Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
"Hôm nay là buổi tổng kết giữa năm thường niên, nửa năm qua mọi người đã vất vả rồi, cứ ăn uống thả ga đi!" Trong gian phòng riêng của quán nhậu khu 3 phố OO, thanh tra Megure mặt mày hớn hở nâng cốc bia lên hô, "Không say không về!"
"Zôôô—!!" Tất cả mọi người đều hăng hái cầm ly hưởng ứng, thanh âm vang dội đến mức tấm rèm ngăn cách cũng rung lên, làm cho cô nhân viên phục vụ đi qua cũng phải bụm miệng cười.
Sau màn phát biểu ngắn gọn, Megure Juzo ngồi xuống nhiệt tình thúc giục mọi người nhập tiệc. Công việc tạm gác lại sau lưng, ai nấy đều hồ hởi mời rượu lẫn nhau, bầu không khí nhanh chóng trở nên vô cùng náo nhiệt.
"Thanh tra Megure, anh mà mang cái thân nồng nặc mùi rượu này về, có khi chị nhà lại nổi trận lôi đình đấy~"
Rượu vào thì lời ra, một viên cảnh sát lớn tuổi nào đó bắt đầu trêu chọc sếp mình.
Ai ở Đội 1 mà chẳng biết, thanh tra Megure cứ hết giờ làm là lại về thẳng nhà chỉ để ăn cơm vợ nấu, đúng là ông chồng mẫu mực của thế kỷ 21.
"Ồn ào quá! Midori nhà tôi biết hôm nay là ngày đặc biệt!" Thanh tra Megure đỏ mặt nói.
Nhìn bộ dạng này của ông, mọi người lại càng được đà ồn ào hơn, lúc thì gạ thanh tra mau kể tình sử năm xưa, lúc thì kêu ca rằng đàn ông ở Sở cảnh sát quá khó thoát ế, ai nấy cũng ghen tị với ông đỏ cả mắt, tóm lại là đều quẩy hết mình.
Ngay cả Matsuda Jinpei mặt lạnh độc miệng cũng không thoát khỏi cảnh bị chuốc rượu. Nhìn đám đồng nghiệp đang cười nham hiểm kia là biết họ lại đang ấp ủ âm ưu gì rồi.
Chẳng qua chỉ là muốn chuốc say Matsuda Jinpei, khiến cho cái tên đẹp trai vừa mới đến đã thành công soán ngôi Takagi Wataru trở thành 'kẻ thù số 1' của Phòng Điều tra Tội phạm kia phải bẽ mặt mà thôi.
Nhưng Matsuda Jinpei cũng đâu phải dạng vừa, quay đầu dốc hết cả ly rượu vào mồm kẻ đến chuốc anh trước.
Takagi Wataru thì lại không được may mắn như vậy. Anh vốn đã không giỏi từ chối người khác, thành ra cứ phải uống hết ly này rồi lại tới ly khác,
Sato Miwako đứng một bên còn cảm thán Takagi Wataru đúng là vẫn được lòng mọi người như ngày nào, làm cho anh chỉ biết dở khóc dở cười.
Đương nhiên, là hai bông hoa duy nhất của Đội 1, Sato Miwako và Hanada Saharuna cũng không thiếu người đến mời rượu. Mấy thứ bia bọt bình thường như này với Sato Miwako thì chẳng khác gì nước ngọt, cô cứ vậy cười vui vẻ hào hứng cụng ly với từng người.
Còn Hanada Saharuna thì từ đầu đến cuối chỉ cầm một ly trà đá lạnh, cho dù ai đến mời rượu thì cũng chỉ uống mỗi thứ đang cầm trên tay. Nếu có tiền bối nào ý kiến thì sẽ cô sẽ nói mình tửu lượng kém, hồi trước lỡ uống quá chén nên bị đau dạ dày rồi. Nhìn bộ dạng tội nghiệp ấy đâu ai nỡ ép, huống hồ là đám trai thẳng của Đội 1, vì vậy chỉ đành lui quân.
Sau một tuần rượu, mọi người càng uống càng hăng, dần dần tìm về vòng tròn riêng để trò chuyện.
Hanada Saharuna liếc đồng hồ, thấy cũng sắp đến giờ hẹn với Tatsu rồi bèn xin phép thanh tra Megure về trước, nói mình có việc rồi không đi tăng hai được.
Thanh tra Megure vốn dĩ cũng chỉ định tham gia tăng một, dù gì thì ông cũng là sếp, có ông ở đó thì mọi người lại ngại không dám bung xoã. Lúc này thấy Hanada Saharuna xin phép thì cũng chẳng nói gì, chỉ vẫy vẫy tay bảo cô về cẩn thận.
Hanada Saharuna được cho phép liền xách túi lén lút chuồn êm.
