Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Hoàng cô nương nói Tạ Tầm Chi có bệnh?
Bệnh gì chứ? Có nghiêm trọng không! Y thuật ở nơi này có đủ tốt không?
Chết tiệt! Rốt cuộc là chuyện gì vậy?
Hạ Châu lờ mờ nhớ lại mình từng tranh thủ thời gian đọc tiểu thuyết trên điện thoại.
Người ta xuyên qua thì ai chẳng có cái gọi là “bàn tay vàng”?
Sao tới lượt hắn thì chẳng có cái quái gì, cái chỗ rách nát này, đến cảm mạo cũng có thể khiến người mất mạng.
Hắn hối hận đến mức không thể tả, hối hận khi xưa mình không học ngành y.
“Bệnh gì?”
Ánh mắt hoảng hốt của hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Tầm Chi, đến giọng nói cũng run rẩy.
Xung quanh im lặng trong chốc lát, từ nóc nhà truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ.
Trong lòng Hạ Châu như rơi xuống đáy vực, hoảng loạn an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu, còn tiền mà… Ta sẽ đưa huynh lên kinh chữa trị, cầu Hoàng đế khai ân…”
Thật ra hắn trong lòng cũng không chắc chắn, chỉ muốn ôm Tạ Tầm Chi an ủi một chút cho y vững lòng. Nhưng vì bất ngờ bị dao kề khi nãy khiến hắn không dám tùy tiện hành động, chỉ đành tạm gác lại.
Tạ Tầm Chi từ từ buông đoản đao, chỉ thấy toàn thân vô lực, những cách nghĩ trước đó giờ đều vô dụng.
Y nhìn thấy Hạ Châu thật tâm lo cho mình, nhưng không ngờ lại là loại thật tâm như thế này.
Trước đó y từng không ngừng nghi ngờ liệu bản thân có nên đem những tâm tư đen tối kia gán lên người Hạ Châu không.
“Không sao cả, là trong lòng ta có bệnh.”
“Trong lòng!”
Hạ Châu lạnh toát mồ hôi, bệnh tim thì không phải chuyện nhỏ rồi, hiện đại mà bị còn khó chữa, đằng này là cổ đại…
Quan trọng là không thể cắt bỏ hay thay được!
Hắn cuống đến mức dậm chân, không kịp nghĩ gì mà ôm chặt người vào lòng, lại vội vàng v**t v* an ủi.
“Đừng sợ! Đừng sợ! Không sao hết… Chữa được mà… Tâm lý phải giữ vững, tâm thái phải tốt…”
Tạ Tầm Chi không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Vậy trước khi ta ch·ết, có thể đưa ra một yêu cầu không?”
“Có thể! Đương nhiên có thể! Chỉ cần là ta làm được… Dù không làm được ta cũng sẽ thử!” – Hạ Châu trịnh trọng nói.
“Vậy… huynh có thể thích ta thêm một chút không?”
“Ta thề với tổ tông trên trời, ta đã thích hết mức rồi, không thể thích thêm nữa đâu.” – Hạ Châu hơi bất đắc dĩ – “Mấy lời ta nói trước đó đều là nói bừa thôi, huynh đừng để trong lòng, bây giờ phải giữ tâm thái lạc quan mới được!”
Hắn cũng từng xem qua một ít tin tức, trong lòng hơi hối hận vì trước đó không luôn ở bên Tạ Tầm Chi.
Nếu bệnh tình không rõ ràng, nhưng tâm trạng được giữ tốt, nói không chừng còn có lợi cho sức khỏe.
Tạ Tầm Chi đang ngồi trên đùi Hạ Châu, nhéo nhéo mặt hắn, đôi mắt cong cong nở nụ cười, những cảm xúc đè nén trong lòng dường như cũng nhẹ bớt đi.
Hạ Châu cẩn thận ôm người vào lòng, thấy y cười rồi, chính mình cũng bật cười theo.
“Như vậy mới đúng! Cười lên mới tốt.”
Tạ Tầm Chi vỗ vỗ vai hắn: “Được rồi, không đùa nữa, ta không có bệnh. Ta nói là bệnh trong lòng, ta không giống người khác, ta không thể thấy người mình thích lại đi thích người khác.”
“Có phải nghe rất kỳ lạ không?” – Y thở dài một hơi. Thật ra trong lòng còn có những thứ kỳ quái hơn mà y chưa nói ra, những ý nghĩ lạ lùng, kỳ dị cứ đến ban đêm là lại lặng lẽ xuất hiện.
Theo lý mà nói, với thân phận của y thì nên sớm tìm người thích hợp, chỉ là y không thể nào rời bỏ được Hạ Châu. Nhưng y cũng không thể nhìn người này vì y mà phải cùng chết.
