Hôm Nay Khoa Diễn Xuất Vẫn Muốn Cùng Thám Tử Đồng Quy Vu Tận

Chương 140

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Hiệu suất làm việc của Sauza cực kỳ cao, sau khi nói với Số 3 sẽ gửi tài liệu học tập, ngay ngày hôm sau nhân viên giao hàng đã ấn vang chuông cửa nhà cậu.

Đây là một căn biệt thự nhỏ hai tầng nằm trong khu 2 phố Beika, cả toà nhà sơn màu nâu đỏ được bao quanh bởi hàng rào trắng, bên ngoài còn có giàn hoa tử đằng leo kín nửa bức tường. Mặc dù chủ nhà có vẻ lơ là việc chăm sóc, khiến cho sân vườn mọc đầy hoa dại um tùm, nhưng nhìn từ xa cũng tạo nên một nét đẹp rất riêng.

Xuyên qua cánh cổng sắt màu nâu, có thể nhìn thấy một con đường lát đá cuội trải dài đến bậc tam cấp của biệt thự. Đường đá cuội nhỏ vô cùng sạch sẽ, rõ ràng là được quét dọn thường xuyên.

Nhân viên giao hàng mặc đồng phục cam đội mũ lưỡi trai ấn chuông cửa, sau đó bắt đầu đánh giá căn biệt thự này. Anh đã phụ trách giao hàng ở khu vực này hơn hai năm, ít nhiều cũng đã gặp qua người sống ở lân cận vài lần, nhưng chủ nhân căn nhà này thì vẫn là lần đầu tiên.

Vì tính chất công việc nên anh thường xuyên đi qua con phố này, nhưng dù bất kể sáng trưa hay chiều tối cũng chưa bao giờ thấy chủ nhân căn nhà bước ra khỏi cửa. Điều duy nhất khiến anh tin rằng bên trong vẫn có người ở là vì đèn luôn được bật mỗi tối và sáng suốt đêm.

Hơn nữa, chủ nhân của căn nhà này rất kỳ lạ, ban ngày toàn kéo rèm kín mít, đến khi đêm xuống lại bật đèn rồi mở toang bức rèm đối diện cổng lớn ra. Nghe hàng xóm xung quanh nói, lúc bọn họ đi ngang qua thường hay nhìn thấy một bóng người tóc dài đứng nhìn ra bên ngoài, trông cực kỳ đáng sợ!

Nhưng anh chàng shipper thì không sợ, những lời đồn đại như vậy chỉ càng khiến người thanh niên gan dạ này thêm tò mò về chủ nhân căn nhà. Anh không khỏi liếc mắt nhìn tấm bảng tên trên cổng một lần nữa — Makino, cảm giác rất hợp với cái tên Kudo ở phía đối diện.

À phải rồi, căn nhà đối diện chính là nơi ở của tiểu thuyết gia trinh thám nổi tiếng Kudo Yusaku. Nhưng vợ chồng bọn họ hình như đã ra nước ngoài rồi, người đang sống trong đó bây giờ cũng không phải con trai họ, mà là một anh chàng tóc nâu nhạt tên là Okiya Subaru.

Lúc trước khi đến giao hàng, anh có thuận miệng hỏi một câu thì đối phương bảo mình là họ hàng của nhà Kudo. Nhớ lại dáng vẻ của Okiya Subaru, nhân viên chuyển phát không khỏi cảm thán một câu, gen nhà Kudo đúng là đỉnh thật, ngay cả họ hàng cũng đẹp như vậy!

Ngay lúc anh chàng shipper đang miên man suy nghĩ, cánh cửa biệt thự khẽ mở ra một khe nhỏ, sau đó là một bóng người chậm rãi bước ra. Nhân viên giao hàng giật mình, chỉ thấy người kia quấn một chiếc khăn len xám đậm quanh đầu, che kín cả mặt và bả vai, trông cứ y như người Ả Rập vậy.

Đối phương chậm rì rì đi tới kéo then cài cổng sắt, sau đó từ từ mở ra một khe hở. Anh chàng shipper ngẩng đầu, phát hiện ra chủ nhân ngôi nhà này rất cao.... Chắc cũng phải 1m85?

