Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 208

Trước Tiếp

Matsuda Jinpei không hề nói chơi, bảo đào ba tấc đất thì đào ba tấc thật, vì để tìm manh mối mà còn xốc cả tatami trên sàn lên.

"Làm gì mà đến mức giấu cả dưới đó chứ." Hanada Saharuna nhìn từng tấm tatami bị lật lên trước mặt với vẻ khó đỡ.

"Cô ngốc à? Không biết có hai thói quen giấu đồ kinh điển hả?" Bên dưới tấm chiếu vừa bị lật không có gì, Matsuda Jinpei thả nó xuống rồi lại đi đào tấm khác.

"Giấu đồ mà cũng có thói quen kinh điển á?" Hanada Saharuna quay đầu hỏi, tay tiếp tục lục lọi tủ đầu giường.

"Có đó thanh tra Hanada." Edogawa Conan ngồi vắt vẻo trên vai Amuro Tooru tháo chụp đèn trần: "Người ta thường hay vô thức bỏ qua những thứ trên đầu và dưới chân mình.... Như ninja trong phim toàn trốn dưới sàn nhà hoặc bám vào góc trần nhà ấy. Thật ra đều là đang lợi dụng điểm mù của con người cả. Cho nên những người có kinh nghiệm sẽ hay giấu đồ ở chỗ thấp nhất và cao nhất.... Anh Amuro, trong đèn cũng không có!"

"Thế thì xem thử điều hoà nhé?" Amuro Tooru đỡ bắp chân Edogawa Conan, vừa nói vừa nâng cậu tới chỗ điều hoà.

Ngăn tủ đầu giường trống trơn, Hanada Saharuna mệt mỏi xoa eo đứng dậy: "Không được, cứ mò mẫm thế này thì đến khuya mất! Tôi thấy nếu muốn tìm ra Koyanagi Edako sẽ giấu đồ quan trọng ở chỗ nào, chúng ta phải đặt mình vào vị trí của cô ấy!"

"Thanh tra Hanada có cách gì sao ạ?" Edogawa Conan rất nhiệt tình nói hùa. Mặc dù cậu cảm thấy với diện tích căn phòng này, với tốc độ của bọn họ chẳng mấy là tìm xong.

Trong điều hoà cũng không có gì, Amuro Tooru bế Edogawa Conan xuống, cùng quay đầu lại nhìn cô.

Hanada Saharuna chống cằm: "Theo tôi chúng ta không nên chỉ dựa vào mấy cái 'thói quen con người' được, mà còn phải xét theo góc nhìn của nữ giới như Koyanagi Edako nữa. Cách đàn ông với phụ nữ giấu đồ khác nhau lắm đấy biết không.

Quan hệ xã hội của Koyanagi Edako vốn đã rất đơn giản, thay vì cứ đâm đầu vào tìm thông tin người quen thì sao không thử tìm xem cô ấy hứng thú với cái gì nhất? Chẳng phải sẽ dễ suy ra gần đây cô ấy tiếp xúc với người nào hơn sao?"

"Ồ? Thế cô nghĩ phụ nữ sẽ giấu thứ mình thích ở đâu?" Matsuda Jinpei xốc tấm tatami cuối cùng lên, thấy không có gì liền thả tay ra.

Là người mang giới tính nữ duy nhất ở đây, Hanada Saharuna hừ hừ đắc ý: "Anh hỏi đúng người rồi!"

"Nhưng trước khi nói cho mấy người biết thì tôi muốn hỏi một câu. Lục soát nãy giờ chắc mọi người cũng nắm được sơ sơ về Koyanagi Edako rồi nhỉ, vậy mọi người đoán thử xem cô ấy thích cái gì?"

Matsuda Jinpei liếc qua đủ thể loại figure chibi và con vật mũm mĩm trên kệ trang trí: "Trong phòng cô ấy bày toàn figure, cho nên chắc là người thích sưu tầm mô hình."

Edogawa Conan lắc đầu: "Không phải đâu thanh tra Matsuda. Những món figure này đều rất nhỏ, nhìn màu sắc và tạo hình thì có vẻ là đi theo bộ, để ý kỹ thì còn thấy vẫn chưa sưu tập đủ nữa.... Cho nên mấy thứ này chắc là đồ chơi trứng mù.

Những món này vừa đa dạng mà lại còn rất mới, chị Koyanagi là cảnh sát giao thông thực tập bận rộn nên chắc chắn không có thời gian đi từng cửa hàng tiện lợi một để quay. Khả năng cao là chị ấy đã tới mấy tiệm gachapon ở Akihabara vào cuối tuần."

