Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 184

Trước Tiếp

Vừa nghe tiếng tay nắm cửa 'cạch' một tiếng, thanh niên đã vội vàng chộp lấy sợi dây thừng trên sàn, nhanh chóng quấn lại cho Korn và tay chân mình, giả vờ như chưa có gì xảy ra.

Vừa kịp làm xong thì cánh cửa tầng hầm cũng bật mở.

Thanh niên căng thẳng nhìn người đàn ông tóc bạc, nhưng có vẻ gã chẳng phát hiện ra điều gì khác thường, chỉ lẳng lặng đặt khay đồ ăn xuống đất.

Ngay lúc người đàn ông tóc bạc cúi người xuống, thanh niên từ dưới đất bật mạnh người dậy lao về phía gã, khổ nỗi còn chưa kịp làm gì đã bị một cước của gã đá văng thẳng vào Korn.

Korn hoàn toàn không kịp phòng bị lĩnh trọn cú sút như trời giáng, suýt nữa thì hộc máu tại chỗ.

【 Uỷ viên học tập [13]: Số 3, ông đá mạnh thế làm gì hả? Bụng tôi thể nào cũng bầm dập hết cả rồi!

Xát thủ liên hoàn [3]: Do ông tự chọn mà, tôi chỉ làm cho nó thật hơn thôi. Với lại tôi còn kiếm cho ông cái đệm lưng kia còn gì? Ông nên cảm ơn tôi mới đúng. 】

Mẹ kiếp, tên Số 3 này cứ nhập vai là y như rằng lại lên cơn, không biết nâng niu bạn diễn gì hết! Học uỷ tức đến nghẹn cả ngực.

"Ngoan ngoãn một chút, đừng có tìm chết." Người đàn ông tóc bạc lạnh lùng nói: "Còn hai ngày nữa."

Nói rồi gã quay gót rời đi, 'rầm' một tiếng đóng sập cửa tầng hầm lại, căn phòng một lần nữa chìm vào bóng tối.

"Ái da...." Thanh niên rên một tiếng rồi lồm cồm bò dậy từ trên người Korn, vừa bò được nửa chừng thì mới sực phản ứng lại, vội vàng nhảy dựng lên cúi xuống xem Korn thế nào.

"Koren! Koren, anh không sao chứ?!" Cậu túm lấy vai Korn lắc lấy lắc để, khiến cái đầu vốn đã ong ong vì va đập của Korn càng thêm choáng váng.

"Đừng....đừng lắc nữa...." Cú đá trời giáng ban nãy đã khiến cả phần lưng thanh niên nện thẳng vào mặt Korn, làm cho đầu hắn va vào cây cột phía sau 'cốp' một cái, giờ không chỉ gáy đau điếng mà đến máu mũi cũng bắt đầu rỉ ra.

"Aaa! Anh chảy máu rồi kìa!"

Sau một hồi gà bay chó sủa, thanh niên cuối cùng cũng cầm máu được cho Korn. Nếu làm lơ khóe miệng đang co giật kỳ quái và ánh mắt lấp ló nụ cười kia thì quả đúng là rất ra dáng một người bạn tù tận tâm.

Bữa ăn người đàn ông tóc bạc mang đến cho bọn họ là hai mẩu bánh mì và hai cốc nước lã, thanh niên ăn phần của mình xong lại kiên nhẫn đút cho Korn đang bị còng tay.

Hai ngày sau đó, hôm nào gã tóc bạc cũng mang đến khẩu phần giống hệt, vừa đủ để không bị chết đói nhưng cũng chẳng được no, chỉ để thể lực của họ duy trì ở mức tối thiểu nhất.

Mặc dù Korn vẫn rất cảnh giác, nhưng trong suốt hai ngày vừa rồi, hắn vừa được chăm sóc tận tình lại vừa moi được kha khá thông tin từ thanh niên kia, bầu không khí giữa hai người cũng thoải mái hơn hẳn. Ngay lúc hắn đang cân nhắc có nên dùng chiếc kẹp tóc giấu trong tay áo để mở còng không, thì ngày thứ ba đã đến.

......

Cánh cửa tầng hầm lại một lần nữa mở ra, Korn nheo mắt tránh ánh sáng chói lòa. Nhưng chỉ ngay giây sau đó đồng tử hắn đã co rút dữ dội, bởi vì lần này trên tay người đàn ông tóc bạc không phải là khay thức ăn nữa.

Gã cầm theo một con dao.

