Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 185

Trước Tiếp

"Tôi đã bảo ở chỗ này có án mạng rồi còn gì?!"

Hanada Saharuna bực dọc gắt lên, thanh niên tóc màu lanh vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi, tôi cũng không cố ý làm phiền cô cảnh sát đâu."

Anh giải thích khi nãy mình vừa lơ là một lúc mà đã không thấy bọn trẻ đâu, tìm một vòng thì thấy chúng đang túm tụm ở đây nên mới hỏi như vậy. Giọng điệu thì ôn hoà, thái độ thì nhã nhặn, khác một trời một vực với lúc làm 'Akai Shuichi'.... Diễn xuất này đúng là ăn đứt cả lớp diễn xuất rồi. 

Hanada Saharuna cũng không phải kiểu người hay chấp nhặt, cô chỉ vào đám nhóc Đội thám tử nhí nói: "Chỗ này vừa mới có án mạng, hung thủ đến giờ vẫn còn chưa bắt được. Lúc nãy tôi nghe bọn trẻ nói tối nay các anh định cắm trại trên núi, để an toàn thì tốt nhất nên đổi chỗ khác đi."

Ba đứa trẻ Đội thám tử nhí vừa định mở miệng thì đã bị cô cắt ngang: "Không có chuyện để mấy đứa điều tra điều triếc gì đâu nhé! Chưa bàn đến có nguy hiểm không, chỉ riêng việc hung thủ đâm nạn nhân thành cái rổ đã không phải là thứ trẻ con được xem rồi!" 

Cô nhìn đám Yoshida Ayumi, làm động tác xua tay đuổi người: "Không muốn tối gặp ác mộng thì ngoan ngoãn về nhà đi!"

Đội thám tử nhí cứ thế ngẩng đầu nhìn cô, rõ ràng là không cam tâm bỏ cuộc dễ dàng như vậy.

Takagi Wataru cũng đi tới khuyên nhủ: "Chị Hanada nói thật đó, vụ án lần này các em không tham gia được đâu.... Với cả lỡ hung thủ còn luẩn quẩn trong núi thì nguy hiểm lắm, mọi người đừng ngủ lại đây làm gì."

Okiya Subaru liếc thoáng qua mấy cảnh sát đang thu thập bằng chứng rồi quay sang nói với Đội thám tử nhí: "Xem ra chỗ này không hợp để picnic thật rồi.... Để anh gọi cho tiến sĩ Agasa, chúng ta đổi chỗ khác nhé."

"Ể?! Sao lại vậy chứ...." Đám nhóc đồng loạt làm vẻ mặt thất vọng.

Edogawa Conan đành phải dỗ dành: "Chịu thôi chứ biết sao giờ, bọn mình để hôm khác đi, nghỉ hè còn dài chán mà!"

Vừa nói cậu vừa dùng hai tay đẩy hội Kojima Genta đi: "Về thôi về thôi~"

Đội thám tử nhí mặt mày tiu nghỉu, cứ đi được vài bước lại ngoái đầu nhìn hiện trường đầy tiếc nuối.

"Anh Okiya!" Edogawa Conan thúc giục.

Okiya Subaru gật đầu chào nhóm Hanada Saharuna rồi quay gót đi theo.

Hanada Saharuna nhìn theo bóng họ khuất dần, trong bụng cảm thấy hơi ngạc nhiên, cô còn tưởng phải tốn thêm không ít nước bọt mới đuổi được cái hội này đi cơ đấy.

"Hanada, cô còn đứng đó mãi làm gì, mau qua đây!" Giọng của Megure Juzo vang lên.

Hanada Saharuna đáp một tiếng rồi vội vàng chạy qua.

==========

Trên con đường mòn dẫn xuống bãi gửi xe.

Kojima Genta vắt tay sau gáy, xị mặt than thở: "Chán thật, hóng cả ngày để được cắm trại buổi tối mà, tớ còn đang định hái nhiều nấm để nướng thịt nữa, giờ thì đi tong hết cả rồi."

Tsuburaya Mitsuhiko xách giỏ nấm thở dài: "Đành chịu thôi. Nãy cậu nghe rồi còn gì, có người bị giết trong rừng mà hung thủ thì vẫn chưa bắt được, cảnh sát chắc cũng không muốn tụi mình lảng vảng xung quanh đâu, nguy hiểm chết đi được.... Conan nhỉ?"

Không có tiếng đáp lại.

Ba đứa trẻ đồng loạt ngoái đầu lại, nhận ra phía sau chỉ có mình Okiya Subaru, còn Edogawa Conan mới nãy còn đi cùng anh đã bốc hơi từ lúc nào.

"Anh Subaru! Conan đâu mất rồi?!" Yoshida Ayumi vội hỏi.

Okiya Subaru chỉ tay về phía họ vừa đi qua: "À, Conan bảo muốn đưa đồ cho thanh tra Hanada nên quay lại rồi, dặn chúng ta đừng đợi, nhóc ấy sẽ tự về sau."

"A! Cậu ấy lại lẻn đi một mình kìa!" Đội thám tử nhí tức tối giậm chân, đang định chạy ngược lại thì bị Okiya Subaru túm cổ áo.

