Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 207

Trước Tiếp

Sau khi được lớp trưởng cho phép, Số 3 liền để Okiya Subaru và Đội thám tử nhí đi tham quan xung quanh.

Mặc dù nói là phòng khách, nhưng vì là biệt thự nên phòng khách của Số 3 rộng hơn nhà bình thường nhiều.

Căn phòng được ốp phần lớn bằng đá cẩm thạch ánh vàng, từ tường, gạch sàn đến các cột trang trí kiểu Âu, làm cho không gian trông vừa bề thế vừa lộng lẫy. Rèm cửa là kiểu cổ điển có tua rua cầu kỳ, lấy màu xanh đậm làm chủ đạo phối cùng yếm rèm đỏ và lớp voan trắng tinh tế, tạo thành một điểm nhấn trang nhã mà sang trọng.

Trên tường treo rải rác năm sáu bức sơn dầu lớn nhỏ khác nhau, có cả tranh chân dung lẫn với tranh phong cảnh, bức nào bức nấy cũng tinh xảo vô cùng.

"Tôi không tự tay trang trí nhà nên cũng không rõ mấy bức tranh này là thật hay giả." Thanh niên tóc vàng rụt rè lẽo đẽo theo sau họ.

"Không sao, bọn tôi chỉ tham quan tí cho biết thôi." Okiya Subaru nheo mắt cười.

Anh bước tới nhìn một bức tranh phong cảnh treo trên lò sưởi, cả tấm canvas được phủ bởi lớp màu xanh đậm nhạt đan xen, điểm xuyết thêm vô vàn chấm sao nhỏ vàng trắng, trong đó có một ngôi sao rực rỡ lạ thường.

Tên tranh chỉ có một chữ —《 Nhà .

"Đẹp quá!" Yoshida Ayumi ngước lên trầm trồ: "Cứ như đang ngắm bầu trời sao thật ấy!"

Tsuburaya Mitsuhiko chống cằm nghiêm túc phân tích: "Vẽ bầu trời sao nhưng lại đặt tên là 'Nhà'. Tác phẩm này thể hiện nỗi nhớ quê hương xa xôi da diết của hoạ sĩ khi ngắm nhìn bầu trời đêm chăng?"

Gì mà phải phân tích sâu thế.... Số 3 có chút dở khóc dở cười.

Chỉ xem bừa một bức tranh thôi đã làm hẳn bài văn cảm thụ, nếu cậu mà cũng có tinh thần học hỏi như thế thì có khi đã chẳng ở trong lớp bét rồi.

Okiya Subaru đứng hồi lâu trước bức tranh, có vẻ anh rất thích nó nên mãi vẫn chưa di chuyển.

Ayumi và Mitsuhiko dù sao cũng là trẻ con, hứng thú với cái mới cùng lắm chỉ kéo dài 3 phút, chẳng mấy chốc đã hào hứng chạy sang một bức khác.

Số 3 nhìn Okiya Subaru rồi lại nhìn hai đứa nhóc đã chạy đi, dứt khoát đi theo bọn trẻ.

Bắt một người sợ xã hội ở riêng với người lạ đã là một cực hình, huống hồ đối phương lại còn là Akai Shuichi. Chỉ cần nhìn thấy anh ta thôi cũng đủ để khiến cậu rén cầm cập, nói gì đến cùng ở riêng một chỗ.

Hơn nữa cậu còn phải dẫn dắt Đội thám tử nhí chú ý tới những bông hoa nhà mình, tách ra thế này càng tiện cho cậu hành động.

Akai Shuichi dù sao cũng là một đẳng cấp khác rồi, Số 3 rất sợ diễn xuất vụng về của mình bị anh nhìn thấu. Nếu bị vạch mặt ngay tại trận thì chưa cần bàn tới chuyện nhiệm vụ thất bại, chỉ cần nghĩ đến thôi cậu cũng đã không thở nổi!

Số 3 ôm lấy trái tim bé nhỏ, thầm cảm ơn trời đất hội Ayumi đã chủ động tách ra chỗ khác, khoé mắt lại lén liếc sang cầu thang dẫn lên tầng hai.

