Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 19: Xung đột

Trước Tiếp

Cảm giác như có ai cầm gậy đánh lửa giã vào tai Đào Tây Hữu vậy, cậu bị nóng bỏng khủng khiếp, tay Bùi Hạc Kinh chỉ đặt hờ trên đầu cậu thôi mà Đào Tây Hữu lại cảm giác cái tay ấy sở hữu sức hút lạ lùng, dụ dỗ đám sâu bọ nho nhỏ thầm kín xông thẳng lên não.

Muốn theo đuổi Bùi Hạc Kinh, muốn chộp lấy cái tay trên đầu đây quá đi. Muốn động chạm nhiều hơn nữa, muốn đôi mắt điềm tĩnh phẳng lặng ấy của Bùi Hạc Kinh cũng phải lao xao vì cậu.

Những suy nghĩ này điên cuồng thét gào, đinh tai nhức óc nơi đáy lòng Đào Tây Hữu.

Song giờ chưa phải lúc, Đào Tây Hữu dặn bản thân kiềm chế, tảng băng Bùi Hạc Kinh rất khó tiếp cận, rất khó tan chảy. Nhỡ manh động bồng bột e sẽ bị cho một cước đá văng khỏi cửa, không hẹn ngày tái ngộ.

May là ở nhà họ Bùi Đào Tây Hữu khá tự do, lúc rảnh rỗi nhàn nhã thỉnh thoảng cậu sẽ qua vun đắp tình cảm với Truy Nguyệt hoặc mượn cái xe đạp điện của bác Trịnh vi vu loanh quanh, dạo gần đây cậu toàn sang chỗ Trương Ngọc.

Tuy tính tình Trương Ngọc ưa tĩnh cơ mà tiếp xúc lâu dần vẫn đem đến cảm giác rất dễ chịu, y kiệm lời nhưng cũng sẽ không để Đào Tây Hữu đứt mạch tán gẫu giữa chừng. Đào Tây Hữu thích nghe y kể chuyện nhà họ Bùi, cậu có thể thoáng thấy phần nào bóng dáng Bùi Hạc Kinh qua những sự kiện lẻ tẻ vụn vặt ấy.

“Cậu ấy ra nước ngoài sớm lắm.” Trương Ngọc rót trà cho Đào Tây Hữu, đợt này thời tiết trở lạnh hẳn, hơi nóng bốc lên từ trà thấm nơi mép chén thành những đường ngoằn ngoèo trong mờ, “Với cả từ bé tính cách đã lãnh đạm ít nói, cũng không hay cười. Ở nhà này không ai hiểu rõ cậu ấy đâu, cậu ở với cậu ấy sớm chiều, cậu phải tự để ý phát hiện thì may ra.”

Đào Tây Hữu thở dài bưng cốc trà nhấp một ngụm, hơi thở phả ra cũng thoảng hương trà nhạt, “Anh ấy đứng lù lù đó mà tôi lại chẳng nhìn ra được gì, muốn đối xử tốt với anh ấy cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa, thấy thất bại ghê.”

Trương Ngọc ngồi xuống phía bên kia chiếc bàn gỗ, ngón tay gõ nhịp mặt bàn, y mỉm cười bảo: “Cậu đừng nhìn cậu ấy như nhìn thần tiên thế, cứ quan sát thử nghiệm giống người thường thôi, biết đâu hiệu quả sẽ khá khẩm hơn.”

Thần tiên cao xa vời vợi, người thì mới nằm trong tầm với. Đào Tây Hữu suy tư hồi lâu rồi bỗng vỗ tay cái đét, cảm ơn Trương Ngọc, “Anh đúng là thần y mà!”

Đào Tây Hữu quan sát rất cặn kẽ, cuộc sống của Bùi Hạc Kinh phải gọi là ngàn ngày như một, hôm nào cũng vận hành theo quỹ đạo chuẩn đã vạch sẵn, chính xác từng phút.

