Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 141

Trước Tiếp

Sau khi bị Hanada Saharuna từ chối, số 3 lại gửi thêm hai tin nhắn nữa, nhưng vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào. Biết mình đã bị cô chặn rồi, cậu chán nản lôi cuốn sách trong thùng ra.

Thôi, không xem được phim thì đọc sách vậy, ít ra trong sách không có mấy hình ảnh ghê rợn như phim.

Nghĩ vậy, cậu bắt đầu giở cuốn 'Làm thế nào để xử lý hàng xóm của bạn' mà số 23 giới thiệu ra đọc.

Lúc đọc đến đoạn nhân vật chính cuối cùng cũng không chịu nổi hàng xóm ồn ào nữa, thế là nửa đêm đã mò sang đánh thuốc mê người đó rồi trói lại đem vào rừng xử lý, số 3 bất giác ngẩng đầu.

Có phải cậu cũng nên đi mua ít dụng cụ gây án về trước không nhỉ? Đừng nói là giết người, đến cả trói người cậu còn không biết ấy chứ, nào có sát nhân hàng loạt lại không biết trói người? Đến lúc cảnh sát phát hiện ra thi thể thì chẳng phải sẽ thấy rất giả trân sao?

Quả nhiên vẫn là nên làm theo lời số 23 nói, mua một hình nộm về luyện tập trước thì hơn.

Nhưng mà giữa ban ngày ban mặt ra ngoài đáng sợ quá đi....Trên đường nhiều người như vậy, ai biết trong đó có tên tội phạm giết người hoặc đang chuẩn bị giết người nào không. Chỉ có điều nếu không ra ngoài thì lại không mua được hung khí, buổi tối mà đi mua mấy thứ đó chẳng phải càng đáng nghi hơn à?

Số 3 rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, đứng dậy lo lắng đi đi lại lại trong phòng khách một lúc. Sau đó cậu đi đến bên cửa sổ đối diện cổng, cẩn thận hé một góc rèm lên.

Vừa mới ngó nghiêng nhìn đường phố bên ngoài được vài giây thì cánh cửa biệt thự đối diện đã bật mở. Một thanh niên tóc màu nâu nhạt đeo kính mắt híp bước ra, trên tay bưng một chiếc nồi sắt, chậm rãi bước về phía căn nhà bên cạnh.

Từ khi xuyên đến nơi này, hơn nữa còn biết mình đang ở trong thế giới Thám tử lừng danh Conan, số 3 gần như rơi vào trạng thái tự kỷ. Cậu tắt hết kênh trò chuyện của lớp, ngày nào cũng ru rú trong nhà tự thương hại bản thân. Ngoại trừ thông báo cưỡng chế của hệ thống ra thì cũng chỉ có mấy ngày hôm nay là cậu liên lạc với Hanada Saharuna và mọi người.

Vì chỉ dám bật đèn nhìn ra ngoài vào ban đêm, hơn nữa đến tối con phố này cơ bản cũng chẳng ai qua lại, thế nên số 3 hoàn toàn không quen biết gì hàng xóm xung quanh mình.

Đến thế giới này đã mấy tháng rồi, đây là lần đầu tiên cậu thấy mặt hàng xóm... Mặc dù không bằng mình, nhưng trông cũng đẹp trai đó chứ. Số 3 nghĩ thầm.

Đúng lúc này, chàng trai mắt híp kia dường như cảm nhận được ánh mắt của cậu quay đầu nhìn sang.

"!!" Số 3 giật thót, vội vàng kéo rèm cửa lại. Trời ơi, cậu bị nhìn thấy rồi!

Số 3 trốn sau bức tường mà vẫn chưa hết bàng hoàng, cậu chắp tay lại lẩm bẩm khấn vái các vị thần linh, cầu xin hàng xóm của mình nhất định phải là một người lương thiện, ngàn vàn lần đừng là cái loại b**n th** tính tình nóng nảy chỉ cần bị nhìn một cái là đã muốn giết người! Tốt nhất là kiểu chẳng có chút tò mò hay hứng thú với cái gì, sống theo kiểu Phật hệ ấy!