May mà trong phòng khách không có thứ gì mờ ám, chỉ cần canh chừng không cho Akai Shuichi bước lên tầng hai là được. Tuyệt đối không thể để anh ta nhìn thấy tấm poster của Gin, nếu không thì có mười cái miệng cũng chẳng giải thích nổi.

Nghĩ vậy, Số 3 lại liếc thoáng qua Akai Shuichi, thấy anh vẫn đang chống cằm chăm chú ngắm tranh trên tường, trông không có vẻ gì bất thường hết....

"Oa! Bức chân dung này đẹp quá!"

Tiếng reo của Ayumi kéo sự chú ý của Số 3 trở lại.

Quay đầu thì thấy cô bé đang chỉ tay nói với Mitsuhiko: "Nhìn kìa nhìn kìa! Trên tóc cô ấy có ngôi sao đó!"

Mitsuhiko cũng ồ lên, tiếp tục màn cảm thụ văn học của mình.

Được rồi, giờ đến nhiệm vụ quan trọng nhất hôm nay! Mày làm được mà! Cố lên! Phải khiến cho bọn trẻ chú ý tới hoa trong phòng khách thật tự nhiên vào nhé!

Số 3 nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu rồi sải bước đi tới.

......

Khoé mắt liếc thấy thanh niên tóc vàng rời đi, Okiya Subaru đang đứng trước lò sưởi liền xoay người đi về phía chiếc hòm gỗ đặt ở trong góc phòng.

Chiếc hòm làm bằng gỗ gụ được phủ một lớp sơn bóng bẩy đẹp mắt, không che chắn gì mà cứ thế nằm trơ trọi. Nhưng vì bên cạnh có lò sưởi nên trông rất hài hoà với phong cách tổng thể chứ không hề lạc lõng, nếu không để ý kỹ thì có lẽ đã tưởng là đồ trang trí rồi.

Chắc vì thanh niên tóc vàng sống một mình, không khiêng nổi cái hòm nặng như vậy nên mới để đại trong phòng khách.

Ngay phía trên hòm treo một bức chân dung khổ lớn, trong tranh là một mỹ nhân Âu cổ mặc lễ phục màu xanh lục. Nhưng Akai Shuichi đương nhiên chẳng có hứng thú gì với tranh, anh đề nghị tham quan phòng khách chỉ là để xác nhận một điều thôi.

Thanh niên tóc màu lanh cúi đầu nhìn chiếc hòm trước mặt, cuốn tiểu thuyết ban nãy đã gợi cho anh nhớ ra vài chuyện.

Cách đó không xa, chàng trai tóc vàng đang mải chăm chú vào nhóm Ayumi, trong mắt lộ rõ vẻ căng thẳng, xem ra không hề chú ý gì tới bên này.

Nghĩ như thế, Akai Shuichi dùng mũi chân chống lên phần gờ nắp hòm, hơi dùng sức nạy ra một khe hở nhỏ.

Dù chỉ mở he hé thôi cũng đã đủ để anh thấy rõ vật bên trong.

Qua khe hở của hòm gỗ, Akai Shuichi nhìn thấy bên trong nằm một mô hình người trông giống y như thật. Con rối người cao lớn với mái tóc nâu nhạt được tròng cho một chiếc áo cổ lọ đen, đầu nghẹo sang một bên nhìn thẳng anh bằng đôi mắt mở trừng trừng.

Kinh dị nhất là trên cổ nó còn quấn một vòng dây thừng.

Nếu không phải đã biết trước đây chỉ là mô hình, thì cảnh tượng này chẳng khác gì hiện trường phát hiện thi thể.

Lần trước do khe hở rèm cửa quá hẹp, lại bị người của thanh niên tóc vàng che mất nên Akai Shuichi không nhìn rõ toàn bộ con rối. Nhưng giờ thì thấy rõ rồi, lại thêm những gì đã đọc trong cuốn tiểu thuyết kia...

"Chà...." Okiya Subaru buông một tiếng đầy ẩn ý: "Đúng là....bất ngờ thật."