Chờ cô đi rồi, Matsuda Jinpei nãy giờ vẫn ngồi một chỗ trả lời nhát gừng cho có lệ nhìn thoáng qua chiếc rèm cửa còn đang đung đưa, sau đó thản nhiên quay đầu lại uống tiếp với mọi người.
==========
Khi Hanada Saharuna đến điểm hẹn, Tatsu đeo vòng vàng bản to cùng bộ cánh hoa hoè hoa sói đã đứng chờ sẵn ở đó, vừa nhìn thấy cô thì nhanh nhẹn tiến lên.
"Đại tiểu thư, cô đến rồi ạ!" Tatsu oang oang giọng chào hỏi.
Hanada Saharuna lại thấy nhức đầu: "Tatsu, tôi đã bảo anh đừng gọi tôi như thế nữa rồi mà? Cứ gọi tôi là Hanada được rồi!"
"Không được! Gọi thẳng tên thì bất kính quá! Thế đâu phải thái độ đối với đại ca (cô chủ)!" Tatsu cực kỳ cố chấp.
"Làm ơn, ít nhất thì cũng gọi là cô Hanada đi!" Hanada Saharuna đành phải xuống nước, "Thật đó, mỗi lần nghe anh gọi đại tiểu thư là tôi lại có cảm giác mình không phải đi thu tiền nhà mà là đi chém người vậy!"
Sau một hồi thuyết phục vất vả, Tatsu cuối cùng cũng miễn cưỡng chịu đổi cách xưng hô thành 'Cô Hanada' (Ban đầu gã muốn đổi thành 'Đại tỷ Hanada', bảo rằng nghe vậy mới có khí thế. Nhưng một thiếu nữ mới 18 xuân xanh như Hanada Saharuna nhất quyết không chịu già trước tuổi, thế là ý tưởng kia đành chết yểu).
Vấn đề xưng hô đã giải quyết xong, Tatsu rút một quyển sổ dày cộp ra bắt đầu thuyết minh công việc: "Cô Hanada, hôm nay chúng ta chủ yếu đi thu tiền thuê của các cửa hàng mặt phố. Khu này, khu này, cả chỗ kia nữa, đều là địa bàn của chúng ta. Trước khi đến tôi đã gọi điện cho đám nhãi ranh (chủ cửa hàng) rồi, bọn chúng sẽ ngoan ngoãn chuẩn bị sẵn hàng (tiền thuê nhà) cho chúng ta thôi!"
Nói xong còn không quên bonus cho Hanada Saharuna một nụ cười dữ tợn.
"....." Anh chắc mình mình chỉ gọi điện nhắc nhở mà không phải đe doạ chứ?
Hanada Saharuna trợn mắt, một việc rõ là chính đáng hợp pháp, tại sao cứ qua miệng Tatsu là lại nghe như có người chuẩn bị vào nhà đá bóc lịch vậy?
"Tôi đề nghị đến thu của nhà Yamamoto ở đầu phố trước, nhà bọn họ bán 'lá' (trà), tiền bạc rủng rỉnh lắm, chắc sẽ không để chúng ta phải tốn nước bọt đâu." Tatsu nói.
Trà thì cứ nói là trà đi, mắc gì phải dùng từ lóng hả trời! Không biết lại tưởng nhà người ta buôn c*n s* đấy!
Hanada Saharuna: "Được rồi.... Giải quyết nhanh gọn lẹ đi."
Nhà Yamamoto quả nhiên đúng như lời Tatsu nói, mặt tiền vàng son lộng lẫy, vừa bước vào đã ngửi được mùi phú hộ nồng nặc. Chủ tiệm đang ngồi sau quầy nhìn thấy bọn họ đến, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén.
"Tới rồi đấy à? Chờ các người lâu lắm rồi đấy!" Người đàn ông trung niên xòe năm ngón tay trước mặt, làm ra vẻ lạnh lùng nói, "Tự dưng nhận được điện thoại báo hoãn giao dịch, còn tưởng là có chuyện gì to tát lắm, làm lão đây sốt hết cả ruột!"
Tatsu tay đút túi quần nhếch mép cười lạnh, đặt mạnh chiếc vali xuống quầy: "Mới cho ông thư giãn thả lỏng gân cốt tí mà đã vênh váo rồi à? Mau giao hàng ra đây, đại tiểu thư còn bận việc!"
"...." Tại sao một chủ tiệm buôn bán đàng hoàng cũng có thể biến thành cái bộ dáng quỷ quái này được hả? Chẳng lẽ mấy người đều là dân anh chị hết sao?! Hanada Saharuna cạn lời, nhưng bây giờ còn có một vấn đề quan trọng hơn.....
