Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 204

Trước Tiếp

"Kính coong—"

Tiếng chuông cửa vang lên, thanh niên tóc vàng đang đi tới đi lui trong phòng khách lập tức ngẩng phắt dậy, gương mặt đẹp như tranh sơn dầu trong một giây méo thành một bức tranh trừu tượng.

Đến rồi! Bọn nó đến rồi! Đám nít quỷ Đội thám tử nhí đến rồi! 

Số 3 ôm ngực hít thở sâu để lấy bình tĩnh, căng thẳng đến mức tay run lẩy bẩy.

Mình làm được mà, không sao hết, chỉ cần diễn đúng như kịch bản thôi! Đội thám tử nhí dù có là đám nhóc quỷ sứ thì cũng chỉ là một đám nhóc!

Chỉ cần cậu không mắc lỗi, chắc chắn sẽ diễn trót lọt vở kịch này rồi tống khứ bọn nó đi!

Thế là, dưới tiếng chuông giục giã như đòi mạng, thanh niên tóc vàng khí thế hùng hồn giật phắt khăn choàng trên người xuống, sau đó.... rụt cổ lại, chậm chạp tỉ mẩn gấp nó thành một miếng vuông vức.

Gấp khăn xong, cậu mới cam chịu số phận nhắm mắt lại, run rẩy đứng lên.

Không thể trì hoãn thêm nữa, cậu phải ra mở cửa tiếp đám nhóc đó.

Số 3 hít sâu một hơi, ưỡn thẳng lưng giật mạnh cửa.... rồi đập vào trong mắt là Đội thám tử nhí đang cười tươi rói ngoài cổng sắt, và cả thanh niên tóc màu lanh đứng phía sau.

"!!"

Số 3 hoảng hốt quay người đóng sập cửa lại, sợ đến mức không thốt được thành lời.

Sao Akai Shuichi lại ở đây?! Người nhặt được lắc tay không phải Đội thám tử nhí sao?! Giờ thì phải diễn kiểu gì? Có nên kiếm cớ đuổi Akai Shuichi đi không?

Thanh niên tóc vàng cắn cắn đầu ngón tay, đồng tử màu hổ phách run lẩy bẩy, lòng rối thành một dúm tơ vò. Lần này thì Số 3 sắp khóc thật rồi, vội mở kênh chat trong não ra.

【 Xát thủ liên hoàn [3]: Hanada! Lớp trưởng ơi cứu mạng! Kịch bản toang rồi! Akai Shuichi cũng ở đây thì phải làm sao?!

Lớp trưởng [12]: Akai Shuichi cũng ở đó là sao?

Xát thủ liên hoàn [3]: Là ý trên mặt chữ chứ sao! Tôi làm đúng theo kịch bản, đặt bánh xong, vứt lắc tay ngoài cửa, đang ôm cây đợi thỏ chờ Đội thám nhí đến thì mở cửa ra lại thấy Akai Shuichi cũng lù lù ngay đó á á á! Hắn đang đứng cùng bọn nhóc, phải đuổi đi kiểu gì bây giờ?!

Lớp trưởng [12]: Không đuổi được đâu. Một người lớn đi cùng trẻ con đến nhà người lạ, ông mà đuổi người lớn đi thì chẳng cần Akai Shuichi, ngay cả người bình thường cũng thấy ông khả nghi.

Xát thủ liên hoàn [3]: Vậy giờ tôi phải làm sao?!

Lớp trưởng [12]: Hết cách rồi, chỉ có thể diễn tiếp thôi. Chúng ta không có thời gian để làm lại, với cả dùng cùng một chiêu trong thời gian ngắn thì không có hiệu quả đâu. Chẳng lẽ ông vừa làm rớt vòng tay đá quý xong lại làm rớt lần nữa à? Nghe đã thấy giả rồi.

Hơn nữa, Akai Shuichi đến tận cửa thì chắc chắn là đã để mắt ông. Cho dù ông có bày trò làm rơi đồ lần nữa thì lúc đám trẻ tới hắn vẫn sẽ bám theo thôi.... Dù sao thì hắn cũng ở ngay đối diện mà, giám sát ông lúc nào chẳng được. 

Số 3 nghe mà tối sầm cả mặt.

