Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 18

Trước Tiếp

Ở vị trí thế nào thì phải đón nhận trách nhiệm tương ứng, về đến nhà họ Bùi, Đào Tây Hữu choáng đầu về phòng lăn ra giường ngủ khò còn Bùi Hạc Kinh lại phải rẽ ngay sang công ty.

Đào Tây Hữu nằm mơ, mơ thấy Bùi Hạc Kinh quỳ trên giường, mấy lọn tóc rũ xuống giữa trán, ngón tay chẳng hề khách sáo trong khi mặt mũi vẫn bình thản, ánh nhìn xoáy sâu vào mắt cậu, anh thấp giọng hỏi: “Ở chỗ này à?”

Thình lình mở bừng mắt, Đào Tây Hữu thở hổn hển lí nhí chửi một câu, hôm trước làm quá đà, giờ cậu cứ rục rịch không lên hẳn.

Đào Tây Hữu lôi Trương Văn Lương ra lăng trì thêm lượt nữa trong bụng, xong xuôi cậu bèn vén chăn ngồi dậy, nắng chiều kéo bóng cây sơn trà bên ngoài cửa sổ ra thật dài.

Chờ một lúc xuôi bớt Đào Tây Hữu bèn dậy đi rửa mặt, tiện thể lấy điện thoại ra nhắn tin cho Bùi Hạc Kinh.

Đông Tả: [Tan làm chưa?]

Vốn tưởng Bùi Hạc Kinh sẽ chẳng buồn đọc tin nhắn của cậu, nào ngờ lần này chỉ mấy giây sau điện thoại đã kêu.

Bùi: [Đang trên đường.]

Ui ui, tự dưng Đào Tây Hữu thấy má nóng bừng bừng, cậu vội lau qua mặt, chuẩn bị xuống nhà chờ.

Vừa đi hết cầu thang Đào Tây Hữu chợt rón rén, ưỡn thẳng lưng lên ngay, “Ông Bùi ạ.”

Bùi Tuyên đang ngồi ở ghế, gậy chống gác bên cạnh, hai tay đan chéo, ông cụ cứ im lìm trông ra phía cửa như thể chẳng hề nghe thấy tiếng Đào Tây Hữu nói.

Thôi vậy, Đào Tây Hữu cũng không giận, cậu đang định nhích dần từng tí sang phòng bếp tránh mặt đi.

“Màn thể hiện của cậu khiến ta rất thất vọng.” Bùi Tuyên thình lình cất tiếng, ông vẫn không nhìn Đào Tây Hữu cái nào mà chỉ tự độc thoại: “Ban đầu ta đã bảo cậu rồi, hoặc làm nó vui vẻ hoặc khiến nó chán ngấy, nhưng cậu lại chọn cách rước thêm phiền phức cho nó.”

Bỏ xừ, ra là định xử mình!

Bước chân Đào Tây Hữu dừng khựng, cậu ngẫm qua giây lát rồi chọn mở mắt nói mò, “Dạ đâu có đâu ông, ở chung với cháu anh ấy vui vẻ ghê mà ạ, anh ấy thích cháu lắm ạ, bọn cháu như keo như sơn, chỉ mong dính lấy nhau từng giây từng phút thôi ấy ạ…”

Nghe xong Bùi Tuyên nói vọng ra đằng trước: “Thế à? Hạc Kinh.”

Đào Tây Hữu quay phắt đầu sang, Bùi Hạc Kinh đã đi vào phòng khách từ bao giờ không biết, đứng ngay gần chỗ cậu.

Tuy cả hai đã thống nhất quan điểm từ đầu nhưng bị Bùi Hạc Kinh bắt gặp mình ba hoa bốc phét như này, Đào Tây Hữu vẫn quê độ tới nỗi ngón chân co quắp cả lại, khao khát đào cái hang dưới đất chui xuống cho rồi.

Bên kia, tầm mắt Bùi Tuyên vẫn lẳng lặng quan sát cháu trai mình, thử tìm tòi gì đó.