Ngoài fan 2D ra thì cũng chỉ có trẻ con là thích mấy món blind box trứng mù này. Edogawa Conan thường xuyên đi cùng hội Genta nên chỉ cần liếc mắt một cái đã biết.

Nói tới đây, cậu chống cằm trầm ngâm: "Vậy ra thanh tra Koyanagi là một otaku chính hiệu sao?"

"Không hổ là Conan–kun! Nhạy bén đó!" Hanada Saharuna khen ngợi, sau đó quay sang nhìn Matsuda Jinpei với vẻ 'ôi chao tiếc ghê': "Cũng phải thôi, đàn ông có tuổi rồi không hiểu được thú vui của giới trẻ mà.... Phụt!"

"Hờ, vậy cô Hanada trẻ trung đây có cao kiến gì nào? Đừng có nổ cho lắm rồi chẳng tìm được cái gì đấy." Matsuda Jinpei nhếch mép, gân xanh trên trán giật giật.

"Khụ khụ, tôi nhớ là lúc ở Sở cảnh sát, cô cảnh sát giao thông kia hình như có nói bọn họ thích bàn luận về trai đẹp trong nhóm chat mà nhỉ? Tôi nghĩ cô Koyanagi hẳn là thích các loại tạp chí phụ nữ.... Nhưng tìm trong phòng lại không thấy nên có thể cô ấy đã giấu đi rồi." Amuro Tooru dùng nắm tay che miệng nói, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy độ cong khóe môi anh cao hơn hẳn bình thường, Matsuda Jinpei nhận ra liền nheo mắt lại.

Hanada Saharuna gật đầu: "Chính xác, với một số cô gái, dù sở thích có đường hoàng đến mấy thì họ cũng ngại phô ra cho người khác xem, càng là thứ mình thích thì lại càng phải giấu đi cho kỹ!

Nhưng tạp chí thường xuyên giở ra đọc chắc chắn sẽ được cất ở những nơi thuận tay, ví dụ như gần sofa hoặc trên kệ tủ. Cô ấy đã giấu nó đi thì chứng tỏ đây không phải là tạp chí bình thường!"

Mắt Hanada Saharuna sáng quắc nhìn về phía tủ quần áo của Koyanagi Edako.

Đây là loại tủ vải đơn giản rất được các cô gái thuê trọ ưa chuộng vì rẻ đẹp lại dễ lắp ráp. Tủ của Koyangi Edako là mẫu màu xanh nhạt in hoa trắng nhỏ, bên trong treo đầy quần áo, trông qua chẳng có gì bất thường.

Hanada Saharuna lao tới mở toang cánh tủ, tay thò vào s* s**ng hai bên vách, rất nhanh đã xác định được mục tiêu. Cô nhón chân lần mò dọc mép nối của vách tủ bên trái, sau khi chạm phải thứ gì đó liền dùng sức giật mạnh.

"Khoan đã thanh tra Hanada, không thể phá hỏng hiện trường.... Hả!"

Edogawa Conan còn chưa kịp dứt câu thì đã thấy vách tủ bị cô kéo xuống hoàn toàn, lộ ra bên trong là đầy một ngăn sách báo, hộp nhỏ và cuộn poster được xếp ngay ngắn.

"Hahaha! Giấu đồ kiểu này làm sao mà qua được mắt ta đây!" Hanada Saharuna đắc ý với tay lấy một tấm poster, tháo dây chun buộc rồi từ từ mở ra: "Để xem bí mật của thanh tra Koyanagi là cái gì nào!"

Con nhỏ Số 21 này vẫn giấu đồ y chang ngày xưa. Hồi còn ở ký túc xá nhỏ cứ bô bô mồm nói mình có tố chất 007, người bình thường đố mà tìm được chỗ nhỏ giấu đồ.

Ngày trước nhỏ toàn thích nhét manga với poster vào chỗ này, giờ ở gần Akihabara nên chắc bệnh càng nặng hơn rồi. Nhìn cái kho tàng này mà xem, còn khủng hơn khi xưa nữa!

Nhưng mà hên quá, đúng lúc đang cần thứ gì đó để đánh lạc hướng mấy người kia~ Chứ với cái tổ hợp thám tử – cảnh sát – công an chìm này, nếu không có tí hàng thật thì cô khó mà che chở cho Số 3 nổi.... Vãi chưởng!