 Xát thủ liên hoàn [3]: Lớp trưởng, tôi không làm được đâu! Đội thám tử nhí thì còn đỡ, nhưng ông bắt tôi diễn trước mặt Akai Shuichi á? Sao mà được! Hắn là Akai Shuichi đấy! Nhạy bén như hắn chắc chắn sẽ phát hiện tôi có vấn đề! Tôi diễn nổi chắc? Kiểu gì cũng lộ cho xem! Tôi sẽ làm hỏng việc mất! 】

Cho dù không có ở hiện trường, cục bông hamster vẫn có thể cảm nhận được sự hoảng loạn của cậu.... Cũng phải thôi. Đó là một trong những tên khó nhằn nhất Conan, người khác đứng trước mặt anh ta còn chưa chắc đã xoay nổi, huống hồ là một đứa sợ xã hội như Số 3.

Nhưng đã tới nước này rồi thì lớp trưởng cũng chỉ có thể cố gắng trấn an.

 Lớp trưởng [12]: Không sao! Ông làm được mà! Chỉ cần qua ải này là ông được giải thoát rồi! Đừng sợ, cứ coi Akai Shuichi là cây bắp cải đính kèm đi, bơ hắn rồi diễn đúng kịch bản là được!

Xát thủ liên hoàn [3]: Làm gì có cây bắp cải nào cao gần mét chín chứ QAQ! Với cả cho dù tôi có bơ hắn, nhưng lỡ hắn lại bắt chuyện với tôi thì sao?! Tôi biết phải trả lời thế nào!

Lớp trưởng [12]: Tôi sẽ online từ đầu đến cuối, anh ta nói gì thì cứ gõ vào đây, tôi sẽ chỉ ông cách trả lời. 

Dỗ ngọt xong rồi, lớp trưởng chuyển sang dùng cứng, giọng điệu đầy thâm ý.

【 Lớp trưởng [12]: Số 3 à, đây là thời khắc quan trọng nhất của bài kiểm tra, cơ hội để test cơ chế tính điểm mà không cần hy sinh ai như thế này sẽ không có lần thứ hai đâu.... Mọi người đã cố gắng lâu như thế, ông nỡ lòng nào để chúng ta thất bại trong gang tấc sao?

Xát thủ liên hoàn [3]:....Tôi biết rồi. 

Số 3 cúi đầu vỗ vỗ má, sau đó dùng vẻ mặt như đi chịu chết một lần nữa mở cửa.

===========

"Lạ ghê? Anh Makino không có nhà hả ta, sao chẳng thấy ai ra mở cửa hết vậy?" Kojima Genta lại sốt ruột bấm chuông thêm lần nữa, ló đầu lên nhìn căn biệt thự phía cuối con đường nhỏ, cánh cửa lớn màu đỏ vẫn đóng im lìm.

Okiya Subaru vuốt cằm làm bộ suy tư: "Anh nhớ là hôm nay cậu Makino chưa ra ngoài."

Vì ở ngay đối diện nên anh biết rất rõ, cậu hàng xóm này từ khi về nhà vào đêm qua thì vẫn chưa thấy bước chân ra khỏi cửa.

Yoshida Ayumi nói hơi ngập ngừng: "Hay là anh ấy đang ngủ trưa nhỉ?"

Tsuburaya Mitsuhiko lắc đầu: "Chuông to thế này thì có ngủ cũng phải tỉnh rồi chứ...." Cậu đột nhiên nhớ ra gì đó, giọng điệu trở nên căng thẳng, "Không lẽ anh Makino bị làm sao rồi?"

"Á?" Genta và Ayumi giật mình quay sang, trong đầu cả ba đồng loạt hiện lên đủ thể loại án mạng từng gặp mỗi lần đi cùng Conan.

Kinh nghiệm xương máu đã chứng minh, cứ lần nào bấm chuông không ai trả lời thì y như rằng sẽ có xác chết!

Genta bắt đầu ra sức lay cổng sắt: "Thế thì không được! Chúng ta phải tìm cách vào xem thôi! Lỡ có chuyện thật thì phải báo cảnh sát nữa!"

"Chắc sẽ không...." Okiya Subaru còn chưa kịp dứt lời, cánh cửa nhà phía xa xa đã bật mở.