"....Phiền anh mang vào giúp tôi được không?" Phía dưới khăn quàng truyền đến một giọng nam dễ nghe, nhưng lại vô cùng yếu ớt, dường như rất thiếu tự tin.

Nhân viên giao hàng ngẩn người, vội vàng nói: "Được chứ! Xin hãy dẫn đường ạ!"

Nhận được câu trả lời, chủ nhà kéo cổng sắt ra rộng hơn để người giao hàng có thể bước vào. Đợi khi anh chàng shipper ôm thùng hàng đặt dưới chân lên thì mới quay người chậm rãi dẫn đường.

Nhân viên giao hàng nhìn bóng lưng xiêu vẹo phía trước mà có chút lo lắng, vị chủ nhà này trông không được khoẻ lắm thì phải?

Lúc khuân được thùng hàng đến cửa, anh chàng shipper lau mồ hôi rồi đưa phiếu giao hàng ra: "Phiền anh đóng dấu xác nhận giúp tôi được không?"

"Đợi chút." Chủ nhà nói rồi xoay người đi vào phòng khách.

Nhân viên chuyển phát tranh thủ ngắm nghía bên trong. Bởi vì rèm cửa đều kéo kín mít nên cả phòng khách tối om om, chỉ có thể lờ mờ thấy được hình dáng của đồ đạc.... Ở trong môi trường thế này mà không sợ bị vấp ngã sao?

Vừa mới nghĩ đến đó thì bên trong đã vang lên một tiếng 'Bịch' rõ to. Nhân viên giao hàng cuống quýt hỏi: "Thưa anh, anh không sao chứ? Có cần tôi giúp không?"

"Không.... Không sao." Thanh âm rầu rĩ từ phòng khách vọng đến, một lát sau chủ nhà bước ra, lưng khom xuống, trông càng thêm tiều tuỵ.

"...." Cho nên mới nói vì sao lại không bật đèn vậy hả! Nhân viên giao hàng vô cùng bất lực.

"Đưa tôi tờ phiếu đi." Chủ nhân căn nhà nói.

Anh chàng shipper cúi đầu đưa tờ giấy trên tay qua: "Anh đóng dấu ở chỗ này là được!"

Sợ đối phương không nhìn thấy, anh còn cẩn thận chỉ vào vị trí cần đóng dấu.

Người quấn khăn gật đầu, vươn bàn tay thon dài trắng bệch ra, cầm con dấu nhẹ nhàng ấn lên phiếu vận chuyển.

Nhân viên giao hàng thở phào nhẹ nhõm một hơi, vừa ngẩng đầu định chào tạm biệt, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đối phương thì lại đờ người ra.

"Cảm ơn.... Phiền anh lát nữa đóng cổng lại giúp tôi nhé.... " Chưa đợi nhân viên giao hàng kịp phản ứng, chủ nhà đã lập tức đẩy anh ra ngoài.

Chủ nhân căn nhà dường như rất không thích giao tiếp với người khác, vừa đẩy được anh ra thì đã vội vã đóng sầm cửa lại.

Anh chàng shipper ngơ ngác đứng trước cửa, đến khi hoàn hồn lại thì hít một hơi khí lạnh.

Trời mẹ ơi.... Hoá ra là người nước ngoài, t-thế này thì cũng quá đẹp rồi! Chẳng lẽ chủ nhân căn nhà này là minh tinh ngoại quốc?!

==========

Chủ nhân căn nhà sau khi thành công dùng nhan sắc khiến nhân viên giao hàng choáng váng đang vất vả bê thùng hàng vào phòng khách, sau đó cậu lục lọi ngăn kéo trên bàn, lấy một cái kéo ra mở gói hàng chuyển phát.

Mở thùng hàng xong, cậu vươn tay bật đèn bàn bên cạnh lên. Ánh sáng ngay lập tức tràn ngập nửa căn phòng, đồng thời cũng chiếu sáng diện mạo của đối phương.

Dưới tấm khăn choàng màu xám là một khuôn mặt chỉ có thể dùng từ 'tuyệt mỹ' để miêu tả, ngũ quan tinh xảo khó phân biệt nam nữ, làn da trắng đến mức trong suốt, cộng thêm mái tóc vàng hơi xoăn xõa trước ngực, quả thực trông chẳng khác gì quý tộc châu Âu bước ra từ một bức tranh sơn dầu.

