Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Editor: Cái tên họ Thẩm kia dù lưu lạc nhân gian thì cũng được nhà khác nhận nuôi rồi sống yên bình tới lớn. Còn con rể t sống trốn chui trốn nhủi như con chuột mà lớn, đến tên họ cũng phải đổi. Sao m biết nó là hoàng đế tốt??? Sảng dược hả mậy???
So sánh vậy cũng được nữa hả khọm già???
Dù đã sớm đoán được Bùi Hàn Đình sẽ nói gì, nhưng khi những lời ấy thực sự lọt vào tai, cảm giác đau đớn như bị xé toạc, lạnh buốt đến tận xương tủy mới thật sự bủa vây lấy Lâm Tịch.
Thế nhưng, Lâm Tịch có thể nhẫn nhịn. Bao nhiêu năm qua, nỗi đau nào hắn chưa từng nếm trải?
Đối mặt với sự mỉa mai đầy ẩn ý của Bùi Hàn Đình, Lâm Tịch tự biết đối phương đang ám chỉ mình là kẻ không từ thủ đoạn, là kẻ bàn tay nhuốm máu, quen giẫm đạp lên hài cốt người khác để leo l*n đ*nh vinh quang. Lâm Tịch giận quá hóa cười. Trong phòng rõ ràng không hề mở cửa sổ, nhưng một luồng âm khí dường như quét qua, khiến mấy ngọn nến đồng loạt vụt tắt, khiến người ta rợn tóc gáy.
"Thái tử đoạt ngôi mà có, thì tính là chính thống chó má gì?"
"Vậy những gì cậu đang làm hiện tại, chẳng lẽ không phải là đoạt ngôi sao!"
"Vậy nên, cậu đã quyết tâm muốn giúp nhà họ Ngụy rồi?"
Lâm Tịch ánh mắt lạnh lẽo,
"Sự trung thành hiện tại của cậu, là chỉ thuộc về người nhà họ Ngụy thôi sao?"
"Nếu Thái tử điện hạ nhất định phải hỏi lựa chọn của thần."
Bùi Hàn Đình trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng từ từ nhắm mắt lại, che giấu sự hoang tàn trong đáy mắt,
"Vậy thì, đây chính là câu trả lời."
"Người đó, sẽ là một vị hoàng đế tốt."
"Mười sáu năm trước cậu đánh cược vào nhà họ Tiêu, cậu thua. Nay lại đem đặt cược vào nhà họ Ngụy, không sợ sẽ thua thêm một lần nữa sao?"
"Điện hạ nói sai rồi."
Bùi Hàn Đình càng khẳng định rõ ràng tâm ý, từng chữ đanh thép,
"Có lẽ với điện hạ, cuộc chiến thiên hạ này chẳng qua là một ván cờ, là bàn chuyện thắng thua. Thậm chí là báo thù, là tàn sát. Nhưng với tôi, không phải vậy."
Cuộc chiến này một khi đã nổ ra, sẽ chẳng có ai là người chiến thắng.
...
"A Lẫm của chúng ta sinh ra muộn, không trải qua những khói lửa chiến tranh, không nếm trải nỗi khổ ly biệt, tử biệt. Nếu có thể..."
Bùi Hàn Đình xoa đầu gối mình – nơi cứ đến ngày mưa gió lại đau nhức như bị dao cắt, lòng đầy suy tư,
"Nỗi đau tôi từng chịu, nguyện rằng cả đời này nó không bao giờ phải gánh lấy nữa."
Nhìn sự quyết tâm trong ánh mắt của Vân Nam Vương, nếu nói không chút động lòng thì đó là lời nói dối. Nhưng nhìn sự kiên quyết trong giọng điệu này, e là chín con bò cũng khó lòng kéo lại được.
Ở một khía cạnh nào đó, Tống Chế (người phe Lâm Tịch) quả thực tàn nhẫn và nhìn xa hơn mình. Hắn nói đúng, Bùi Hàn Đình sẽ không đứng về phía họ. Trận chiến này, không thể vòng qua nhà họ Dư, cũng không thể vòng qua Vân Châu.
"Tôi biết tâm tư của nhà họ Hạ, tôi cũng biết, một khi dân tị nạn ở phía Tây tràn xuống phía Nam, nơi chịu tổn hại đầu tiên chính là Nam Cảnh của chúng ta."