Thanh niên tóc vàng xoăn nhẹ đứng ở sau cửa, mặc trên người chiếc áo sơ mi xanh và quần dài trắng, trông tươi mát như một viên kẹo bạc hà giữa ngày hè oi ả.

Đám Ayumi mặt đầy háo hức, nhưng còn chưa kịp nhìn rõ mặt thanh niên thì người kia đã như chim sợ cành cong, đóng sầm cửa lại một cái 'Rầm!'

"???" Cả bọn ngơ ngác nhìn nhau.

"S-sao thế? Tụi mình dọa anh ấy sợ à?" Mitsuhiko lắp bắp.

Ayumi ủ rũ sụp vai: "Tiến sĩ Agasa nói anh Makino nhát người lạ lắm, có khi nào thấy tụi mình đông quá nên hoảng không?"

Genta bối rối gãi đầu: "Nhưng mà nhát đến thế cơ á?"

Okiya Subaru không lên tiếng, ngẩng đầu nhìn cánh cửa đóng chặt bằng con mắt đăm chiêu.

Trong lúc cả bọn đang bàn nhau nên để lại giấy hẹn hay là bấm chuông tiếp, thì cánh cửa vừa đột ngột đóng sầm lúc nãy lại một lần nữa hé mở.

Thanh niên tóc vàng chậm rãi đi ra, từng bước từng bước tiến lại gần bọn họ. Khi khoảng cách dần thu hẹp, Đội thám tử nhí cuối cùng cũng nhìn rõ mặt đối phương.

"Oa~~~" Ba đứa nhóc không hẹn mà cùng há hốc miệng.

Mặc dù đã từng thấy qua một lần rồi, nhưng bây giờ nhìn gần vẫn không khỏi choáng ngợp trước nhan sắc ấy.... Đẹp quá trời ơi! Y như mỹ nam cổ điển bước ra từ tranh sơn dầu!

Thanh niên tóc vàng có vẻ rất không quen với việc bị nhìn chằm chằm, cúi đầu lí nhí hỏi: "X–xin hỏi, mọi người bấm chuông có việc gì vậy?" 

Thấy ba đứa trẻ vẫn còn đang đơ người ra ngắm, Okiya Subaru bèn lên tiếng thay: "Là thế này, chúng tôi nhặt được một chiếc vòng tay ở trước cửa, muốn hỏi xem có phải cậu Makino đánh rơi không."

Thanh niên tóc vàng nghe vậy thì vô thức sờ lên cổ tay, phát hiện trên đó trống trơn liền vội vàng nói: "Đúng là của tôi!"

Mắt Ayumi lấp lánh long lanh, đồng tử phản chiếu hình ảnh thanh niên đang tỏa sáng: "Anh Makino, vòng ở đây ạ!"

Nhưng vừa mới đưa tay qua, Okiya Subaru đã chặn lại.

Anh nói với thanh niên tóc vàng: "Bởi vì đây là vật quý giá, nên cậu Makino có thể tả lại hình dáng chiếc vòng được không?"

"A!" Ayumi sực tỉnh, vội vàng che tay lại gật đầu lia lịa.

Anh Makino đẹp quá làm cô bé quên mất tiêu, may mà có anh Okiya nhắc nhở!

Thanh niên tóc vàng cũng không lấy làm khó chịu, chỉ hơi căng thẳng niết tay: "Cái đó...là vòng tay làm từ sapphire và kim cương, còn cụ thể bao nhiêu viên thì tôi không nhớ lắm."

"Đúng rồi!" Đội thám tử nhí reo lên.

Ayumi đưa chiếc vòng cho cậu: "Trả lại anh nè! Cẩn thận đừng để rớt nữa nhé ạ!"

Thanh niên tóc vàng rón rén cầm lắc tay lên, nhẹ giọng giải thích: "....Lúc nãy tôi đặt bánh ngọt, chắc là lúc ra lấy đồ thì làm rơi mất."

"Bánh ngọt!" Mắt Genta sáng lên, "Chắc là ngon lắm ha?"

Chàng trai tóc vàng dường như nhận ra vẻ thèm muốn ấy, ngập ngừng đề nghị: "....Ừm, cảm ơn các em đã nhặt giúp. Nếu không chê thì, mọi người có muốn vào nhà uống trà không?"