"Khoan đã Tatsu, không phải anh đã hứa sẽ gọi tôi là cô Hanada à?" Hanada Saharuna kêu, tại sao lại đổi thành đại tiểu thư rồi!
"Cô Hanada là tôi gọi riêng thôi, ra ngoài đương nhiên phải kêu là đại tiểu thư rồi! Phải cho mọi người biết rõ vị thế của đại tiểu thư chứ!" Tatsu giải thích.
Tôi thì có địa vị gì hả?! Tôi chỉ là một cảnh sát quèn kiêm bà chủ nhà trọ thôi, đừng có nói như tôi là trùm sò băng đảng thế được không!
"Được rồi, bớt lảm nhảm lại, bỏ đồ vào đi!" Tatsu nói xong thì chẳng thèm để ý Hanada Saharuna nữa, tự mình mở vali rồi giục ông chủ tiệm trà đưa tiền.
Ông chủ tiệm trà khịt mũi cười khẩy, thò tay xuống quầy lấy một xấp tiền ra nhét vào vali: "Kiểm hàng đi!"
Tatsu cầm tiền lên đếm nhanh lia lịa, sau khi xác nhận đã đủ thì trịnh trọng gật đầu với Hanada Saharuna: "Đại tiểu thư, hàng đủ rồi ạ!"
Hanada Saharuna hiểu ý của gã, mở cuốn sổ thu tiền thuê nhà ra, tìm đến tên nhà Yamamoto rồi đánh dấu tích vào.
"Được rồi, đến nhà tiếp theo thôi." Hanada Saharuna thở dài mệt mỏi.
Hành trình sau đó diễn ra khá suôn sẻ, đến hơn 9 giờ tối bọn họ đã thu đến nhà cuối cùng.
Điểm dừng chân cuối cùng là một host club nổi tiếng nằm ở khu phố 3, cửa hàng này đã nợ 3 tháng tiền nhà rồi, nếu không phải lúc trước quản gia Hanada vô tình bị trẹo lưng thì nhất định sẽ không để tên đó khất nợ đến tận bây giờ.
Hanada Saharuna và Tatsu vừa tới, ông chủ club đã đứng chờ sẵn ở cửa. Gã nhuộm một quả đầu vàng choé cực khoa trương, diện bộ vest hở nguyên cả mảng ngực, từ xa thôi cũng đã ngửi thấy mùi nước hoa gay mũi.
Gã đàn ông trung niên này nghe đâu năm xưa cũng là một tay host có tiếng ở Tokyo, từng làm điên đảo không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ. Về sau thì gã tự mình mở host club này, kinh doanh cũng khá được, có điều lại vì cái tật ham mê cờ bạc nên thường rơi vào cảnh túng quẫn, tiền vào thì ít mà tiền ra thì nhiều, đâm ra toàn phải khất nợ tiền nhà.
Hanada Saharuna chẳng ưa gì gã, bởi vì tên này vừa nhìn thấy cô thì hai mắt đã sáng lên, chỉ thiếu điều viết hẳn dòng chữ 'Ngon, là gái kìa, có thể lừa gạt' lên mặt.
Đối với loại trai tiếp rượu mỗi đêm có thể kiếm chác được cả chục triệu thậm chí trăm triệu từ khách hàng như bọn họ, đương nhiên rất có kinh nghiệm trong khoản dỗ ngọt phụ nữ. Vì vậy, sau khi biết được chủ nhà mới của mình là một cô gái trẻ, có thể nói là gã mừng như mở cờ trong bụng.
Gã tính sẵn rồi, lát nữa nhất định phải bảo đám 'con trai ngoan' của mình ra tiếp đãi vị khách quý này cho thật chu đáo. Chỉ cần tiếp đón tốt, không những có thể xù luôn khoản nợ tiền nhà, biết đâu còn tóm được cả một con gà đẻ trứng vàng nữa ấy chứ!
Nhưng cô gái trước mặt này lại không làm theo kịch bản, chỉ thấy cô quay đầu nói với tên đàn ông đáng sợ phía sau: "Không cần vào trong, cứ đứng ở đây thu tiền là được rồi, tôi không có thời gian."
"Dạ! Đại tiểu thư!" Tatsu lớn giọng đáp.
Da mặt gã đàn ông rất dày, làm cái nghề này mà da mặt mỏng thì sao sống được.
Gã làm như không nghe thấy lời Hanada Saharuna nói, nở một nụ cười dịu dàng với cô: "Cô chủ, mời cô vào ngồi chơi tí đã, cô đi đường xa chắc là cũng mệt rồi. Trong lúc cô nghỉ ngơi tôi sẽ chuẩn bị đầy đủ tiền nhà cho cô."
