Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Đèo mẹ ý là t cũng tính drop mịa truyện này đấy cơ mà t thấy cay quá ko biết cái kết nó như nào nên t ráng lết tiếp. Có thể là t hoá chó luôn đm
"Hừ."
Âm thanh phát ra đúng là của Lâm Tịch, nhưng giọng điệu lại xa lạ đến đáng sợ. Không còn là hai chữ "lạnh lùng" có thể hình dung.
Đó là sự âm độc, và cố chấp đến cực điểm.
Dư Lạc chưa từng biết Lâm Tịch có thể dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện. Âm thanh tuy không lớn, nhưng lại khiến da gà trên cánh tay cậu nổi lên từng đợt.
"Giang sơn họ Tiêu quả thực đã diệt vong rồi."
"Nhưng của nhà họ Ngụy, cũng có thể diệt vong."
Trong phòng truyền đến tiếng bước chân đi lại, tiếng bước chân lúc nhẹ lúc nặng, đó là Bùi Hàn Đình bị tật ở chân. Bên trong tối đen như mực, tựa như hai bóng ma đang đối thoại giữa hư không.
"Cậu biết để ngồi lại lên ngai vàng đó, cậu phải trả giá đắt thế nào không? Thiên hạ bao nhiêu người sẽ chết, chiến hỏa sẽ lan tràn khắp ba mươi bảy châu, Tiêu Hằng ——"
"Dù phải trả giá bao nhiêu, ta đều phải làm."
Giọng nói ấy lạnh lùng tàn bạo cắt ngang lời Bùi Hàn Đình:
"Ngụy Cung Tuân làm được những gì, tại sao ta lại không làm được?"
Đồng tử Dư Lạc co rút mạnh. Cậu suýt chút nữa thốt lên tiếng kinh hô, may mà Bùi Hàn Lẫm nhanh tay bịt miệng cậu lại.
"Lâm Tịch (Tiêu Hằng) âm lãnh như băng giá mùa đông, đâm thẳng vào tim phổi:
"Bùi Vương gia khăng khăng muốn đưa Ngụy Văn Quân lên làm Thái tử, ta không thể ngăn cản. Nhưng nếu có một ngày, vị trữ quân mà Vương gia ưng ý chết trong cung điện vàng ngọc đó, Vương gia, xin đừng hối hận."
*Rắc!*
Như thể có chén trà bị hất đổ xuống đất, mảnh sứ vỡ tan tành.
"Cậu nói cậu hận Ngụy Cung Tuân đến tận xương tủy, nhưng hãy nhìn những gì cậu đang làm bây giờ, từng việc từng việc một, cái nào không phải đang đi theo vết xe đổ của ông ta năm xưa? Điện hạ, binh quyền —— không phải dùng như vậy."
Binh quyền thứ này, có thể bảo vệ quốc gia, cũng có thể hại quốc gia. Đây quả thực là lời Ngụy Cung Tuân từng nói. Chỉ là lúc đó, hắn không thể lĩnh hội được hàm ý bên trong.
Dư Lạc không nhìn thấy sự hận thù đang tràn ngập trong ánh mắt Lâm Tịch lúc này, nó như thứ bùn đen hôi thối cuộn trào trong vực thẳm, là vũng lầy không cách nào thoát ra được. Lâm Tịch rũ mắt, Bùi Hàn Đình không nhìn ra hắn đang nghĩ gì.
Qua rất lâu, nghe hắn cười lạnh một tiếng:
"Thái phó dạy ta đạo trị quốc tề gia, không bảo vệ được vạn dặm non sông này. Những tính toán âm hiểm mà Ngụy Cung Tuân dùng thân mình để dạy, mới có thể giúp ta quay về ngai vàng. Chính thống? Cái gì là chính thống? Kẻ nào có bản lĩnh ngồi lên vị trí đó, kẻ đó chính là chính thống!"
Ánh mắt Bùi Hàn Đình xám xịt lại. Dường như đã kiệt quệ tâm trí, đến giọng nói cũng yếu đi nhiều. Đó là tiếng thở dài của kẻ lòng đã chết.
"Vừa rồi tôi nói, cậu và Thẩm công tử giống nhau."
"Là tôi hồ ngôn rồi."
Bùi Hàn Đình nói,
"Cậu vẫn giống cậu của cậu hơn."
Căn phòng rơi vào tĩnh lặng chết chóc. Rất lâu sau đó không còn âm thanh nào truyền ra. Khi Bùi Hàn Lẫm và Dư Lạc đều tưởng rằng cuộc đối thoại này đã kết thúc, mới nghe tiếng Lâm Tịch khàn đặc đáp lại:
"Ông nói giống, vậy thì giống đi."
