Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Anh có thể tháo vải bịt mắt ra giúp tôi được không?"
Nghe thanh niên nói vậy khiến Korn hơi do dự một lúc, nhưng sau khi nhìn lại tình cảnh bây giờ thì vẫn gật đầu đồng ý.
"Cậu.... lại gần đây tí nữa. Tay tôi bị trói sau lưng rồi." Hắn nói.
Thanh niên mừng ra mặt: "Được, anh đợi chút!"
Vì bị bịt mắt nên thanh niên chỉ có thể dựa vào chỉ dẫn của Korn mà điều chỉnh phương hướng lăn trên sàn, sau một hồi vật lộn cuối cùng cũng lăn được đến phía sau lưng Korn. Cậu cố gắng rướn đầu lại gần tay Korn, còn Korn thì gò người lần theo sợi xích sắt, mò mẫm quanh mặt thanh niên để tìm dải vải, cuối cùng cũng giật được miếng vải đen trên mắt cậu xuống.
Miếng vải đen được giật xuống, thanh niên thở hắt ra một hơi: "Cảm ơn."
Cậu nằm trên đất, nheo mắt nhìn không gian tối tăm trước mặt: "Chỗ này trông giống tầng hầm nhỉ.... Chẳng lẽ lại bị bắt cóc nữa rồi?"
Lại nữa? Korn cảnh giác dựng tai lên.
Hắn thử thăm dò: "Không phải lần đầu cậu bị bắt tới đây à? Cậu quen biết bọn bắt cóc sao?"
Thanh niên lắc đầu: "Đến đây thì là lần đầu, nhưng bị bắt cóc thì như cơm bữa. Nhà tôi giàu mà, lúc nào chẳng có mấy kẻ muốn liều ăn nhiều đổi đời trong một đêm.... Cơ mà nếu chỉ là vì tiền thì đơn giản thôi.
Koren, anh đừng lo, lát nữa ba tôi lại mang tiền đến chuộc tôi ngay ấy mà. Đến lúc đó tôi sẽ bảo họ trả thêm một ít để chuộc cả anh ra luôn."
Thanh niên nói một cách đầy nghĩa hiệp.
Nhưng Korn nghe xong lại nhíu mày, bởi vì hắn biết đây không phải bọn bắt cóc tống tiền tầm thường. Mặc dù không hiểu tại sao chúng lại bắt thêm cả tên công tử bột này đến, nhưng chắc chắn sẽ không có chuyện chuộc người dễ dàng như vậy được.
Lúc này, thanh niên mới để ý đến sợi xích sắt trên người Korn, kinh ngạc kêu lên một tiếng: "Koren, sao anh còn bị trói kinh hơn cả tôi thế.... Chẳng lẽ anh còn có nhiều tiền hơn tôi, là đại gia nước ngoài giàu sụ nào đó à?"
Cái quái gì thế, tên này rõ ràng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, lẽ nào chỉ là một người bình thường thật sao? Korn nghĩ thầm.
Trong lúc hắn còn mải đang suy nghĩ, thanh niên kia bỗng cựa mình. Chỉ thấy cậu dùng sức ngồi bật dậy, cong người luồn hai tay đang bị trói sau lưng qua dưới đùi rồi đưa ra trước ngực. Sau đó bắt đầu dùng răng cắn sợi dây thừng trên cổ tay, chẳng mấy chốc đã thành công gỡ được dây trói. Xong xuôi lại loay hoay thêm vài, dây trói trên chân cũng được giải quyết nhanh gọn.
Korn ngớ người, thằng c* này dẻo phết!
"Phù, may mà tôi luyện qua rồi, cái loại dây thừng này chẳng nhằm nhò gì với tôi hết~" Thanh niên đứng dậy, vươn vai một cái đầy đắc ý rồi bước đến giúp Korn cởi dây trói ở chân.
Cậu vốn định tháo cả còng sắt trên tay hắn luôn, nhưng khổ nỗi không có đồ nghề nên đành bỏ cuộc.
"Xin lỗi nha, cái còng tay của anh khó xử lý quá, tôi chỉ có thể gỡ được dây ở chân ra cho anh thôi." Thanh niên nói.
"....Cảm ơn." Korn ngập ngừng đáp.
Mặc dù là thành viên của Tổ chức, nhưng dù gì cũng là một trong số ít những người thật thà, Korn vẫn biết thế nào là lễ nghĩa.