Bùi Tuyên phát hiện ra càng ngày bản thân càng không nhìn thấu nổi người thừa kế do một tay mình bồi dưỡng đây, từ bé ông đã dạy Bùi Hạc Kinh không được lộ cảm xúc ra mặt, Bùi Hạc Kinh thực hiện quá tốt.

Tốt đến nỗi Bùi Tuyên cảm giác mình sắp sửa tuột mất quyền kiểm soát.

Đầu tiên Bùi Hạc Kinh chưa đáp, chỉ nâng tay cởi áo khoác ra, Đào Tây Hữu vội lon ton lại gần nhận lấy, treo sang một bên.

Lúc này cậu mới nghe thấy Bùi Hạc Kinh bảo: “Vâng, cháu thích em ấy lắm.”

Ngón tay Đào Tây Hữu chợt quặp thẳng vào tay áo vest, ngay sau đó cậu lại tức tốc thả ra, quay người đối diện với Bùi Hạc Kinh, trợn hai mắt lên to tướng, nếu đôi mắt là mặt hồ thì hẳn giờ đây nó đang phải nổi sóng cả dữ dội.

Giả đấy giả đấy Bùi Hạc Kinh nói cho ông Bùi nghe thôi, toàn là giả hết không tin được đâu, chẳng qua gặp dịp buộc phải diễn… Cơ mà, Bùi Hạc Kinh bảo thích cậu kìa~

Ráng mây đỏ lững lờ trên má Đào Tây Hữu, cậu cắn môi đứng sóng vai cạnh Bùi Hạc Kinh, vô cùng ngại ngùng e thẹn.

Bùi Tuyên nhìn cả hai, gân xanh ở góc trán giần giật mấy cái, mặt mũi lập tức trầm hẳn xuống, chiếc gậy chống gõ sàn phát ra một tiếng vang đục, “Thân phận cháu như nào hả? Trong tình huống hiển nhiên chưa đảm bảo an toàn mà lại đi đẩy mình vào cảnh rủi ro, từ bé ta dạy cháu thế này à?”

Chết dở, ra là xử Bùi Hạc Kinh! Đào Tây Hữu im ắng xuýt xoa, chẳng lẽ Bùi Tuyên biết hết rồi ư?

“Việc gì chưa nắm chắc cháu sẽ không làm.” Bùi Hạc Kinh trả lời rất bình thản: “Huống hồ ông vẫn luôn phái người theo dõi cháu mà đúng không ạ?”

“Chẳng lẽ ta muốn hại cháu chắc!” Bùi Tuyên cau mày lại, con ngươi mờ đục bỗng dưng co rụt, vẻ lạnh lẽo sánh ngang vụn băng cuồn cuộn trong đốm sáng xanh xám, “Bên ngoài bao nhiêu kẻ đang nhăm nhe nhà họ Bùi, nhăm nhe cháu!”

“Ông nội.” Bùi Hạc Kinh đón ánh nhìn cảnh cáo đầy uy h**p của Bùi Tuyên, không hề chớp mắt, “Cháu bảo rồi, cháu không thích ông làm vậy.”

Không ai có thể thoải mái khi cuộc sống của mình bị người khác giám sát toàn diện, chuẩn xác tới độ nói gì làm gì từng giây từng phút thế cả.

Bùi Hạc Kinh chán ngán, đã đề cập việc này không dưới một lần song Bùi Tuyên cứ toàn ậm ừ ngoài mặt, lần sau chỉ tổ giấu giếm kín đáo hơn.

Bầu không khí tại chỗ tụt thẳng xuống âm độ, Đào Tây Hữu im thin thít chẳng dám cựa quậy, từ trước tới nay mối quan hệ giữa Bùi Tuyên và Bùi Hạc Kinh luôn đem lại cảm giác cực kì hòa thuận, tuy nghiêm khắc nhưng thi thoảng Bùi Tuyên vẫn quan tâm hỏi han cuộc sống thường ngày của Bùi Hạc Kinh, đổi lại tính tình Bùi Hạc Kinh lãnh đạm chứ cũng vô cùng kính trọng Bùi Tuyên.

Hóa ra giữa hai người họ cũng có kẽ hở.

