Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Dù sóng ngầm cuồn cuộn nhưng nhà họ Bùi chưa bao giờ xung đột với nhau ngay trên bàn ăn. Thành ra hành động của Đào Tây Hữu khiến tất cả mọi người bỗng chốc sững sờ, đồng loạt hóa đá tại chỗ, bao gồm cả Bùi Ninh Đức vừa bị tạt nước sũng mặt.
Tay Đào Tây Hữu hơi run run, mới đầu là vì giận dữ, sau đó lại lẫn thêm ít căng thẳng, cậu vẫn gây rắc rối lớn cho Bùi Hạc Kinh mất rồi…
Tuy lúc này đại não đang rền vang song một ý nghĩ quái gở bỗng thò ra rất sai thời điểm: cuối cùng những ánh nhìn kia cũng thôi chằm chằm găm vào người Bùi Hạc Kinh.
“Rác rưởi!” Nước trên mặt nhỏ tong tỏng ướt tận cổ áo, có vẻ giờ Bùi Ninh Đức mới đột ngột choàng tỉnh, lão đứng bật dậy, động tác khiến cái ghế bất ngờ trượt ra sau một đoạn, chân ghế ma sát mặt sàn rít lên chói tai hệt tiếng móng tay cào xước bảng đen, “Ai cho mày cái gan mà dám tạt nước tao?”
Lão là người có vai vế cao nhất ở đây, thế mà bị một đứa con riêng còn không xứng xách dép cho mình tạt nước vào mặt trước bao nhiêu con mắt chứng kiến.
Bùi Ninh Đức nghiến răng nghiến lợi kèn kẹt, nếp nhăn rung rung theo các cơ trên mặt trong cơn phẫn nộ, lão tiện tay chộp đĩa gà rưới dầu hành, hung tợn ném luôn về hướng Đào Tây Hữu, “Chó má!”
Chiếc đĩa xoay vòng vòng lao thẳng đến chỗ mình bằng tốc độ trung bình đủ quan sát rành rọt, giữa đường gà và đĩa mỗi thứ một nẻo, Đào Tây Hữu ngơ ngác đứng đờ ra, chỉ biết nhắm mắt giơ tay che chở trên mặt theo phản xạ.
Một tiếng trầm đục vang sát bên tai, ngay sau đó đến tiếng đĩa rơi đập đất vỡ vụn và tiếng rùng mình hít hơi của những người khác đồng loạt bùng nổ.
Ném trúng ai rồi?
Đào Tây Hữu vội mở mắt ra, một cánh tay chắn ngang trước mặt cậu, dầu đang lần lượt nhỏ xuống tí tách.
“Bùi Hạc Kinh!” Đào Tây Hữu lập tức hô toáng lên kéo ngay cánh tay Bùi Hạc Kinh vào lòng mình, không ngại ngần gì vết dầu trên đó, chỉ mau chóng kiểm tra xem đối phương có bị thương không.
Bùi Hạc Kinh cụp mắt đăm đăm trông theo đầu ngón tay run rẩy của Đào Tây Hữu, trong lúc yết hầu chuyển động thì tay áo đã ngấm thêm mấy giọt dầu nữa, chúng loang thành những đốm vàng đậm trên mặt sàn, anh hơi nghiêng người, nắm cổ tay Đào Tây Hữu đẩy cậu lùi ra sau mình nửa bước.
Tư thế bảo vệ rất rõ ràng.
“Làm gì hả?” Lồng ngực Bùi Ninh Đức vẫn đang phập phồng dồn dập, lão đón ánh mắt lạnh nhạt triệt để từ Bùi Hạc Kinh, “Nhìn tao cái kiểu này, chẳng lẽ mày định nổi cáu với chú hai vì cái loại như kia? Cãi giả người lớn đúng không!”
