Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Vành tai Đào Tây Hữu nhoáng cái nóng hầm hập đỏ phừng phừng không khác gì con tôm thảy vào nồi nước nóng, da gà nổi rần rần từ tai cho đến cổ, cậu cứng đờ tại chỗ, không chắc lắm ý Bùi Hạc Kinh là sao, đầu óc chập mạch bèn thử “Gâu?” một tiếng thăm dò.
Gâu xong toàn bộ gương mặt Đào Tây Hữu bốc cháy đỏ chói luôn, cậu nghe thấy người đằng sau cười phì một tiếng cực nhanh, bàn tay trên đỉnh đầu vò nhẹ, “Cún con ngoan thế này, không bị đuổi ra đâu.”
Dứt lời sức nặng trên đầu Đào Tây Hữu biến mất, gần như ngay giây tiếp theo là có người gõ cửa, bác Trịnh bưng bữa tối vào.
Ồ, còn chưa ăn nữa ha.
Hình như dạ dày Bùi Hạc Kinh khó chịu thật, các món bác Trịnh mang tới đều rất thanh đạm, do tâm trạng dao động mãnh liệt nên Đào Tây Hữu nuốt không trôi lắm, Bùi Hạc Kinh cũng chỉ ăn có mấy miếng đã gọi người dọn đi.
Người làm vào thu dọn tiện thể chuyển lời, báo là Bùi Tuyên gọi Bùi Hạc Kinh sang nói chuyện.
Câu này khiến Đào Tây Hữu căng thẳng tức thì, con ngươi co rụt, “Nói chuyện gì cơ? Ông ấy không xử lý anh đâu ha?”
Có vẻ Bùi Hạc Kinh đã đoán trước, anh thay sang bộ quần áo đen, “Không sao, cậu cứ chơi game đi.”
Lòng dạ đâu mà game gủng nữa, Đào Tây Hữu bồn chồn nhấp nhổm, bận tâm cả dạ dày của Bùi Hạc Kinh, thế là cậu lại chạy sang chỗ Trương Ngọc định lấy ít thuốc về pha cho anh uống.
“Sao lại có thời gian tạt qua chỗ tôi à?” Sự ghé thăm của Đào Tây Hữu khiến Trương Ngọc tương đối ngạc nhiên, y vừa mở tủ lấy thuốc vừa bảo: “Tôi tưởng hôm nay cậu ra ngoài chơi với cậu ấy cơ?”
“Ra ngoài chơi?” Đào Tây Hữu ngước lên ngó, co vai đầy chán nản, “Đi đâu chơi được chứ, nãy giữa bữa còn suýt sồn sồn lên với chú hai nhà anh ấy kìa.”
Động tác của Trương Ngọc khựng lại, ánh mắt sửng sốt, Đào Tây Hữu bèn kể tóm lược cho y nghe đầu đuôi sự việc.
“Tóm lại là vậy đó, giờ ông nội anh ấy gọi sang, chẳng biết còn phê bình như nào nữa? Nhà họ chú trọng vai vế thứ bậc nhất đấy thây, cách anh ấy hành xử vừa nãy là cực vô lễ rồi.”
“Chắc không vấn đề gì đâu, ông cụ thương cậu ấy nhất.” Trương Ngọc cũng thở dài theo, “Dẫu sao hôm nay là sinh nhật cậu ấy mà.”
“Hầy ai mà biết được…” Phản ứng của Đào Tây Hữu hơi chậm, cậu bỗng nhảy dựng lên trợn mắt thật to, “Hôm nay là sinh nhật Bùi Hạc Kinh á?! Không phải đợt trước vừa mới đón sinh nhật hả?”
“Giả đấy, sinh nhật thật là hôm nay.” Trương Ngọc nói: “Cơ mà từ vụ việc hồi bé đó xong cậu ấy không làm sinh nhật nữa, trong nhà cũng không ai cố tình nhắc lại thêm.”
