Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng hôn buông xuống, ánh lửa lập lòe bên đường, nhưng sắc trời lại không hề tối đi.
Từ xa nhìn lại, Tề Lan hỗn loạn như một nồi cháo. Từ Phong dẫn người giết xong, đốt xong, sau khi cởi bỏ quần áo ngoài liền hóa thân thành quan nhân tới bắt người, tiện thể dập lửa.
Trên đường đông nghịt người qua lại, cánh cổng lớn đóng chặt quanh năm, lần đầu tiên được mở ra. Người già chống gậy đứng ở cửa, trong mắt phản chiếu ánh lửa rực nơi xa.
Bên trong nha môn cũng chẳng khá hơn là bao, người đến người đi rối như canh hẹ, chỉ thiếu điều gào khóc om sòm.
“Ê! Lại đây!” – Triệu An lạnh giọng gọi một người đến, túm lấy cổ áo hắn: “Không phải các ngươi có người canh giữ trong phòng sao? Sao lại để hắn chạy mất?”
Hắn vỗ vào cổ người kia, ánh mắt lạnh như băng.
Thật đúng là trùng hợp, chạy không sớm không muộn, lại đúng lúc hắn vừa mới bắt đầu sinh nghi.
“Dạ! Thầy thuốc bị đánh cho bất tỉnh!” Người nọ cúi đầu, cổ đỏ bừng: “Hình như là tên thổ phỉ trong nhà lao kia…”
“Con mẹ nó! Đồ ngu! Một người mà cũng trông không xong…” – Sắc mặt Triệu An âm trầm, đẩy mạnh người kia ra rồi sải bước đi về phía nhà lao.
Trước cửa, người canh vẫn đứng đó, có một người khác đang cầm vỏ đao trống trơn.
Hắn liếc mắt nhìn, búng tay hỏi: “Đao đâu?”
“Bị Hạ đại nhân mượn rồi.”
“Ở trong à?” – Triệu An thấy hắn gật đầu thì không hỏi thêm gì, cầm lấy đao rồi đi vào trong.
Bên trong địa lao, cây đuốc rơi xuống đất, ánh sáng yếu ớt khiến người ta nhìn không rõ ràng. Dấu vết máu me và tàn tích của cuộc đánh nhau vẫn còn in hằn khắp nơi, trong ngục còn sót lại mấy kẻ co rúm, run rẩy ôm lấy nhau.
Ánh sáng lưỡi dao lóe lên sắc lạnh, hắn rõ ràng nhìn thấy một cánh tay bị chặt đứt nằm trên mặt đất, các ngón tay vẫn còn co quắp lại.
Triệu An cau mày, ghét bỏ đá nó sang một bên. Càng tiến sâu vào trong, âm thanh ồn ào càng rõ ràng, cuối cùng cũng thấy được một tia ánh sáng mờ.
Hạ Châu đạp lên người một tên thổ phỉ, giọng nói đầy khinh thường:
“Ta hỏi lại ngươi một lần nữa! Người! Ở! Đâu?”
Kẻ kia dưới chân hắn run bần bật như sàng sẩy, giọng lắp bắp, run rẩy đưa tay chỉ:
“Bên… bên này!”
Ngay lập tức, mũi kiếm bổ xuống, cắt phăng phần mái tóc trên đỉnh đầu hắn, sợi tóc rơi lả tả xuống, lướt qua cổ hắn.
“Người giữ cửa nói không ai ra ngoài được! Ngươi nghĩ kỹ lại xem, hắn có thể không tới cứu các ngươi sao?”
“Hạ huynh, bình tĩnh đã!” – Triệu An xông tới, nhưng bị Hạ Châu bất ngờ đẩy bật ra.
Y ngã dúi dụi xuống đất, gương mặt va vào nền đá xước một vết thương nhỏ, thanh kiếm trong tay cũng bị hất văng ra xa.
Chuôi đao trúng vào một nam nhân đang ngồi co ro run rẩy trong góc. Hắn ta mặt trắng bệch, ngẩng đầu nhìn Hạ Châu bằng ánh mắt kinh hãi.
“Muốn chết thì đi chết cho rảnh!” – Hạ Châu quát.
Chưa kịp để tên kia phản ứng, kẻ dưới chân đã ôm lấy chân Hạ Châu, trong lúc quẫy đạp, đầu hắn va mạnh vào cằm Hạ Châu.
Hai mắt Hạ Châu nhất thời ánh lên tia sáng lạnh như kim loại, hắn gắt gao giữ chặt kẻ trước mặt không cho chạy, lưỡi kiếm lướt qua mặt hắn ta, để lại một vết cắt không sâu nhưng rạch dài một đường.