Là thành viên của Tổ chức, Korn thừa nhạy bén để cảm nhận được sát khí tỏa ra xung quanh. Đến giờ thì hắn đã hiểu ý nghĩa của màn đếm ngược kia rồi — Đó là ngày mà hắn tiêu đời.

Lúc ấy Korn đâu còn thời gian để ngồi yên chờ chết nữa, lập tức móc vội chiếc kẹp tóc giấu trong áo ra, lần mò c*m v** lỗ khoá còng tay rồi điên cuồng bẻ lẫy.

Thanh niên đương nhiên cũng thấy con dao người đàn ông tóc bạc cầm, hốt hoảng bò dậy lắp bắp la lên: "A-a-anh định làm gì? Không phải anh bắt tôi đến đây là vì tiền à? Mười triệu? Năm mươi triệu? Một trăm triệu cũng được! Cứ nói đi, ba tôi sẽ trả hết, bao nhiêu cũng đồng ý trả mà...."

Cậu run rẩy lẩy bẩy lùi về phía Korn, bóng lưng gầy gò trong ánh đèn từ ngoài hành lang hắt vào đổ dài trên mặt hắn.

Chỉ ngay giây sau đó, tầm nhìn trước mắt Korn đã nổ tung thành một màu đỏ rực. Lồng ngực thanh niên bị lưỡi dao trắng bạc cắm ngập qua, đầu mũi dao nhô ra sau lưng nhỏ từng giọt máu lạnh lẽo.

Nhát này nối tiếp nhát kia, đến khi mặt Korn đã lấm tấm đầy máu tươi người đàn ông tóc bạc mới dừng tay lại. Gã nắm vai thanh niên xoay về phía Korn, rồi một phát đẩy cậu ngã vào người hắn.

Korn vừa mới theo phản xạ nhắm mắt lại thì đã bị một cơ thể ấm nóng đổ ập lên. Cảm giác dính nhớp ẩm ướt mang theo nhiệt độ con người bao trùm lấy mặt hắn, mùi máu tanh nồng nặc cứ thế xộc thẳng vào mũi khiến hắn không tài nào thở nổi.

Tiếp theo sẽ đến lượt mình. Korn thầm nghĩ, mồ hôi lạnh trên trán bắt đầu túa ra, động tác mở còng càng thêm gấp gáp.

Có điều người đàn ông tóc bạc lại không tiếp tục ra tay với Korn, chỉ mở miệng buông một câu lạnh sởn gáy: "Ba ngày, viết một bản thú tội kèm theo danh sách thành viên Tổ chức mà mày biết.... Nếu không thì đây chính là kết cục của mày."

Dứt lời, gã quay lưng đi ra, 'sầm' một tiếng đóng sầm cửa lại, căn phòng một lần nữa chìm vào im lặng.

Vài giây sau, trong phòng vang lên tiếng 'cạch' nhỏ, Korn đã mở được khoá còng tay.

Hắn gạt thanh niên đang đè lên người mình xuống đất, người vừa mới luyên thuyên ríu rít lúc này đã trợn trừng mắt tắt thở, không còn sự sống.

Korn nín lặng, lúc trước hắn còn nghi ngờ thanh niên này là đồng bọn của tên tóc bạc, cố ý bị đưa vào đây để moi tin từ hắn. Nào ngờ lại đoán sai, tên kia bắt cậu ta đến xem ra là để giết gà dọa khỉ.

Đám này tuyệt đối không phải cảnh sát, cảnh sát sẽ không bao giờ dùng cách như vậy để hù doạ hắn. Những kẻ này chắc hẳn là người của tổ chức khác, cũng có nghĩa là chúng sẽ thật sự ra tay giết hắn để moi được thông tin. Tình cảnh bây giờ còn nguy hiểm hơn hắn nghĩ nhiều.

Thế nhưng Korn rất nhanh đã biết thêm một điều, gã tóc bạc kia giết người không chỉ đơn giản là để giết gà dọa khỉ, mà còn để đánh sập phòng tuyến tâm lý của hắn.

Sau khi thanh niên chết, không còn ai mang đồ ăn đến cho hắn nữa.

Korn vốn đã bị trúng đạn mất máu, lại thêm ba ngày chỉ được ăn uống cầm hơi, sức lực của hắn lúc này đã cạn kiệt. Bây giờ ngay cả nước và thức ăn cơ bản nhất cũng không có, trong tầng hầm tối om nồng nặc mùi máu tanh và xác chết phân huỷ, hắn bắt đầu sinh ra ảo giác.

