Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Số 3 đặt đĩa bánh đã cắt và hồng trà xuống bàn, nhỏ giọng nói: "Tôi không biết mọi người thích bánh nào nên cắt mỗi loại một miếng.... Mọi người chọn vị mình thích nhé. Hoặc nếu muốn ăn loại khác thì tôi sẽ đi lấy thêm."
Rồi cậu lại bồn chồn bổ sung một câu: "Còn trà thì tôi không rõ khẩu vị mọi người nên mang cả đường và sữa ra, cứ tự nhiên pha theo ý thích nhé."
Thanh niên tóc vàng hai tay ôm khay với vẻ cực kỳ bất an, dường như rất sợ mình tiếp đón không chu đáo.
À! Anh Makino nhát người lạ, phải động viên anh ấy mới được!
Yoshida Ayumi lắc đầu: "Bánh trông ngon quá ạ! Cảm ơn anh Makino!"
"Dạ dạ! Trà cũng thơm nữa! Cảm ơn anh đã chiêu đãi ạ!" Tsuburaya Mitsuhiko cũng gật đầu lia lịa.
Kojima Genta thì thẳng thắn hơn, cầm dĩa xắn ngay một miếng bánh to nhét vào miệng, nhai nhồm nhoàm mấy cái với vẻ mặt thỏa mãn: "Ngon bá cháy luôn á!"
Thanh niên tóc vàng vừa định thở phào thì nhớ ra còn một người nữa, lại căng thẳng liếc sang Okiya Subaru.
Cảm nhận được ánh mắt ấy, Okiya Subaru điềm tĩnh nâng tách trà lên mỉm cười: "Trà rất thơm, cậu Makino pha khéo thật đấy."
Thanh niên tóc vàng nghe vậy mới thật sự yên tâm, cậu ngồi xuống ghế sofa đối diện rồi im thin thít, phòng khách bỗng chốc rơi vào im lặng.
Số 3 toát mồ hôi lạnh, giờ thì phải làm gì nữa? Cậu nên nói cái gì đây? Lái chuyện để Đội thám tử nhí chú ý đến hoa tươi à? Nhưng như thế có lộ liễu quá không?
Nếu Akai Shuichi mà nhận ra thì sẽ đoán được cậu đang cố tình để lộ manh mối giết người chứ?
Đang lúc Số 3 vẫn còn phân vân có nên hỏi ý lớp trưởng không, Okiya Subaru đã lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.
Anh đặt tách trà vừa uống một ngụm xuống, mỉm cười nói: "Nhắc mới nhớ, tôi chuyển đến đây cũng được một thời gian rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nói chuyện trực tiếp với cậu Makino đấy.
Thật ra dạo trước tôi có gặp cậu ở siêu thị gần nhà, không biết cậu có nhớ không? Lúc ấy cậu đeo kính râm, tôi sợ nhận nhầm người nên không dám chào."
Đâu chỉ đeo mỗi kính râm, cậu ta còn quấn mình kín mít từ đầu đến chân kìa. Nếu không phải Okiya Subaru tình cờ thấy cậu lúc mở cửa thì cũng chẳng nhận ra nổi.
"Ngại quá, tôi không để ý." Thanh niên tóc vàng cúi đầu tránh ánh mắt anh, những ngón tay đặt bên hông không ngừng cào vào mép sofa.
Okiya Subaru nhìn liếc qua động tác ấy. Chứng sợ người lạ của cậu Makino này xem ra không phải là giả. Trông cậu ta không giống kẻ sẽ chủ động tấn công người khác, vậy tại sao lại mua mô hình người và nhiều hung khí như vậy?
Dù trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, nhưng ngoài mặt anh vẫn không để lộ mảy may, chỉ tiếp tục cười híp mắt: "Không sao đâu, lúc ấy cậu Makino mải mua đồ quá, không để ý cũng là chuyện thường."
Rồi anh lại nhẹ nhàng đổi giọng, tò mò hỏi: "Cơ mà hôm đó cậu mua nhiều thật đấy. Dây thừng, dao, găng tay, túi nilon, còn có cả xẻng nữa. Cậu định đi cắm trại à?"
Số 3 hoảng hốt mở kênh chat trong não ra.