Gió đêm đông thét gào quét qua khoảnh sân, Đào Tây Hữu kéo chiếc áo lông vũ đang khoác cho kín, cất thuốc trong tay vào túi, cúi đầu bước vội, ngày 10 tháng 12, hóa ra hôm nay mới là sinh nhật của Bùi Hạc Kinh…
Có khi Bùi Ninh Đức cố ý chọn ngày hôm nay để gây hấn, đáng ghét thực sự.
Ngâm thuốc, cho vào bình giữ nhiệt cầm lên gác, phòng ngủ tối om om, Bùi Hạc Kinh vẫn chưa trở lại.
Đào Tây Hữu chơi điện thoại một lúc, vốn dĩ cậu muốn rủ Hướng Bành Bành chơi game chung mà không hiểu gần đây cái tên này làm gì cứ xuất quỷ nhập thần, nhắn tin cũng chẳng buồn trả lời, chắc lại đang tận hưởng đêm xuân ở đâu rồi.
Gần 10 giờ Bùi Hạc Kinh mới quay về, Đào Tây Hữu đang định cầm bình giữ nhiệt ra, nghĩ ngợi xong lại để xuống bàn, nhỏ giọng hỏi: “Không sao chứ hả?”
Trông sắc mặt Bùi Hạc Kinh vẫn bình thường nhưng khí thế quanh người khá nặng nề, thiết nghĩ tâm trạng tương đối kém. Anh ngồi vào sofa mở laptop bắt đầu xử lý công việc, Đào Tây Hữu trông theo mấy giây rồi len lén lẻn khỏi phòng.
Cậu im ắng xuống tầng vào bếp, dì nấu cơm tưởng cậu đói nên lập tức ân cần hỏi han, định làm gì cho cậu ăn, Đào Tây Hữu phải tỉ tê hết lời, mãi dì mới đồng ý cho cậu tự túc nổi lửa.
Nước sôi ùng ục ùng ục nổi bong bóng trong nồi, Đào Tây Hữu nắm vắt mì thả vào, nhoáng cái nước nóng đã bao bọc sợi mì mảnh dài nhấn chúng chìm xuống đáy, sợi mì từ từ duỗi mềm ra, cậu cầm đũa khuấy, cho thêm hai ba lá cải.
10 giờ rưỡi, Đào Tây Hữu bưng bát bằng hai tay quay về phòng ngủ, mùi mì lan tỏa cùng hơi nóng, Bùi Hạc Kinh ngước mắt nhìn về phía cậu.
“E hèm!” Đào Tây Hữu bước tới đặt mì lên bàn, lòng bàn tay nong nóng, cậu bèn áp vào mặt mình để giảm nhiệt bớt, “Chuyện là, tôi sang chỗ Trương Ngọc xin ít thuốc cho anh, xong thì… thì cũng thấy vừa nãy anh chưa ăn được bao nhiêu ấy, ăn thêm ít mì rồi hẵng uống thuốc vẫn hơn.”
Tầm mắt Bùi Hạc Kinh chuyển xuống bàn, bên trong chiếc bát sứ Thanh Hoa là nước dùng màu hổ phách đầy ắp cùng sợi mì uốn lượn và hành lá lấm tấm, quả trứng ốp tròn xoe loang loáng ánh dầu vàng lấp lánh lặng lẽ nằm phía trên, bên cạnh cải xanh mướt mát là 4 chữ tỉa từ cà rốt xiêu vẹo méo mó.
—— Chúc mừng sinh nhật
Sinh nhật…
Lông mi Bùi Hạc Kinh khẽ rung rung, bỗng dưng anh lại thoáng ngây ngẩn. Đã rất nhiều năm không một ai nhắc về ngày sinh nhật anh nữa, ngay đến chính anh cũng sắp sửa quên béng.
“À, thì là…” Đào Tây Hữu xoắn ngón tay, nói thật nhanh: “Chúc mừng sinh nhật ha.”