Đúng lúc ấy, sau lưng chợt vang lên tiếng thuỷ tinh vỡ loảng xoảng. Okiya Subaru quay đầu lại, thấy thanh niên tóc vàng đang luống cuống nhìn chiếc lọ hoa vỡ tan tành dưới đất.

Trông vô tội đến mức không thể vô tội hơn.

==========

Ayumi và Mitsuhiko ngắm tranh ríu rít bàn luận, thanh niên tóc vàng đứng sau nuốt khan một cái, nhìn chằm chằm lưng hai đứa mãi mà không tìm được thời cơ chen vào.

Bọn trẻ thoáng cái đã chuyển sang bức tiếp theo, Số 3 lại vội vàng bám sát, nhưng cứ lén liếc hết lần này đến lần kia, miệng cũng mấp máy liên tục mà chẳng thốt ra được lời nào.

【 Xát thủ liên hoàn [3]: Không xong rồi lớp trưởng, tôi căng thẳng chết mất QAQ! Tụi nhỏ nói nhanh quá tôi không chen mồm vào được! 】

Cục bông hamster ở tít tận nhà Hanada Saharuna cạn lời.

 Lớp trưởng [12]:....Không phải ông không chen vào được, mà là tại ông nhát nên không dám nói thì có! Đừng có lề mề ở đó nữa! Xông lên đi! 】

Số 3 thút thít tủi thân, lớp trưởng đâu có hiểu người sợ giao tiếp khổ sở thế nào. Có phải cậu không muốn nói đâu, cậu không biết chen vào cuộc trò chuyện của người khác sao cho tự nhiên thật mà!

Hai đứa trẻ lúc này lại đổi vị trí lần nữa, trán Số 3 bắt đầu lấm tấm mồ hôi lạnh.

Phòng khách chỉ có từng ấy tranh, xem vèo cái là hết, lát nữa Okiya Subaru mà đi tới thì cậu biết nói kiểu gì!

Thanh niên tóc vàng cuống lên ngó trái ngó phải, tầm mắt va vào lọ hoa đặt trên kệ tivi.

Đó là một cái lọ thuỷ tinh hình thiên nga, bên trong có vài bông hoa Số 3 tiện tay c*m v**. Cậu nhìn chằm chằm nó mấy giây, sau đó duỗi tay ra đẩy xuống.

"CHOANG!" Lọ hoa rơi xuống vỡ tan tành, khiến mọi người trong phòng khách giật bắn.

Kojima Genta đang ngồi ăn bánh trợn tròn mắt, Ayumi và Mitsuhiko đứng gần nhất thì bị doạ cho hết hồn, quay đầu lại chỉ thấy anh Makino đứng phía sau đang luống cuống nhìn những mảnh vỡ trên đất, trông hoảng hốt đến tội.

"X–xin lỗi, tôi lỡ va phải cái kệ, làm mọi người giật mình rồi, xin lỗi nhé!" Thanh niên tóc vàng cúi xuống nhặt mảnh vỡ, ngón tay ngay lập tức bị cứa vào, máu tươi cứ thế trào ra.

"Á!" Thanh niên tóc vàng nhìn thấy máu thì giật mình, vội vàng đứng bật dậy thì lại đụng trúng kệ tivi, làm món đồ sứ trang trí trên đó cũng 'choang' một cái rơi xuống đất.

Cậu lại càng hoảng hơn, quay đầu định nhặt mảnh sứ vỡ.

"Ối ối ối anh Makino!" Mitsuhiko nhìn không nổi nữa, vội chạy tới kéo cậu lại: "Đừng dùng tay không nhặt mảnh vỡ thế chứ!"

Trời đất! Anh Makino không những nhát người mà còn ngơ đến vậy luôn?!

"Anh ơi hộp y tế ở đâu ạ? Anh chảy nhiều máu quá!" Ayumi cũng cuống cuồng theo.

Thanh niên tóc vàng hơi ngơ ngác hồi tưởng: "Dưới bàn trà có một hộp thuốc nhỏ đó."