Hàng ngày 6 rưỡi thức dậy, tập thể dục, ăn sáng, đúng 8 giờ rời nhà tới công ty, trên xe dọc đường bắt đầu kiểm tra số liệu quan trọng, xử lý các tin khẩn cấp.

Đến công ty thì càng có sự vụ chất chồng thành núi chờ anh họp hành phê duyệt, ra quyết định, dịp nào gặp hoạt động xã giao thương mại quan trọng anh còn phải dành thời gian đi tham dự.

Nếu không có tình huống bất ngờ sẽ tan làm lúc 5 giờ kém, nhưng tan làm chưa có nghĩa là anh được nghỉ ngơi mà vẫn phải tiếp tục kiểm tra email, trao đổi nghiệp vụ quốc tế, mãi tận tầm 11 giờ mới tạm ngơi tay.

Giờ này thì Đào Tây Hữu hoặc đang chơi game hoặc đã lăn ra ngủ khò, chân thò khỏi chăn, thỉnh thoảng lại lục đục trở mình. Bùi Hạc Kinh sẽ bật đèn bàn, chọn quyển sách đọc một lát rồi mới đi ngủ.

Cả hai ngủ chung lâu ngày, thành ra cũng quen dần với tiếng hít thở khác bên cạnh.

Hết đêm, trời sáng.

Hiện đã vào đông, sáng sớm trời vẫn mịt mù sương, Bùi Hạc Kinh mở mắt ra, cảm giác không đúng lắm.

Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường không kêu, anh vén chăn ngồi dậy, đã 7 giờ rưỡi rồi.

Tiếng sột sà sột soạt rục rịch sau lưng, ngoái đầu nhìn thử, Đào Tây Hữu đang dụi mắt lồm cồm dậy.

“Chào buổi sáng.” Đào Tây Hữu ngáp một cái rõ dài xong tự dưng nhớ ra gì đó, cẩn thận ngước mắt quan sát thử nét mặt Bùi Hạc Kinh, “À, báo thức là tôi tắt đó, tôi hỏi Tiểu Cao trước rồi, hôm nay anh không quá nhiều việc, có thể ngủ thêm một lúc, dạo này anh chẳng nghỉ ngơi được mấy.”

Bùi Hạc Kinh trầm mặc ngồi ở mép giường, ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng phủ quanh anh trông có phần hư ảo, đáy lòng Đào Tây Hữu trĩu nặng, cậu sợ Bùi Hạc Kinh sẽ giận.

Đúng là cậu hơi quá đà không tự lượng sức mình, nhưng lắm lúc trông thấy vẻ mệt mỏi ở Bùi Hạc Kinh, sự xót xa trong cậu lại lấn át mất.

Song thực ra lúc này Bùi Hạc Kinh chỉ đang suy ngẫm cảm nhận, thời khóa biểu làm việc nghỉ ngơi của anh luôn đóng khung cố định, suốt bao năm nay đều vậy, nhiều khi không cần báo thức, cứ đến giờ là anh tự động tỉnh thôi.

Buổi sáng nay cũng thế, anh đang lơ mơ muốn thức dậy thì có thứ gì nóng hổi dụi vào lòng anh, làm anh cũng ngủ thiếp đi theo.

Điều kì lạ là Bùi Hạc Kinh cảm giác được hệ thần kinh thường xuyên căng chặt nay như sợi len ngâm trong nước ấm, những nếp hằn gập từ từ giãn ra, đổi lại trạng thái thả lỏng đã lâu chưa gặp.

Anh quay đầu trông thấy Đào Tây Hữu đang nấp nửa người dưới chăn, hai tay níu lấy góc chăn, ánh nhìn hơi hèn hèn, lẫn cả tò mò và hồi hộp, thi thoảng nâng lên ngó trộm một cái.

Căn phòng chưa bật đèn tựa đang phủ lớp voan mỏng, cổ áo ngủ của Đào Tây Hữu hơi rộng, phần xương đòn bên phải lộ ra loang loáng vệt sáng mờ nhạt như miếng ngọc ấm áp.