Trong lúc hắn ta đau đớn, kẻ kia đột ngột ngồi thụp xuống, ôm chặt lấy bắp chân hắn, đầu cố ép sát vào người hắn.
Một người bắt đầu, những kẻ xung quanh cũng lập lờ động tác, chưa kịp nhào tới.
Hạ Châu lập tức siết chặt chuôi dao, một nhát đâm thẳng vào bụng nam nhân kia, cảm nhận được sức lực đối phương dần dần rã rời, buông lơi.
Lúc này, trong đầu hắn chỉ còn lại hai chữ: “Đau quá!”
Lưỡi dao mài bén hai bên, bàn tay Hạ Châu run lên từng đợt, vết rách lớn đến mức có thể nhìn thấy cả xương trắng.
Máu nhỏ từng giọt xuống nền, Hạ Châu gian nan mở tay ra, lưỡi đao đổi hướng, chuôi đao trong nháy mắt bị máu tươi nhuộm đỏ.
“Hạ huynh… Đao này, không thể lấy không mà dùng được.”Triệu An đẩy ngón tay hắn ra, đưa tay chạm vào, máu dính ngay trên đầu ngón tay.
“Đa tạ!” Hạ Châu dùng tay ấn chặt vết thương, xoay người nhìn về phía kẻ vừa mới ngồi xổm xuống, cười lạnh trào phúng:
“Ngươi không phải là tên đương gia chó má sao? Có thể nào lại không biết lão đại của các ngươi ở đâu?”
Người kia vội vàng xua tay:
“Thật sự không biết! Đại nhân à! Nếu ta biết thì đã sớm khai rồi, coi như lập công chuộc tội! Đại nhân có thể lên núi mà tìm thử xem…”
Hạ Châu không nói hai lời, đâm thẳng vào đùi hắn một nhát:
“Có tin tức gì, lập tức tìm ta!”
Hắn cầm kiếm đi sâu vào bên trong. Tên vừa bị thẩm vấn đã ngã vật trên mặt đất, miệng không ngừng trào máu.
Phòng thẩm vấn vẫn còn khóa. Bên trong, Hoàng cô nương chọn một khối gỗ để ngồi, hai tay chống đầu, mặt đầy vẻ uất ức.
Vừa thấy Hạ Châu, cô định mở miệng thì hắn đã lảo đảo ngã xuống.
Hoàng cô nương kinh hãi nhìn tay hắn, vội kéo hòm thuốc qua một bên:
“Đại nhân! Ngài đã bắt được kẻ trốn đi rồi sao?!”
Hạ Châu lắc đầu, không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Hoàng cô nương.
Triệu An cũng bước vào, máu trên tay đã bị hắn chùi hết lên quần áo, kiếm được đặt gọn sang một bên.
“Cô nương thật đúng là vừa xinh đẹp lại giỏi y thuật! Quả thật tài sắc vẹn toàn a!” – Hắn ta vừa vỗ tay vừa ngồi xổm xuống cạnh đó.
“Không biết cô nương đã có hôn ước chưa?”
Hoàng cô nương đỏ mặt:
“Đã có hôn phu định sẵn, mấy ngày trước mới từ kinh thành trở về.”
“Kinh thành à?” – Triệu An chặc lưỡi. “Đó chẳng phải là chốn tốt đẹp lắm sao? Về đây làm gì? Nơi này mệt sống mệt chết, sao bằng ở kinh thành làm… chó…”
Hắn nửa cười nửa mỉa mai, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, lạ là lần này Hạ Châu lại không ngắt lời châm chọc của hắn như thường lệ.
Nghĩ lại cảnh vừa rồi, đúng là y hệt một thư sinh yếu đuối thương tâm muốn chết, nhưng hắn ta luôn cảm thấy Hạ Châu có gì đó không đúng.
“Đắc tội với người, còn què mất một chân…” – hắn lẩm bẩm.
Bàn tay bị rắc thuốc bắt đầu nhức nhối, Hạ Châu hơi co rụt lại.
Hoàng cô nương ngẩng đầu nhìn hắn, giọng khàn khàn nói một câu:
“Thực xin lỗi.”
Hắn nhắm mắt lại, không còn chút sức lực, lắc đầu. Nếu không phải còn đang tựa vào tường, e rằng cả người hắn đã ngã gục xuống.
“Cô nương đã làm gì vậy?” – Triệu An hỏi.