“Bây giờ đòi lôi vai vế già trẻ ra à, thế vừa nãy chú chế giễu cái chết của anh cả mình thì gọi là gì?” Sống lưng Bùi Hạc Kinh ưỡn thẳng tắp, lông mày cau lại đầy áp lực, đôi mắt như mực đông đặc ngâm trong vụn băng lia sang phía Bùi Ninh Đức.
Thường ngày Bùi Hạc Kinh không bao giờ chủ động gây sự, kể cả Bùi Ninh Đức giở mánh khóe quấy phá liên tục anh cũng không đáp trả, đa số thời gian đều làm ngơ nhẹ tênh khiến đối phương rất ức chế.
Song dù không cảm tình gì thì đã ngồi chung vào bàn, Bùi Hạc Kinh vẫn sẽ gọi Bùi Ninh Đức một tiếng chú hai theo đúng lễ phép.
Lúc này đôi bên đối đầu cách chiếc bàn ăn, Bùi Hạc Kinh cao hơn Bùi Ninh Đức nhiều, ánh mắt hơi hạ thấp thôi cũng đủ khiến ấn đường Bùi Ninh Đức vốn đã quen cảnh sóng gió phải rùng mình giần giật.
Thằng cháu mọi khi chưa từng ra mặt lên gân mà sở hữu khí thế chẳng hề kém cạnh Bùi Tuyên.
“Đào Tây Hữu là người của tôi, không phải loại rác rưởi hay chó má gì cả, chú động vào em ấy đồng nghĩa với động vào tôi, chú hai, chú chắc chắn hôm nay muốn làm căng đến cùng không?” Bùi Hạc Kinh lên tiếng rất nhẹ nhàng nhưng âm cuối thì như thủy tinh phủ lớp nhũ băng, rét căm tới từng chữ một.
Những thành viên khác đang có mặt tại chỗ thì đưa mắt nhìn nhau, mỗi người mỗi vẻ, đầu tiên phải sửng sốt trước việc lần này Bùi Hạc Kinh xưa nay lạnh nhạt lại đi mâu thuẫn với Bùi Ninh Đức, thứ hai là do những lời Bùi Hạc Kinh nói cũng chứng thực anh đang thích Đào Tây Hữu cực kì, đặc biệt chiều chuộng chứ không phải quen chơi chơi không thôi, thiết nghĩ từ giờ về sau cách mọi người đối xử với Đào Tây Hữu sẽ đảo lộn cho xem.
Bùi Ninh Đức lỡ cưỡi hổ khó xuống, lão chưa hề muốn lật lọng triệt để trắng trợn với Bùi Hạc Kinh vào thời điểm này song xét cho cùng sĩ diện hão bề trên vẫn khó bỏ, lão gồng mình nói cứng: “Bao nhiêu cặp mắt ở đây đều chứng kiến rõ rành rành, do nó là hàng cháu chắt mà đi hắt nước vào mặt chú trước, nó đại biểu cho cháu, thế Hạc Kinh, ý cháu là do cháu giật dây nên nó mới định cưỡi lên đầu chú hai đấy à?”
Rõ ràng chính Bùi Ninh Đức nói năng vênh váo trước mà giờ lão chối đây đẩy sạch bong, Đào Tây Hữu không nhịn nổi “Xì” thành tiếng làm Bùi Ninh Đức dựng lông mày lên, ngoạc cả mồm ra rồi song lão liếc sang Bùi Hạc Kinh một cái, lại ngậm miệng vào.
Chậc, một điều nhịn chín điều lành, người vẫn lù lù kia, chờ sau có đầy mánh trị thằng nhãi con riêng này, Bùi Ninh Đức âm thầm cắn răng.
Ai ngờ Bùi Hạc Kinh chẳng thèm làm hòa xuống nước theo, anh bật cười rất khẽ, nụ cười chớp nhoáng đã tan biến, anh đưa ra đáp án, “Đúng thế thì sao?”
Xem như tôi dung túng cho em ấy giẫm lên đầu chú đấy, thì sao nào?