【 Xát thủ liên hoàn [3]: Lớp trưởng! Hắn hỏi vậy thì tôi phải trả lời sao?! Hôm tôi đi mua dao thì gặp hắn, cứ tưởng là người bình thường nên đâu để ý, ai mà biết hắn lại là FBI! Toi rồi, có khi nào hắn đoán ra tôi mua mấy thứ đó để giết người rồi không?!
Lớp trưởng [12]: Đừng hoảng, anh ta chưa có bằng chứng gì hết, chỉ đang thăm dò ông thôi. Cứ hỏi ngược lại sao anh ta lại biết là được. Không cần diễn sâu quá đâu, cái nét run rẩy bây giờ của ông đủ dùng rồi đấy. Sau đó ông cứ nói thế này....】
"A–anh, sao anh lại biết?!"
Sắc mặt thanh niên tóc vàng trắng bệch, ngẩng đầu nhìn Okiya Subaru với vẻ đầy kinh hãi. Cậu rụt người lại cứ như thể gặp phải kẻ bám đuôi b**n th**, thậm chí còn thò tay mò mẫm túi quần.
Dựa vào hình dạng của vật trong túi thì có vẻ là điện thoại di động.
"...." Okiya Subaru cảm thấy nếu không phải còn ba đứa trẻ ở đây, e là đối phương đã gọi điện báo cảnh sát luôn rồi.
Anh tỉ mỉ săm soi kỹ biểu cảm của thanh niên tóc vàng, nhìn đồng tử co rúm đến mồ hôi lạnh rịn ra trên trán cậu, tất cả đều là phản ứng chân thực.
Nhầm rồi sao? Những dụng cụ đó thật sự chỉ là để đi cắm trại?
Nhưng người này có vẻ mắc chứng sợ xã hội nghiêm trọng, nhìn phản ứng vừa rồi thì còn thấy cả bệnh hoang tưởng bị hại nữa. Một người như thế sẽ đến chỗ vắng vẻ để cắm trại thật sao?
Quan trọng nhất là dạo gần đây cậu hàng xóm này ra ngoài rất thường xuyên, trái ngược hẳn với trạng thái ru rú trong nhà lúc trước. Chưa kể thời điểm ra ngoài hầu như đều là đêm hôm khuya khoắt đầy nguy hiểm.
Mâu thuẫn, quá mâu thuẫn, hoàn toàn phi logic.
Dù Okiya Subaru đang híp mắt, Số 3 vẫn cảm nhận được vẻ dò xét của đối phương, thế là lại càng thêm thấp thỏm.
Cũng may là ngay sau đó thanh niên tóc màu lanh lại nở nụ cười hiền: "Xin đừng lo lắng, tôi chỉ đoán chút thôi. Bởi vì dạo trước tôi dẫn bọn trẻ đi cắm trại cũng mang theo y như vậy."
Genta nghe thế liền ngẩng đầu, bên mép vẫn còn dính kem: "Đúng rồi ạ! Đi cắm trại phải mang theo dao để nấu ăn chứ!"
"Dây thừng dùng để cố định lều, còn túi nilon là để đựng rác, không thể vứt rác bừa bãi trên núi được!" Mitsuhiko nghiêm túc gật gù.
Thanh niên tóc vàng mím môi, có vẻ như đã chấp nhận lời giải thích này. Vừa hay lúc ấy Genta đã ăn hết bánh trên đĩa, cậu liền viện cớ vào lấy thêm rồi vội vã trốn đi.
Ayumi nhỏ giọng thì thầm: "Anh Makino trông còn nhát hơn lời bác tiến sĩ kể nữa, mà hình như anh ấy sợ anh Okiya lắm thì phải."
Đôi khi trẻ con lại nhanh nhạy với cảm xúc hơn người lớn nhiều.
Mitsuhiko cũng nói nhỏ: "Ừ, lạ ghê. Anh Okiya nhìn hiền mà."
Cựu thành viên Tổ chức – đặc vụ FBI 'không hề hung dữ' – Akai Shuichi vờ như không nghe thấy, điềm nhiên nhấp một ngụm trà.
Trà ngon, kỹ thuật pha cũng rất khá.
Trong khi đó, Genta đang ngồi không rảnh rỗi bắt đầu ngó nghiêng xung quanh, tầm mắt đột nhiên va phải chiếc kệ đèn màu trắng gạo đặt cạnh ghế sofa.