Cứ dụ người vào trong trước, một khi cô ta ngồi xuống gã sẽ sai đám host trong club thay phiên ra chuốc rượu, cho cô ta say đến mức quên cả đường về luôn!
Bàn tính của gã chủ quán lạch cạch kêu, nhưng tiếc là Hanada Saharuna đâu dễ bị lừa như vậy.
"Không, cứ ở đây thôi, mang ra đây cho tôi." Hanada Saharuna mở sổ thu tiền nhà ra, lật đến trang của host club, "Tiền thuê tháng này, cộng thêm ba tháng nợ trước cùng với tiền lãi, tổng cộng là 4 triệu 820 nghìn yên. Phiền ông nhanh lên một chút."
Thấy cô không có ý định vào trong, gã đàn ông lập tức thay đổi chiến thuật, bày ra vẻ mặt lúng túng khổ sở nói: "Xin lỗi cô chủ....Thực ra dạo này tôi đang hơi kẹt, không biết có thể cho tôi khất..."
Chưa kịp nói hết câu, Tatsu đã bước lên một bước, hàng mày cau lại trên khuôn mặt dữ tợn: "Trước khi đến tôi đã gọi điện cho anh, chính miệng anh bảo đã chuẩn bị đủ tiền rồi mà! Dám giỡn mặt tôi với đại tiểu thư hả?!"
"Đâu, đâu có! Tôi nào dám!" Gã chủ quán host lùi một bước cười gượng, "Mấy tháng nay làm ăn không được tốt lắm, tôi chưa kịp xoay đủ nhiều tiền như vậy, chỉ mong cô chủ rộng lượng hoãn cho vài hôm...."
Hanada Saharuna đóng 'bộp' quyển sổ lại, trực tiếp cắt ngang lời gã: "Bớt giở trò mèo lại, tôi không có thời gian chơi với ông. Hôm nay mặc kệ ông làm cách nào cũng phải giao đủ tiền cho tôi." Cô ngước mắt lên nhìn, "Thiếu một xu thôi thì cái quán này của ông ngày mai khỏi cần mở cửa nữa."
Ánh mắt của cô lộ vẻ mất kiên nhẫn, kết hợp với tên đàn ông mặt sẹo đứng bên cạnh, trông chẳng khác gì côn đồ chuyên đi đòi nợ thuê.... Khoan đã, có khi nào bọn họ là xã hội đen thật không?!
Gã chủ club đổ mồ hôi lạnh, trước kia gã từng nghe đồn chủ nhà này có dây mơ rễ má đến xã hội đen, nhưng người đến thu tiền toàn là một ông lão trông rất hiền lành nên gã cũng chẳng tin cho lắm. Giờ thì xem ra, không có lửa làm sao có khói!
"!" Tim gã nhảy dựng lên, nhận ra cô gái trước mặt không hề ngây thơ dễ lừa như vẻ bề ngoài, "Tôi vào lấy tiền cho cô ngay đây!"
Ở Nhật Bản đắc tội với ai thì đắc tội, nhưng tuyệt đối không thể chọc đến xã hội đen! Nếu không thì sẽ bị dìm xuống vịnh Tokyo như chơi!
Gã đàn ông chạy vội vào quán với vẻ mặt khó coi, đương nhiên đã thu hút sự chú ý của những khách nữ và host trong quán. Có vị khách tò mò hỏi han một câu, gã đương nhiên đâu thể kể chuyện mình nợ tiền thuê nhà ra được. Phụ nữ thường hay thương xót cho cho những người đàn ông tỏ vẻ đáng thương, nhưng sẽ chẳng ai thích một kẻ vô dụng cả. Nếu bị khách hàng biết thì hình tượng mà gã vất vả xây dựng sẽ tan thành mây khói mất.
Gã hùng hổ chạy vào văn phòng mình, lôi một phong bì đựng đầy tiền cất trong ngăn kéo ra. Đây là tiền mà gã chuẩn bị cho cuộc cá cược đua ngựa ngày mai, vốn định dựa vào lần này để gỡ gạc vốn liếng, bây giờ lại phải bỏ ra dùng trước. Đúng là đồ đàn bà máu lạnh! Gã đàn ông vừa bực bội thầm nghĩ, vừa nhanh tay đếm tiền.
Chỉ có 3 triệu, vẫn chưa đủ. Ánh mắt gã nhanh chóng chuyển đến số tiền lương vốn định trả cho đám host.... Cứ dùng tạm trước đã, đợi tháng sau phát bù cho bọn nó cũng được, dù gì cũng đã ký hợp đồng rồi, có muốn chạy cũng không thoát!
Sau khi gom hết số tiền lương của đám host lại, cuối cùng cũng đủ trả tiền thuê nhà. Gã chủ club nhét hết tiền vào một phong bì rồi vội vã chạy ra, Hanada Saharuna và Tatsu đang khoanh tay đứng canh ở ngoài cửa.