Hắn không kìm được quay sang nhìn cái bóng đen đang nằm dài phía góc phòng của thanh niên đã chết.

Lúc Korn đặt xác thanh niên vào góc tầng hầm đã cởi áo khoác ra đắp lên mặt cậu, xem như một cách cảm ơn sự chăm sóc hai ngày trước đó. Nhưng đêm qua hắn bỗng thấy thanh niên ngồi bật dậy, áo khoác theo động tác quay đầu từ từ trượt xuống đất, cậu ta cứ như vậy trợn trừng đôi mắt nhìn hắn chằm chằm.

Korn nhắm nghiền mắt rồi lại mở ra, thanh niên đã nằm về chỗ cũ không nhúc nhích, áo khoác vẫn che kín mặt, tất cả chỉ là ảo giác của hắn.

......

Hai ngày sau, người đàn ông tóc bạc lại bước vào, ném giấy bút xuống trước mặt Korn rồi mang thi thể của thanh niên đi.

===========

【 Phạm nhân là ta [6]: Học uỷ đúng là ác tay thật, ngay từ đầu hắn đã bảo bọn tôi bỏ thuốc vào đồ ăn rồi. Mất máu quá nhiều còn bị bỏ đói mấy ngày vốn đã đủ khiến đầu óc lú lẫn, cuối cùng lại được bồi thêm một màn sốc thị giác nữa, thế là Korn liền sập bẫy rồi.

Tôi đoán chắc ngày mai hắn sẽ ký vào giấy nhận tội thôi.... Bước thứ hai [Giam cầm giáo dục nghiêm khắc] cũng xem như hoàn thành. Sau khi Số 3 diễn xong cái kịch bản Tháng 8 đẫm máu kia, chúng ta sẽ mượn tay Takeo để giao hắn cho cảnh sát. 】

Đây mà là 'giam cầm giáo dục nghiêm khắc' cái nỗi gì? Từ đầu đến cuối cô chỉ thấy mỗi 'giam cầm', còn 'giáo dục' thì chẳng lần đâu ra.

Trong một thoáng, Hanada Saharuna bỗng cảm thấy có chút tội nghiệp cho thành viên Tổ chức bị bọn họ chọn trúng này....

【 Phạm nhân là ta [6]: Tóm lại thì bà chỉ cần giả vờ không biết gì phá án như thường là được, cứ coi như cày thêm thành tích đi!

Xát thủ liên hoàn [3]: Hanada, để tôi tạo cho bà một màn highlight thật hoành tráng nha QAQ! 

Không cần đâu, lần nào mấy người nói đến highlight là y như rằng tôi lại chuẩn bị đội quần ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.

Hanada Saharuna từ chối ý tốt của cậu bạn trúc mã nhà mình, sau đó tiếp tục quay lại tập trung vào vụ án trước mặt.

Mặc dù biết thừa hung thủ là ai, nhưng diễn kịch thì vẫn phải diễn cái đã.

"Ơ! Là thanh tra Takagi với thanh tra Hanada kìa!" Xa xa vang lên giọng trẻ con quen thuộc, lông mày Hanada Saharuna giật một cái, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, cô vừa ngẩng đầu nhìn lên con đường mòn phía trên thì đã thấy có ba đứa trẻ đang vịn vào lan can vẫy tay chào họ. Edogawa Conan đứng bên cạnh cũng đang nhìn xuống dưới.

Khác với vẻ đau đầu của Hanada Saharuna, Takagi Wataru thì lại rất nhiệt tình chào hỏi lại Đội thám tử nhí: "Conan! Chào mấy đứa nhé~"

"Tiền bối Takagi, sao anh còn vẫy lại làm gì, lát nữa là cả đám kéo xuống đây liền đó." Hanada Saharuna mặt mày cạn lời nhìn Takagi Wataru: "Anh thấy cái hiện trường án mạng này có thể để trẻ con tham quan à?"

Mọi người ở Đội 1 dường như đã quá quen với bọn nhóc Conan này rồi, cho nên chẳng ai thấy việc một đám trẻ con có mặt ở hiện trường vụ án là có gì bất thường cả.

Takagi Wataru lúc này mới giật mình nhìn lại cái xác kinh dị nằm trên thảm hoa kia, gương mặt thoáng vẻ lúng túng: "Xin lỗi xin lỗi, anh quên mất."