Đáng tiếc khuôn mặt hoàn mỹ này lại bị hai quầng thâm mắt thật lớn phá hủy. Quầng thâm xanh đen dưới mắt vô cùng nổi bật trên làn da trắng nõn.... Trông cực kỳ suy thận.

Đương nhiên, chủ nhân căn nhà không có làm mấy chuyện giường chiếu quá độ, cậu chỉ mất ngủ mà thôi. Từ khi xuyên vào thế giới này, Số 3 chưa từng có được một giấc ngủ ngon. Cậu vốn đã mắc chứng hoang tưởng bị hại mức độ nhẹ, trước kia ở nơi an toàn thì còn đỡ, cùng lắm lúc ngủ chỉ cần giấu một cái kéo dưới gối cho yên tâm. Giờ thì đến cái thế giới Conan ngày nào cũng có người chết, hơn nữa còn giết người không cần logic này, chứng hoang tưởng bị hại của cậu hoàn toàn bùng nổ.

Cậu hoàn toàn không dám bước chân ra khỏi cửa, lỡ đụng phải hiện trường giết người thì sao đây?

Cậu cũng chẳng dám ra ngoài đi ăn, chẳng may bị đầu độc nhầm thì phải làm sao bây giờ?

Thế giới Thám tử lừng danh Conan, khắp nơi đều tràn ngập sát khí, bất cứ ai đi trên đường cũng có thể là một 'anh da đen'. Hơn nữa trông cậu còn đẹp như vậy nữa, nếu chẳng may lọt vào mắt tên b**n th** nào đấy thì rất có khả năng sẽ trở thành nạn nhân của một vụ tình sát mất!

Tóm lại, Số 3 rơi vào khủng hoảng lo âu, mỗi ngày đều ăn không ngon ngủ không yên, giằng co suốt mấy tháng mới biến một vẻ đẹp sắc nước hương trời thành bộ dạng xác sống như vậy.

Tưởng thế là đã đủ thảm, không ngờ lần đầu tiên biểu diễn còn rút trúng kịch bản giết người, huhu cậu sợ lắm chứ!.... Số 3 hạ quyết tâm rồi, cho dù lần biểu diễn này có thành công hay không thì cậu cũng phải trốn vào không gian trừng phạt của hệ thống cho bằng được!

Nhưng mà trước đó vẫn phải phối hợp với các bạn học khác để bọn họ kiếm điểm đã.

Nghĩ như vậy, Số 3 lôi hết đống đồ trong thùng giấy ra, bên trên cùng là một tờ poster được cuộn lại. Cậu có chút nghi hoặc mở nó ra, sau đó bị gương mặt hung ác của Gin đập vào mắt.

"!!" Số 3 vội vàng khép poster lại.

Má ơi! Lúc xem anime đã thấy Gin đáng sợ rồi, bây giờ nhìn ngoài đời lại càng thấy kh*ng b*! Cậu chỉ dựa theo gợi ý của Hanada tìm Số 23 lấy ảnh Gin để học hỏi sát khí thôi, đâu có bảo hắn lựa cho quả poster to thế này!

Mà cái poster này ít nhất cũng phải 1 mét rưỡi! Trong khoảng thời gian ngắn Số 23 đào đâu ra tấm poster Gin to như vậy.... Khoan đã, đừng nói là hắn có sẵn từ trước rồi nhé? Hắn mang theo poster Gin bên mình làm gì? Để trừ tà à, hay là đuổi quỷ thế?

Cho dù trong lòng đầy thắc mắc, Số 3 vẫn bắt đầu suy nghĩ xem nên dán tấm poster này ở đâu.

Cậu ngẩng đầu nhìn quanh, để trong phòng khách hình như không ổn lắm, trông Gin như xã hội đen thế kia, nếu có khách đến chơi mà thấy thì chẳng phải sẽ sợ chạy mất dép sao?

Dán ở phòng ngủ? Càng không được, cậu nhát gan lắm, không muốn vừa mở mắt đã nhìn thấy bản mặt hung thần ác sát của Gin!