Dứt lời cậu thử nghiên cứu nét mặt Bùi Hạc Kinh thật tỉ mỉ, rất lo đối phương mất hứng bê cái bát lên ụp thẳng vào mặt mình, cậu nấu bát mì này hơi bị kì công đấy nhé, nhỡ đập vỡ thật thì tiếc lắm, chắc cậu sẽ phải há miệng chờ mì đón một miếng giữa không trung nếm thử xem sao.
Song Bùi Hạc Kinh im lặng giây lát rồi ngồi vào bàn, hàng mi cụp xuống hắt bóng rậm rạp dưới mắt, bên trong con ngươi đen nhánh ngồn ngộn sóng ngầm mà người khác không thể nhìn thấu.
Đúng vào lúc Đào Tây Hữu vừa thở phào một hơi thì Bùi Hạc Kinh thình lình cất tiếng hỏi, “Còn gì nữa không?”
“Hửm?” Đào Tây Hữu thắc mắc, “Gì cơ?”
“Chẳng phải cậu tích cực vận động hành lang với người làm trong nhà lắm à,” Bùi Hạc Kinh cầm đũa lên dìm nhẹ quả trứng xuống, hỏi thản nhiên như không, “còn biết gì về tôi nữa nào?”
“Tôi…” Đào Tây Hữu nghẹn họng, thực sự cậu thấy đúng là trước mặt Bùi Hạc Kinh không giấu giếm nổi gì luôn, thế là cậu thật thà khai báo, “Tôi nào có biết gì nữa đâu? Chuyện hôm nay sinh nhật anh là Trương Ngọc lỡ miệng kể với tôi đấy chứ, hồi trước muốn nịnh hót anh tôi đi hỏi bao nhiêu người mà họ như kiểu xuất thân từ cục Bảo mật ấy, kín miệng kinh khủng khiếp, tôi chả hỏi ra được gì luôn!”
Bùi Hạc Kinh không đáp, ánh nhìn cứ thế xoáy vào ấn đường Đào Tây Hữu.
“Rồi rồi, thì biết mỗi một tí… chuyện anh cố tự sát năm 12 tuổi, hết thật rồi.” Đào Tây Hữu rụt vai giơ hai ngón tay lên thề, “Thật mà!”
Cũng chẳng hiểu Bùi Hạc Kinh tin hay không nhưng chí ít anh đã bắt đầu cúi xuống ăn mì, Đào Tây Hữu lẳng lặng thở hắt dài thườn thượt, bỏ sang sofa cạnh đó giả vờ nghịch điện thoại, thực tế cậu vẫn âm thầm quan sát biểu cảm Bùi Hạc Kinh suốt.
Chắc không giận nhỉ? Chắc mì ăn cũng tạm được?
Không rõ có phải do Bùi Hạc Kinh đang đói song tóm lại anh xử lý gọn ghẽ bát mì, Đào Tây Hữu phấn khởi giơ chiếc bình giữ nhiệt cho anh, “Uống tí đi, dạ dày sẽ đỡ hơn.”
“Có qua có lại, tôi cũng nên biết chuyện của cậu nhỉ?” Bùi Hạc Kinh ngửa đầu uống một ngụm, gõ ngón trỏ vào thành bình.
“Ế?” Đầu óc Đào Tây Hữu mau chóng nhảy số, “Tôi á hả, còn lâu mới đến sinh nhật tôi, tháng 2 cơ…”
Nhưng hiển nhiên đây không phải thứ Bùi Hạc Kinh muốn biết, “Cậu về nhà họ Đào như nào thế?”
Chủ đề bỗng chốc bay xa khiến Đào Tây Hữu ngớ người, xong cậu dần dà thấy ngài ngại, Bùi Hạc Kinh bắt đầu muốn tìm hiểu chuyện của cậu, liệu có phải cũng đồng nghĩa với việc… hì hì.
Người làm dọn dẹp bát đũa, Bùi Hạc Kinh đánh răng rửa mặt rồi quay vào, hai người cùng nằm lên giường, tắt đèn đi, Đào Tây Hữu mới từ tốn rủ rỉ kể lại mọi chuyện.