Thanh niên xua xua tay rồi ngồi xuống đối diện hắn: "Khỏi cần khách sáo. Đều là nạn nhân bị bắt cóc cả, giúp nhau tìm cách thoát thân là chuyện nên làm.... À phải rồi, sáng nay tôi đang đi mua sắm ở đại lộ Chuo, vừa mới ngồi xuống ghế dọc đường nghỉ thì bị người ta túm nhét lên xe. Anh thì sao? Anh bị tóm thế nào vậy?"
Chuyện bị bắt ngay tại chỗ bắn tỉa đương nhiên không thể khai ra, Korn chỉ đành tiếp tục bịa: "Tôi bị bắt lúc đang ở gần khách sạn, sau khi vừa bàn chuyện làm ăn (ám sát Kato Ichiro) xong."
....Chém cũng mượt đấy. Thanh niên ngồi đối diện Korn vẫn giữ nguyên nụ cười trên mặt. Tên thành viên Tổ chức này có vẻ không được thông minh cho lắm, chắc sẽ moi được kha khá thông tin đây.
Đúng vậy, chàng trai bị trói chân trói tay, cùng chung số phận bị quẳng vào tầng hầm với Korn này, chính là uỷ viên học tập của lớp diễn xuất — Số 13 Takahashi Kazuki.
Cậu là một trong những 'chủ mưu' của thí nghiệm cày điểm lần này, cũng chính là người đã tự đề xuất ý tưởng ném mình vào tầng hầm cùng với thành viên Tổ chức.
Ban đầu lớp trưởng và lớp phó vốn định để Số 3 tra khảo, nhưng học uỷ lại nói mình có một cách càng hay hơn, đó là lợi dụng thân phận 'bạn cùng hoạn nạn' để khiến thành viên Tổ chức lơi lỏng cảnh giác.
Dù gì kịch bản lần này cậu cũng phải chết, vậy thì sao lại không tận dụng triệt để vai diễn luôn.... Người ta sẽ nghi ngờ một người sống đang nói dối, nhưng nếu là những lời cuối cùng của một 'người qua đường' vô tội trước khi bị giết thì sao? Ai lại có thể không tin vào những 'manh mối' đó được chứ?
"Ồ? Vậy là anh cũng bị một chiếc Porsche màu đen bắt cóc à?" Ánh mắt thanh niên khẽ lóe lên tia sáng khó nhận ra.
"Ừ....?!" Korn vừa theo phản xạ đáp lời thì đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai. Porsche đen? Chẳng phải đó là loại xe Gin thích nhất sao?
Korn bị đánh ngất trước rồi mới bị ném lên xe, lúc hắn vừa lờ mờ tỉnh lại trong cốp thì đã bị Số 3 chích cho một liều thuốc mê nữa, thế nên hoàn toàn không biết chiếc xe chở mình là loại gì.
Bây giờ đột nhiên nghe nói đó là một chiếc Porsche đen, lại thêm cả gã đàn ông đóng giả Gin như thật kia nữa, một mớ nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong đầu Korn.
Lẽ nào tên bắt cóc mình có dây mơ rễ má gì với Gin? Nếu không thì tại sao hắn ta lại phải hoá trang y hệt, còn lái con xe cùng loại với Gin làm gì?
Ngay khi Korn còn đang rối như tơ vò, thanh niên lại như sực nhớ ra gì đó, chống cằm nói: "À đúng rồi, lúc tôi ngất bị quẳng vào ghế sau hình như nghe thấy người phía trước nói chuyện điện thoại với ai đó."
Đến đây thì Korn đâu còn tâm trí thắc mắc tại sao mình bị nhét trong cốp mà cậu ấm này lại được nằm ghế sau nữa, chỉ sốt ruột hỏi: "Nói gì?! Hắn đã nói cái gì?!"
Thanh niên dường như bị sự kích động của Korn làm cho giật mình: "K–Koren, anh sao thế?"
Korn vội ghìm mình lại, lắp bắp tìm cớ: "Tôi chỉ muốn biết thêm thông tin về bọn bắt cóc thôi, biết đâu lại đoán được chúng ta đang bị nhốt ở chỗ nào.... Đám đó trông dữ dằn lắm, tôi không nghĩ chúng chỉ nhắm vào tiền chuộc thôi đâu. Tốt nhất vẫn nên tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt!"
Thanh niên có vẻ đã bị thuyết phục, nhíu mày ra chiều suy nghĩ: "Thật ra tôi cũng không nhớ rõ lắm, lúc đó vẫn còn đang mơ mơ màng màng.... Chỉ nhớ mang máng là nghe được mấy cái tên rượu...."