Hoàng cô nương cúi đầu:
“Ta định xem vết thương cho tên trộm kia, ai ngờ hắn lừa ta tới gần, rồi bất ngờ ra tay… khống chế ta, g**t ch*t hai người canh giữ, còn đánh ta bất tỉnh…”
“Khi tỉnh lại, ta liền chạy ra ngoài cửa. Bên ngoài rất hỗn loạn, ta tưởng mọi người đang bắt người, đến gần mới phát hiện thủ vệ căn bản không biết có người trốn thoát, ánh nến trong lao cũng bị dập hết, mấy tên thổ phỉ còn lại thì chẳng ai nói rõ được chuyện gì cả.” – Nói rồi, nàng đưa tay xoa xoa sau cổ.
“Ha! Có khi nào y chẳng đi đâu cả?” – Triệu An liếc nhìn Hạ Châu. “Ngươi nói thử xem, có khi nào chẳng có chuyện gì cả, mà Tạ đại nhân chỉ là… đi dạo ngoài đường?”
Hạ Châu đứng dậy, thuốc bột trên tay rơi đầy xuống đất, lớp vải băng bó bên ngoài cũng bắt đầu lỏng ra.
Hắn không nói một lời, sắc mặt lạnh lẽo, lặng lẽ bước ra ngoài.
Triệu An bật cười, giữ chặt lấy Hạ Châu:
“Ta nói đùa thôi mà. Ngươi thử nghĩ xem, Tạ đại nhân thường ngày có từng gây thù chuốc oán với ai không? Dưới đất vẫn còn dấu chân dính máu, không làm giả được đâu.”
“Lúc bị kích động, người ta còn có thể trở mặt thành kẻ khác.”
Hoàng cô nương trừng mắt , tức giận đáp:
“Nghĩ tới người thân cận của ngươi rơi vào trường hợp này thử xem?!”
Đứng nói chuyện thì dễ, đâu có biết đau là gì. Đây đâu phải là mấy trò đóng kịch kiểu gia đình. Nàng ấn Hạ Châu ngồi xuống lại, tiếp tục bôi thuốc.
“Ta nhất định sẽ không để ai phải rơi vào trường hợp này nữa!”
Không khí trong phòng chợt trở nên nặng nề. Hạ Châu khẽ kéo khóe miệng, muốn nói gì đó nhưng không thành lời. Hắn lặng lẽ ngồi yên chờ bôi thuốc xong, rồi kéo Triệu An ra ngoài.
Ra đến ngoài, hắn đẩy mạnh Triệu An vào sát tường, cả người như phát bạo, huyệt Thái Dương giật liên hồi.
Triệu An liếc mắt nhìn bức tường đất, vẫn còn tâm trí đùa:
“Cái tường này chắc bị đập tới tám trăm lần rồi đấy. Cẩn thận không lại sụp mất!”
“Sụp hay không ta không quan tâm!” – Hạ Châu gằn từng tiếng. “Ta chỉ cần Tạ Tầm Chi trở về! Ngươi có tâm tư gì, ta cũng mặc kệ! Ngươi tìm được y, ta cái gì cũng cho ngươi!”
Hắn túm chặt cổ áo Triệu An, vẻ mặt đầy đau đớn đến mức khiến ai nhìn cũng thấy khó chịu.
Mà Triệu An… hắn vốn là kẻ từng xử nhiều vụ án mạng, vướng vào không ít chuyện dơ bẩn, trên đời này ai lại thực sự trong sạch đâu?
Lần đầu tiên hắn được bổ nhiệm, chẳng được ai coi trọng. Ấy thế mà ở dưới một nhà xí, hắn lại tìm thấy một đứa bé.
Tiểu hài tử ấy cố gắng rúc mình trong một bụi cỏ nhỏ, đôi mắt đen láy ánh lên ánh sáng, nhìn chằm chằm vào hắn.
Đó không phải nơi gì bí mật — chỉ một lúc sau đã bị người ta tìm ra.
Triệu An vỗ vỗ vai hắn, thở dài:
“Sợ ngươi rồi. Ta dẫn ngươi đi tìm Từ Phong…”
Hắn dìu Hạ Châu đi phía trước, mà bước chân của Hạ Châu lại càng lúc càng gấp, như thể một khắc cũng không thể chờ đợi thêm nữa.
Bên ngoài, đường phố vô cùng náo nhiệt. Ngọn lửa đã được khống chế tốt, thứ nên cháy thì cháy, thứ không nên cháy thì vẫn còn nguyên vẹn.
Tứ phu nhân và hài tử đều bình an vô sự. Trên người họ đầy mùi pháo hoa, đi ở cuối hàng người sơ tán.
Từ Phong dẫn theo hai vò rượu, cười ha hả đi trên đường, tâm trạng rất sảng khoái, trong bụng đang tính chuyện lập tức trở về nộp báo cáo hoàn thành nhiệm vụ.
Bọn họ vừa ra đến đại lộ liền bắt gặp Triệu An.
