Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Thanh niên tóc vàng đứng cạnh xe quay lưng lại với họ có dáng người cao ráo, mái tóc vàng kim dài gợn sóng như phát sáng dưới ánh trăng. Tay áo sơ mi được cậu xắn lên đến khuỷu, để lộ cánh tay trắng trẻo nhưng săn chắc. Những ngón tay đặt trên cửa xe thon dài rõ từng khớp xương một, tuyệt đối không thể bị nhầm là con gái.
"Quay lại đi.... Quay lại đi!" Đội thám tử nhí nhìn chằm chằm vào bóng lưng thanh niên, ánh mắt nóng rực tràn đầy mong đợi.
Ê ê.... Edogawa Conan trưng ra mắt cá chết.
"Ba đứa này mấy hôm nay lần nào đến chơi cũng ngó qua biệt thự đối diện, mong được diện kiến 'anh Makino nhút nhát' ấy lắm." Haibara Ai đứng cạnh buồn cười nói: "Mà có vẻ lần này cũng không nhìn được rồi."
Thanh niên tóc vàng nọ đang định vòng qua đầu xe đi thẳng vào nhà, từ góc nhìn của họ chỉ có thể thấy được bóng lưng.
"Thôi bỏ đi, mọi người lại đây nướng thịt tiếp này." Edogawa Conan cảm thấy chẳng có gì thú vị, quay về trước vỉ nướng lật lật cái cánh gà trên đó: "Một người đàn ông thôi, có gì mà phải háo hức chứ...."
"Cậu Makino!" Đúng lúc ấy, tiến sĩ Agasa đột nhiên vẫy tay với thanh niên tóc vàng, tiếng gọi lớn xé toạc sự tĩnh lặng của con phố.
"!!" Edogawa Conan giật bắn người.
Thanh niên đang chuẩn bị vào nhà khựng mình quay đầu lại, gió đêm thổi qua làm đung đưa những lọn tóc vàng, mơn man trên đường nét gương mặt như được tạc từ ánh trăng. Nơi bóng tối, đôi mắt trong veo tựa ngọc quý của cậu phản chiếu những vệt sáng lấp lánh, long lanh như một vì sao sa, rực rỡ đến độ khiến người ta phải nín thở.
Ba đứa trẻ Đội thám tử nhí từ từ há hốc mồm, ngay cả Haibara Ai cũng không khỏi sững người một chút.
Nhưng khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài trong tích tắc, bởi vì thanh niên vừa ngoảnh đầu lại đã quay phắt đi như bị giật mình, vội vàng mở cửa xe ra rồi chui tọt vào trong, sau đó 'vút' một tiếng phóng đi mất.
Tiến sĩ Agasa thấy vậy thì ngượng ngùng thu tay lại, cúi đầu nhìn sắp nhỏ: "Ha–haha, hình như lỡ làm cậu Makino sợ mất rồi."
Haibara Ai khoanh tay ngẩng lên nhìn ông: "Xem ra anh Makino này đúng là nhút nhát thật."
Cô dừng lại một chút rồi bổ sung: "Cảm giác hơi giống cá mặt trăng."
"Không giống chút nào hết á!" Đội thám tử nhí ban nãy còn đang đu cổng ngó ra ngoài đồng loạt quay đầu lại, nhao nhao phản đối: "Cá mặt trăng xấu ơi là xấu! Anh Makino đẹp như thế cơ mà!"
"Ờ...." Haibara Ai toát mồ hôi lạnh.
"Đẹp thật luôn đó! Bác tiến sĩ nói đúng ghê!" Tsuburaya Mitsuhiko hào hứng vung tay.
Kojima Genta cũng gật đầu: "Lúc đầu tớ còn tưởng bác tiến sĩ nói quá lên cơ, tại vì gu thẩm mỹ của bác ấy lúc nào cũng kỳ kỳ mà...."
"Nào!" Tiến sĩ Agasa dở khóc dở cười: "Gu thẩm mỹ của bác đâu có tệ thế chứ?!"
"Nhưng mà đẹp cực kỳ nhỉ!" Yoshida Ayumi đan hai tay lại, nói bằng vẻ mặt thiếu nữ mơ mộng: "Giống y như hoàng tử ấy!"
"??" Edogawa Conan lúc nãy quay lưng lại nên lỡ mất khoảnh khắc thanh niên ngoảnh đầu, chỉ đành mặt mày mờ mịt hỏi Haibara Ai: "Khoa trương dữ vậy luôn hả?"
Haibara Ai che miệng ngạc nhiên: "Ơ kìa? Cậu không thấy à?" Rồi sau đó đổi ngay sang vẻ mặt trêu chọc: "Còn bọn này thì thấy hết cả rồi, tiếc – quá – ha – ngài đại thám tử."
"...." Edogawa Conan trưng đôi mắt cá chết.
Cậu im lặng hai giây rồi ngẩng đầu nhìn Okiya Subaru đứng bên kia: "Anh Subaru có thấy không ạ? Thật sự đẹp đến thế sao?"