"Không cho bọn trẻ vào trong dải phân cách là được chứ gì?" Matsuda Jinpei vừa ngồi xổm kiểm thi thể vừa nói: "Cũng tại mấy người chiều hư chúng nó quá chứ sao."

Nói cứ như hai cô cậu thì không vậy, Megure Juzo câm nín nhìn Hanada Saharuna và Matsuda Jinpei.

Một người thì cứ dửng dưng như không dắt Edogawa Conan đi điều tra cùng, một người thì hở ra là xách thằng bé lên rồi chạy. Hai người cũng có tốt đẹp hơn gì đâu!

......

Vụ án bị Edogawa Conan bắt gặp rồi, đời nào cậu lại chịu bỏ qua chứ.

Vài phút sau, Đội thám tử nhí đã được Edogawa Conan dẫn từ trên đường mòn xuống.

"Các bạn nhỏ, không được vào trong đâu nhé!" Cảnh sát đứng gác ở ngoài đường cảnh giới nghiêm túc ngăn bọn trẻ lại.

"Ể?! Sao lại thế ạ?!" Đám Kojima Genta vẻ mặt thất vọng thấy rõ.

Hanada Saharuna bước tới, chống nạnh cúi đầu nhìn đám nhóc: "Sao mấy đứa lại ở đây?"

"Chào thanh tra Hanada ạ, hôm nay anh Subaru dẫn bọn em tới hái nấm, buổi tối tụi em sẽ cắm trại trong núi đó!" Yoshida Ayumi ngẩng đầu lên nói.

Anh Subaru.... Okiya Subaru? Akai Shuichi? Hắn cũng tới sao?!

Hanada Saharuna trợn tròn mắt, nhớ lại lần chạm trán đầu tiên chẳng mấy vui vẻ gì với người nọ. Tên đó khó nhằn chết đi được, Số 3 lại còn ở ngay đối diện nhà hắn nữa. Nếu để hắn nhúng chân vào vụ này thì ai biết có xảy ra biến gì không!

Thế là cô ngẩng đầu nhìn quanh rồi hỏi: "Anh Subaru là ai thế? Còn tiến sĩ Agasa đâu rồi? Cả cô bé tên Haibara kia nữa?"

"Bác tiến sĩ bận việc phải chiều mới đến được, nên mới nhờ anh Okiya đưa bọn em tới trước. Haibara đi cùng với bác ấy rồi ạ." Edogawa Conan giải thích.

Cậu liếc về phía hiện trường vụ án sau lưng Hanada Saharuna không xa, từ vị trí này chỉ có thể thấy lờ mờ một thảm hoa trải đầy đất và đôi chân lộ ra. Nhớ lại cảnh tượng nhìn thấy khi đứng trên cao lúc nãy, vẻ mặt Edogawa Conan trở nên nghiêm túc hẳn.

"Thanh tra Hanada, ở đây có án mạng hay sao ạ?"

Đội thám tử nhí bên cạnh nghe vậy liền nhao nhao lên: "Đúng đó đúng đó! Lúc nãy tụi em còn thấy có nguyên một hình trái tim siêu to khổng lồ!"

Bởi vì có hai cảnh sát đang đứng chắn trước thi thể nên lũ nhóc vẫn chưa nhìn thấy cái xác nằm ở đó.

Nghĩ đến học uỷ phía sau lưng mình, Hanada Saharuna lắc đầu: "Cảnh sát bọn chị đã ở đây thì đương nhiên là có án mạng rồi.... Nói thế này có thể sẽ làm mấy đứa cụt hứng, nhưng chị khuyên thật lòng là nên về nhà sớm đi, đừng có mà qua đêm ở chỗ này."

"Ơ? Sao vậy ạ?!"

Hanada Saharuna nghiêm mặt lại: "Đây là một vụ giết người rất rất rất kinh khủng, hung thủ có thể vẫn còn đang trốn ở đâu đó trên núi này. Mấy đứa mà ngủ lại đây thì nguy hiểm lắm! Kiếm chỗ khác chơi đi!"

"Xin lỗi, cho hỏi ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?" Một giọng nam nhẹ nhàng truyền đến.

Gân xanh trên trán Hanada Saharuna giật giật, đứng thẳng người dậy gắt lên: "Tôi đã bảo là chỗ này có án mạng rồi còn gì?!"

Và rồi cô nhìn thấy thanh niên mắt híp tóc màu lanh.

Trước Tiếp