Tên rượu! Mật danh của thành viên Tổ chức! Hắn biết ngay mà, đám bắt cóc hắn rõ ràng có liên quan đến Tổ chức! Không thì tại sao chúng lại biết chính xác địa điểm bắn tỉa được! Chắc chắn trong Tổ chức có kẻ đã bán đứng hắn!
Korn nghiến răng ken két, càng lúc càng kích động: "Cậu cố nhớ kỹ lại xem!"
"Ừm...." Thanh niên nhíu mày: "Hình như là nhắc tới Gin?.... Cái gì mà 'Gin không có ở đây' ấy? Chẳng lẽ bọn bắt cóc chúng ta là dân buôn rượu à? Nên đang nói về chuyện hết hàng?"
Không! Hắn đang nói đến chuyện Gin không ở Nhật Bản vì đang đi Philippines truy sát kẻ phản bội!
Khác với thanh niên, Korn lập tức hiểu ngay ý nghĩa của câu đó, đồng tử chấn động kịch liệt.
Trong Tổ chức quả nhiên có kẻ phản bội! Chính nó đó đã tiết lộ vị trí của mình, rốt cuộc là thằng chó nào?!
Trong mắt thanh niên vẫn luôn âm thầm quan sát phản ứng Korn khẽ lóe lên một tia ma mãnh. Ở nơi Korn không nhìn thấy, khóe miệng cậu nhếch thành một nụ cười quỷ dị: "À, hình như tôi còn nghe loáng thoáng mấy từ 'lôi kéo', 'bằng chứng ngoại phạm' với 'thay thế' gì đó nữa.... Đúng rồi, còn nhắc đến cả 'Morgan' thì phải? Lạ ghê, chẳng lẽ là mật mã gì à?"
Korn trợn trừng mắt, trong đầu cùng một lúc nổ tung hai suy đoán khủng khiếp — Có tổ chức muốn chiêu mộ Gin, Morgan là nằm vùng!
Phải rồi, hắn từng nghe nói Morgan vốn định vào Tổ chức làm tay súng bắn tỉa, nhưng vì trình độ không bằng hắn và Chianti nên phải chuyển sang tổ cơ động, vì thế mới mất cả đống thời gian để lấy được mật danh. Nào ngờ tên đó lại là nội gián!
Tên chó này bán đứng hắn chắc chắn là để cướp lấy vị trí bắn tỉa! Chỉ có như vậy mới có thể nhận được nhiều nhiệm vụ, tiếp cận gần với hàng ngũ nòng cốt của Tổ chức hơn.... Korn tức đến run bần bật.
Theo chân Gin bao năm nay, số gián điệp cảnh sát cài vào hắn đã từng gặp qua không ít. Những tên cớm nằm vùng giống như Scotch hay Hondou Ethan đó diễn rất tròn vai, nhiệm vụ nào Tổ chức giao cho cũng đều hoàn thành xuất sắc, dù mục tiêu là già hay trẻ cũng có thể xử lý gọn gàng. Nhưng bọn họ sẽ không tuỳ tiện giết người bừa bãi, bởi vì họ vẫn có một bộ 'nguyên tắc' của riêng mình.
Mặc dù Tổ chức không thiếu gì kẻ điên, nhưng vì quy tắc phải kín đáo nên đại đa số đều tỏ ra rất bình thường. Cũng chính vì vậy mà trước khi bị lật tẩy chẳng ai cảm thấy bọn nằm vùng có vấn đề gì. Bây giờ ngẫm lại mới thấy, chắc là do còn mang cái mác cảnh sát nên bọn họ mới không thể vứt bỏ hoàn toàn cái gọi là giới hạn đạo đức để nhập vai thành kẻ ác thực thụ được.
Nhưng Morgan thì khác, gã đó chính là một tên điên từ trong xương tủy. Hồi cùng làm nhiệm vụ chung, Korn đã từng tận mắt thấy gã tha một người phụ nữ bất tỉnh về phòng, rồi hôm sau lại xách một túi nhựa đen đi ra.... Nghĩ lại cảnh đó thôi mà Korn cũng thấy lợm giọng.
Lúc ấy hắn còn nghĩ một thằng b**n th** b*nh h**n như Morgan nếu không được Tổ chức chứa chấp thì cũng có ngày bị cảnh sát tóm cổ, nào ngờ chính gã lại là cớm!