“Chỉ vậy thôi?” – Hạ Châu nhìn y với vẻ mặt hoài nghi – “Không phải huynh cố tình nói vậy để ta yên tâm đấy chứ?”
“Nếu thật sự có chuyện gì, huynh cứ nói thẳng, tiền nhiều lắm, Trần gia đút lót cho bọn thổ phỉ một cục vàng to đùng như này!”
Hắn giơ tay so bằng kích thước quả dưa hấu.
“Đúng không? Sao hồi nãy không nói?”
Hắn gật đầu lia lịa: “Đương nhiên rồi! Vừa nãy chưa nói là định nộp lên! Nhưng nộp lên thì chẳng phải phải giao ra luôn à? Lỡ có người giở trò thì hỏng bét!”
Hạ Châu nói hoàn toàn là sự thật, chỉ là cái cục vàng to chừng nào thì hắn chưa từng thấy. Nhưng tục ngữ có câu, có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ.
Hắn cũng không tin ngự y có thể hoàn toàn bất lực.
Tạ Tầm Chi nghiêm túc nhìn hắn: “Không thể nào đâu…Huynh không tin ta, chẳng lẽ cũng không tin vào bản lĩnh của Hoàng cô nương sao? Loại bệnh này, cả huyện cũng không ai khám ra được.”
Điểm này thì đúng là thật. Những lang trung có danh tiếng trong huyện từ lâu đã bỏ đi hết, còn lại vài người gọi là “lang trung giỏi” cũng đều là do Trần gia nuôi dưỡng.
Chỉ là Hạ Châu vẫn thấy không yên lòng, hắn gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Tầm Chi, cố gắng tìm ra chút sơ hở nào đó trong lời y nói.
Nhưng chẳng bao lâu hắn đã phải từ bỏ — người trước mặt này so với những gì hắn tưởng tượng còn vô tình hơn, đã vậy còn giỏi đóng kịch. Đến giờ mà vẫn nói ra những lời trái ngược hoàn toàn với thực tế.
Nghĩ đến đó, trong lòng hắn liền dâng lên một cơn tức, im lặng cúi đầu c*n v** c* Tạ Tầm Chi một cái.
“Ta phải đi rồi, may mà trước khi đi còn nghe được huynh nói thích ta.” – Tạ Tầm Chi vỗ nhẹ lưng hắn, giọng bình thản.
“Huynh… có thể chờ ta không? Nếu ta thu xếp ổn thỏa, ta sẽ tìm cách đón huynh đi.”
Hạ Châu nhả ra khối thịt mềm trong miệng, lòng đầy ấm ức: “Vậy nếu huynh không thu xếp được thì sao? Chẳng phải ta phải làm quả phụ à?”
“Huynh sao lại không thể để ta sống tốt một chút được chứ?”
Hắn cụp mắt xuống, giọng mang theo nỗi xót xa: “Từ cổ chí kim, không biết đã có bao nhiêu người trúng bảng vàng rồi lại phụ lòng người.”
Dứt lời, hắn cúi đầu cắn thêm một ngụm vào chỗ mình vừa cắn ban nãy, rồi lặng lẽ nhìn Tạ Tầm Chi.
Ai biết đến ngày nào, tháng nào, năm nào mới có thể gặp lại, vậy mà còn hỏi có thể chờ hay không…
Ngoài Tạ Tầm Chi ra thì chính mình còn có thể coi trọng ai được nữa?
Tâm cũng móc ra rồi, vậy mà huynh vẫn không nhìn thấu sao.
“Vậy huynh chờ ta một năm, được không?”
“Đừng nói một năm, cả đời ta cũng nguyện ý chờ, huynh đi thì đừng vội vàng.” – Hạ Châu vẫn không thật sự yên lòng, nhưng dù sao đi nữa, trên đời này cũng chỉ có hắn mới chịu được cái tính tình vừa cổ quái vừa khó lường của Tạ Tầm Chi.
Nghĩ đến đó, trong lòng hắn lại dâng lên một tia tự hào. Hắn vỗ nhẹ eo Tạ Tầm Chi: “Đi đi Tạ đại nhân! Ta đưa huynh đi lấy tiền.”
Tạ Tầm Chi lắc đầu: “Không cần. Kỳ thật ta vẫn luôn chưa nói với ngươi, lúc khảo thí ta đã nhìn thấy người của kinh thành. Bọn họ vẫn nghĩ ta ở bên kia núi, không đến được đây. Trong số đó có một người mà huynh cũng biết…”
“Vậy à? Là cái tên khốn nào?” – Hạ Châu nghiến răng, sớm biết thế này thì đừng có nhận người cho rồi, tránh bao nhiêu phiền toái vô nghĩa.