Okiya Subaru lúc ấy đang chống cằm nghĩ ngợi gì đó, nghe vậy thì buông tay trả lời: "Thực ra anh từng gặp cậu Makino trước rồi nên cũng không bất ngờ lắm, nhưng đúng là một mỹ nam hiếm có thật."
Tóm lại thì chỉ có mỗi mình Edogawa Conan là không thấy gì cả.
"Ể? Thật á? Anh Subaru sướng thật!"
"Tiến sĩ Agasa, hay là lần sau thử mời anh Makino sang chơi đi ạ?"
"Ấy, chuyện này thì khó lắm. Cậu Makino nhát quá...." Tiến sĩ Agasa gãi gáy.
"Nếu rủ anh ấy ăn lươn nướng thì chắc ảnh sẽ chịu tới á!"
Nhìn cả đám ríu ra ríu rít, mặt Edogawa Conan xị ra, trong lòng bùng lên một ngọn lửa hiếu chiến mãnh liệt.
Okiya Subaru đứng bên cạnh lại ngẩng đầu nhìn căn biệt thự nhỏ đang chìm trong bóng tối.... Cậu Makino đó dạo này rất hay đi sớm về muộn. Rốt cuộc là có chuyện gì mà lại khiến một người quanh năm ru rú trong nhà ra ngoài thường xuyên đến vậy?
============
Trên xe, Số 3 hoảng hốt nhìn kính chiếu hậu, xác nhận không có ai đuổi theo mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sợ chết khiếp đi được!
Hôm nay, Số 3 đã làm đúng theo kế hoạch: hái một bó hoa to trong vườn nhà, sau đó chạy xe ra biệt thự ngoại thành để mang xác học uỷ lên núi xử lý. Xong xuôi thì cậu lại quay biệt thự, kỳ cọ sạch sẽ từ đầu đến chân mấy lượt rồi mới ngồi xuống bàn bạc bước tiếp theo với lớp phó.
Đến khi bàn bạc xong thì trời cũng đã sập tối, Số 3 cởi bỏ bộ đồ hoá trang thành Gin ra rồi lái xe về nhà. (Lớp phó nói chiếc xe màu hường kia là của học uỷ, giờ học uỷ đã chết rồi, nếu còn lái nó ra đường nữa thì chẳng khác nào cầm loa rêu rao mình là hung thủ, nên cậu đành phải mua một con xe mới để làm đạo cụ).
Nào ngờ cậu vừa mới đỗ xe trước cửa nhà thì đã nghe thấy có người gọi tên, quay đầu lại thì thấy Đội thám tử nhí với anh hàng xóm đối diện đang nhìn mình chằm chằm, dọa cậu hoảng đến mức chưa kịp nghĩ được gì đã chui vào xe phóng đi mất.
Huhuhu, sợ quá trời. Đám nhân vật chính này cũng nhạy bén quá rồi đó. Chẳng lẽ bọn họ phát hiện ra cậu có gì khả nghi rồi sao?
Số 3 thấp thỏm không yên mở kênh chat trong não ra, báo cáo chuyện vừa rồi lên nhóm, dè dặt hỏi có phải mình bị lộ rồi không.
【 Phạm nhân là ta [6]: Sao có thể? Chúng ta hành động kín kẽ như thế, theo lý mà nói thì không thể bị lộ nhanh vậy được.
Hanada Saharuna [1]: Hôm nay Edogawa Conan cũng có mặt ở hiện trường, lúc nào cũng đi kè kè bên cạnh nên tôi chắc chắn cậu ta vẫn chưa phát hiện ra manh mối gì đâu. Chắc là ông nghĩ nhiều rồi.
Xát thủ liên hoàn [3]: Nhưng mà tự dưng họ lại gọi tôi ấy QAQ. Trước giờ chỉ có cái anh đẹp trai mắt híp nhà đối diện là hay chào hỏi tôi thôi....
Hanada Saharuna [1]:....Anh đẹp trai mắt híp nhà đối diện, ý ông là cái người tóc màu nâu nhạt, cao trên mét tám, trông rất 'thân thiện' đấy hả?
Xát thủ liên hoàn [3]: Anh ta đó! Tôi ở chỗ này bao lâu rồi cũng chỉ có mình ảnh thấy tôi là chào thôi, làm tôi còn phải nghi ngờ không biết ảnh có ý gì với mình không nữa (*xí hổ*)
Hanada Saharuna [1]:....Hắn là Akai Shuichi, là FBI đấy. Ông không đọc tí tin nhắn nào trong nhóm thật hả Số 3? Tránh xa cái tên đó ra, nếu không thì chưa cần đến Edogawa Conan phát hiện chúng ta đã lòi đuôi rồi. Hắn là tên đàn ông khó nhằn bậc nhất Conan đấy! 】
Thanh niên tóc vàng trợn tròn hai mắt, sợ tới mức vội tấp ngay xe vào lề mở nhóm lớp ra.
