Hôn Nhân Ngọt Ngào Thập Niên 80, Chồng Cũ Hối Hận Cũng Muộn Rồi

Chương 88: Tối hậu thư

Trước Tiếp

Lời của ông Trì khiến Trì Tố Trân mừng rỡ.

 

Nghe ý bố, đây là đã nhượng bộ rồi.

 

Sáng sớm hôm sau, cô ta vội vã đạp xe đến thôn Cao Thạch.

 

Cô ta nói với Trần Văn Đức là bố mẹ ở nhà đã xuôi xuôi, bảo hắn đến nhà ra mắt. Bố cô ta muốn gặp hắn.

 

Hơn nữa, cô ta còn ra tối hậu thư cho Trần Văn Đức.

 

"Văn Đức, em đã cố gắng hết sức rồi, phần còn lại phải dựa vào anh tranh thủ.

 

Em, Trì Tố Trân, cũng chỉ làm được đến thế thôi. Nếu đến bước này mà anh cũng không chịu bước, vậy thì chúng ta cũng không cần tiếp tục nữa."

 

Trì Tố Trân đi rồi, Trần Văn Đức lại bắt đầu ủ rũ.

 

Hắn không hiểu, tại sao cứ phải gấp gáp như vậy? Tại sao không thể cho hắn thêm chút thời gian?

 

Nhưng sự việc đã đến nước này, hắn cũng buộc phải đưa ra thái độ.

 

Buổi tối Xa Kim Mai về, Trần Văn Đức liền kéo bà ta lại, nói về tình hình nhà họ Trì: "Bác Trì khó khăn lắm mới nhả lời, con nhất định phải đi một chuyến. Mẹ, con cần mẹ ủng hộ. Mẹ nói xem, lần đầu tiên con đến cửa, không thể đi tay không được, đúng không?"

 

Xa Kim Mai trong lòng bất mãn, nhưng không dám nói ra.

 

Bà ta thấy Trì Tố Trân không bằng Kiều Giang Tâm. Hơn nữa, đi thì cứ đi, được hay không còn chưa biết. Nếu không thành, chẳng phải mất trắng tiền à?

 

Mà kể cả có thành, cưới Trì Tố Trân về tốn bao nhiêu tiền?

 

Kiều Giang Tâm rẻ hơn nhiều.

 

Im lặng một lát, Xa Kim Mai cẩn thận nói: "Văn Đức, hoàn cảnh nhà mình thế nào con cũng biết rồi đấy."

 

Mặc dù Xa Kim Mai đã rất chú ý không làm tổn thương lòng tự tôn của con trai, nhưng Trần Văn Đức vẫn như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông.

 

"Mẹ! Mẹ nói bao nhiêu lần rồi? Con đã nói con sẽ không mãi như vậy, tại sao mẹ không tin con?

 

Cứ nhất quyết bắt con cưới một cô gái quê về, nhốt con ở cái xó núi sâu này, giống như bố mẹ, 'bán mặt cho đất, bán lưng cho trời' cả đời!

 

Con là con ruột của mẹ mà! Mẹ không thể mong con tốt lên một chút à?"

 

Hốc mắt Xa Kim Mai lập tức đỏ lên: "Mẹ không có ý đó. Ý mẹ là... ý mẹ là, lỡ nhà bên kia đưa ra điều kiện quá quắt, kể cả con đồng ý, nhà mình cũng không gánh nổi."

 

Trần Văn Đức đỏ mặt: "Con là thằng ngốc chắc?"

 

Xa Kim Mai không dám nói nữa, lúi húi vào nhà lục lọi một hồi, lúc sau mới cầm mười đồng tiền đi ra, đưa cho Trần Văn Đức.

 

Bà ta nặn ra nụ cười gượng gạo: "Tuy nhà mình điều kiện không bằng nhà họ Trì, nhưng lễ nghĩa nên có vẫn phải có."

 

Bà ta vốn định đưa năm đồng, nhưng lại sợ con trai nổi nóng.

 

Nghĩ đi nghĩ lại, Xa Kim Mai vẫn thấy xót tiền.

 

"Mười đồng đấy. Thời của chúng ta, đủ cưới một cô vợ về rồi.

 

Kể cả bây giờ, mười đồng cũng đủ cho cả nhà tiêu bao nhiêu ngày. Làm quà ra mắt là rất tươm tất rồi."

 

Trần Văn Đức lại khôi phục vẻ ôn hòa thường ngày.

 

Hắn nghe ra ý tứ trong lời Xa Kim Mai: "Mẹ, mẹ yên tâm. Con biết chừng mực, sẽ không tiêu lung tung."

 

Kiều Giang Tâm không để ý đến nhà họ Trần, cô đang bận tối mắt.

 

Sống lại tới giờ, ra riêng, cất nhà, đưa đại bá đi khám bệnh, rồi cưới vợ, không một khắc nào ngơi nghỉ.

 

Hiện tại, cuộc sống đang dần tốt lên, nhưng mọi thứ đều không thể thiếu tiền.

 

KiEếp trước, vì không nộp nổi tiền t.h.u.ố.c men, nhìn mẹ mất ngay trong vòng tay mình, cái cảm giác đau đớn xé lòng đó, cô quá sợ hãi rồi.

 

Trước đây đưa đại bá lên huyện, Kiều Giang Tâm dùng 5 hào đổi được một tin tức: "Mồng 7 hàng tháng, bãi đất trống Bắc Kiều."

 

Ngày kia chính là mồng 7. Kiều Giang Tâm tính ngày mai sẽ lên huyện.