“Chính là lang quân của Hoàng cô nương.”
Hạ Châu trong lòng âm thầm ghi sổ một bút với Hoàng cô nương, khách sáo thuận lợi thì thôi đi, còn bày ra mấy cái trò này!
Hắn buông Tạ Tầm Chi xuống đất, đứng dậy định bước ra ngoài, cổ tay áo lại bị y nắm lấy.
“Huynh đi đâu?”
“Không phải muốn thả tên đầu lĩnh kia à?”
“Huynh định thả như thế nào?” – Tạ Tầm Chi hỏi lại.
Hạ Châu cười nhẹ, nụ cười mang theo vài phần ôn hòa, sau một lúc mới chậm rãi phun ra mấy chữ:
“Huynh đừng lo nữa, huynh cứ đi nhanh đi. Đợi đến khi Trần gia náo loạn rồi, cả Tề Lan cũng sẽ không còn người tên Tạ Tầm Chi nữa.”
Nói rồi, hắn bước nhanh rời đi, từ đầu đến cuối không dám quay đầu lại nhìn.
Trong lòng, một kế hoạch âm thầm hình thành, nhưng hắn giận dỗi không muốn nói ra.
Đi về phía trước, hắn còn cẩn thận đảo mắt nhìn xung quanh, người trên nóc nhà đã sớm biến mất không thấy đâu nữa.
Trong phòng giam có không ít nha dịch mặc thường phục đang trông coi,người đi gọi lang trung đến vừa khéo đúng là Hoàng cô nương. Hắn lập tức chặn nàng lại, khoa tay múa chân nói vài câu.
Lúc này cửa nha môn có người trao đổi ánh mắt xong thì bước đến gần.
“Thứ này dùng được không đó?”
Hoàng cô nương trợn mắt, giật lấy lọ thuốc mỡ trong tay hắn: “Kim sang dược của kinh thành đấy, ngươi muốn dùng không?”
“Cho hắn dùng thứ tốt như vậy làm gì?” – Hắn tiện tay cầm lọ còn lại, lắc lắc – “Ta lấy cái này, ghi vào sổ của Từ đại nhân đi.”
Hạ Châu vừa quay đầu thì đối diện ngay với ánh mắt long lanh sáng lấp lánh của nha dịch: “Ngươi lại muốn gì nữa?”
“Quấy rầy đại nhân… Nhưng trong nhà lao thật sự đã chật quá rồi…”
Hắn mất kiên nhẫn phẩy tay: “Không phải đều khai rồi sao? Chật thì mặc kệ, đừng phiền nữa.”
Nha dịch nheo mắt cười, không nói thêm, vẫn đứng yên tại chỗ, mời Hoàng cô nương vào trong.
Hạ Châu thu lấy thuốc mỡ, rồi quay về phòng lấy một bộ quần áo của Tạ Tầm Chi.
Phòng vẫn giữ nguyên dáng vẻ như lúc vừa rời đi, nước trà trên bàn vẫn còn ấm. Hắn lần theo vệt nước uống sót lại trên bàn đi xuống, rồi rót thêm một ly trà nóng.
Sau đó, hắn lặng lẽ rời đi từ cửa sau, đi vòng ra phía sau trường thi, nơi đó có một cái hố lớn — vốn dĩ sẽ là nơi chôn Hạ Châu và Tạ Tầm Chi.
Giờ thì bên trong hố đầy thi thể của đám thổ phỉ, thảm cảnh không sao tả nổi, có vài xác chết còn nằm ôm nhau.
Hạ Châu đặt bộ quần áo xuống cẩn thận, rồi bịt mũi lại, lần lượt kiểm tra từng thi thể, cố tìm trong số đó một người có vóc dáng tương đương với Tạ Tầm Chi.
Hắn l*t s*ch quần áo trên người kẻ đó, thay qua cho xác rồi mới lăn mấy vòng trên đất, đợi đến khi nhìn qua không còn khác biệt lắm nữa, hắn liền ôm đầu người nọ đập mạnh vào cọc gỗ bên cạnh, trong miệng vết thương vừa có sẵn lại dùng dao đâm thêm một nhát.
Tay người nọ thô ráp, hắn lấy dao cứa lên lòng bàn tay, khắc lên đó một hàng chữ rõ ràng nhất.
Thời gian gấp rút, hắn chỉ làm dấu vết xung quanh sơ sài cho giống thật rồi vội vã rời đi. Khi hắn quay lại nha môn, không khí vẫn tĩnh lặng như cũ, chỉ là phía đông trở nên náo nhiệt.
Trên bầu trời khói đen cuồn cuộn, âm thanh sắc nhọn vang lên không ngừng, hắn bước đến cổng nhìn qua tình hình, thì thấy Xuân Quyển từ trong vội vã chạy ra: “Đại nhân! Đại nhân! Tạ phu tử mất tích rồi!”