Vài câu nói ngắn ngủi, tựa như tàn tro trong lò đốt. Ngụy Cung Tuân kéo cuộc đời hắn xuống địa ngục —— hắn liền muốn dẫn ngọn nghiệp hỏa này, thiêu rụi cả nhân gian.
Những thứ Dư Lạc trước đây không hiểu nổi, những diễn biến cốt truyện cậu không thể thấu thị. Không biết tại sao, bỗng nhiên cậu có chút hiểu ra —— sự tàn độc coi rẻ mạng người của phản diện, nỗi hận thù ngập trời kia, vào khoảnh khắc này, chưa bao giờ rõ ràng đến thế.
Người đang đối đầu với Bùi Vương gia trong căn phòng kia, hoàn toàn khác hẳn với Lâm Tịch mà Dư Lạc từng quen thuộc —— đó chính là đại phản diện Tiêu Hằng thực thụ.
Điều này khiến Dư Lạc vô cùng chấn động. Người mà bình thường luôn thanh tĩnh tựa ánh trăng bên khe suối trước mặt cậu, cũng đồng thời là một ác quỷ đầy hận thù chỉ muốn lật đổ thiên hạ. Đôi bàn tay từng dịu dàng lau nước mắt cho cậu, cũng có thể cầm lên đồ đao nhuốm máu người khác.
Đôi chân Dư Lạc bỗng nhũn ra, suýt chút nữa ngã khỏi cành cây, may mà Bùi Hàn Lẫm kịp nắm lấy cánh tay cậu mới vững lại được.
*Hóa ra Ngụy Cung Tuân là cậu của Lâm Tịch.*
Giọng Bùi Hàn Đình trong phòng vẫn thanh tao và trầm thấp, nhưng đầu óc Dư Lạc đã váng vất, không nghe lọt thêm nửa chữ nào. Hoảng hốt, toát mồ hôi lạnh. Mãi cho đến khi được Bùi Hàn Lẫm cõng vượt qua tường cao, quay về viện của mình, cậu vẫn không thể hoàn hồn.
Bùi Hàn Lẫm có vẻ rất vội vã:
"A Lạc, anh nghe được nhiều hơn em. Anh biết sắp tới thiên hạ sẽ đại loạn —— loạn dân tị nạn ở phía Tây là một âm mưu, tai họa khởi nguồn từ Tây cảnh sẽ sớm lan đến Nam Cảnh. Bây giờ, chỉ có Trung cảnh là an toàn, nhưng Kim Lăng em không thể về. Huynh trưởng ra lệnh cho anh trong vài ngày tới đưa Thẩm công tử lên Kim Lăng đăng cơ Thái tử, anh có lẽ sẽ không lo được cho em. Vậy đi, anh đưa em đi Vân Châu ngay trong đêm nay."
"Vân Châu có phụ thân và tỷ tỷ em, lại có mười hai vạn binh mã trấn giữ, là thiên hiểm của mười hai châu Trung cảnh."
"Đó sẽ là nơi an toàn nhất."
Trong cơn mơ màng, hai chữ "Vân Châu" lại đâm thấu tâm can Dư Lạc.
*Phải rồi, Vân Châu.*
*Sắp đánh trận rồi.*
Trong sách viết, chiến hỏa sẽ nuốt chửng hoàn toàn Vân Châu. Tỷ tỷ và phụ thân của cậu vẫn còn ở Vân Châu. Nếu không giữ được binh quyền Dư gia, sẽ không giữ được Thẩm Trạo Tuyết. Nếu cứ tiếp tục đi theo cốt truyện gốc —— tất cả mọi người... có lẽ đều sẽ bị Lâm Tịch g**t ch*t.
Là mình đã nghĩ quá đơn giản. Hận thù của Lâm Tịch sâu đậm đến thế —— sao có thể chỉ vài lời khuyên nhủ mà buông bỏ được.
Cậu nhất định phải đến Vân Châu.
"Bây giờ là giờ nào rồi?" Giọng Dư Lạc yếu ớt.
"Sắp sang giờ Sửu ba khắc rồi."
*Phải lên đường ngay thôi, nếu không đi —— Lâm Tịch sẽ đưa mình về Kim Lăng mất.*
Dư Lạc lấy miếng ngọc bội trong lòng ra, đột ngột siết chặt:
"Được, đi Vân Châu. Bùi tiểu Vương gia, lập tức chuẩn bị xe ngựa đưa em đến Vân Châu đi. Còn nữa, xin anh nhất định phải bảo vệ thật tốt cho Thẩm công tử."
*Tuyệt đối đừng để cậu ấy chết đấy.*
___
Mười ngày sau.
Ngoài thành Vân Châu, doanh trại quân đội.