"Không được đâu nhé." Anh mỉm cười tủm tỉm: "Tiến sĩ Agasa vừa gọi điện cho anh nói đã đi mua đủ đồ với bé Ai rồi, tối nay chúng ta sẽ mở tiệc nướng BBQ ngoài sân. Giờ mà về thì vẫn còn kịp phụ một tay đó."

"Woa—!!" Đội thám tử nhí phấn khích reo lên.

==========

"Thanh tra Megure, bộ phận giám định đã kiểm tra xong rồi ạ, không tìm thấy giấy tờ tùy thân nào trên người nạn nhân cả, rất có thể đã bị hung thủ cầm đi rồi." Takagi Wataru nói.

Megure Juzo gật đầu: "Vậy thì chụp ảnh nạn nhân lại gửi cho bên quan hệ công chúng đi, bảo họ phát tin tìm người trên thời sự tối nay.""

Takagi Wataru nhanh nhẹn đáp lời.

Hanada Saharuna ngồi xổm xuống bên cạnh cái xác, thấy Matsuda Jinpei đang săm soi bông hồng lấy từ trên ngực người chết thì không nhịn được hỏi: "Anh nhìn bông hồng đó nãy giờ rồi, phát hiện ra gì rồi à?"

Hanada Saharuna có chút thấp thỏm, mặc dù Số 3 đã xử lý rất sạch sẽ, đến cô còn chẳng nhìn ra có vấn đề gì, nhưng khả năng quan sát của Matsuda Jinpei trâu bò như vậy, lỡ bị nhìn ra manh mối gì thì chẳng phải toi đời....

Ủa khoan, bị phát hiện thì cũng có sao đâu? Cái vụ giết người hàng loạt này vốn bày ra là để bị phá mà! Hanada Saharuna tự vỗ vào đầu mình, cô khờ rồi chắc!

"Hoa hồng này mặc dù nhìn rất tươi, nhưng nụ lại khá nhỏ, những cánh hoa dưới xác nạn nhân ít nhiều cũng có dấu vết sâu cắn, chứng tỏ hoa này trước đây đã từng bị sâu ăn, chỉ là phần cánh ngoài đã được bứt đi thôi." Bên cạnh vang lên một giọng trẻ con trong trẻo: "Từ chi tiết này có thể đoán được đây không phải hoa mua ngoài tiệm mà được trồng trong nhà. Nói cách khác, hung thủ hẳn là sở hữu một vườn hoa hoặc nhà kính riêng, nhưng lại không giỏi khoản chăm hoa, hoặc đúng hơn là chẳng thèm ngó ngàng gì đến chúng."

Lông mày Hanada Saharuna giật tưng tưng, quay phắt sang tức tối nói: "Conan! Sao em lại mò đến đây nữa? Chị đã bảo mấy đứa về rồi mà?!"

Edogawa Conan không biết ngồi xổm bên cạnh từ lúc nào cười hì hì: "Hội Genta về cùng với anh Subaru rồi ạ."

Cô biết ngay mà! Có án mạng ngay trước mặt thì đời nào thằng nhóc này chịu ngoan ngoãn về cho! Hoá ra là giở trò này!

Hanada Saharuna lườm một cái: "Đừng nói là em định đợi chị chở về nhé?"

Edogawa Conan nghiêng đầu làm mặt đáng yêu: "Dù gì lát nữa thanh tra Hanada cũng phải về Sở cảnh sát mà, chị cứ thả em ở cổng là được rồi ạ."

Megure Juzo cũng nhìn thấy Edogawa Conan rồi nhưng có vẻ đã chẳng còn lạ gì nữa, chỉ dặn dò Hanada Saharuna một câu: "Hanada, trông chừng Conan nhé. Lát nữa đến Sở thì gọi Mori qua đón thằng bé về."

Hanada Saharuna còn chưa kịp trả lời thì đã nghe Matsuda Jinpei lên tiếng: "Ê nhóc, em có biết ý nghĩa của hoa hồng đỏ không?"

Một câu này lập tức thu hút sự chú ý của cô.

Vấn đề này sao có thể làm khó được Edogawa Conan, cậu ra vẻ hồi tưởng rồi nói: "Em nhớ trên TV nói rằng hoa hồng đỏ là tượng trưng cho 'tình yêu say đắm' hoặc 'em yêu anh'. Còn nếu nồng nhiệt hơn chút nữa thì có thể là 'khao khát một tình yêu cháy bỏng cùng người'."

"Vậy hung thủ đặt hoa hồng đỏ lên ngực nạn nhân là để tỏ tình sao? Chẳng lẽ đây là một vụ tình sát?" Takagi Wataru buột miệng thốt.

Vẻ mặt Megure Juzo có chút đăm chiêu: "Nói cách khác hung thủ là nữ à?"

Tình sát cái khỉ gì, đám kia chỉ muốn tướng chết đẹp chút thôi.

Hanada Saharuna theo phản xạ trả lời: "Đâu nhất thiết phải là phụ nữ? Cũng có thể là đàn ông mà?"