Phía bên này, Akai Shuichi giả dạng thành Okiya Subaru nhìn sang căn biệt thự đối diện với vẻ trầm tư.

Vừa rồi anh đã cảm nhận được một ánh dõi theo mình, mặc dù ánh mắt kia không có ác ý, nhưng xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, Akai Shuichi vẫn theo phản xạ có điều kiện nhìn về phía đối phương.

Tuy ánh mắt đó đột ngột biến mất sau khi anh nhìn sang, nhưng Okiya Subaru biết người nhìn anh đang ở phía sau cửa sổ tầng một của căn biệt thự đối diện, bởi vì rèm cửa ở đó vẫn còn đang đung đưa.

Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với người hàng xóm đối diện kể từ khi chuyển vào ở nhà Kudo. Theo quan sát của đặc vụ FBI chuyên nghiệp này, người hàng xóm kia sống một cuộc sống đảo lộn ngày đêm, cả tháng không bước chân ra khỏi cửa, mỗi tuần đều sẽ có người giúp việc mang đồ ăn đến và dọn dẹp vệ sinh...

Từ những quan sát trong khoảng thời gian này có thể kết luận là không có gì nguy hiểm. Cái liếc mắt vừa rồi có lẽ chỉ xuất phát từ tò mò thôi.... Một người dù có tự giam mình đến đâu thì cũng cần phải hít thở không khí chứ.

Akai Shuichi thả lỏng tinh thần, tiếp tục đi về phía trước, rất nhanh đã bấm chuông cửa nhà tiến sĩ Agasa.

"Bác tiến sĩ ơi, có người bấm chuông! Có phải pizza đến rồi không~"

Giọng trẻ con đầy phấn kích truyền ra, chỉ trong chốc lát tiến sĩ Agasa mập mạp đã bước tới mở cửa.

Ông nhìn thấy là Okiya Subaru thì vui vẻ chào hỏi: "A, là cậu Okiya đấy à...." Tầm mắt ông rơi xuống chiếc nồi áp suất trên tay đối phương, "Cậu lại mang đồ ăn qua nữa sao?"

Okiya Subaru mỉm cười gật đầu: "Cháu vừa nấu món thịt bò hầm vị mới, muốn mời mọi người nếm thử."

"Ôi chao, thế thì cảm ơn cậu quá!" Tiến sĩ Agasa cười ha hả mở cửa cho anh rồi cùng nhau đi vào, "Vừa hay mấy nhóc Genta đang ở đây, để cho bọn trẻ nếm thử tay nghề của cậu đi!"

Ba đứa trẻ Đội thám tử nhí đang ngồi chơi game trong phòng khách nghe thấy tiếng cửa liền đồng loạt quay đầu lại. Lúc nhìn thấy thanh niên phía sau tiến sĩ Agasa thì nhãy cẫng lên đi tới, "A! Anh Okiya!"

Kojima Genta nuốt nước miếng: "Thơm quá đi~ Là mùi thịt bò hầm!"

"Anh làm nhiều lắm, mọi người nếm thử rồi góp ý nhé." Okiya Subaru cười rồi nâng chiếc nồi trên tay lên, sau đó quay sang nói với Haibara Ai đang đọc tạp chí trên sofa chẳng hề quan tâm đến sự xuất hiện của mình: "Bé Ai cũng ăn thử chút đi."

Haibara Ai không thèm ngẩng đầu, lật tiếp một trang tạp chí: "Tôi không đói."

"Để em để em!" Kojima Genta vội vàng giơ tay lên, "Em có thể ăn hộ phần của Haibara luôn!"

Okiya Subaru đặt nồi xuống bàn, tiến sĩ Agasa thì bảo bọn trẻ đi rửa tay và lấy bát đũa.

Okiya Subaru dường như muốn tìm chủ đề nào đó để tán gẫu, thế là anh nói: "Vừa rồi anh nhìn thấy chủ nhân căn biệt thự đối diện đó."

"Ể?!" Cả ba đứa nhỏ đều đồng thanh kinh ngạc.

"Chẳng phải căn nhà kia không có ai ở sao ạ?" Tsuburaya Mitsuhiko kỳ lạ hỏi, "Bọn em chưa thấy ai ra vào nhà đó bao giờ cả!"

