Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Bọn tôi đã trích xuất camera giám sát của chung cư rồi, hung thủ chắc chắn nằm trong số những người ra vào căn hộ khoảng thời gian đó. Bây giờ tôi đưa mấy người qua xem."
"Đưa chúng tôi đến xem á?" Nghe Matsuda Jinpei nói, Hanada Saharuna vờ vịt khó hiểu: "Video từ camera ở hiện trường vụ án đáng ra phải bị bên giám định thu đi ngay rồi chứ? Sao vẫn còn ở chung cư của Koyanagi Edako?"
Vừa rồi nghe thấy camera ở cổng chung cư quay được manh mối quan trọng làm Hanada Saharuna lo sốt vó, sợ trúc mã nhà mình lộ tẩy nên chỉ đành thăm dò tình hình xem còn cách nào cứu vãn nữa không.
"Cô nghĩ cái gì thế, bên giám định đương nhiên đã mang bản sao đi từ lâu rồi. Chỉ là các mối quan hệ của Koyanagi Edako quá đơn giản, tôi định quay lại hiện trường để tìm thêm manh mối, tiện thể xem lại camera thôi." Matsuda Jinpei xoay vô lăng, uể oải nói: "Chẳng lẽ lại bắt tôi chở mấy người đến trụ sở xem băng ghi hình rồi mới quay về hiện trường à? Có muốn đi hóng gió cũng không phải bây giờ."
Bộ phận giám định đã lấy được bản sao, muốn gọi Số 23 ra xử lý cũng không kịp nữa rồi.
Hanada Saharuna xoa xoa ngón tay cái, trong lòng có chút căng thẳng. Giờ chỉ còn nước tuỳ cơ ứng biến thôi.
Nếu Số 3 bị camera quay trúng thật thì phải báo cho ban cán sự lớp sửa kịch bản ngay mới được! Chỉ sợ đến lúc đó bọn họ lại hói đầu vì stress mất.
....
Nửa tiếng sau, Matsuda Jinpei đỗ xe dưới chân chung cư nhà Koyanagi Edako. Anh bước xuống, đợi nhóm Hanada Saharuna ra hết rồi mới khoá xe lại.
"Đi thôi, đánh nhanh thắng nhanh." Matsuda Jinpei tung chìa khoá lên bắt lấy nhét vào túi, chân dài sải bước về phía phòng bảo vệ, ba người còn lại bám sát theo sau.
Anh bước vào giơ thẻ cảnh sát lên: "Tôi là Matsuda Jinpei vừa gọi đến lúc trước, phiền các anh cho chúng tôi đoạn camera đã nhắc tới trong điện thoại."
Người quản lý tòa nhà vội vàng đứng dậy: "À! Thanh tra Matsuda phải không? Tôi là Kimura đã trao đổi với anh khi nãy! Đoạn camera đó đã được chúng tôi xuất ra máy tính rồi!"
Vừa nói anh ta vừa mở laptop lên, còn nhường luôn chiếc ghế mình đang ngồi.
Matsuda Jinpei ngồi xuống bắt đầu xem đoạn băng ghi hình, Hanada Saharuna cũng kéo một chiếc ghế bên cạnh sang, còn chừa ra một nửa chỗ cho Edogawa Conan.
Amuro Tooru thì lại không được hưởng đãi ngộ này, chỉ đành chống tay lên lưng ghế của Matsuda Jinpei cúi người nhìn màn hình.
Đoạn video bắt đầu từ lúc Koyanagi Edako tan làm trở về chung cư, khi ấy đã là hơn 11 giờ đêm.
"Chẳng phải bộ phận giao thông tan làm lúc 8 giờ tối sao? Sao chị ấy về muộn thế nhỉ?" Edogawa Conan hỏi.
"Nhìn cái túi đồ trên tay cô ấy kìa, chắc chắn là đi mua sắm rồi." Hanada Saharuna nói.
"Nhưng hôm chúng ta đến nhà cô ấy không thấy cái túi mua sắm này." Amuro Tooru trí nhớ siêu phàm chỉ ra điểm đáng ngờ.
"Lát nữa lên lục soát kỹ lại xem sao." Matsuda Jinpei nói rồi tua nhanh video.
Vì đã rất khuya nên sau Koyanagi Edako có rất ít người vào chung cư, bọn họ phải xem một lúc lâu mới thấy có người khác xuất hiện lúc gần 12 giờ.
Đó là một chàng trai đội mũ đen mặc áo khoác đỏ, vì bị mũ che mất nên camera không quay thấy mặt.
"Anh quản lý, người này là cư dân của toà nhà à?" Hanada Saharuna chỉ vào màn hình hỏi.
Quản lý gật đầu: "Vâng, là cậu Oda sống ngay tầng trên nhà cô Koyanagi! Cậu ấy làm thêm ở cửa hàng tiện lợi gần đây nên ngày nào cũng về trễ như vậy!"
Hanada Saharuna gật đầu xem tiếp, rất nhanh sau đó lại có một nhân vật khả nghi xuất hiện.