“Từ đại nhân!” – Triệu An gọi lớn.
“Tại sao Triệu đại nhân lại hấp tấp vậy?” – Từ Phong giơ cao vò rượu trong tay:
“Ngươi nhìn xem! Rượu ngon đấy, mười dặm còn ngửi được mùi thơm!”
Hắn đẩy Triệu An về phía trước, cười cợt nói:
“Mai là về kinh rồi, tối nay ngươi, ta, với Hạ đại nhân – không say không về!”
“Không không không!” – Triệu An vội xua tay, cười gượng:
“Từ đại nhân, tên đầu lĩnh sơn phỉ chạy rồi!”
“Chạy được hoà thượng chứ miếu sao chạy được? Ngày mai ta sẽ dẫn người lên núi, băm hết bọn chúng ra!”
Từ Phong cười tươi như hoa, vỗ vai bọn họ đầy khí thế, mãi đến khi phát hiện hai người kia vẫn đứng yên không bước tiếp, hắn mới nghi hoặc quay lại, đưa tay kéo họ đi tiếp.
Triệu An vẫn đứng nguyên tại chỗ, Hạ Châu sốt ruột đến độ gần như nhảy dựng lên:
“Từ đại nhân! Tên kia rất có khả năng là đã bắt cóc Tầm Chi đi! Mong đại nhân giúp ta một tay!”
“Cái gì!” – Từ Phong trợn mắt, nghiến răng:
“Mẹ nó! Dám giở trò ngay trên đầu ta?!”
Không nói thêm lời nào, cả đoàn người lập tức quay đầu chạy về hướng nhà lao. Vừa thấy máu vương ở tiền viện, sắc mặt Từ Phong lập tức tối sầm lại như đáy nồi.
Hắn dẫn người xuống địa lao, mắng cho đám thủ vệ trước cửa một trận nên thân. Nhưng ai cũng quả quyết rằng không thấy có người ra ngoài.
Trời càng lúc càng tối đen, Hạ Châu nóng ruột đến mức xoay vòng vòng:
“Các ngươi đều không thấy có người đi ra, chẳng lẽ hắn mọc cánh bay được chắc?!”
“Cũng chưa chắc.” – Từ Phong bình tĩnh phản bác, liếc mắt nhìn Hạ Châu:
“Bên trong có khả năng có mật đạo.”
“Mật đạo?” – Hạ Châu nghi hoặc.
Từ Phong lắc đầu:
“Trong bản đồ nha môn thì không có…”
“Ta biết được, là Tô phủ nói với ta.” – Hắn rút ra từ ngực một tấm bản vẽ cũ kỹ ố vàng.
Tấm giấy rung lên, hiện rõ sơ đồ huyện nha Tề Lan. Trên đó vẽ rõ mật thất trong địa lao, có một đường ngầm thẳng dẫn tới chuồng ngựa.
“Còn có cả thứ này?!” – Hạ Châu sững người, nghiêng đầu xem bản đồ.
Trên đó, mật thất chỉ là một khối vuông đen như mực.
“Vậy còn chờ gì nữa, đi mau!” – Hắn lập tức kéo tay Từ Phong, lao nhanh vào bên trong.
Bên cạnh phòng thẩm vấn chính là nơi giấu mật thất kia. May mắn thay, cánh cửa đó đã bị đám thổ phỉ đẩy ra khi tay còn dính máu, để lại dấu vết mở. Nếu không, cửa ấy vẫn đóng kín thì Hạ Châu cũng khó mà giải thích cho xuôi.
Hắn cầm đuốc đi trước dẫn đường. Không khí bên dưới mang theo mùi tanh tửi của máu tươi, dòng nước ngầm chảy qua cũng đặc quánh một cách kỳ lạ. Dù không thấy thi thể, nhưng các dấu vết khác thì hiện rõ khắp nơi.
Mật thất rộng lớn và trống trải, còn chia thành từng ô giam nhỏ. Từ Phong giơ cao cây đuốc đi theo sau, dù đã cố ý hạ thấp giọng, âm thanh vẫn cứ vang vọng dội lại trong không gian âm u này.
“Hạ đại nhân… không cảm thấy nơi này âm trầm đến đáng sợ sao? Ai mà biết được tri châu xây cái thứ này để làm gì chứ?”
Từ Phong một tay đặt trên chuôi đao, trong lòng luôn cảm thấy bất an — như thể có thứ gì đó sắp ập ra từ trong bóng tối.
Người trong này, ngoài Hạ Châu ra, tất cả đều từng phóng hỏa, giết người, tra tấn… việc gì cũng từng làm, cần kiêng dè gì đâu?