Mau nói có đi! Số 3 căng thẳng siết chặt tay.

'Thượng đế' Kojima Genta nghe thấy khát vọng của cậu rồi, lập tức hô lên: "Oa! Em muốn ăn! Em thích bánh ngọt nhất trên đời!"

"Genta! Cậu quên lát nữa bọn mình phải qua nhà tiến sĩ à?!" Mitsuhiko nhắc nhở.

Hồi nãy đã nói là trả vòng xong, ngắm anh Makino một cái thì về ăn dưa hấu còn gì?

"Thì ăn bánh trước rồi ăn dưa hấu cũng được mà!" Genta cãi lại.

"Không sao, tôi mua nhiều bông lan cuộn với bánh socola lắm...." Thanh niên tóc vàng nói xong thì có vẻ hơi khó thở, đưa tay che trán rồi lảo đảo mở cổng rộng hơn: "Ừm... tôi không đứng nắng lâu được. Hay là mọi người vào trong nói chuyện nhé?"

Ba đứa nhóc vốn đã rất tò mò về anh hàng xóm này, giờ còn được chủ nhà mời vào nữa, đương nhiên là cực kỳ hớn hở rồi. 

Okiya Subaru cũng thuận thế nhấc đôi chân dài bước qua cổng sắt, giơ giỏ đào lên nói rất ôn hoà: "Xin chào, tôi là Okiya Subaru sống ở nhà đối diện. Chuyển đến đây lâu rồi mà vẫn chưa có dịp sang chào hỏi đàng hoàng. Không ngờ lại gặp trong tình huống thế này.... Ở đây tôi có ít đào, nếu cậu không chê thì xin hãy nhận cho."

Anh ta cư xử lễ độ như thế, hơn nữa còn vừa mới giúp mình, thanh niên tóc vàng chỉ có thể nhận lấy rồi mời anh vào cùng.

Đội thám tử nhí và Okiya Subaru cứ như vậy theo chân thanh niên bước vào biệt thự.

......

"Ừm... mọi người cứ ngồi tự nhiên nhé, tôi đi pha trà và cắt bánh." Dẫn bốn người vào phòng khách xong, chàng trai tóc vàng vội vã buông một câu rồi lỉnh nhanh vào phòng bếp, dáng vẻ gấp gáp cứ như thể gặp phải thú dữ.

Có điều Đội thám tử nhí lại không nhận thấy gì bất thường, chỉ đơn giản nghĩ anh Makino đúng là nhút nhát quá mà thôi.

"Uầy, sofa này mềm thật đấy!" Genta nhún nhún chiếc đệm ghế bên dưới.

Mitsuhiko thì xoa phần tay vịn bọc da: "Chất liệu xịn ghê, chắc là hàng đắt tiền rồi."

Nói rồi cậu ngẩng đầu quan sát phòng khách. Khác hẳn với nhà tiến sĩ Agasa, nhà anh Makino được trang trí theo phong cách châu Âu đậm nét, từ nội thất đến đồ đạc đều toát lên vẻ cổ điển, trong phòng thậm chí còn có một lò sưởi chất đầy củi!

Ayumi ôm má, mắt sáng long lanh: "Nhìn giống lâu đài quá!"

Lại còn có cả một chủ nhân tóc vàng xinh đẹp nữa, cứ như trong truyện cổ tích vậy!

Okiya Subaru không nói gì, chỉ lặng lẽ quét mắt khắp phòng khách. Căn phòng được dọn dẹp rất sạch sẽ, thoạt nhìn không có gì đáng ngờ. Điểm đặc biệt duy nhất là trong phòng bày rất nhiều hoa tươi, nhưng không được cắt tỉa cầu kỳ mà giống như chỉ cắm đại vào lọ hơn.

Ngoài ra ở góc phòng còn có một chiếc hòm gỗ lớn, nhìn kích thước thì có vẻ là kiện hàng không lồ mà đối phương nhận lúc trước.

Akai Shuichi trầm ngâm, đó là cái mô hình người mà cậu ta dùng để trút giận sao?

Ngay lúc anh đang suy nghĩ, thanh niên tóc vàng đã bưng khay quay trở lại.

"Xin lỗi, để mọi người đợi lâu rồi." c** nh* giọng nói.

Trước Tiếp