phó Kính Thâm không vội làm việc. Anh ngồi xuống ghế, mở máy tính gõ vài cái rồi nhướng mày gọi Lương Tri lại.

Cô gái nhỏ không biết anh đang giấu diếm điều gì, nghiêng đầu nhìn anh. Cô bước đến bên cạnh, lập tức bị anh kéo ngồi vào lòng.

"Sao thế? Không làm việc à?" Cô dịu dàng hỏi.

Người đàn ông ghé sát cổ cô hít hà, một lúc sau trầm giọng nói: "Em ở đây, anh không có tâm trí làm việc."

Lương Tri mím môi cười: "Vậy em ra ngoài chơi với Tri Hành, Tri Duyệt nhé?"

"Không được." Anh nắm chặt tay cô, kéo đến môi hôn hai cái rồi xoay màn hình máy tính về phía cô: "Em có thích nơi này không?"

"Dạ?"

"Lần trước ra nước ngoài, anh đã tìm được nơi này. Anh nghĩ em sẽ thích. Một thời gian nữa, chúng ta tổ chức đám cưới ở đây nhé, Tri Tri?"

"Đám cưới?"

Kết hôn năm sáu năm, cô gần như được ngâm trong mật ngọt, hoàn toàn quên mất chuyện chưa tổ chức đám cưới.

Nhưng Phó Kính Thâm thì không quên. Tất cả những gì liên quan đến cô, anh đều không nỡ quên. Đến tận bây giờ, anh vẫn nhớ Lương Tri từng ôm anh, ngọt ngào nói rằng anh nợ cô một đám cưới, sau này phải bù đắp lại.

Bây giờ con đã biết gọi bố mẹ, anh cũng nên bù đắp lại nghi thức này cho cô.

Lương Tri cười ngọt ngào, tựa đầu vào ngực anh. Tiếng tim anh đập mạnh mẽ và dứt khoát, khiến cô cảm thấy an toàn.

"Anh mong tất cả mọi người đều biết, Phó Kính Thâm là chồng của Ảnh hậu Lương Tri."

Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt chân thành và đầy mong đợi: "Chồng của Lương Tri?"

Đúng vậy, không còn gọi cô là vợ của Phó thiếu như trước đây. Điều anh muốn giành lấy là vị trí chồng của Lương Tri, là vị trí duy nhất bên cạnh cô.

Trước Tiếp