Lúc 12 giờ 24 phút, một người mặc áo hoodie đen lom khom lưng bước vào cổng chung cư, vừa đi vừa cúi mặt dáo dác nhìn quanh, trông cực kỳ đáng ngờ.
Chưa đợi Hanada Saharuna mở miệng, Edogawa Conan đã nheo mắt: "Tên này chắc là trộm. Mọi người nhìn dụng cụ sau lưng hắn đi, đó là chìa khoá đa năng chuyên dùng để mở cửa."
Quản lý tòa nhà mặt đầy kinh ngạc: "Cháu bé còn nhỏ mà biết nhiều quá! Đây đúng là tên trộm vặt quen mặt ở khu này!"
"D–dạ, không có đâu! Cháu xem trên TV nên biết thôi hahaha!" Edogawa Conan vội vàng giở giọng ngây thơ, bị Hanada Saharuna ném cho một ánh mắt khinh bỉ.
Thằng nhóc này hễ cứ nhập tâm là lại quên mất mình đang là trẻ con. Lâu như thế rồi mà vẫn không bị ai phát hiện, chắc chắn là do tác giả buff bẩn ép các nhân vật khác giả mù.
Đâu có giống cô, diễn xuất cứ phải gọi là đỉnh của chóp! Hanada Saharuna tự đắc ưỡn ngực.
Edogawa Conan bỗng rùng mình một cái xoa xoa cánh tay, sao lại có cảm giác ai đó đang nói kháy mình thế nhỉ?
Sau tên trộm, mãi đến 1 giờ sáng mới có người tiếp theo xuất hiện.
Người này vừa lọt vào khung hình, Hanada Saharuna đã chỉ tay vào kêu lên: "Cái quái gì thế! Xem nãy giờ chỉ tổ lãng phí thời gian! Hung thủ rõ ràng là tên này còn gì!"
Đúng thế, gã đàn ông tóc bạc dài tung bay, mặc áo khoác và đội mũ phớt đen xuất hiện trên màn hình, không ai khác chính là nghi phạm vừa bị truy nã hôm trước.
Số 3 quả nhiên đã bị quay trúng rồi, cũng may là nhờ có mũ và kiểu tóc che khuất nên mới không lộ mặt.
Hú hồn hú vía! Hanada Saharuna lén lút thở phào một hơi.
Trái ngược với cô, Amuro Tooru lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy kẻ giả dạng thành Gin, trong lòng lại dậy sóng dữ dội.
Giống quá, bóng lưng đó gần như giống hệt Gin!
Nếu không phải cả Conan và phía chính chủ đã xác nhận rằng Gin không thể có mặt vào thời điểm đó, thì có khi đến cả anh cũng tưởng Gin là kẻ giết người thật rồi.
Nhưng có thể bắt chước Gin giống đến mức này, đối phương chắc chắn phải biết rất rõ diện mạo của Gin. Chuyện trong Tổ chức có nội gián đã là sự thật không thể bàn cãi.
Chẳng lẽ đúng như Gin nói, có một tổ chức bí ẩn nào đó muốn đối đầu với Tổ chức nên mới hao tâm tổn trí để giả mạo hắn sao?
Chỉ có điều đối phương đã bày vẽ công phu như vậy, thậm chí không ngại tự làm lộ bản thân để khiến Gin bị truy nã mà vẫn không thể trừ khử được hắn. Đúng là trộm gà không được còn mất nắm gạo.... Khoan đã, không đúng!
Trong đầu Amuro Tooru lóe lên một tia sáng, anh sực nhớ lại suy đoán trước đó của Gin.
Sở dĩ đối phương chọn Koyanagi Edako và Hanada Saharuna làm nhân chứng, thứ nhất là vì cái chết của đồng nghiệp sẽ dễ dàng kích động cảnh sát phát lệnh truy nã để Tổ chức xử lý Gin. Thứ hai là vì muốn chuyển sự chú ý của Tổ chức sang phía nhân chứng còn lại, để cho thế lực thần bí đó có thể an toàn rút lui.
Nhưng nếu mọi chuyện không chỉ đơn giản như thế thì sao? Đối phương lợi dụng lá chắn nhân chứng là để Tổ chức nhắm vào cảnh sát, mà giả mạo Gin đi giết người cũng là để cảnh sát nhắm vào bọn họ!
Chúng muốn để cho Tổ chức và cảnh sát chém giết lẫn nhau, còn mình thì ngồi làm ngư ông đắc lợi!
Là kế 'Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau'!
Amuro Tooru không kìm được mà siết chặt lưng ghế. Có lẽ ngay từ đầu đối phương đã chẳng trông chờ gì vào việc mượn tay Tổ chức để giết Gin, mục đích thật sự của chúng chính là lợi dụng cảnh sát Nhật Bản để diệt trừ Tổ chức!