Sự dịu dàng trong ánh mắt trong một khoảnh khắc hóa thành bức tường kiên cố,
"Nhưng, con cái nhà họ Bùi không đứa nào là kẻ sợ chiến tranh. Nếu cuối cùng phải đi đến bước đường đó..."
"A Lẫm của chúng ta, nhất định sẽ không sợ hãi."
Lúc này, một bóng người đang nín thở nghe lén ngoài cửa sổ bỗng chớp nhoáng, bước chân nhẹ tựa én bay, lặng lẽ biến mất khỏi viện.
Khi Dư Lạc bị người ta lay tỉnh, cậu vô thức lầm bầm:
"Lâm ca ca, sao vậy..."
Câu nói này như đổ thêm dầu vào lửa, người nọ bóp chặt xương bả vai cậu khiến cậu đau nhói:
"A Lạc, em có biết người thành hôn với em là ai không."
Là giọng của Bùi Hàn Lẫm.
Dư Lạc cơn buồn ngủ chưa tan, mơ màng hỏi:
"Ai cơ?"
"Chính là Tiêu Hằng!"
Hai chữ này như sấm sét giữa trời quang, chấn động khiến Dư Lạc tỉnh hẳn. Nhìn bóng đêm đen kịt, Dư Lạc trước tiên vội vàng sờ vào miếng ngọc bội giấu kỹ trong lòng, rồi mới run rẩy hỏi:
"Cái... cái gì Tiêu Hằng?!"
"Kẻ thường dân em cưới, chính là Tiêu Hằng."
Bùi Hàn Lẫm nói từng chữ một,
"Anh vừa nghe rõ mồn một, không thể nhận nhầm người được. Hắn là Thái tử tiền triều, Tiêu Hằng!"
"Anh nghe ở đâu!"
Dư Lạc kinh hãi ôm lấy miếng ngọc trước ngực, não bộ vang lên tiếng oong như mất khả năng suy nghĩ.
"Trong phòng huynh trưởng của anh."
Bùi Hàn Lẫm tưởng cậu không tin, liền nắm tay cậu,
"Anh có thể đưa em đi, nhưng em phải hứa với anh không được phát ra tiếng động, ngay cả hơi thở cũng phải tiết chế."
"Người đó thân thủ bậc nhất, ngay cả anh và huynh trưởng hợp lực cũng chưa chắc đã khống chế được. Hơn nữa huynh trưởng hiện tại đang muốn bảo vệ sự an toàn của Thẩm công tử, tuyệt đối không được kinh động đến Tiêu Hằng. Nếu cá chết lưới rách, không biết lưới bên nào sẽ rách trước."
Dư Lạc chẳng hiểu lời Bùi Hàn Lẫm nói là gì. Cậu chỉ nghe hiểu một điều duy nhất —— Thân phận của Lâm Tịch đã bại lộ.
Hắn đã nói, nếu Bùi Hàn Đình biết thân phận của hắn, hắn nhất định không thể sống sót rời khỏi Vân Nam Vương phủ. Miếng ngọc bội trong lòng bỗng chốc trở nên lạnh buốt như đâm vào da thịt. Dư Lạc thậm chí chẳng kịp mang giày, run rẩy nắm lấy ống tay áo của Bùi Hàn Lẫm:
"Nhanh, nhanh đưa em đến chỗ anh trai anh!"
Chưa đến viện, Bùi Hàn Lẫm cõng Dư Lạc, lặng lẽ trèo qua tường, men theo tiếng gió giẫm lên cành lá bên cửa sổ. Thân thủ hắn cực tốt, đến một chiếc lá cũng không làm rụng.
Trong phòng, cuộc đối thoại vô cùng căng thẳng, hai người bên trong dường như không ai phân tâm để ý động tĩnh xung quanh. Dù vậy, Bùi Hàn Lẫm vẫn ra hiệu cho Dư Lạc cố gắng kìm hãm hơi thở, bất kể nghe được gì cũng không được phát ra tiếng. Anh biết A Lạc tin tưởng tên thường dân kia đến thế nào. Nếu không phải tận mắt nhìn, tận tai nghe, anh nhất định sẽ không tin.
Trong phòng, Bùi Hàn Đình thở dài:
"Thiên hạ họ Tiêu, mười mấy năm trước đã diệt vong rồi. A Hằng, chấp nhận đi thôi."