Bùi Hạc Kinh cũng tưởng mình sẽ giận, bực mình vì hành vi lo chuyện bao đồng không biết trời cao đất dày của Đào Tây Hữu.

Cây sơn trà ngoài cửa sổ thảnh thơi ngả mình theo gió nhẹ, cành lá êm ái lay động.

Bùi Hạc Kinh im lặng càng lâu thì cơn thấp thỏm trong bụng Đào Tây Hữu càng trầm trọng, đúng vào lúc cậu đang định nhận sai thì bỗng thấy đỉnh đầu bị nhấn xuống, một bàn tay khẽ khàng đè nó lại.

“Cậu ngủ thêm lúc nữa đi.”

Mọi khi Đào Tây Hữu phải ngủ nướng đến tầm 10 giờ nhưng hôm nay Bùi Hạc Kinh đã rời phòng lâu lắm mà mắt cậu vẫn mở thao láo, không bị mắng, thậm chí Bùi Hạc Kinh còn không sậm mặt.

Cậu cược thắng rồi, Bùi Hạc Kinh không bài xích không ghét bỏ.

Đào Tây Hữu đoán ra được là Bùi Hạc Kinh hơi cáu kỉnh lúc mới dậy, thường ngày đối phương che giấu tâm trạng cực sâu, khó lòng ngó trộm dù chỉ loáng thoáng. Song cậu để ý có đàn chim làm tổ trên cây hoa sơn trà ngoài cửa sổ kia, thỉnh thoảng sáng sớm chúng cứ kêu chiêm chiếp chiêm chiếp, đánh thức Bùi Hạc Kinh sớm hơn thói quen.

Gặp trường hợp này anh sẽ hơi hơi cau có, động tác vén chăn gắt gỏng thêm phần nào, tuy vậy nhưng mấy lần bác Trịnh đề xuất di dời tổ chim đi thì Bùi Hạc Kinh đều không cho.

Nội tâm Đào Tây Hữu ấm sực, cậu cảm giác hình như mình đã chạm được tới xíu xiu nào đó, góc cạnh của Bùi Hạc Kinh cũng mềm mại chứ đâu chỉ cứng lạnh băng giá.

Trái ngược thì dạo gần đây Tiểu Cao khá rét, chủ yếu do anh ta phát hiện ra hình như gần đây ông chủ nhà mình có thói ngủ nướng nhẹ, người hồi trước hàng ngày cứ đúng 8 giờ lên xe không bao giờ chệch mà nay có lúc phải 8 giờ mười mấy phút, đôi khi là gần 8 rưỡi mới xuống đến nơi.

Với cả chẳng rõ có phải ảo giác của Tiểu Cao hay sao mà sắc mặt Bùi Hạc Kinh buổi sáng cũng không đông đặc vụn băng, ai lỡ nhìn nhiều mấy lượt là gặp sức ép lạnh lẽo châm chích phải rụt về ngay như ngày xưa nữa.

Đợt này tâm trạng sếp tươi tắn hơn à? Tiểu Cao sờ cằm, đảm bảo tại cái cậu Đát Kỷ nhỏ ở nhà sếp, quyến rũ quân vương tâm tình phơi phới, không buồn rời giường luôn!

Thực ra chính Đào Tây Hữu cũng sửng sốt lắm, sau lần đầu tiên đó Bùi Hạc Kinh bèn chỉnh báo thức hàng ngày xuống 7 giờ 20, như thể đã thấu trọn cái sướng của việc ngủ nướng thật vậy.

Biểu hiện tích cực tiếp thêm tự tin cho Đào Tây Hữu, cậu bắt đầu len lỏi mình vào cuộc sống của Bùi Hạc Kinh ngày một nhiều hơn.

