Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đào
"Nhớ bố rồi đúng không?"
Kể từ khi Tri Hành và Tri Duyệt ra đời, Phó Kính Thâm rất ít khi ra nước ngoài công tác. Hầu hết công việc đều giao cho Từ Cải xử lý, còn thời gian thì dành trọn để ở bên Lương Tri và các con. Hai đứa bé hầu như do một tay anh chăm sóc.
Tri Hành là fan cuồng của mẹ. Cậu bé điềm tĩnh và trưởng thành sớm hơn em gái rất nhiều, biết đi và biết nói cũng sớm hơn em gái.
Khi bé Tri Duyệt vẫn chỉ biết bò trên thảm như Cầu Cầu thì Phó Tri Hành đã có thể tự vịn vào thanh tròn bên cạnh để đứng lên rồi chập chững bước đi.
Khi bé Tri Duyệt vẫn chỉ biết khóc lóc, r*n r* làm nũng với bố thì Tri Hành đã biết lờ mờ gọi "papa" khi làm bẩn người.
Tuy còn nhỏ nhưng cậu bé dường như cũng biết, mẹ xinh đẹp, thơm tho, mềm mại, là cục cưng của bố, là sự tồn tại quý giá hơn cả em gái trong nhà. Cậu bé cũng rất yêu mẹ, vì thế khi gặp chuyện không thể gọi mẹ. Mẹ là để được yêu thương, không phải để dọn dẹp cho cậu. Những chuyện này cứ để bố làm là được, dù sao thì cho dù có gọi mẹ, cuối cùng người đến cũng vẫn là bố. Và thường vào những lúc như thế, bố sẽ kiên nhẫn dạy cậu: "Mẹ chỉ là một cô bé chẳng biết làm gì cả, có việc gì thì gọi bố."
Thế nhưng, Tri Hành, đứa bé bình thường biết gọi bố khi có chuyện, lần đầu tiên mở miệng nói, gọi là mẹ.
Anh bạn nhỏ sớm đã thông minh, hiểu chuyện. Lần đầu tiên cậu tự mình chập chững đứng dậy từ tấm thảm, trong lòng tự hào khôn xiết. Lúc đó Lương Tri đang ngồi khoanh chân trên sàn, vô cùng nghiêm túc nghiên cứu món đồ chơi bố mới mua cho cậu.
Mẹ của cậu ham chơi, một người lớn đã ngoài hai mươi mà hễ có đồ chơi mới là phấn khích hơn cả cậu nhóc còn chưa biết đi. Mỗi lần bố mang thứ gì hay ho về, cậu đều rất ngoan ngoãn lanh lợi "dâng" cho mẹ trước.
Cậu nhóc Phó Tri Hành tuổi còn nhỏ mà đã dùng không ít đồ chơi mới của mình để dỗ mẹ vui.
Không có đồ chơi để nghịch, cậu cũng không rảnh rỗi như cô em gái ngốc nghếch kia, cả ngày chỉ biết thổi bong bóng và khóc nhè. Rảnh rỗi không có việc gì làm, cậu tự mình tập đi.
Nghe nói Cầu Cầu - chú chó trắng muốt ở nhà - là một chú cún con nhưng tuổi còn lớn hơn cả anh em cậu, nên anh em cậu phải gọi nó là anh. Khi hai anh em chưa về nhà, anh Cầu Cầu đã bầu bạn với mẹ thay cho họ. Hồi đó mẹ cũng như bây giờ, vẫn chỉ là một cô gái thích giành đồ chơi với con. Người mẹ trẻ con ấy thích những thứ đẹp đẽ, mua rất nhiều váy cho anh Cầu Cầu. Anh Cầu Cầu ngu ngốc, chẳng biết gì cả, rõ ràng là một chú cún đực, vậy mà khi mặc váy vẫn vui vẻ quay mòng mòng dưới đất.
Phó Tri Hành chỉ thấy bất lực, đặc biệt là việc người mẹ này không chỉ thích cho anh Cầu Cầu mặc váy đẹp mà còn thích cho cả cậu mặc...
Cậu bé cúi đầu nhìn đống đồ chơi bị mẹ và em gái tháo rời tứ tung rồi nhìn chiếc váy sặc sỡ và hồng hào hơn cả váy của em gái trên người mình, thầm lắc đầu thở dài.