"Đây là số tiền thuê còn thiếu, xin cô đếm lại cho!" Gã đàn ông trung niên căng da đầu đưa tiền cho Hanada Saharuna.
Hanada Saharuna liếc mắt ra hiệu cho Tatsu, Tatsu lập tức tiến lên kiểm kê.
"Đại tiểu thư, đủ rồi ạ!" Tatsu đóng phong bì lại, cung kính đưa cho Hanada Saharuna.
Hanada Saharuna cầm lấy phong bì dày cộp, ngắm nghía một hồi rồi nhướng mày nói: "Thật là, làm sớm có phải hơn không? Cứ vòng vo mãi làm gì."
"Dạ dạ dạ! Thật sự xin lỗi cô!" Gã đàn ông liên tục khom lưng.
Tatsu mở vali ra, bên trong là từng xấp tiền thuê được xếp ngay ngắn chỉnh tề.
"Được rồi, tháng sau nhớ chuẩn bị tiền đúng hạn đấy, tôi cũng không phải kiểu người vô tình vô lý đâu." Hanada Saharuna nhìn lướt qua, tiện tay ném tiền vào vali: "Tiền hôm nay thu đủ rồi, tan làm."
Lát còn phải mang đống tiền này đi gửi ngân hàng nữa, phiền chết đi được, đến bao giờ thanh toán online mới được phổ cập chứ...
"Hanada, cô đang làm gì đấy?"
Giọng nam quen thuộc vang lên, Hanada Saharuna giật mình quay đầu lại, chỉ thấy Matsuda Jinpei đang ngậm điếu thuốc đứng ngay sau lưng mình. Trong con hẻm nhỏ cách đó không xa, Takagi Wataru, Sato Miwako và vài gương mặt quen thuộc khác của Đội 1 cũng đang thò đầu ra nhìn với vẻ thấp thỏm.
Thôi xong, bị phát hiện rồi! Hai mắt Hanada Saharuna tối sầm.
==========
Thời gian quay ngược về 15 phút trước.
Sau khi Hanada Saharuna rời đi, các đồng nghiệp ở Đội 1 tiếp tục ở lại uống rượu thêm hơn một tiếng nữa. Megure Juzo đã về trước khi tàn cuộc, nếu còn không về thì bà xã của ông sẽ nổi trận lôi đình mất. Trước khi đi ông còn chủ động thanh toán hoá đơn.
Nhưng những người còn lại thì khác, hầu hết người của Đội 1 đều là chó FA, cho nên chẳng ai vội về nhà cả, thế là có người đề nghị kéo nhau đi tăng hai.
Takagi Wataru uống quá nhiều, người còn không đứng được vững, cho nên đành xin kiếu.
Matsuda Jinpei thì thẳng thừng bảo không đi, Sato Miwako và vài đồng nghiệp có tửu lượng kém cũng bày tỏ mình không uống nổi nữa. Vì tất cả đều uống rượu nên không thể tự lái xe, cuối cùng cả nhóm quyết định cùng nhau đi bộ ra đường lớn để bắt taxi.
Do khu phố này có đường thông cả trước lẫn sau, nên nếu đi ra từ cửa sau của quán thì sẽ gần đường lớn hơn. Thế là cả nhóm vừa dìu nhau vừa đi men theo con đường đó. Lúc này đang là khoảng thời gian nhộn nhịp nhất buổi tối, phố xá tấp nập người qua kẻ lại, tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Mà cũng trùng hợp thay, ngay lúc họ sắp bước ra được đại lộ, Takagi Wataru đang say bí tỉ được người khác dìu mơ màng ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy Hanada Saharuna ở bên kia đường cách một con hẻm.
"A...Hanada kìa."
Lời của Takagi Wataru ngay lập tức thu hút sự chú ý của những người khác, mấy người Sato Miwako lần lượt quay đầu lại. Quả nhiên thấy ở phía bên kia con hẻm, Hanada Saharuna đang khoanh tay đứng đó, trên mặt tràn đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Sato Miwako có chút thắc mắc: "Không phải Hanada bảo có việc bận phải về trước à? Sao vẫn còn ở gần đây?"
Đương lúc mọi người còn đang tò mò nghi hoặc thì đúng lúc này, có một bóng người vội vàng chạy đến trước mặt Hanada Saharuna đưa cho cô một bao phong bì dày cộp. Rồi bọn họ trông thấy cô làm động tác hất cằm ra hiệu, ngay sau đó một gã đàn ông nhìn như xã hội đen cực kỳ không dễ chọc từ phía sau bước ra.