Hanada Saharuna trợn tròn mắt nhìn tấm poster vừa mở ra, sau đó 'soạt' một cái gập nó lại, đồng tử rung lên như động đất.

C–cái quái gì đây? Người bên trong không mặc đồ!! Đây là poster trai kh** th*n à?!

Số 21 bị sao thế? Xuyên không một cái mà đổi cả sở thích luôn rồi?! Chẳng phải bà chỉ thích trai 2D thôi sao.... Khoan đã, đây chính là thế giới 2D mà!

Chẳng lẽ là vì trai ở thế giới 2D chuẩn gu quá nên mới sa đọa thế này?! Con nhỏ Số 21 này lại dám lén lút xem văn hoá phẩm đồi truỵ sau lưng cô?! Ai cho bà mua mấy cái thứ 25+ thế này hả!!

Hanada Saharuna không thể tin vào mắt mình, lại hé tấm poster ra nhìn thêm lần nữa.

Người mẫu đang ngẩng cao đầu trong ảnh trông cực kỳ điển trai, trên cổ đeo một sợi xích sắt mảnh, dây xích vắt qua cơ bụng cơ ngực rồi luồn sâu xuống dưới. Khoá quần thì mở ra để lộ một chút q**n l*t và da thịt đầy kh*** g**.

Không chỉ thế, Hanada Saharuna còn phát hiện dưới góc poster còn in cả ngày giờ chụp ảnh.

Má ơi.... Không phải poster bán sẵn mà là chụp tại chỗ rồi phóng to in ra à? k*ch th*ch thế sao?!

Hanada Saharuna sốc toàn tập rồi, cô nhớ ngày trước Ayumu Shijin có kể Sakurai Senko và thân phận cũ của Takeo từng cùng nhau đi Hải Thiên Thịnh Yến.... Hoá ra không chỉ dẫn theo mỗi Takeo mà Số 21 cũng có phần?!

【 Hanada Saharuna [1]: Tôi tìm thấy poster trai n*d* trong phòng Số 21! Lại còn là ảnh chụp trực tiếp nữa! Số 7! Có phải bà dắt Takeo với Số 21 đi làm mấy chuyện bậy bạ không!

Thiên kim tài phiệt [7]: Gì mà chuyện bậy bạ, phải gọi là thú vui của người trưởng thành.... Số 21 chưa lẳng hết đống đấy đi à? Không biết trước khi chết cũng phải bò ra máy tính xóa lịch sử web là quy tắc làm người cơ bản sao?

Chờ đến lúc thi xong rút được thân phận mới, tôi nhất định phải cười vào mặt nhỏ một trận hahaha!

Lính mới công an [18]: Chuẩn, thật ra tôi chỉ đến ngó nghiêng tí thôi. Trai thẳng như tôi tới đó hoàn toàn chỉ là để tham khảo tư liệu diễn xuất... Học uỷ cũng biết đấy, đợi hắn sống dậy tôi sẽ bắt hắn làm chứng cho tôi!

Bác sĩ Haido [17]: Hanada, hôm trước tôi mới kể cho bà xong, quả nhiên bà vẫn chưa tiêu hoá được phải không? Đã nói là Hải Thiên Thịnh Yến rồi, chẳng lẽ bà còn tưởng chỉ là đi ngắm biển uống trà chiều thôi chắc? Nói cho bà nghe, ba đứa kia chơi bung cả nóc luôn đấy... À, Số 9 cũng đi nữa.

Đời phải phiêu theo sóng [9]: Đừng có bôi nhọ tôi, tôi không giống ba tên đó, tôi đến là để thu thập bằng chứng phạm tội.... Hanada, đợi thu thập xong tôi sẽ tặng cho bà, để bà thăng chức tăng lương ha~

Hanada Saharuna [1]: Mấy người tụ tập như vậy là phạm pháp! Từ từ! Sao tôi lại nói cái này? Ý tôi là tại sao mấy người không dẫn tôi đi cùng! Tôi cũng muốn học hỏi một chút!

Thiên kim tài phiệt [7]:....À, bà thì không được đâu.

Bác sĩ Haido [17]: Bà không được đâu Hanada, bà thi toàn rớt môn, đến cả thơm má con trai cũng chưa từng thì lấy đâu ra tư cách đòi chiêm ngưỡng cảnh tượng hoành tráng cỡ vậy.