 

Bởi vì từ thôn Cao Thạch lên huyện phải chuyển hai chuyến xe. Cô cũng không biết tình hình bên đó thế nào, sợ ngày kia mới đi thì không kịp.

 

Cho nên cô thà đến huyện trước một ngày, tìm nhà khách ở một đêm, sáng sớm hôm sau chạy thẳng đến bãi đất trống Bắc Kiều.

 

Đếm lại toàn bộ tiền trong tay. Lần trước bán cá khô nhỏ đổi được 1013 đồng.

 

Đại bá xem bệnh lấy t.h.u.ố.c hết gần 20 đồng.

 

Giày dép cho cả nhà, vải vóc may quần áo, thức ăn, sắm sửa đồ đạc trong nhà, lại tiêu hết hơn 50 đồng.

 

Sính lễ bên Tần Tuyết hết 200 đồng. Đồ cưới, ga trải giường, phích nước, kẹo mừng... lặt vặt cũng gần 20 đồng.

 

Cô còn đưa cho đại bá và mẹ mỗi người 50 đồng làm tiền tiêu vặt, sợ lúc cô không có nhà, họ cần dùng tiền gấp mà không có.

 

Hiện tại, tính cả hơn 50 đồng Bành Chí Hoa đưa, Kiều Giang Tâm chỉ còn tổng cộng hơn 670 đồng.

 

Kiều Giang Tâm thở dài, lẩm bẩm: "Ôi, tiền đúng là không giữ được lâu. Mới cầm tay bao lâu mà hơn một ngàn giờ chỉ còn sáu trăm."

 

Nếu không nhanh tìm cách kiếm tiền, e là chẳng bao lâu nữa sẽ phải ngồi ăn núi lở.

 

Mẹ cô sang năm sinh con, đại bá cũng muốn mau chóng sinh con. Thêm người là thêm tiền tiêu.

 

Hơn nữa, kiếp trước Giang Mục sinh ra đã ốm yếu bệnh tật. Mặc dù dạo này cô vẫn luôn bồi bổ cho mẹ, nhưng Kiều Giang Tâm vẫn rất lo lắng.

 

Thu hết tiền lại, Kiều Giang Tâm tính sẽ mang đi tất cả.

 

Người nghèo ở tầng đáy, càng thiếu tiền lại càng thiếu tài nguyên. Người giàu có thể thử sai nhiều lần, nhưng người nghèo, có khi chỉ ngã một lần là không gượng dậy nổi.

 

Bởi vì người nghèo thử sai một lần, có thể sẽ bị xã hội coi là mất uy tín, bị hàng xóm coi là sao chổi, bị người thân coi là đồ bỏ đi.

 

Tuy mọi người đều biết trứng gà không thể bỏ chung một giỏ, nhưng người nghèo chỉ có một quả trứng thì sao?

 

Nếu là kiếp trước, Kiều Giang Tâm chắc chắn không dám mang hết tiền đi.

 

Nhưng cô là người sống lại, cô biết mấy chục năm phát triển tiếp theo.

 

Thời buổi này, chỉ cần gan lớn, ai cũng có thể kiếm tiền.

 

Kiếp trước, một cô gái quê như cô còn có thể gánh rau ra trấn bán, còn có thể vào thành phố gánh gạch, bán cơm hộp ở công trường, nuôi sống cả nhà họ Trần.

 

Kiếp này, cô chỉ có thể làm tốt hơn kiếp trước.

 

Kiều Giang Tâm vốn muốn rủ một người lớn đi cùng, nhưng tình hình trên thành phố còn chưa rõ. Lần trước thằng bé kia chỉ nói là cần "vé vào cửa". Kiều Giang Tâm ngược lại thấy, một mình cô là con gái nhỏ, có khi lại dễ xoay xở hơn.

 

Cho nên cô tính đi một mình dò đường trước.

 

Buổi tối ăn cơm, cô nói ra chuyện này. Lưu A Phương và mọi người đều không yên tâm.

 

"Một mình con đi, còn ở lại bên ngoài qua đêm? Thế nào được?"

 

Kiều Hữu Tài nói: "Hay bố đi với con?"

 

Kiều Hữu Phúc cũng nói xen vào: "Đi một ngày thôi, đại bá đi với con. Lần trước ta cũng đi lên thành phố một lần rồi, quen đường hơn bố con."

 

Kiều Giang Tâm giật giật khóe miệng: "Lần trước bác chỉ cắm mặt nhìn đất, có ngẩng đầu lên đâu mà quen.

 

Yên tâm đi. Con chỉ đi sáng sớm ngày kia đến bãi đất trống Bắc Kiều xem sao, xem có phải mấy người bán hàng rong đều lấy hàng từ đó không.

 

Hơn nữa, một mình con tiện hành động hơn. Với lại trị an bây giờ tốt thế này, 'đêm ngủ không cần đóng cửa, của rơi ngoài đường không ai nhặt', con ở nhà khách thì có chuyện gì được."

 

"Không được! Mẹ phản đối!" Lưu A Phương vẫn không đồng ý. Tuy con gái sang năm 17, nhưng từ lúc sinh ra chưa rời xa bà bao giờ, huống hồ là ở lại bên ngoài qua đêm.

 

Kiều Giang Tâm nhíu mày: "Mẹ, thời của mẹ, mười sáu tuổi đã gả chồng rồi. Con không còn là trẻ con nữa, không thể cứ quấn lấy bố mẹ mãi được.

 

Mẹ xem, những người cả đời chỉ ru rú bên bố mẹ, có mấy ai làm nên chuyện? Con còn muốn kiếm tiền về cho mọi người hưởng phúc nữa."

Trước Tiếp