Mặt mũi Bùi Ninh Đức hằm hằm xám xịt, lòng bàn tay ghì xuống bàn, bấu chặt tới mức đầu ngón tay đã trắng bệch, Bùi Nguyên bên cạnh thấy thế vội đứng dậy đỡ ông bô nhà mình, hạ giọng mà không biết nên nói gì.
“Hầy, người một nhà với nhau cả.”
Đúng vào thời điểm bầu không khí đang cứng ngắc căng như dây đàn thì một nhân vật khác ra mặt hòa giải, “Anh hai, Hạc Kinh với bạn nhỏ kia đều còn bé, anh là người lớn chấp nhặt với hai đứa nó làm gì.”
Đào Tây Hữu nhìn qua người nam trung niên đang lên tiếng, đây là Bùi Ninh Chí, chú ba của Bùi Hạc Kinh.
Khác với Bùi Ninh Đức diện mạo dữ dằn trông thôi là biết khó xơi, Bùi Ninh Chí trẻ hơn chút, ngũ quan cũng hòa nhã hơn nhiều, nói xong chú quay tiếp sang phía Bùi Hạc Kinh, “Hạc Kinh, dạ dày lại khó chịu đấy đúng không? Đi nghỉ tạm đã, chốc chú bảo bác Trịnh mang đồ ăn lên chỗ cháu sau nhé.”
Vừa nói Bùi Ninh Chí còn vừa đánh mắt ra hiệu với Đào Tây Hữu, ý nhắc cậu dẫn Bùi Hạc Kinh rút lui khỏi hiện trường.
Đào Tây Hữu cũng không ngu, cậu hiểu cứ tiếp tục thế chỉ tổ bất lợi cho Bùi Hạc Kinh, cậu cười với Bùi Ninh Chí đầy cảm kích rồi vội níu cánh tay Bùi Hạc Kinh, nhỏ giọng gọi: “Bẩn hết quần áo rồi, mình đi thay đồ đã.”
Bùi Hạc Kinh có tật nghiện sạch nhẹ, về đến phòng là anh đi thẳng vào nhà tắm.
Đào Tây Hữu rửa tay thơm tho ra sofa ngồi, tim hãy còn đang đập thình thịch thình thịch, tần suất không được bình thường lắm. Cậu không ngờ Bùi Hạc Kinh sẽ che chắn cho cậu, không ngờ Bùi Hạc Kinh sẽ nói những lời đó…
Đào Tây Hữu cắn ngón cái, làn sóng ấm áp li ti trào dâng trong cổ họng. Chỉ lát sau Bùi Hạc Kinh đã mặc áo choàng tắm bước ra, tay đang cầm khăn lau tóc.
Tầm mắt lướt thần tốc qua phần cổ áo choàng tắm, Đào Tây Hữu luống cuống đứng dậy, định đi lấy máy sấy mà bị Bùi Hạc Kinh ngăn lại.
“Ngồi yên.”
Giọng Bùi Hạc Kinh nhẹ mà lạnh, nói rất ngắn gọn dứt khoát. Đào Tây Hữu cứ như bị điểm huyệt, lập tức đặt mông đơ người không nhúc nhích.
Bùi Hạc Kinh bước tới trước mặt cậu, ánh mắt anh nấn ná chỗ mái đầu đã mọc nhú một đoạn chân tóc đen, anh thấp giọng hỏi: “Vừa rồi nghĩ gì mà làm thế?”
Thôi toi, lòng dạ Đào Tây Hữu giật thót, nãy chỉ lo rung rinh, quên xừ mất mình đã gây ra rắc rối to ngần nào!
“Tôi,” Đào Tây Hữu ngẩng đầu, vừa khéo chạm mắt luôn với Bùi Hạc Kinh thế là lại vội chột dạ cúi gằm, cậu sắp xếp lại từ ngữ, “tôi xốc nổi nhất thời, xin lỗi nha, tôi rước thêm rắc rối cho anh…”
“Ý tôi hỏi.” Đột nhiên Bùi Hạc Kinh tiến đến gần hơn, chân đã sắp tì vào đầu gối Đào Tây Hữu, “Sao lão chửi cậu thì cậu im lặng. Nói sang tôi, cậu lại không nhịn được nữa.”