Vậy là cậu bé Phó Tri Hành, ở cái tuổi lẽ ra không phải chịu đựng nhiều chuyện hoang đường như vậy, đã lặng lẽ gánh vác trọng trách chăm sóc tâm hồn thiếu nữ của mẹ trong gia đình. Cậu nhẫn nhục chịu đựng, vứt bỏ những ánh mắt trần tục, bình tĩnh chấp nhận chiếc váy lòe loẹt của mình.
Phó Tri Hành chững chạc và chín chắn mặc chiếc váy được Lương Tri tỉ mỉ chọn lựa, tự mình bám vào thanh tròn tập đi mà bố cho người lắp đặt, vểnh mông lên rồi từng chút một đứng thẳng.
Đây là một bước ngoặt, trước đó, khi anh Cầu Cầu cũng chạy bằng bốn chân giống cậu, cậu không thể chạy nhanh hơn Cầu Cầu. Nhưng bây giờ đã khác, Phó Tri Hành ưu tú đã đến bước ngoặt của cuộc đời. Cậu và anh Cầu Cầu đã có sự khác biệt về bản chất. Cậu đứng thẳng lên rồi, cậu cảm thấy mình thật lợi hại.
Phó Tri Hành tài giỏi vội vàng muốn chia sẻ niềm vui với mọi người. Cậu bé quay lại nhìn cô em gái ngốc nghếch vẫn đang thổi bong bóng, nghĩ rằng dù có gọi em cũng không hiểu, thậm chí còn có thể bò đến và đụng phải "tuyển thủ xuất sắc" là mình. Thế là, cậu bé cuống quýt, hai tay nắm chặt lấy thanh tròn, cất tiếng gọi đầu đời: "Mẹ."
Lương Tri vẫn đang cúi đầu tháo đồ chơi mới cho con trai. Cô lờ mờ nghe thấy tiếng con gọi "mẹ", động tác tay khựng lại, ngay lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Phó Tri Hành.
Cô thấy con trai mình đang mặc chiếc váy xinh đẹp mà cô ép cậu bé mặc, đứng cạnh thanh tròn với vẻ mặt già dặn. Niềm vui nhân đôi khi con trai biết gọi mẹ và biết đứng lên khiến Lương Tri suýt nữa bật khóc. Dù có trẻ con đến đâu, cô vẫn là một người mẹ. Cậu bé quá chín chắn của cô câu đầu tiên lại gọi "mẹ", khiến Lương Tri vốn mít ướt hơn cả Tri Duyệt lập tức xúc động đỏ hoe mắt.
Cô vội vã vứt đồ chơi xuống, chạy tới chỗ con trai, bế cậu bé đang mặc váy xinh đẹp lên mà hôn lấy hôn để.
Nụ hôn khiến Phó Tri Hành vừa sợ hãi lo bị bố biết sẽ bị đánh, lại vừa có chút vui sướng. Cậu bé không ngờ rằng, chỉ vì rảnh rỗi tập đi, tập gọi mẹ mà lại có được phúc lợi này.
Lương Tri ngay lập tức gọi điện cho Phó Kính Thâm đang ở công ty. Lúc đó, Phó tổng đang họp với các nhân viên cấp cao của tập đoàn, bên dưới là một loạt những nhân vật lớn có tiếng tăm ở Càn thị. Phó Kính Thâm thấy điện thoại của vợ, anh vốn dĩ chẳng có giới hạn gì với cô, lập tức nghe máy trước mặt tất cả mọi người.
Ở đầu dây bên kia, giọng nói kích động của Lương Tri vọng qua điện thoại, lan khắp phòng họp: "Con trai vừa gọi em là mẹ! Nó còn tự đứng lên được nữa!"
Phó Kính Thâm nhếch môi, tận hưởng niềm vui khi cô chia sẻ từng chút hạnh phúc với anh. Ở đầu dây bên kia, Lương Tri bảo Phó Tri Hành thử gọi một tiếng bố cho anh nghe nhưng nhóc con không hợp tác, ngồi phịch xuống đất, vươn tay chọc má em gái.