Buổi tối bưng hoa quả sang trong lúc anh đang làm việc, đôi lúc bạo dạn thấy anh nhéo ấn đường còn dám chạy tới bóp vai, nửa đêm dậy đi vệ sinh sẽ dém lại chiếc chăn vốn đang đắp rất ngay ngắn của anh, tự cảm thấy mình ân cần lắm…

Bùi Hạc Kinh thường xuyên nhăn nhó, nhưng không hề cự tuyệt thẳng thừng.

Đây chẳng khác nào bật đèn xanh cổ vũ, Đào Tây Hữu càng làm càng hăng say.

Vốn dĩ đang tưởng cuộc sống cứ trôi đi yên ả, tiến triển dần dà vậy thôi.

Mãi đến một hôm, lại tới bữa “liên hoan” định kì hàng tháng, mỗi tội đợt vừa rồi Bùi Tuyên bị cảm nặng, chưa ngồi được bao lâu đã thấm mệt, người làm bèn dìu ông cụ đi nghỉ, còn chưa kịp cả ăn tối.

Đào Tây Hữu ngồi cạnh Bùi Hạc Kinh, bàn ăn khá tấp nập, các món đang bày dở, mọi người góp lời tán gẫu qua lại chuyện làm ăn.

“Ấy, Hạc Kinh, thấy bảo dạo trước dự án với bên Vũ Hoàn gặp tí vấn đề hả?” Gương mặt Bùi Nguyên nở nụ cười ra vẻ quan tâm, “Nếu cần giúp thì nhớ bảo anh nhé, vừa khéo đợt này cũng đang rảnh quá.”

“Làm phiền anh cả phải lo.” Bùi Hạc Kinh thờ ơ đáp một câu, không thêm thắt chi tiết mà cũng chẳng buồn để ý mấy toan tính tủn mủn từ Bùi Nguyên.

“Anh em với nhau phải đoàn kết.” Lúc này người đàn ông trung niên ở đối diện đang xoay chiếc nhẫn ngón cái phỉ thúy kiểu dáng giống của vua chúa bỗng lên tiếng, mặt cười trơ tráo: “Hạc Kinh à, để cho anh đỡ đần cháu thêm cũng đâu phải chuyện gì xấu.”

Bùi Hạc Kinh liếc qua đối phương rồi rũ mắt nhấp ngụm trà, không trả lời.

Đào Tây Hữu thì ngó đối phương chòng chọc thêm vài giây, người này là Bùi Ninh Đức, chú hai của Bùi Hạc Kinh, thấy Trương Ngọc bảo không phải dạng vừa, hừng hực dã tâm, chung tay cùng con trai âm thầm ganh đua với Bùi Hạc Kinh, tìm cách phân cao thấp suốt.

Bùi Hạc Kinh kiệm lời, hơn nữa nhà họ Bùi chú trọng vai vế lớn bé, vậy nên Bùi Hạc Kinh thường nhất loạt làm lơ trước đủ kiểu hành vi của đối phương, không phản ứng đáp lại. Nhưng cũng chính vì thế Bùi Ninh Đức càng được đà cậy mác người lớn, ra vẻ bề trên trịch thượng nói này nói nọ.

Y như rằng, Bùi Hạc Kinh bỏ ngoài tai lời lão nói, thấy Đào Tây Hữu tăm tia mình thì Bùi Ninh Đức chuyển sang bắt bẻ cậu, “Nhóc con, cậu ở nhà họ Bùi lâu thế, chắc gia đình cũng kiếm chác ngồn ngộn đầy túi đấy nhỉ? Phải phục vụ Hạc Kinh nhà này cho tử tế vào, nó mà vui, tiện tay quẳng tí thịt thôi cũng đủ cho cả nhà cậu xúm vào thưởng thức rồi.”

Dù đông đảo thành viên nhà họ Bùi khinh thường Đào Tây Hữu, song ngoài Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên thỉnh thoảng châm chọc mấy câu thì còn lại không ai thể hiện ra quá rõ.