Kojita Genta thì càng trực tiếp hơn, cậu hô lên: "Đó không phải là nhà ma sao?!"

Tiến sĩ Agasa cũng lộ vẻ kinh ngạc, có điều ông lại bất ngờ vì một lý do khác: "Hiếm thấy thật, cậu Makino vậy mà xuất hiện vào ban ngày?"

Okiya Subaru quay sang hỏi: "Tiến sĩ, bác biết chủ căn nhà đó ạ?"

Yoshida Ayumi cũng tò mò kéo tay áo ông: "Tiến sĩ tiến sĩ, sao bác không kể cho bọn cháu biết?"

Haibara Ai gấp tạp chí lại nhìn về phía tiến sĩ Agasa: "Cháu cũng chưa nghe qua có chuyện này."

Tiến sĩ Agasa gãi đầu: "À thì, tại vì mấy đứa đâu có hỏi....Thật ra bác cũng không quen biết cậu Makino lắm, chỉ gặp qua vài lần thôi. Chuyện đó xảy ra lâu lắm rồi, hôm đó bác đi công tác về rất muộn, đúng lúc trời mưa to, đường lại tối nên mới không cẩn thận trượt chân ngã ngay trước cửa...."

Haibara Ai khoanh tay trước ngực, mắt hằm hằm nheo lại: "Cháu chưa nghe kể có chuyện này đâu đấy!"

Tiến sĩ Agasa cười gượng: "Ờm, lúc ấy bé Ai vẫn chưa đến sống cùng bác mà... Tóm lại là tối hôm đó bác bị ngã, Shinichi lại không có nhà. Đang không biết phải làm sao thì cậu Makino đột nhiên mở cửa bước ra. Đó là lần đầu tiên bác nhìn thấy cậu ấy đấy, lúc trước cũng chưa thấy cậu ấy ra khỏi nhà bao giờ.

Cậu ấy đỡ bác dậy đưa vào nhà, còn giúp bác gọi xe cứu thương nữa, xác định bác không sao thì mới rời đi."

"Anh Makino đúng là người tốt!" Yoshida Ayumi chắp hai tay trước ngực.

"Bác đã cảm ơn người ta tử tế chưa đấy?" Haibara Ai nhìn chằm chằm tiến sĩ hỏi.

"Đ-đương nhiên là có rồi!" Tiến sĩ Agasa vội vã khoát tay: "Sau đó bác còn mua bánh kem đến cảm ơn cậu ấy đàng hoàng! Nhưng cậu Makino rất nhát người, không mời bác vào nhà mà chỉ đứng ngoài cửa nói chuyện dăm ba câu thôi." Nói tới đây, trên mặt tiến sĩ Agasa lộ vẻ hồi tưởng, "Nhưng phải công nhận đó đúng là một đại mỹ nhân mà...."

Nghe thấy hai từ 'mỹ nhân', Tsuburaya Mitsuhiko lộ vẻ kỳ quái: "Đại mỹ nhân? Makino-san không phải là nam sao?"

Kojima Genta quay sang Okiya Subaru hỏi: "Anh Okiya có thấy mặt Makino-san đó không? Đẹp trai hơn anh luôn à?"

Okiya Subaru nghe vậy thì lắc đầu: "Anh không nhìn rõ...Nhưng nhìn vóc dáng thì là một người đàn ông khá cao."

Tiến sĩ Agasa xoa bụng cười ha hả: "Đúng là đàn ông, nhưng cũng là mỹ nhân." Ông nháy mắt ra vẻ thần bí, "Là một mỹ nam đẹp như tranh vẽ ấy."

"Oa~~" Hai mắt Yoshida Yumi lập tức sáng lên, vô cùng phấn khích nói, "Tuyệt quá~ Cháu cũng muốn gặp anh Makino một lần! Bác tiến sĩ, hay là chúng ta qua chào hỏi anh ấy đi? Chẳng phải anh Okiya vừa nói anh ấy đang ở nhà sao?"