Phó Kính Thâm không được nghe con trai gọi mình là bố nhưng cả phòng họp đầy các lãnh đạo cấp cao lại phải lắng nghe tiếng Phó Tri Duyệt nhỏ xíu phì phì bọt bong bóng suốt một lúc lâu.
Sau khi cúp điện thoại, tâm trạng của Phó tổng rất tốt, nụ cười vẫn còn mãi trên môi. Tuy nhiên, anh chờ một lúc mà những cấp dưới dù sự tò mò đã hiện rõ trên mặt, vẫn không ai dám mở lời hỏi han trong một buổi họp trang trọng như vậy.
Vị Phó thiếu, người luôn bình tĩnh nhất trên bàn đàm phán, lần này lại không nhịn được. Họ không hỏi, anh cũng không thể kìm lòng, dứt khoát cười lớn và bắt đầu khoe khoang: "Vợ tôi gọi đến, nói là con trai đã biết gọi mẹ và biết đi rồi. Cái thằng nhóc con bé tí mà cũng giỏi giang thật." Anh dừng lại, rồi lại thấy con gái nhỏ cũng cần được khen vài câu. Con gái anh đáng yêu thế, không có lý gì mà không khen cả: "Con gái thì vẫn chưa biết nói, nhưng mà nhả bọt bong bóng giỏi lắm, cứ như nàng tiên cá nhỏ ấy, đáng yêu vô cùng."
Từ Cải: "..."
Ngoài Từ Cải, người mà tai đã nghe đến chai lì, mặt không đổi sắc, thì những người còn lại đều ngay lập tức mở lời nịnh hót: "Phó tổng thật hạnh phúc, con trai giỏi giang, con gái đáng yêu..."
Phó Kính Thâm đắc ý nhận hết lời khen. Cả buổi họp hôm đó, không khí đều tràn ngập trong niềm vui của một ông bố bỉm sữa. Vị Phó thiếu vốn nóng nảy, giờ đây không hề nổi giận một chút nào.
Buổi tối tan làm về nhà, hai đứa nhỏ đang chơi đùa với Cầu Cầu trên tấm thảm ở phòng khách. Lương Tri nghe thấy tiếng động ngoài cửa, không suy nghĩ gì, chân trần từ phòng khách chạy thẳng ra sảnh.
Cô mặc một chiếc váy ngủ mềm mại màu vàng ấm, cánh tay và bắp chân trắng trẻo lộ ra ngoài, làn da trắng nõn kéo dài đến tận ngón chân, trông vô cùng mềm mại và đáng yêu.
Lúc cô gái nhỏ ra tìm, Phó Kính Thâm vừa bước vào cửa. Anh đứng ở hành lang, khóe môi hơi cong lên. Lương Tri thấy anh về thì lông mày lập tức ánh lên vẻ vui mừng.
Cô nhón chân chạy đến trước mặt anh, má ửng đỏ, không chút do dự nhảy lên người anh. Người đàn ông tiện tay đặt chiếc cặp tài liệu xuống, vững vàng đón cô gái vào lòng.
Đôi chân nhỏ của cô tự nhiên quấn lấy eo anh, cô cười tươi ngẩng đầu hôn lên khóe môi anh.
"Sao thế này?" Phó Kính Thâm rõ ràng có chút bất ngờ, sự chủ động hiếm hoi này suýt chút nữa khiến anh mất lý trí.
"Nhớ anh, hôm nay anh họp lâu quá, buổi trưa cũng không về ăn cơm." Lương Tri mềm mại tựa đầu vào vai anh, nhẹ nhàng nói lên nỗi nhớ. Ở nhà làm mẹ cả ngày, giờ trở về trong vòng tay anh, cô vẫn là cô gái nhỏ chưa lớn.
Phó Kính Thâm cứ giữ nguyên tư thế này ôm Lương Tri đi về phía phòng khách. Đôi chân nhỏ của cô đung đưa hai bên eo anh. Phó Kính Thâm nắm lấy bàn chân cô, lầm bầm vài câu về việc cô lại không đi dép.
Lương Tri cũng chẳng nhớ đã bị anh nói bao nhiêu lần rồi, nhưng cô chưa bao giờ sợ anh. Cô cảm thấy đi chân trần trên sàn rất thoải mái nên cứ ngang bướng không thay đổi.