Đây là lần đầu tiên Đào Tây Hữu bị kẻ khác sỉ nhục tr*n tr** thế ngay trước mắt tất cả mọi người ở bàn ăn.

Đại não cậu trống trơn giây lát, câu Bùi Ninh Đức nói cứ vòng vo vang vọng trong đầu, khó chịu như kiểu bị ai dí nghiến lên đống thủy tinh vỡ vậy.

Cậu cực kì muốn thụi cho một cú, nói gì cậu mà chẳng được, sao phải lôi cả người nhà cậu ra?

Nhưng không thể làm thế, khóe mắt Đào Tây Hữu lướt qua Bùi Hạc Kinh, kẻ đối diện là hàng cha chú, không được sơ suất động đến người lớn, sẽ đẩy Bùi Hạc Kinh vào thế khó xử.

Tất thảy vụt đi chỉ trong vài giây, Bùi Ninh Đức đã lại đá tiếp sang Bùi Hạc Kinh, “Thường ngày cũng phải chú ý an toàn nhé, thấy bảo đợt trước cháu còn tự tay xử lý một thằng côn đồ tép riu à…”

Có vẻ nhớ đến vụ gì đó, Bùi Ninh Đức nhướng mày cười rạng rỡ hơn nữa, “Người trẻ mà, dễ bốc đồng, đề cao cá tính, nhưng nhiều khi cái giá phải trả nặng nề lắm chứ. Giống bố cháu ấy, ban đầu chú đã bảo đừng làm cái cảng đấy rồi, khuyên kiểu gì ông anh cũng gạt đi, ví dụ chịu nghe lời chú thì đâu đến nỗi mất sớm lúc tráng niên thế?”

Lão vừa dứt lời là tất cả nín thở im bặt không khác nào ấn phải nút tắt tiếng, toàn bộ phòng ăn rộng lớn chỉ còn đúng âm thanh khẽ khàng của bát đĩa chạm mặt bàn khi người hầu dọn món.

Ánh mắt cả bàn đổ dồn qua lại giữa Bùi Hạc Kinh và Bùi Ninh Đức, chuyện Bùi Ninh Đức hậm hực từ lâu vì tương lai ông cụ muốn giao nhà họ Bùi cho Bùi Hạc Kinh không phải bí mật, mấy năm nay lão táy máy khá nhiều, Bùi Tuyên đành bù đắp thêm cho lão mong giữ thế cân bằng song rõ ràng hiệu quả quá nhỏ nhoi.

Ở nhà giàu, tình thân chính là thứ rẻ mạt nhất.

Mọi người đều lặng ngắt chờ xem Bùi Hạc Kinh sẽ phản ứng ra sao, đây là lần đầu tiên Bùi Ninh Đức khiêu khích, động chạm trúng nỗi đau của anh ngay giữa bàn ăn kể từ khi anh về nước đến giờ.

Nếu Bùi Hạc Kinh vẫn chọn xử lý lạnh thì e về sau Bùi Ninh Đức sẽ chỉ ngày một huênh hoang.

Tầm mắt của đám người ấy hệt những lưỡi dao sắc, dù không c*m v** thân thể mình Đào Tây Hữu vẫn cứ đau buốt tới độ máy mắt liên tục.

Cậu trông thấy con ngươi đen láy của Bùi Hạc Kinh chẳng hề gợn sóng mà khớp ngón tay bấu chặt chén trà lại đã trắng bệch như sương, thế là dòng dung nham nơi lồng ngực bồng bột vỡ đê trong nháy mắt… Đù, biến hết mẹ đi!

Đào Tây Hữu thình lình vớ lấy chiếc chén sứ đằng trước, vung tay vẩy thật mạnh về phía bản mặt Bùi Ninh Đức, “Ông có phải người nữa không? Đục khoét nỗi đau của cháu mình! Đúng là già rồi giãn cơ vòng hậu môn, nói câu nào cũng thối!”

Trước Tiếp