“Cái gì!” – Hạ Châu sững sờ nhìn nàng – “Có thể nào là huynh ấy ra ngoài?”
Xuân Quyển vẫn là nha đầu, đã rối loạn tinh thần từ sớm: “Không phải đâu, trong phòng nước trà vẫn còn nóng… Trên mặt đất… trên mặt đất còn có máu!”
“Sao lại có máu được!” – Hắn hoảng hốt chạy vào trong phòng, vừa vào hành lang thì chạm mặt Triệu An.
Triệu An thấy hắn vội vã như vậy thì liền kéo lại: “Vội gì chứ? Trò hay mới chỉ vừa bắt đầu thôi mà!”
Hắn dựa người vào phòng pháp y bên cạnh, dáng vẻ lười biếng, ngửa đầu nhìn pháo hoa bắn lên trời phía xa.
Cơn giận trong lòng Hạ Châu bùng lên, không nói không rằng, liền tung một quyền thẳng vào mặt Triệu An, ánh mắt hung hăng trừng hắn.
Triệu An là loại người thế nào chứ? Từ khi bước chân vào quan trường đến nay, đi đến đâu cũng được người ta cung kính đón tiếp, càng đừng nói Hạ Châu với Tạ Tầm Chi trước nay đều phải nhờ vả hắn.
Bị đánh một cái như vậy, lửa giận cũng lập tức bốc lên, giơ nắm đấm định đánh trả.
Xuân Quyển vội vàng chen vào giữa hai người, nước mắt lưng tròng rơi lã chã: “Hai người đừng đánh nữa… Trước tiên hãy tìm được Tạ phu tử đã rồi nói!”
Nghe nàng nói vậy, Hạ Châu cũng dịu xuống đôi chút, nhưng ánh mắt vẫn đầy sát khí, như thể muốn ăn tươi nuốt sống người ta: “Triệu An… Ngươi hoài nghi thì cứ hoài nghi, có chứng cứ thì giữ lại, có thể tra. Nhưng cái hành động này của ngươi là có ý gì?”
“Có ý gì là có ý gì?” – Khóe miệng Triệu An bị đánh rách một đường, nói chuyện còn phải rít qua kẽ răng – “Má nó, ta cả buổi trưa đều ngồi trong phòng pháp y nói chuyện thôi…”
Hạ Châu mất vài giây mới hiểu được những lời đó, rồi nhanh chóng quay đầu đi về phía ngoài cửa: “Vậy… còn có ai?”
“Ngươi điên à!” – Triệu An mắng một tiếng chói tai, liền túm lấy Xuân Quyển hỏi thăm thêm.
Nghe nàng kể xong, hắn xoa cằm, như đang nghiền ngẫm điều gì đó: “Ngươi chắc phu tử nhà ngươi thật sự xảy ra chuyện? Không phải nói trong phòng vẫn yên tĩnh sao?”
“Không biết nữa…” – Xuân Quyển cắn môi, lắc đầu, vội vã túm lấy tay áo Triệu An – “Đại nhân ngài thông minh, ngài giúp ta tìm huynh ấy với! Huynh ấy quý nhất là bài thi, đều đã để lại…”
“Đừng sợ, biết đâu phu tử nhà ngươi chỉ là chạy đi xem náo nhiệt thôi.”
Lúc này, Hạ Châu đã vọt vào trong phòng. Trên mặt bàn, hắn phát hiện một vệt máu. Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
“Liên Hoa! Liên Hoa!”
Liên Hoa chạy vội đến, theo sau còn có Xuân Quyển và Triệu An.
“Đại nhân!”
Ngón tay Hạ Châu run lên, chỉ thẳng về phía Trần gia: “Ngươi… ngươi đi tìm Từ đại nhân… Nói với hắn… vì Tạ Tầm Chi… giữ lại cho Trần gia một mạng!”
“Ngươi điên rồi à?!” – Triệu An lập tức ngăn Liên Hoa lại – “Hạ Châu! Ngươi chưa từng thấy loại tình hình này! Chuyện xảy ra rất nhanh! Giờ mà đi thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu!”
“Vậy ngoài Trần gia còn có thể là ai?!” – Hạ Châu gắt gao túm lấy cánh tay Triệu An, đôi mắt đỏ rực – “Ta nói nếu y chết! Nếu Tạ Tầm Chi xảy ra chuyện thật, thì không ai trong chúng ta được yên thân đâu!”
“Đại nhân! Đại nhân! Xảy ra chuyện rồi! Tên đầu lĩnh thổ phỉ… đã bỏ trốn rồi!”