Phó Kính Thâm cúi xuống hôn lên má cô, cô cũng không né tránh, vòng tay ôm cổ anh, dáng vẻ nhỏ nhắn đó khiến anh rung động.
Nụ cười trên mặt anh dần trở nên tinh nghịch, anh hơi nâng Lương Tri lên, rồi giọng nói trầm ấm đầy quyến rũ: "Tối nay để Tri Hành và Tri Duyệt sang phòng trẻ con ngủ giường nhỏ, còn em... ngủ với anh nhé?"
Cho dù lấy anh đã nhiều năm, giờ có hai em bé đáng yêu nhưng da mặt cô vẫn mỏng như tờ giấy, thường thì anh chưa nói gì cô đã đỏ bừng mặt vì xấu hổ rồi. Vẻ mặt này của cô sao có thể không khiến anh yêu thích cho được? Phó Kính Thâm khẽ cười, vẫn không đứng đắn chút nào: "Không về phòng ngủ chính cũng được, phòng ngủ phụ bên cạnh nhé? Hoặc là phòng làm việc, phòng khách, phòng bếp cũng được. Anh dễ tính, dễ nói chuyện, không kén chọn địa điểm đâu."
Lương Tri xấu hổ chết được, nhưng gần đây cô đã đi quay phim gần hai tháng, quả thật anh đã kìm nén rất lâu rồi, cô không thể từ chối được nữa. Cô đỏ mặt đá chân, nắm tay nhỏ đấm vài cái lên tấm lưng rộng lớn của anh. Phó Kính Thâm vui vẻ chịu trận, vẻ mặt anh trông rất khoái chí.
Trong phòng khách, giọng của cô bé Tri Duyệt rất to. Dù chưa biết gọi "bố mẹ" nhưng gần đây cô bé dường như có dấu hiệu sắp biết nói, suốt ngày "í a" gọi một cách đáng yêu.
Phó Tri Hành cảm thấy nếu cứ bị em gái gào thét như thế này, sớm muộn gì mình cũng bị điếc, vì vậy mỗi lần chơi đồ chơi trên thảm, cậu bé đều cố gắng không chọc ghẹo em gái.
Sau khi ép Lương Tri đồng ý lịch trình buổi tối, Phó Kính Thâm rất vui vẻ, bế cô đi thẳng ra phòng khách tìm hai đứa nhỏ.
Phó Tri Hành ngồi dựa vào ghế sofa, cậu bé tranh thủ lúc Lương Tri không có ở đây giành đồ chơi với bé, nghiêm túc nghiên cứu món đồ chơi mới.
Gần đây cô bé Tri Duyệt vẫn rất thích thổi bong bóng. Cô bé chổng mông bò trên sàn, vừa bò vừa thổi bong bóng. Khi gặp phải món đồ chơi cản đường, chỉ cần dùng sức một chút là bé có thể ngồi dậy dễ dàng.
Phó Kính Thâm ôm Lương Tri, hai vợ chồng trẻ ăn ý không nói lời nào, chỉ mỉm cười nhìn hai đứa con yêu.
Tri Duyệt bò một lúc, không thể đứng dậy như anh trai, nhưng vừa quay đầu lại thì thấy người bố cả ngày không gặp lúc này đang ôm người mẹ thơm tho.
Cô bé lập tức ném đồ chơi đang cầm trên tay, hai cánh tay nhỏ xíu trắng như ngó sen không ngừng vươn về phía bố mẹ. Ngay cả trò thổi bong bóng mà mấy ngày nay cô bé thích nhất cũng không làm nữa, cứ "i i a a" gọi không ngừng, dường như đang nói với Phó Kính Thâm: "Bố bế Tri Duyệt."
Lương Tri cảm thấy dáng vẻ vội vã này của con gái nhỏ quá đáng yêu, cô cố ý nghiêng đầu, mềm mại nép vào Phó Kính Thâm: "Tri Duyệt đang nói gì vậy nhỉ?" Cô mỉm cười dịu dàng hỏi con gái.
Tri Duyệt sốt ruột đến mức không chịu nổi: "!@#%......%¥#&......" Cô bé nói luyên thuyên một hồi, đôi chân ngắn cũng run lên nhưng bố không đến bế cô bé như mọi khi. Cô bé cảm thấy có chút tủi thân, mím môi nhưng lại không khóc. Cô bé quay người rồi từ từ bò đi, cuối cùng chỉ để lại một cái lưng nhỏ xíu màu hồng cho Phó Kính Thâm.