Gã đàn ông trông rất du côn kia cầm lấy phong bì giũ giũ, bên trong lập tức lòi ra một xấp tiền, gã thành thạo đứng đếm từng tờ một.
Sau khi đếm xong, gã khom lưng cung kính đưa phong bì cho Hanada Saharuna: "Đại tiểu thư, tiền đủ rồi ạ!"
Giọng gã rất lớn, cho dù cách cả một con hẻm cũng nghe rõ mồn một.
Phân cảnh giống hệt như xã hội đen thu tiền bảo kê, mà người đi thu tiền lại là đồng nghiệp cảnh sát của mình, cảnh tượng kịch tính này khiến tất cả mọi người đều rơi vào im lặng, rượu trong người Takagi Wataru cũng bị dọa cho tỉnh hẳn.
"C-chắc là hiểu lầm thôi." Takagi Wataru lắp bắp, "Hanada dù gì cũng là cảnh sát mà, sao có thể làm cái chuyện dẫn đàn em đi thu phí bảo kê được."
Nhưng ngay sau đó, cả bọn liền nghe thấy 'người mới đáng yêu của phòng', 'linh vật chữa lành của đội', 'ngôi sao mới nổi của giới cảnh sát' lười biếng nói một câu: "Thật là, làm sớm có phải hơn không? Cứ lằng nhằng mãi làm gì."
"Dạ dạ dạ! Thật sự xin lỗi cô!" Gã đàn ông nhìn như đang bị thu tiền bảo kê kia không ngừng cúi đầu, trông có vẻ đã bị dọa cho phát kiếp.
Takagi Wataru im lặng hồi lâu, ngập ngừng nói: "....Có thể là người kia nợ tiền Hanada, cho nên em ấy mới dẫn một người bạn trông có vẻ dữ dằn đến đòi nợ chẳng hạn." Anh cố gắng cứu vớt danh dự cho hậu bối của mình, "Mọi người xem, chỉ có một chút tiền..."
Anh còn chưa kịp nói hết câu, tên đàn ông dữ tợn kia đã mở chiếc vali đen vẫn luôn cầm trên tay ra, bên trong là hàng xấp tiền mặt dày cộp....Nhìn số lượng đó thì đâu phải chỉ một chút, rõ ràng là thu tiền của rất nhiều nhà!
Takagi Wataru mắc nghẹn.
Người đồng nghiệp bên cạnh quay đầu sang nhìn anh: "Đừng cố nữa Takagi, cái vali kia ít nhất cũng phải mấy chục triệu...."
Sắc mặt của một đồng nghiệp khác cũng trở nên khó coi: "Hanada là cảnh sát mà? Nếu bị người khác biết đi thu tiền bảo kê thì dễ bị tố cáo lắm..."
"Mấy người có hiểu rõ vấn đề không vậy, cái chuyện thu tiền bảo kê không phải trọng điểm, trọng điểm là tại sao một cảnh sát như Hanada lại có quan hệ với xã hội đen!" Viên cảnh sát đang đỡ Takagi Wataru trợn mắt, "Không ai nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề à?! Nếu Hanada thật sự dính líu đến xã hội đen thì rất có khả năng cổ là cớm bẩn đấy!"
Từ 'cớm bẩn' vừa thốt ra, sắc mặt mọi người đều thay đổi. Nếu Hanada Saharuna thật sự là nội gián mà xã hội đen cài vào lực lượng cảnh sát, hoặc là cảnh sát bị xã hội đen mua chuộc, thì đó là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng! Với tư cách là cảnh sát, bọn họ có nghĩa vụ phải báo cáo việc này lên cấp trên.
"Tôi cảm thấy Hanada không phải loại người đó, chắc chắn là hiểu lầm rồi!" Sato Miwako vội vàng nói.
"Nhưng phải giải thích cái cảnh tượng này thế nào đây?" Mặc dù cũng không muốn hiểu lầm đồng nghiệp của mình, nhưng mắt thấy tai nghe là sự thật, mọi người nhất thời đều có chút hoang mang.
"Có nên hỏi riêng Hanada không?" Một người hỏi nhỏ.
"Nếu cổ là cớm bẩn thật thì chắc chắn sẽ không thừa nhận đâu.... Nhưng mà tôi cũng cảm thấy Hanada không giống người sẽ làm chuyện này. Anh nói xem có khi nào cổ bị người ta uy h**p không? Chúng ta có phải nên ra chút ám hiệu không, nếu cổ bị uy h**p thật thì có lẽ sẽ truyền tin cho chúng ta đấy? Đều là đồng nghiệp cả mà, chúng ta phải giúp đỡ cổ mới được!" Một người khác càng cẩn thận hơn.
Đúng lúc mọi người đang ồn ào tranh cãi thì một bóng người đã lướt qua bọn họ, đi thẳng về phía Hanada Saharuna, là Matsuda Jinpei.