Edogawa Conan, Megure Juzo, Matsuda Jinpei và Takagi Wataru đồng loạt quay đầu lại nhìn cô, những ánh mắt đầy kỳ quặc kia làm Hanada Saharuna thiếu điều hóa đá tại chỗ.

"....Ờm thì, ý của tôi là, trên đất không có dấu vết kéo lê, mà chỗ này lại không lái xe vào được. Trong khi đấy nạn nhân cũng cao gần 1m8, nếu là phụ nữ thì sao có thể một mình vác xác tới đây nổi chứ." Hanada Saharuna gắng gượng chữa cháy.

Nghe cũng có lý, bốn người lại đồng loạt quay đi.

Megure Juzo gật gù khen ngợi: "Khá lắm Hanada, quan sát tỉ mỉ đấy!"

Hanada Saharuna chỉ có thể cười trừ đáp lại.

......

Khu rừng không phải hiện trường gây án đầu tiên, hơn nữa hung thủ còn chọn đúng chỗ đất cứng, xung quanh không có bất kỳ dấu chân nào để lại, cuộc điều tra vì thế mà rơi vào bế tắc. Megure Juzo đành phải để bộ phận giám định thu thập hết cánh hoa trên đất rồi chuyển thi thể về Sở Cảnh sát trước.

"Mong là người nhà nạn nhân sau khi xem thời sự buổi tối sẽ liên lạc với chúng ta." Megure Juzo nói.

Mong ước của ông rất nhanh đã thành hiện thực, bởi vì sau khi bản tin thời sự tối phát sóng, cảnh sát đã nhận được cuộc gọi ngay trong ngày.

Đầu dây bên kia tự xưng mình là Takahashi Isamu, nạn nhân chính là đứa con trai thứ hai đã mất tích nhiều ngày của ông ấy — Takahashi Kazuki.

==========

"Sao Conan còn chưa về nữa, trời sắp tối luôn rồi." Kojima Genta hai tay cầm hai xiên thịt đứng trước vỉ nướng: "Tớ không chờ nổi nữa đâu, bắt đầu luôn đi!"

"Conan vừa gọi bảo sắp tới rồi, đợi thêm chút nữa đi Genta!" Yoshida Ayumi chống nạnh: "Lúc chiều cậu ăn rõ nhiều đồ ăn vặt rồi, anh Subaru mua hẳn hai túi lớn mà còn bị cậu ăn mất hơn một nữa đấy! Anh ấy còn chưa được ăn gì đâu!"

Thanh niên mắt híp bên cạnh nghe vậy cười nói: "Không sao, anh mua cho mọi người ăn mà."

Kojima Genta được bênh ưỡn cái bụng nhỏ ra: "Thấy chưa, anh Subaru còn nói thế mà...."

"Dù anh ấy có không nói gì thì cậu cũng ăn nhiều quá rồi đấy." Cửa sân nhà tiến sĩ Agasa bị đẩy ra, Edogawa Conan mặt mày cạn lời bước vào.

"A! Conan!" Yoshida Ayumi vui vẻ reo lên: "Mau qua đây! Tớ để dành cho cậu nhiều xiên thịt lắm!"

"Thật à? Cảm ơn nhé." Edogawa Conan bước tới.

"Cả thế giới đều đợi chờ mỗi mình cậu đấy." Haibara Ai đứng trước vỉ nướng khoanh tay nhìn cậu: "Lại bị vụ án nào làm cho mê mẩn rồi?"

"Phải ha, Conan, đã phá xong vụ đó chưa vậy?" Ba đứa nhóc Đội thám tử nhí lập tức xúm lại.

Edogawa Conan xua tay: "Chưa đâu, đến giờ danh tính nạn nhân còn chưa tra ra, bên Đội 1 vẫn còn đang làm việc...."

"Vút!" Sau lưng Edogawa Conan đột nhiên lóe lên một chùm sáng đèn pha, tất cả mọi người trong sân đều đồng loạt quay đầu.

Đội thám tử nhí chạy đến cổng ngó ra ngoài: "Giờ này mà vẫn có xe chạy qua à.... Ơ? Dừng ngay trước nhà đối diện anh Subaru kìa!"

"Đó chẳng phải 'anh Makino nhút nhát' đã giúp bác hồi trước sao?" Haibara Ai quay sang hỏi tiến sĩ Agasa.

Tiến sĩ Agasa nhón chân lên rướn người nhìn: "Lạ thật, đây là lần đầu tiên bác thấy cậu Makino lái xe đấy."

Okiya Subaru cũng liếc sang ngôi nhà phía đối diện.

"Đợi anh Makino đó xuống xe thì chẳng phải chúng ta sẽ được nhìn thấy mặt rồi sao?" Kojima Genta nói.

"Đúng rồi! Không biết anh ấy có đẹp như lời bác tiến sĩ nói không nhỉ!" Tsuburaya Mitsuhiko cũng tò mò.

Ba đứa nhỏ mặt đầy háo hức dán mắt vào chiếc xe đỗ cách đó không xa.

Đúng lúc ấy, cửa ghế lái bật mở, một thanh niên tóc vàng mặc áo sơ mi đen bước xuống.

Trước Tiếp