"Tiểu thư nhà ta đang giận dỗi rồi." Phó Kính Thâm bất lực lắc đầu cười, trên mặt Lương Tri cũng tràn ngập ý cười. Cô ghé vào tai Phó Kính Thâm nói nhỏ: "Mau đi dỗ con đi, nó đang giận dỗi kìa, cái bộ dạng này không biết giống ai nữa."
Cô lẩm bẩm một mình, sau đó đòi xuống. Phó Kính Thâm nhướng mày, cố nén cười. Thì ra "cô bé" này không biết cái tính nhõng nhẽo trời sinh của "tiểu thư nhà ta" chính là giống cô à. Anh ôm lấy đầu cô, hôn một lúc rồi mới để cô xuống theo ý muốn, bản thân thì cam chịu đi về phía con gái.
Cô bé vẫn chưa hết giận, khuôn mặt nhăn nhó, thấy anh cũng không vui vẻ bặm môi nữa, có vẻ đã bị tổn thương không nhỏ.
Phó Tri Hành đang lắp ráp xe đua. Hồi nhỏ bố cậu cũng thích chơi cái này, lớn hơn một chút thì thường cùng bạn bè đi đua xe. Lúc đó còn trẻ người non dạ, không sợ trời không sợ đất, chẳng biết đã chơi bao nhiêu trò mạo hiểm. Gen quả là mạnh, truyền sang cậu, một đứa bé hơn một tuổi đã biết cách lắp ráp các bộ phận của xe đồ chơi rồi.
Lương Tri xuống khỏi người Phó Kính Thâm, để lại con bé đang giận dỗi cho anh dỗ dành còn cô tự mình chạy đến chỗ con trai, ra vẻ nghiêm túc dạy cậu bé chơi xe: "Tri Hành à, mẹ dạy con lắp nhé."
Hôm nay rảnh rỗi, cô đã dành rất nhiều thời gian để nghiên cứu sách hướng dẫn, tuy chỉ hiểu biết lơ mơ nhưng chắc là thừa sức để dạy con trai.
Lương Tri rất tự tin. Phó Kính Thâm nhìn cô kiên nhẫn chỉ dạy con trai, rồi lại nhìn vẻ mặt kiểu "đã trải qua sóng gió" của con trai, trong lòng thấy buồn cười. Thế là anh lên tiếng: "Tri Tri, em lên lầu tắm trước đi..."
Lương Tri biết anh bảo cô đi tắm là có ý gì, cô quay lại lườm anh rồi mới dịu giọng nói: "Em dạy con trai chơi đồ chơi!"
"Tri Hành biết lắp rồi." Giọng điệu của người đàn ông đã lộ ra nụ cười không thể giấu.
Lương Tri: "?"
"Đừng thấy nó nhỏ tuổi, nó chơi cái này giỏi lắm. Hồi bé anh cũng thích cái này, chắc là nó di truyền sở thích của anh rồi."
Trong lòng Lương Tri không tin lắm. Cô đã nghiên cứu cả ngày nay, thật sự cũng không hiểu lắm. Sao con trai lại không cần xem hướng dẫn lại tự biết được. Nhưng cô còn chưa kịp nói gì, vừa quay đầu lại thì thấy Phó Tri Hành đã bưng chiếc xe đua mô hình đã lắp xong đến trước mặt cô, miệng vẫn ngọng nghịu gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi". Lương Tri gãi đầu, cảm thấy hơi xấu hổ. Cô còn thua cả đứa bé một tuổi, nói ra thì mất mặt biết bao.
Nhưng sự xấu hổ chỉ là nhất thời, con trai dù giỏi thế nào thì vẫn là con trai cô. Cô nhìn chiếc xe đua mô hình nhỏ, rướn người lại gần con trai rồi chọc chọc vào vai nhỏ của cậu bé, rất khách sáo thương lượng với cậu: "Tri Hành, dạy mẹ với nhé?"