Sato Miwako vội vàng gọi anh lại: "Matsuda, anh làm gì thế?!"
Matsuda Jinpei cắn cắn mẩu thuốc trong miệng: "Đến hỏi thẳng cho rõ chứ sao... Cái con nhóc Hanada đó, chỉ làm cảnh sát thôi đã mệt như chó chết rồi, mấy người lại còn nghi ngờ cô ấy là cớm bẩn. Với cái bộ dạng cá mặn kia, băng đảng nào mà chọn cô ấy làm nội gián thì chắc tạo nghiệp dữ lắm. Mấy người đánh giá con nhóc đó cao quá rồi đấy."
"...." Không phải chứ, sao miệng anh độc quá vậy Matsuda? Nếu câu này mà bị Hanada nghe được thì chắc chắn lại cãi nhau ỏm tỏi cho xem. Mọi người đều không nhịn được nói thầm.
Bước chân của Matsuda Jinpei vô cùng vững vàng, vì uống rượu cả người nóng nực nên áo khoác vest đã được anh cởi ra vắt trên cánh tay, lúc này đang nhẹ nhàng đung đưa theo từng nhịp bước.
Anh đi thẳng đến chỗ Hanada, vừa hay nghe thấy cô nói với tên xã hội đen kia: "Tiền hôm nay thu đủ rồi, tan làm thôi."
Matsuda Jinpei dừng chân, nhìn bóng lưng Hanada Saharuna hỏi: "Hanada, cô đang làm gì đấy?"
==========
"Hanada, cô đang làm gì đấy?"
Hanada Saharuna quay phắt lại, nhìn Matsuda Jinpei rồi lại nhìn đồng nghiệp đang đứng ở phía bên kia đầu hẻm, vội vã thanh minh: "Không phải như mọi người thấy đâu! Tôi không làm gì phạm pháp hết..."
"Tôi biết." Matsuda Jinpei ngắt lời, ngậm điếu thuốc nhìn cô: "Tôi chỉ hỏi cô đang làm gì thôi."
Giọng điệu bình thản của Matsuda Jinpei khiến Hanada Saharuna thả lỏng. Cô l**m l**m môi, tay chân vung vẩy giải thích: "Thật ra tôi chỉ đang đi thu tiền nhà thôi! Cả con phố này đều là sản nghiệp nhà tôi đó! Ông nội tôi mất rồi, quản gia lại không cẩn thận bị trẹo lưng nên bây giờ việc thu tiền nhà do tôi phụ trách!
Còn người này là do quản gia nhà tôi thuê đến giúp đỡ. Mặc dù trông mặt mũi có hơi côn đồ đấy, nhưng anh ấy chỉ là một người đàn ông nội trợ bình thường thôi. Tuy rằng nhìn thì dữ dằn, gu ăn mặc cũng hơi tệ, nhưng đây thật sự là một người tốt!"
Hanada Saharuna biết vẻ ngoài của Tatsu dễ khiến người ta hiểu lầm nhất, cô vội vàng kéo gã lại nhấn mạnh: "Tôi biết là trông bọn tôi rất giống đang đi đòi nợ, nhưng tôi tuyệt đối không làm chuyện gì phi pháp cả! Vừa rồi nhìn tôi đúng là hơi dữ, nhưng chẳng qua là do tên kia đã nợ 3 tháng tiền nhà rồi, cho nên tôi mới hù doạ hắn thôi!"
Matsuda Jinpei cười nhạo một tiếng: "Hanada, cô tự tin hơn chút nữa đi, cái bộ dạng ban nãy của cô đâu chỉ hơi dữ, hội Takagi bị cô doạ cho sợ xanh mặt rồi kìa, còn tưởng cô là cớm bẩn nữa chứ."
"Cớm bẩn?" Hanada Saharuna hơi ngớ người, sau đó tức đến dậm chân: "Còn lâu nhá! Ai mà thèm làm cớm bẩn! Bây giờ tôi đến ngủ còn không đủ, hơi đâu mà đi cày 2 job?! Tôi có điên đâu?! Nhà tôi cũng chẳng thiếu tiền! Một phần ba đất ở trung tâm Tokyo đều là của nhà tôi đấy! Bọn họ thuê nổi tôi chắc? Tôi nhổ vào!"
Matsuda Jinpei bật cười: "Ồ, không ngờ Hanada cô còn là phú bà nữa.... Thế mà cô vẫn đi ăn chực uống chực của Takagi với Sato?"
Hanada Saharuna giơ tay lên với vẻ nghiêm túc: "A, xin lỗi, đồ ăn người khác mời lúc nào cũng ngon hơn, giống như bữa trưa anh nợ tôi là món ngon nhất tôi từng ăn vậy." Sau đó cô lễ phép nói. "Nếu có thể, tôi còn muốn ăn thêm một năm nữa."