Loại kệ đa năng này bên trên có thể đặt đèn bàn, ngăn rỗng phía dưới thì dùng để đựng sách báo tạp chí. Thường thì chủ nhà sẽ để vài cuốn sách mình hay đọc ở đó, lúc nghỉ ngơi có thể tiện tay lấy ra xem hoặc để cho khách giải trí khi buồn chán.
Dưới kệ đèn lúc này cũng có vài cuốn sách, trong đó có một quyển bìa màu đỏ tươi nhìn cực kỳ bắt mắt, Genta thấy vậy liền tò mò rút ra xem.
Giữa nền bìa đỏ vẽ hình một căn biệt thự màu trắng, viền xung quanh là vòng hoa hồng trắng cách điệu, còn có một dấu tay máu nhỏ in trên cửa sổ tầng hai.
Phía dưới in một dòng chữ tiếng Anh lớn — 《 How To Kill Your Neighbor 》
Genta hiếu kỳ lật vài trang xem thử, bên trong cũng toàn là tiếng Anh.
Chẳng hiểu gì cả, cậu chán nản định nhét cuốn sách về chỗ cũ. Mitsuhiko thấy thế liền ghé đầu lại: "Cậu xem gì thế Genta.... Ủa? Tiểu thuyết tiếng Anh hả?"
Cậu nhóc trầm ngâm một chút lại gật gù: "Cũng phải ha, anh Makino là người nước ngoài mà, đọc sách tiếng Anh là đúng rồi. Mà công nhận tiếng Nhật của anh ấy giỏi thật đấy!"
Ayumi cũng tò mò ngó qua. Vừa nhìn rõ bìa sách, cô bé hơi rùng mình: "Nhìn như truyện kinh dị ấy.... Mau cất đi đi Genta!"
"Ừm!" Genta đáp lời, vừa định đặt cuốn sách trở lại thì một bàn tay đã đột ngột vươn đến, nhẹ nhàng rút nó khỏi tay cậu.
Okiya Subaru chẳng biết khi nào đã đứng ở phía sau. Anh liếc thoáng qua bìa sách rồi tiện tay lật mấy trang bên trong.
Các trang sách có không ít nếp gấp, chứng tỏ đã được đọc đi đọc lại nhiều lần, thậm chí còn bị gập góc trang để làm dấu.
Okiya Subaru lật thử một trang được đánh dấu, đập vào mắt là đoạn văn được tô đậm bằng bút highlight vàng.
[ "....Dây thừng là thứ không thể thiếu, là trợ thủ đắc lực ngăn con mồi trốn chạy. Dao cũng vậy, so với súng đạn, bản năng di truyền từ thời nguyên thuỷ khiến con người sợ hãi vũ khí sắc nhọn hơn." ]
Okiya Subaru nhướng mày, lật sang trang đánh dấu tiếp theo.
[ "....Tôi đúng là vẫn còn non tay quá, chỉ xử lý cái xác thôi cũng để dính đầy máu me. Cũng may lúc đó đã khuya nên không ai nhìn thấy, rút kinh nghiệm lần sau phải mua găng tay mới được.
Còn nữa, vứt xác vẫn nên chọn rừng núi thì hơn, phải đào hố càng sâu một chút, như vậy thì dù có qua nhiều năm cũng sẽ không bị phát hiện." ]
Trong đầu Okiya Subaru thoáng hiện lên những món đồ mà thanh niên tóc vàng đã mua, tay nhanh chóng lật tiếp những trang đánh dấu còn lại.
Những đoạn văn được tô đậm, tất cả đều là mô tả quá trình hung thủ giết người và phi tang xác chết.
Akai Shuichi vẫn còn rất bình tĩnh, cho đến khi anh lật tới phần sau của cuốn sách.
[ "....Gã đàn ông đó lúc nào cũng nhìn tôi chằm chằm, như thể mọi hành động của tôi đều nằm dưới sự giám sát của hắn, làm tôi khó chịu như bị mắc gai trong cổ họng. Tôi muốn móc mắt hắn ra, để hắn không thể theo dõi tôi được nữa.