Phó Kính Thâm nín nhịn bấy lâu, cuối cùng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Lương Tri biết anh đang cười mình, cô giận dỗi nói: "Phó Kính Thâm! Còn cười em nữa là tối nay ra phòng làm việc ngủ!"
Thế nhưng Phó tổng làm người cha hiền lâu như vậy, cuối cùng vẫn là một người đàn ông không đứng đắn đó. Anh nghe cô mắng như vậy, không nói hai lời đã đồng ý: "Phòng làm việc cũng được, hình như chúng ta chưa thử ở thư phòng bao giờ nhỉ?"
Tri Duyệt cuối cùng cũng khóc òa lên. Cô bé đang giận dỗi, bố không những không dỗ dành mà còn cười phá lên một cách khó hiểu. Điều này khiến cô bé cảm thấy rất xấu hổ, thể diện một tuổi của mình không còn biết đặt vào đâu nữa. Thế là, mắt cô bé đỏ hoe, khóc nức nở.
Tối hôm đó, Phó Kính Thâm đã dỗ dành cô bé rất lâu để chuộc lỗi. Dỗ đến khi cô bé khóc mệt rồi mới thút thít chìm vào giấc ngủ. Khi Phó Kính Thâm đặt cô bé trở lại giường, trên khuôn mặt non nớt vẫn còn vương vài giọt nước mắt, trông tội nghiệp và tủi thân vô cùng.
Cô bé không thừa hưởng tính hay quên của Lương Tri. Cô bé rất có cá tính, nhớ cực kỳ dai. Sau một đêm khóc, sáng hôm sau khi tỉnh dậy, cô bé không thèm để ý đến bố nữa.
Cô bé nhịn rất lâu, không làm nũng, không cười với bố, ngay cả một bọt bong bóng cũng kiên quyết không nhả ra!
Phó Kính Thâm vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng không để tâm. Anh vẫn ôm cô bé, cưng nựng và trêu đùa.
Người đàn ông nhớ lại lúc họp, Lương Tri nói con trai đã biết gọi "mẹ" rồi, trong lòng Phó tổng vô cùng ghen tị. Anh quyết tâm rèn luyện "hạt giống số hai" trong tay mình để cô bé mở miệng gọi "bố".
Tuy nhiên, Tri Duyệt bây giờ không còn là Tri Duyệt của một ngày trước. Cô bé là Tri Duyệt đang giận dỗi, rất khó dỗ. Phó Kính Thâm ôm cô bé luyện tập cả buổi nhưng cô bé thậm chí còn hiếm khi cười chứ đừng nói đến chuyện gọi "bố".
Liên tiếp mấy ngày, Phó thiếu, người thường xuyên tỏ thái độ với người ngoài, lại bị con gái ruột làm lơ. Anh không dám than vãn một lời, ngược lại Lương Tri thì không chịu nổi nữa.
Người mẹ trẻ ôm con gái vào lòng, con bé không còn nhăn nhó nữa mà mỉm cười với mẹ, còn thổi ra mấy cái bong bóng mà mấy hôm nay Phó Kính Thâm chưa thấy. Lương Tri hôn lên má con, rồi dịu dàng hỏi: "Con không yêu bố nữa hả? Bố thương con như thế, bố sẽ buồn đấy."
Tri Duyệt không nói gì, dường như không hiểu, nhưng mẹ vừa hôn mình, cô bé phải đáp lễ. Con bé chu môi, "chụt chụt" một cái, dán đầy nước bọt lên mặt Lương Tri.
Phó Kính Thâm nhìn hai mẹ con thân mật, nụ cười trên mặt vẫn không hề tắt. Anh vòng tay ôm hai báu vật vào lòng rồi hôn Lương Tri: "Không sao đâu, tính trẻ con mà, vài ngày là nguôi thôi."
Dáng vẻ giận hờn của Tri Duyệt giống hệt Lương Tri, anh hiểu rõ, chuyện này không thể vội vàng.
Tuy nhiên, Phó tổng vốn đã hứa trưa sẽ về ăn cơm với vợ con nhưng lại có việc gấp, phải ra nước ngoài giải quyết. Chuyện này đến hơi bất ngờ, Từ Cải và những người khác vẫn khác anh, cần anh đích thân ra mặt, không thể chậm trễ.