Nghĩ tới nghĩ lui, Số 3 cầm poster đi đến phòng cho khách ở tầng hai.

Đầu tiên cậu dán poster lên giữa tường, ngó nghiêng một hồi lại cảm thấy cả mặt tường lớn mà dán mỗi cái poster thì có hơi trống trải. Thế là cậu chạy tới vườn hái một ít hoa, sau đó lấy kéo và keo nước dán hoa lên thành một vòng quanh poster, xong xuôi thì khoanh tay lùi về phía sau vài bước ngắm nghía.

Không được, vẫn hung dữ quá, phải nghĩ cách dung hoà bớt mới được!

Nghĩ như vậy, Số 3 lại đi hái thêm càng nhiều hoa, lấy poster của Gin làm trung tâm rồi dán thành một hình trái tim. Bất cứ thứ gì được bao quanh bởi trái tim màu hồng đều sẽ có thêm vài phần đáng yêu, ngay cả Gin cầm súng cười lạnh trên poster cũng không ngoại lệ.

Nhưng lúc này Số 3 vẫn chưa vừa ý.

Cậu đẩy cái bàn gần đó đến sát ngay phía dưới tấm poster của Gin, lôi một đống nến đỏ, gấu bông, đá quý đủ màu sắc với hộp quà buộc nơ ra rồi bày hết lên đó.

Xong xuôi thì dùng mấy tấm bìa cứng làm thành vài cái quạt tròn, lại dùng bút dạ viết lên mấy chữ 'Tình yêu độc nhất (tym tym)', 'Gin-chan mãi là chân ái (hun hun)' rồi cắm trên đó, tức khắc làm cho căn phòng trở thành thánh địa đu idol đầy nhiệt huyết.

"Ấm cúng quá, đúng là cái cảm giác này rồi. Nếu có thêm lightstick nữa thì hoàn hảo...."

Số 3 hài lòng thưởng thức kiệt tác của chính mình, thầm nhủ lúc đi mua hung khí thì phải tiện tay sắm lightstick và giấy màu về luôn mới được.

Ngắm nghía một hồi, cuối cùng Số 3 cũng nhớ ra mục đích ban đầu của mình. Thế là cậu đóng cửa lại, xuống phòng khách lấy đĩa phim tội phạm ra bắt đầu học tập.

Sau khi xem được 10 phút, cậu yên lặng tắt TV đi rồi mở kênh chat trong đầu lên.

【 Xát thủ liên hoàn [3]: Huhu Hanada, làm sao bây giờ, 'Jack đồ tể' máu me gớm quá, tôi xem không nổi! Khắp màn hình toàn là máu, còn có ruột gan gì đó văng tung toé nữa, b**n th** quá rồi! Tôi thật sự không thể, bà đến xem cùng tôi được không QAQ.

Hanada Saharuna [1]: Tôi đã nói rồi, tôi là cảnh sát, không có cách nào đến chỗ ông đâu! Chờ sau khi xong việc ông bị bắt, người khác lại phát hiện tôi từng vào nhà ông thì tôi có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch được!

Xát thủ liên hoàn [3]: V-vậy để tôi qua nhà bà nha.

Hanada Saharuna [1]: Thế cũng không được! Ông tìm người khác xem cùng đi!

Xát thủ liên hoàn [3]: Nhưng mà bà cho tôi cảm giác an toàn hơn.... Suy xét lại một chút đi mà QAQ. Tôi nói bà nghe, cái thẻ thân phận mà tôi rút được đẹp lắm đó! Đẹp không chê vào đâu được luôn!

Không phải người ta có câu 'Đã là anh em tốt thì dù biến thành mỹ nữ cũng phải để cho huynh đệ hưởng thụ trước' sao? Nể mặt tình nghĩa thanh mai trúc mã của chúng ta, tôi có thể cho bà ngủ một giấc QAQ....

Hanada Saharuna [1]: Ngủ cái đầu ông, cút cho tôi!

𖥔

⋆⋅🥝 ── ⋆⋅🥝⋅⋆ ── 🥝⋅⋆

Fanart minh hoạ bàn thờ Gin của 1 mẻ trên Weibo 🐒 🐒

Trước Tiếp