Nhưng phải kiên nhẫn hơn mới được, tên này vạm vỡ hơn bất kỳ kẻ nào tôi từng xử lý, ngộ nhỡ khiến hắn cảnh giác thì nguy to." ]
Trang tiếp theo.
[ "....Thật khổ não làm sao, đến cả 'buổi tụ họp' mà tôi cũng chẳng thể tập trung nổi.... Có điều chuyến đi này cũng coi như có thu hoạch. Một người cùng sở thích đã cho tôi cảm hứng mới, gã bảo rằng những thợ săn giỏi nhất luôn xuất hiện dưới vỏ bọc của một con mồi.
Gã nói chí phải, tôi phải nghĩ cách khiến tên hàng xóm kia tò mò về mình mới được...." ]
Trang tiếp theo.
[ "....Tuyệt quá, hắn bắt đầu chủ động chào hỏi tôi rồi! Kế hoạch thành công mỹ mãn! Tôi còn chuẩn bị sẵn rượu ngon và hoa tươi, ngày nào cũng mong ngóng hắn gõ cửa, thật sự không thể chờ thêm được nữa." ]
Ở phần lề trắng của trang sách, người đọc còn dùng nét bút nắn nót viết lời bình luận — Đáng để học hỏi, hy vọng mình cũng có thể giữ vững tâm thái như vậy.
"...." Akai Shuichi mở to mắt, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ đó vài giây rồi gấp sách lại.
Vừa đặt sách trở về chỗ cũ, thanh niên tóc vàng cũng bưng một khay bánh ngọt đầy ắp bước ra.
Thấy anh đứng đó, cậu hơi ngập ngừng hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Không có gì, chỉ là nội thất nhà cậu Makino đẹp quá nên tôi muốn ngắm nghía chút thôi." Thanh niên mắt híp mỉm cười với Số 3, nhưng vì đang đứng ngược sáng, mắt kính phản quang lại khiến cậu không thể nhìn rõ được biểu cảm.
Ayumi cũng gật đầu phụ hoạ: "Đúng rồi ạ! Nhà anh nhìn cứ như cung điện ấy!"
Ra là thế. Số 3 nhẹ nhõm thở phào.
Cậu đặt khay bánh lên bàn trà, chiếc khay lớn chừng mười inch xếp đầy những miếng bánh được cắt sẵn. Vì đã chứng kiến sức ăn của Kojima Genta nên lần này cậu quyết định lấy dư ra cho chắc.
Genta reo lên một tiếng rồi hăm hở ăn lấy ăn để.
Okiya Subaru nhìn đĩa bánh, đột nhiên cười hỏi: "Cậu Makino rất thích đồ ngọt sao?"
"Thích, nhưng bánh ở Nhật ngọt quá, nên cũng ít tiệm hợp khẩu vị." Thanh niên tóc vàng thẳng thừng trả lời.
Okiya Subaru lại nói: "Nhà cậu bài trí đẹp đấy, nhất là mấy bức tranh treo tường đằng kia. Tôi có thể lại gần xem chút không?"
Thanh niên tóc vàng nhìn những bức tranh sơn dầu cổ điển treo đầy trên tường phòng khách. Mặc dù cậu không có khiếu thẩm mỹ cho lắm, nhưng cũng phải công nhận trông chúng rất tinh xảo.
Cơ mà Akai Shuichi lại có hứng với mấy thứ này thật á? Hay chẳng lẽ lại có ý đồ gì khác sao? Số 3 hơi do dự, mở kênh chat lên hỏi ý lớp trưởng.
【 Lớp trưởng [12]: Ông không để gì nguy hiểm trong phòng khách đấy chứ?
Xát thủ liên hoàn [3]: Không có đâu.
Lớp trưởng [12]: Thế thì cứ cho bọn họ xem đi, tiện thể dẫn dắt chú ý sang mấy bông hoa luôn. 】
Đã được cho phép, Số 3 liền gật đầu: "Nếu chỉ phòng khách thôi thì được."
Ayumi và Mitsuhiko hào hứng đứng dậy: "A! Bọn em cũng muốn xem nữa!"
Okiya Subaru mỉm cười nói cảm ơn.
Lúc này Số 3 vẫn chưa nhận ra, ngay bức tường phía trên chiếc hòm gỗ khổng lồ kia, vừa hay cũng treo một bức chân dung khổ lớn.