Lính mới công an [18]: Phải đó Hanada, đến môn cơ bản bà còn tạch lên tạch xuống thì sao mà tới cái level đó được? Bỏ cuộc đi, mấy cảnh tình cảm người lớn ấy bà diễn không nổi đâu, khỏi cần học hỏi.... Cơ mà nhá, hình như tôi đã hiểu cái 'sức hút rạo rực' mà thầy giáo nói là gì rồi.

Thiên kim tài phiệt [7]: Tôi thì cảm thấy các ông mãi vẫn không hiểu mới là chuyện lạ ấy, mấy cái đó chẳng phải chỉ cần thực hành một lần là biết rồi à?

Lính mới công an [18]: Giống chỗ nào?! Cái thần thái khiến khán giả sôi trào máu nóng đó đâu phải cứ 'làm' một lần là diễn ra được. Bà có hiểu thế nào gọi là độ phiêu với tạo mood không?!

Thiên kim tài phiệt [7]: Hở? Ông đang dạy người đứng đầu môn này diễn xuất đấy à?!

Lính mới công an [18]: Trước kia đứng nhất không có nghĩa là sau này cũng đứng nhất, đợi đến lúc quay về cứ chờ bị soán ngôi đi!

Thiên kim tài phiệt [7]: Có cái rắm ấy! 】

Takayama Takeo và Sakurai Senko bắt đầu cãi nhau chí choé, Hanada Saharuna vốn định nổi đóa thì lại bị cắt ngang, chỉ đành ngậm ngùi trừng mắt nhìn chằm chằm kênh chat.

Còn những người đứng sau thì chỉ thấy cô mở poster ra rồi gấp poster lại, sau đó lại mở ra tiếp rồi cứ thế nhìn đăm đăm. Cả ba lấy làm lạ, tự dưng đứng đờ ra như thế, chẳng lẽ đã phát hiện được gì rồi sao?

Amuro Tooru dắt theo Edogawa Conan đi tới: "Thanh tra Hanada, cô phát hiện được gì à?"

Matsuda Jinpei lúc ấy cũng tiến đến ngay cạnh, cúi xuống liếc tấm poster trên tay Hanada Saharuna rồi nhướng mày: "Ái chà ~ Chăm chú quá nhỉ Hanada. Hoá ra cô cũng thích món này à?"

Hanada Saharuna giật mình hoàn hồn lại, tầm mắt chạm phải cái nhìn đầy ẩn ý của Matsuda Jinpei, thế là như phải bỏng ném tấm poster xuống đất chối bay biến: "Làm gì có! Tôi chỉ đang mải suy nghĩ thôi!"

"Ồ~ Vậy luôn hả?" Matsuda Jinpei kéo dài giọng.

"Thanh tra Hanada, chị nhìn thấy gì mà....??!"

Edogawa Conan cúi người cầm lấy tờ poster rơi trên đất, vừa mới nhìn một cái đã trợn tròn mắt, đôi mắt vốn đã to tròn giờ lại càng to hơn.

"Sao thế?" Amuro Tooru khó hiểu rút nó ra từ tay cậu, sau đó cũng nhìn thấy hình ảnh bốc lửa cay mắt trên poster....

Nhìn cảnh ấy, mặt Hanada Saharuna thoáng cái đỏ bừng. Toang rồi, lại bị hiểu lầm nữa rồi!

AAA! Khó khăn lắm cô mới gột rửa được cái danh hiệu hải vương kia, giờ chẳng lẽ lại quay ngược về điểm xuất phát sao?!

Hanada Saharuna đau khổ che mặt, không dám đối diện cảnh tượng nhục nhã ê chề sắp tới.

"....Trên tấm poster có in ngày và giờ chụp, loại này thường không phải hàng bán sẵn trên thị trường mà giống ảnh chụp cho tư nhân hơn." Giọng nói ôn hoà của Amuro Tooru vang lên: "Hơn nữa logo hình con tàu in trên này, nếu tôi nhớ không nhầm thì là biểu tượng của nhà Takahashi...."

Ủa? Không nghi ngờ cô à? Cũng không trêu chọc cô luôn? Hanada Saharuna hé ngón tay che mắt, len lén nhìn ra ngoài.

"Nạn nhân đầu tiên là cậu hai Kazuki nhà Takahashi, chuyện này chắc chắn có mối liên hệ gì đó." Amuro Tooru quay sang mỉm cười với cô: "Thanh tra Hanada đúng là đã tìm thấy manh mối quan trọng rồi này, giỏi thật đấy."

Hanada Saharuna chớp chớp mắt, cũng 'ồ' lên một tiếng giống Matsuda Jinpei.

Trước Tiếp