Kojima Genta ngẩng đầu lên khỏi tô bò hầm. "Bọn mình mang một ít thịt bò qua đó, chắc chắn anh ấy sẽ rất vui vẻ đón tiếp chúng ta!"

Tsubaraya Mitsuhiko trợn mắt: "Genta, cậu tưởng ai cũng chỉ biết ăn như cậu chắc? Cậu không nghe thấy bác tiến sĩ nói anh Makino rất sợ người lạ sao? Chúng ta đường đột tới làm phiền chỉ khiến người ta sợ thôi."

Haibara Ai đứng bên cạnh cảnh giác nói: "Tsuburaya nói đúng, nếu anh ấy đã nhát đến mức gần như không ra khỏi cửa thì rất có thể mắc chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng. Các cậu đừng có làm như lần trước, tự ý xông vào nhà người ta đấy biết chưa?"

"Dạ..." Kojima Genta và Yoshida Ayumi đồng loạt cụp đầu.

Không khí ảm đạm thấy rõ, tiến sĩ Agasa vội vàng nói: "Mấy đứa cũng đừng buồn, mặc dù cậu Makino không hay ra ngoài nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn ra cửa sổ, biết đâu may mắn lại thấy cậu ấy thì sao?"

Thật ra ông cũng chỉ từng nhìn thấy bóng lưng cậu lúc đi qua cửa sổ mà thôi.

Okiya Subaru cũng gật đầu: "Lúc nãy anh cũng thấy Makino-san nhìn ra bên ngoài đó."

Nghe thấy tiến sĩ nói vậy, đám trẻ Đội thám tử nhí lại phấn khích trở lại, quyết định sau khi ăn thịt bò hầm xong sẽ cùng nhau canh ở cửa sổ chờ anh Makino xuất hiện.

Haibara Ai chỉ biết lắc đầu bất lực.

==========

Sau khi từ chối số 3, Hanada Saharuna nhận được điện thoại của Tatsu, nhắc cô tối nay đi thu tiền thuê nhà cùng với mình. Hanada Saharuna nhìn chồng tài liệu trước mặt, thấy hôm nay có thể tan làm đúng giờ nên gật đầu nhận lời.

Ai ngờ cô vừa mới đồng ý không lâu thì Sato Miwako đã đi tới nói hôm nay phòng có tụ tập liên hoan, tất cả mọi người đều phải có mặt.

"Gì vậy chứ?" Hanada Saharuna ôm đầu, "Tiền bối Sato, dạo này em cai rượu rồi, không đi mấy chỗ nhậu nhẹt nữa đâu."

"Chị biết mà, thật ra chỉ là liên hoan riêng của đơn vị thôi, em đi cho đủ sĩ số là được. Rượu không uống cũng không sao, mọi người không ép đâu." Sato Miwako vỗ vỗ vai cô, "Chị cũng chỉ định đi tăng một thôi."

Sato Miwako đã nói đến vậy rồi, Hanada Saharuna cũng chỉ đành đồng ý: "Vậy thì em cũng đi mỗi tăng một thôi nhé? Tối nay em còn có việc nữa...À mà, mọi người liên hoan ở đâu thế?"

Sato Miwako cúi đầu nhìn điện thoại: "Quán izakaya ở khu 3 phố OO, 8 giờ tối."

Phố OO? Chẳng phải đấy là chỗ mình đi thu tiền nhà sao? Nếu bị đồng nghiệp bắt gặp thì phải làm thế nào bây giờ? Hanada Saharuna lộ vẻ khó xử.

Nhưng chuyện thu tiền thuê nhà đã hứa trước rồi, hai tuần tới Tatsu lại bận không tiện đổi lịch, hơn nữa tiền thuê nhà cũng nợ lâu quá rồi, lần này cô nhất định phải đi thu cho bằng được. Nếu để người thuê nhà quen thói dây dưa thì không ổn chút nào.

Sau một hồi lưỡng lự, Hanada Saharuna cuối cùng vẫn quyết định không gọi điện huỷ hẹn. Thôi kệ đi, chắc sẽ không trùng hợp đến thế đâu, cô làm gì mà xui xẻo như vậy.

Trước Tiếp