Rốt cuộc là ai? Tổ chức bí ẩn đó rốt cuộc là thế lực nào?! Băng đảng xã hội đen trong nước sao? Hay là một tổ chức nước ngoài khác? Sao chúng dám lộng hành ngang ngược ở đây như vậy?!
Furuya Rei quá tức giận, nhưng anh biết chỉ tức giận thì chẳng giải quyết được gì. Anh phải biến cơn giận này thành động lực để điều tra cho rõ ràng mọi chuyện.
Đúng thế, anh sẽ nhân cơ hội này để lật tẩy tổ chức đứng sau kia!
Trong khi Amuro Tooru đang xoay vần trong suy nghĩ, Edogawa Conan đã có kinh nghiệm bị người đàn ông tóc bạc doạ cho hết hồn lại bình tĩnh hơn nhiều.
Cậu bảo Matsuda Jinpei tua nhanh video, quả nhiên nhìn thấy gã rời khỏi chung cư lúc 2 giờ 35 phút sáng, hoàn toàn trùng khớp với thời điểm Koyanagi Edako tử vong.
"Khỏi cần xem nữa, Koyanagi Edako chắc chắn là bị tên này giết." Hanada Saharuna nói: "Từ việc hắn giết cô ấy cũng có thể suy ra hắn chính là hung thủ sát hại Takahashi Kazuki."
Edogawa Conan nhíu mày, vẻ mặt có chút nặng nề: "Thanh tra Hanada, hôm chúng ta đuổi theo hắn, rất có thể Takahashi Kazuki đang ở trong cốp xe."
"...." Hanada Saharuna mím môi. Không đâu, người ở trong đó là Korn.
Cuộc đối thoại của hai người đã kéo suy nghĩ của Amuro Tooru trở lại. Anh nhìn vẻ mặt nặng nề của Hanada Saharuna và Edogawa Conan, không kìm được mà vươn tay ra.
Ngay khi tay anh sắp chạm vào vai Hanada Saharuna, Matsuda Jinpei đột nhiên đứng phắt dậy.
"Làm gì mà mặt mày như đưa đám thế? Trên đời này không có thuốc hối hận đâu, thay vì ủ rũ ngồi đây thì chẳng thà tích cực tìm ra hung thủ để người chết được yên nghỉ còn hơn." Anh hất ngón cái chỉ ra cửa: "Hanada, nhóc, trong camera hết manh mối rồi, chúng ta lên nhà Koyanagi Edako tìm xem sao!"
"Được!" Hanada Saharuna bật người dậy, Edogawa Conan cũng nhảy xuống ghế nhanh chân đuổi theo.
Ba người nối đuôi nhau đi mất, Amuro Tooru buông thõng tay xuống bước theo sau.
....
Trước nhà Koyanagi Edako vẫn còn giăng dây phong tỏa, Matsuda Jinpei mở cửa bằng chìa khoá mà quản lý đưa cho.
Cánh cửa vừa mở, một luồng hương hoa pha lẫn mùi máu tanh nồng nặc lập tức xộc thẳng ra ngoài.
Matsuda Jinpei nhíu mày phẩy tay mấy cái: "Chẳng hiểu cái tên hung thủ này là thể loại b**n th** gì nữa, giết người mà còn bày cả đống hoa.... 'Cảm giác nghi thức' của cái đám đúng là hết nói nổi này."
"...." Bạn học của b**n th** — Hanada Saharuna không nói được gì.
Nói thật thì cô cũng không hiểu sở thích của cái đám này cho lắm.
"Vẫn như cũ, chia nhau ra tìm nhé?" Hanada Saharuna vừa đeo găng tay vừa nói.
Edogawa Conan cũng nhanh nhẹn rút một đôi găng tay ra đeo vào, rõ ràng lại quên mất mình đang là trẻ con.
Amuro Tooru đã chuẩn bị xong xuôi, giơ tay lên cười tủm tỉm hỏi: "Vậy tôi phụ trách khu vực nào đây?"
"...." Matsuda Jinpei vừa quay người lại đã nhìn thấy cảnh ấy, thở dài: "Hanada thì không nói làm gì, nhưng các cậu cũng tự giác quá nhỉ?"
Anh còn chưa kịp mở miệng mà ba người này đã có vẻ nóng lòng lắm rồi.
"Thì tại bọn tôi cũng là thám tử mà~" Amuro Tooru và Edogawa Conan đồng thanh nghiêng đầu nở nụ cười đáng yêu, Matsuda Jinpei nhìn mà giật giật khóe mắt.
"Dẹp cái trò mèo đó đi, vào việc thôi." Matsuda Jinpei chia căn phòng thành bốn khu vực rồi dặn: "Phải tìm hết mọi manh mối liên quan đến người quen của Koyanagi Edako. Có là cảnh sát đi nữa thì cũng chẳng ai nửa đêm lại mở cửa cho đàn ông lạ vào nhà cả! Koyanagi Edako và hung thủ chắc chắn quen biết nhau!
Hôm nay dù có phải đào ba tấc đất cũng phải tìm ra cho tôi!"