Matsuda Jinpei hút xong hơi thuốc cuối cùng, anh móc từ túi quần ra chiếc gạt tàn mini bằng kim loại dài bằng ngón tay cái, 'pặc' một tiếng mở ra rồi dập tàn thuốc.
Anh đóng gạt tàn lại, xong xuôi mới nhếch mép nhìn Hanada Saharuna: "Tưởng bở, cô sắp ăn rỗng ví tôi rồi."
Lúc này, Sato Miwako dẫn theo Takagi Wataru cùng mấy người khác bước tới, vẻ mặt đầy bất lực: "Hanada, sao lúc đi thu tiền nhà mà em cũng cá tính quá vậy? Em doạ cho mấy người bọn họ sợ hết hồn luôn rồi. Nhất là Takagi, mồ hôi vã như tắm ấy."
Là người tốt bụng luôn cố gắng vớt vát danh dự cho Hanada Saharuna, Takagi Wataru thở phào nhẹ nhõm từ tận đáy lòng. Tốt quá rồi, đồng nghiệp của anh không có dính dáng gì đến xã hội đen. Anh biết mà, Hanada Saharuna tươi sáng vui vẻ như vậy sao có thể có quan hệ gì với thế giới ngầm!
Tatsu hoàn hồn lại nhìn đồng nghiệp của bà chủ mình, lập tức lớn giọng chào hỏi: "Yo! Đại tiểu thư nhà chúng tôi nhờ các vị chiếu cố cho!"
Nói rồi gã ngẩng đầu lên, bày ra vẻ mặt vô cùng 'thân thiện'.
"......" Sato Miwako, Takagi Wataru và những đồng nghiệp khác.
Nói thật nhé Hanada, nhân viên nhà em trông giang hồ thật sự.
Hanada Saharuna cũng nhận ra điều này, bèn một lần nữa thanh minh thật ra Tatsu chỉ có bề ngoài là hung dữ thôi, còn thật ra bên trong lại vô cùng dịu dàng.
"Anh ấy còn biết làm bánh quy hình gấu đó! Hơn nữa giặt quần áo, đi chợ nấu cơm các kiểu đều siêu giỏi! Còn biết chỗ nào bán đồ vừa rẻ vừa tươi nữa. Là một ông chồng nội trợ chuyên nghiệp luôn!" Hanada Saharuna siết chặt tay, dùng hết sức bình sinh cường điệu.
Mấy người Takagi Wataru nhìn cái gã mặc áo hoa quần tây giày da, đeo sợi dây chuyền vàng to tướng trên cổ, sau cặp kính râm là đôi mắt còn có cả vết sẹo kia, âm thầm nuốt nước miếng.
Nói sao nhỉ, người dân Nhật Bản đúng là có tính đa dạng thật. Khoảnh khắc này, các đồng nghiệp của Đội 1 và Amuro Tooru – dù ngăn cách bởi không gian và thời gian – vẫn vô tình đạt chung một dòng suy nghĩ.
"Cô, các cô không phải xã hội đen sao?" Gã chủ host club nhận ra mình đã hiểu lầm, giọng bất giác cao vọt lên.
Hanada Saharuna xoay người lại, một tay chống lên hông: "Sao hả, không phải xã hội đen thì ông chịu không trả tiền chắc? Tôi là cảnh sát đây." Cô nhếch miệng cười, "Nợ tiền thuê nhà là vi phạm hợp đồng, ông đang khiêu khích một cảnh sát tại chức à?"
Phía sau cô, mấy đồng nghiệp Đội 1 xếp thành một hàng ngay ngắn, đồng loạt nhìn gã bằng ánh mắt 'thân thiện', cứ như gã mà dám nói [Đúng thế] thì họ sẽ rút súng ra ngay vậy.
"...." Thôi, thế này thì cũng không thể dây vào, cuối cùng gã chủ host club chỉ có thể chạy trối chết.
"Được rồi, nếu đã trùng hợp như vậy, mà tôi cũng vừa hay thu tiền nhà xong, hay là tôi mời mọi người đi ăn khuya nhé!" Hanada Saharuna quay người lại nở nụ cười xán lạn, "Tatsu là thổ địa khu này, anh ấy bảo có một quán siêu ngon luôn!"
Vừa nói cô vừa lấy từ trong vali ra hai xấp tiền mặt, giơ lên bên má lắc qua lắc lại, nụ cười rạng ngời đến chói mắt.
"Mọi người đừng có khách sáo với tôi nha~"
Cái giọng điệu đắc ý kia, quả đúng là đáng yêu hết sức.