Mẹ kiếp, đám cớm đúng là không từ một thủ đoạn nào để cài người vào Tổ chức! Bảo sao sau khi đi với Morgan một lần về Sauza cứ liên mồm nói gã đó có mùi gián điệp, hoá ra là thật!
Lần này tên đó còn theo Gin sang Philippines bắt kẻ phản bội, rõ ràng là muốn lợi dụng Gin làm bằng chứng ngoại phạm. Nếu không phải tình cờ nghe được mấy lời này, có đánh chết Korn cũng chẳng ngờ được Morgan chính là kẻ đã đâm sau lưng hắn!
Korn nghiến chặt răng. Chỉ cần thoát được ra khỏi chỗ này, hắn phải báo cho Tổ chức biết Morgan là nằm vùng bằng mọi giá! Mà quan trọng hơn là cảnh sát lại dám có ý định lôi kéo Gin, vậy thì chứng tỏ Gin cũng có vấn đề!
Thấy sắc mặt Korn thay đổi liên tục, khoé miệng thanh niên khẽ nhếch lên, tốt lắm, chính là như thế đấy.
Xem đi, thay vì giao nộp thẳng thành viên Tổ chức cho cảnh sát, chẳng phải nhìn bọn chúng nội chiến cắn xé lẫn nhau vui hơn sao? Không biết màn 'mượn dao Tổ chức khử người Tổ chức' này có được tính thêm điểm cộng không nhỉ?
Đằng nào thì cậu cũng sắp chết rồi, trước khi chết phải tranh thủ thử nghiệm thêm vài cách cày điểm mới được.
==========
Nghe lớp phó kể lại xong, Hanada Saharuna không khỏi cảm thán một tiếng. Ban cán sự lớp bọn họ đúng là không một ai tầm thường, nếu không phải tại số nhọ thì có khi đã cày đủ điểm từ lâu rồi.
【 Hanada Saharuna [1]: Rồi sao nữa, học uỷ lừa được thành viên Tổ chức xong thì làm gì? Như thế này đâu có đến mức ám ảnh tâm lý, cùng lắm gọi là tái cấu trúc tam quan thôi.
Phạm nhân là ta [6]: Bà vội cái gì, tôi đang chuẩn bị kể tới đoạn hay nhất đây. Chỗ này thì phải khen trúc mã của bà một câu, tên Số 3 đó diễn sát nhân b**n th** cứ phải gọi là sống động như thật.... 】
==========
Nhờ vào tin tức động trời từ thanh niên, Korn cuối cùng cũng biết được 'chân tướng' đằng sau việc mình bị bắt cóc. Hắn bắt đầu ngẫm lại lời mà kẻ cải trang thành Gin đã nói trước khi rời đi.
[ 'Ba ngày' ]
Ba ngày là cái gì? Ba ngày sau sẽ xử lý hắn? Hay là ba ngày nữa sẽ thả hắn đi?
Không, không thể nào là thả được. Chẳng lẽ là định bỏ đói hắn ba ngày rồi mới lôi ra khảo sao? Korn nhíu mày suy nghĩ.
"....Đói quá." Thanh niên bên cạnh nằm vật ra đất r*n r*.
Đã một ngày một đêm trôi qua rồi mà kẻ bắt cóc vẫn không thấy xuất hiện, thanh niên bắt đầu đuối sức: "Tụi nó định bỏ đói chúng ta đến chết à?"
Còn chưa kịp để Korn trả lời, cậu chàng đã gào oang oang lên: "Cứu với! Có ai không? Tôi khát sắp chết rồi nè!!"
"Đừng cố nữa, cậu hét nãy giờ rồi còn gì. Càng gào chỉ càng mất nước mất sức nhanh hơn thôi, thà ngồi im còn tiết kiệm được năng lượng." Korn khuyên nhủ, dừng một chút rồi lại bổ sung: "Tôi nghĩ chắc cậu sẽ không sao đâu, chỉ cần ngoan ngoãn ở yên là được."
Người bắt hắn là cảnh sát, dù không hiểu tại sao lại lôi thêm cả cậu ấm này đến, nhưng nếu cậu ta chỉ là dân thường thật thì chắc chúng cũng chẳng làm gì đâu.
"Nhưng tôi đói thật mà...."
Lời than thở của thanh niên còn chưa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng tay nắm bị vặn 'cạch' một tiếng.
Thanh niên và Korn liếc nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương trào lên sự kích động. Có người đến!