Genta đang ngồi bên bàn trà vội nuốt miếng bánh trong miệng, đặt dĩa xuống rồi kéo ngăn bàn ra, bên trong đúng là có một hộp thuốc màu trắng.

Cậu giơ cao cái hộp hô lên: "Tìm thấy rồi!"

"Bọn mình qua xử lý vết thương đi anh!" Ayumi nắm lấy tay áo Số 3, kéo cậu đi về phía bàn trà.

"Ừm...." Thanh niên tóc vàng cúi đầu bước theo.

"Chổi ở đâu thế ạ?" Mitsuhiko hỏi: "Để em dọn cho!"

"Sao thế được? Các em vừa là trẻ con lại vừa là khách, sao tôi lại bắt các em dọn được!" Thanh niên tóc vàng xua tay: "Cứ để ở đó đi, lát nữa tôi sẽ gọi cô giúp việc tới dọn!"

Đội thám tử nhí nhìn cậu bằng vẻ chấn động. Chỉ dọn mảnh thuỷ tinh vỡ thôi cũng phải gọi người đến á?! Anh Makino sống được tới từng tuổi này bằng cách nào vậy?!

"Để anh làm cho." Một giọng nam vang lên, Okiya Subaru không biết đã đi tới gần Mitsuhiko từ lúc nào, trên tay còn cầm theo chổi và hót rác: "Lúc nãy tôi nghe thấy tiếng bình hoa vỡ, lại thấy rơi ra khắp đất nên đã tự ý vào bếp lấy chổi.... Cậu Makino không phiền chứ?"

"Không đâu!" Số 3 bị Ayumi đẩy xuống ghế vội đáp.

Đã được cho phép, Okiya Subaru liền bảo Mitsuhiko quay về chỗ sofa: "Chỗ này cứ để anh xử lý là được."

Anh Okiya là người lớn đáng tin cậy, có anh lo liệu nên cậu nhóc cũng yên tâm quay về.

Số 3 chìa tay ra cho Ayumi băng bó, mắt liếc qua Okiya Subaru đang quét dọn cách đó không xa, quyết tâm nắm lấy cơ hội cuối cùng.

"Ừm.... Thật ngại quá, mời các em đến chơi mà cuối cùng lại để các em phải giúp thế này...." Thanh niên tóc vàng cúi đầu xấu hổ: "Còn làm vỡ cả bình hoa nữa.... Hoa vừa mới hái sáng nay xong, thế mà giờ lại phải đi hái tiếp rồi."

"Hả?" Ayumi ngẩng đầu lên: "Hoa này đều là anh Makino tự trồng hết ạ?"

"Tất cả chỗ này sao?" Mitsuhiko kinh ngạc: "Em cứ tưởng là mua ngoài tiệm cơ, tại nhiều loại thế này mà."

Lúc bước vào nhà thấy phòng khách bày đầy hoa tươi, bọn họ còn nghĩ là anh Makino mua về trang trí chứ. Bởi vì ngoài cổng biệt thự tuy đúng là có nhiều hoa dại thật, nhưng làm gì thấy có hoa hồng đâu.

"Chẳng lẽ ở đây còn có nhà kính nữa ạ?" Mitsuhiko hỏi.

Thanh niên tóc vàng gật đầu: "Phải, ở ngay phía sau nhà.... Trong đó trồng nhiều loại lắm, nhưng nhiều nhất là hoa hồng."

Mắt Ayumi sáng lên: "Bọn em có thể ra đó xem không ạ?"

Đương nhiên là được rồi! Chỉ chờ mỗi câu này thôi đó!

Số 3 mừng đến phát khóc, cố nén kích động mà ra vẻ bình tĩnh nói: "Đương nhiên rồi.... Nếu các em không chê thì cứ hái một ít mang về nhé, coi như đây là quà cảm ơn vì đã nhặt vòng tay và băng bó giúp tôi."

"Xong rồi thì để tôi gói lại cho, các em có thể đem tặng người thân hoặc bạn bè."

Đúng vậy, đặc biệt là cái cậu tên Edogawa Conan kia ấy.

Trước Tiếp