Lời đang chuẩn bị thốt ra thình lình nghẹn ứ, Đào Tây Hữu chúi mặt thấp thêm tí nữa, định làm một con rùa rụt cổ.
“Nói.” Bùi Hạc Kinh bất ngờ nâng giọng, mang theo vẻ chất vấn.
Bả vai Đào Tây Hữu run bắn vì giật mình, cậu hiểu rõ trong lòng là bất kể thế nào cũng khó thoát cửa ải hôm nay, dứt khoát đánh liều luôn, “Tại tôi thích anh đó, vì thích anh nên mới không chịu được cảnh lão chọc ngoáy đúng vào chuyện buồn của anh!”
Khai rồi, khai ra thật rồi!
Mạch đập vốn đang cuồng dại của Đào Tây Hữu bỗng trì trệ mất nửa nhịp, giống kiểu bước chân đang phăm phăm tự dưng phải phanh gấp, cảm giác cứ lâng lâng lửng lơ.
Bùi Hạc Kinh từ từ nhíu mày, có vẻ đáp án này vượt ngoài dự liệu của anh, thế là anh lặp lại: “Thích tôi?”
Đằng nào cũng nói xừ rồi lăn tăn gì lắm nữa!
Đào Tây Hữu hùng hổ đứng thẳng dậy, hơi ngửa mặt nhìn Bùi Hạc Kinh, biểu cảm cực kì nghiêm túc, “Tôi biết anh không hiếm lạ gì tình cảm từ tôi, quá tầm thường, nhưng cái này tôi cũng có kiểm soát được đâu đúng không? Tim nó không nghe lời cứ rồ lên thình thịch thình thịch với anh. Mỗi tội tôi không dám thổ lộ bừa bãi tại sợ nhỡ nói xong anh đuổi tôi đi, dẫu sao ban đầu anh cũng cảnh cáo đó, đừng rục rịch nhăm nhe không cần thiết, xong tôi vẫn ích kỉ rung rinh…”
“Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, đầy người mong la l**m anh kia kìa, thêm con cún con như tôi thì ảnh hưởng gì ha?”
Càng trình bày Đào Tây Hữu càng bạo, “Giờ anh chưa có cảm giác cũng chả sao hết, anh cứ kệ đi, tôi gâu gâu gâu tôi vui là được!”
“Tóm lại là thích anh chấm hết!”
Thổ lộ âu yếm một đống, kết quả Bùi Hạc Kinh chẳng đưa ra bất cứ phản ứng nào.
Hồi trước yêu đương toàn do đối phương ngỏ lời trước, đây mới là lần tỏ tình chính thức đầu tiên trong đời Đào Tây Hữu, ngoài thấp thỏm ra chỉ thấy bô nhếch vô cùng tận, tình huống khẩn cấp gượng ép chữa cháy chả chính thức tí gì.
“Thôi bỏ đi!” Đào Tây Hữu quệt bừa cái mặt, dũng khí bắt đầu xẹp dần làm cậu ngài ngại, chúi đầu xuống mong tìm được cái khe dưới đất lẩn vào trốn tạm, “Tôi tôi tôi, à thì tôi, để tôi sang phòng ngủ phụ cho…”
Dứt lời Đào Tây Hữu nhấc một bước dài vắt sang bên cạnh định chuồn là thượng sách, không dám nhìn mặt Bùi Hạc Kinh nữa.
Ai ngờ vừa xoay người đi một bàn tay đã nhấn đầu cậu lại, giọng nói lành lạnh của Bùi Hạc Kinh vang lên sau lưng cậu, “Định đi đâu hả? Cún con.”