20 phút sau, Số 3 như mở được cánh cửa đến với thế giới mới. Cậu bất giác ngẩng đầu lên, toi đời rồi, tên Gin mà cậu đang cos chẳng phải là 'kẻ thù yêu dấu' của Akai Shuichi đấy sao?!
Thế này thì khác gì tự dâng đầu cho người ta chém chứ?! Hanada, làm sao đây, bây giờ tôi lại càng sợ hơn rồi!
=========
Bởi vì phía cảnh sát đã nhận được báo án, ngày hôm sau Sato Miwako liền dẫn theo Hanada Saharuna đến nhà nạn nhân.
"Chủ tịch tập đoàn Takahashi có hai người con trai, con cả Takahashi Kazuma và con thứ Takahashi Kazuki, nạn nhân là cậu hai nhà họ." Sato Miwako vừa lái xe vừa nói: "Vụ án lần này có khả năng là giết người vì tình, lát nữa chúng ta phải hỏi kỹ các mối quan hệ quen biết của nạn nhân mới được."
Thế này là đang đào tạo tại hiện trường đây mà. Hanada Saharuna gật đầu, nghiêm túc ghi nhớ.
"Nhưng với mấy nhà giàu kiểu này, chúng ta phải để ý cả những người được hưởng lợi sau cái chết của nạn nhân nữa, ví dụ như cậu con cả có quyền thừa kế chẳng hạn.... A, đến nơi rồi." Thấy căn biệt thự hiện ra trước mắt, Sato Miwako liền nhanh chóng giảm tốc độ.
Xe vừa dừng lại trước cổng lớn thì đã có bảo vệ bước ra. Sato Miwako xuất trình thẻ cảnh sát, nêu rõ mục đích đến xong liền được cho vào.
"Vào trong cứ chạy thẳng khoảng hai phút là tới." Bảo vệ nói.
Sato Miwako cảm ơn một tiếng rồi tiếp tục lái xe vào trong biệt thự.
"Đúng là đại gia có khác ~ Cái biệt phủ này cũng to gớm." Hanada Saharuna nghía toà biệt thự kiểu Âu trước mặt, tặc lưỡi cảm thán: "Đi từ cổng vào cửa mà cũng phải lái xe, chậc chậc."
Chẳng mấy chốc xe đã dừng ở bãi đỗ nằm ngay cạnh biệt thự, Sato Miwako vừa mở cửa bước xuống vừa trêu: "Hanada, em cũng có tiền thế còn gì? Từ cái hôm thấy em đi thu tiền nhà về, lúc nào mọi người cũng kháo nhau bảo em với Shiratori là hai đại tài phiệt của phòng chúng ta đó."
"Ấy, mọi người cứ nói quá.... Ơ! Sao mấy người kia lại ở đây?!" Vừa nhảy xuống xe ngẩng đầu lên đã thấy nhóm Mori Kogoro đi phía trước, Hanada Saharuna không kìm được hô lên.
......
"....Sắp tới giờ hẹn rồi, phía cảnh sát chắc cũng sắp đến nơi. Ông chủ đang đợi ở phòng khách, dặn muốn chờ tất cả đến đông đủ rồi mới bắt đầu nói chuyện của cậu chủ luôn một thể, mong các vị thông cảm." Người quản gia lớn tuổi mặc vest đi phía trước nói.
"Không phiền, không phiền chút nào!" Mori Kogoro vội đáp: "Tôi với bên Đội điều tra số 1 thân nhau lắm, nếu hợp tác chắc chắn sẽ tóm được hung thủ sớm thôi!"
"Không biết lần này Đội 1 sẽ cử ai đến Conan nhỉ?" Thiếu nữ mặc váy liền màu hồng cúi đầu hỏi cậu bé đi bên cạnh.
Edogawa Conan chống cằm: "Em đoán là thanh tra Sato hoặc thanh tra Takagi."
Nói rồi cậu nhìn sang thanh niên tóc vàng bên cạnh: "Anh Amuro thấy sao ạ?"
Thanh niên tóc vàng mặc hoodie trắng quần jeans xanh cười tủm tỉm: "Với quan hệ của thầy Mori với Đội 1, cho dù ai đến thì cũng là người quen cả mà, phải không?"
Câu này là đang khen Mori Kogoro quan hệ rộng đây mà.
Mori Kogoro tức khắc cười khoái trá.
Đột nhiên, tai Amuro Tooru khẽ động, anh dừng bước rồi ngoảnh đầu lại.
"Ồ....Cảnh sát tới rồi kìa." Amuro Tooru nhìn Hanada Saharuna đang sải bước đi tới, nói: "Lại còn là người quen thật."
......
3 phút sau, nhóm hai người của Sato Miwako và nhóm bốn người của Mori Kogoro đã tề tựu đầy đủ ở phòng khách.
Đối diện họ là một ông lão tóc đã hoa râm khí thế uy nghi, một thanh niên cao lớn và người quản gia đã dẫn bọn họ vào.
Ông cụ dùng gậy gõ gõ xuống sàn: "Về con trai Takahashi Kazuki của tôi, các vị muốn hỏi chuyện gì?"