Anh vốn muốn ghé về biệt thự thăm Lương Tri và con rồi mới đi nhưng thời tiết không cho phép, phải khởi hành ngay lập tức.
Chuyến đi này kéo dài bốn ngày.
Phó Kính Thâm ở nước ngoài bận tối mặt tối mũi, cố gắng cắt giảm thời gian nghỉ ngơi để làm việc, chỉ để có thể sớm về nhà bên vợ con.
Vài ngày sau, khi Lương Tri nhận được cuộc gọi video từ anh, hầu hết là lúc Tri Hành và Tri Duyệt đã ngủ. Anh tâm sự với cô vài câu rồi nhìn các con ngủ say, còn lại thì ngay cả ăn cơm cũng không kịp.
Tri Duyệt bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng từ ngày thứ hai.
Bố luôn quấn quýt bên cô bé bỗng nhiên biến mất. Buổi tối đi ngủ cũng là mẹ ở bên, tã ướt cũng không thấy bố đến thay, ngay cả khi cô bé khóc cũng không thấy bố chạy đến dỗ dành, gọi "cục cưng".
Cô bé buồn bã hai ngày, đến ngày thứ tư thì tâm trạng đã trở nên bất ổn. Mỗi lần khóc, dường như cô bé đều lơ đễnh, luôn quay đầu nhìn xung quanh. Không có giọng nói quen thuộc, cũng không có bóng dáng quen thuộc.
Cô bé đang tìm bố, nhưng bố đã biến mất rồi. Chắc chắn là vì cô bé đã giận dỗi vô cớ nên bố không cần cô bé nữa.
Nhóc con nghĩ đến đó, ấm ức bắt đầu rơi nước mắt. Lần này rất khác với những lần khóc ầm ĩ trước đây, giọng nói non nớt, nhỏ xíu, cô bé lặng lẽ khóc một mình, dường như biết rằng dù có khóc to hơn nữa thì bố cũng sẽ không về.
Cả buổi chiều, Tri Duyệt không ngủ được. Lương Tri có dỗ thế nào thì con bé vẫn ôm con thỏ nhỏ Phó Kính Thâm tặng mà gặm.
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Phó Kính Thâm cuối cùng cũng trở về nhà sau một ngày bận rộn. Khi bước vào, anh ngạc nhiên không nghe thấy tiếng la hét của cô con gái bảo bối. Anh tưởng mọi người đang ngủ nên cố ý rón rén bước đi thật nhẹ nhàng. Vừa đến phòng khách, anh đã thấy Tri Duyệt tựa vào ghế sofa, ủ rũ gặm tai con thỏ nhỏ.
Anh không biết con gái có còn giận mình không, đành cười xòa bước đến gần con bé. Nào ngờ cô con gái còn đang yên lặng, vừa quay đầu nhìn thấy anh, mắt liền đỏ hoe.
Nhóc con bĩu môi rơi nước mắt, ngay lập tức ném con thỏ đang cầm, dang hai tay đòi anh bế. Phó Kính Thâm vừa mừng vừa lo, vội vàng bế cô con gái nhỏ lên.
Tri Duyệt vô cùng bất ngờ khi được "đoàn tụ" với bố. Cô bé vừa khóc vừa cười, "ưm ưm" nức nở ôm cổ bố rồi lắp bắp phát ra tiếng "pa--pa".
Người đàn ông đang ôm con gái lưng cứng đờ trong giây lát, tim đập dữ dội. Anh khản giọng, có chút xúc động: "Bảo bối, con đang nói gì vậy?"
"Pa--pa!!"
Đôi mắt Phó Kính Thâm gần như ướt lệ, bàn tay to lớn của anh nhẹ nhàng xoa lưng con gái, dỗ dành: "Nhớ bố lắm hả, cục cưng?"
Bé con khóc nức nở, dường như đang nói: "Sao giờ bố mới về? Huhu!"
Cô bé ngước khuôn mặt nhỏ lên, vừa khóc vừa hôn chụt lên má bố, nước bọt dính đầy mặt anh, vô cùng thân thiết.
"Bé con, gọi lại lần nữa đi?"
"Papapapapapa..."
Trái tim anh tan chảy, anh ôm con gái vào lòng vỗ nhẹ: "Ngoan quá, bố sẽ ở bên cạnh ba mẹ con cả đời."