Tầm mắt cả hai giằng co giữa không trung, cuối cùng Bùi Tuyên bất chợt đứng dậy, lạnh lùng ra lệnh, “Vào thư phòng.”

Bùi Hạc Kinh định bước theo thì Đào Tây Hữu kéo giật cánh tay anh lại, cậu hơi căng thẳng, hạ giọng liến thoắng thật nhanh: “Liệu ông ý có đánh anh không? Chốc tôi đi nhờ bác Trịnh giải cứu anh nhé? Hay là… nếu không được nữa tôi vào cứu cho, ông ấy mà muốn động thủ thì choảng tôi là được, mọi việc cũng từ tôi mà ra mà!”

Cánh tay bị bấu rõ chặt, Bùi Hạc Kinh cúi đầu quan sát Đào Tây Hữu, thấy biểu cảm đối phương rất nghiêm túc, đáy mắt lấp loáng nỗi lo lắng chân thành, tay kia còn đang nắm hờ lại để tự động viên bản thân.

Đào Tây Hữu rất sợ Bùi Tuyên, nhưng còn sợ Bùi Hạc Kinh bị đánh hơn.

Chẳng hiểu sao Bùi Hạc Kinh bỗng thấy tâm trạng vốn rất ngổn ngang bất ngờ khá hơn phần nào, anh nâng tay khẽ khàng đặt lên cổ tay Đào Tây Hữu, hơi dùng sức hạ tay đối phương xuống, “Không sao.”

Dứt lời Bùi Hạc Kinh nhấc chân định đi, giây lát sau lại nấn ná thêm, “Không phải lo đâu.”

*

Cửa thư phòng vừa khép là giọng Bùi Tuyên cũng vang lên, “Cái thằng tóc vàng hoe này có gì hay ho, chơi chưa chán à?”

Bùi Hạc Kinh không đáp, bước tới đứng trước bàn, ánh mắt trông theo tay Bùi Tuyên.

Hiện giờ Bùi Tuyên đã bình tĩnh bớt, ông đang cầm bút, cổ tay nâng nhẹ, cán bút nghiêng nghiêng tì ở hổ khẩu, ngòi bút chạm giấy khẽ rùng mình, dừng rồi lại nhấc, động tác nước chảy mây trôi.

 —— Khách xa lạc bến loan, tiên du nhớ kinh hạc.

(*trích bài “Tranh non nước vàng ngọc của Tiền Thuấn Cử”, tác giả là nhà thơ Chu Huyền thời Minh; Tiền Tuyển, tự Thuấn Cử, là danh họa thời cuối Tống – đầu Nguyên)

Người theo tên, khí thế khoáng đạt, quyền cao chức trọng. Ấy là thứ Bùi Hạc Kinh sở hữu từ khi chào đời, cũng là hi vọng to tát Bùi Tuyên gửi gắm ở anh.

“Cháu lớn rồi, đừng lãng phí thời gian vào những người những việc vô nghĩa.”

Bùi Hạc Kinh buông thõng mắt trông dòng thơ trên giấy, mực còn chưa khô, loang mảng xám nhạt hơi gai gai.

“Ông từng dạy, phải đứng trên vị trí cao nhất mới có khả năng được làm theo ý mình, tra xét rõ ràng tất cả mọi chuyện. Cháu thấy nó có ý nghĩa thì nó có nghĩa thôi ạ.”

“Đấy chỉ là sự cố bất ngờ, về sau ta đã kiểm tra nhiều lần lắm rồi.” Bùi Tuyên đặt bút xuống, nói rất trịnh trọng tha thiết: “Cháu nên học cách chấp nhận và buông bỏ đi.”

Bùi Hạc Kinh nhìn Bùi Tuyên, dường như có xoáy nước ngầm đang ẩn giấu nơi đáy mắt, nó liên tục sụt xuống sâu hoắm trong câm lặng rồi thoáng chốc đã lại trở về phẳng phiu.

Hồi ấy bố mẹ anh gặp nạn, tất cả mọi người đều nghĩ ngay đến khả năng họ bị mưu sát, nhưng bất luận điều tra ra sao kết quả vẫn chỉ cho thấy đây là sự cố ngoài ý muốn, ngày đó Bùi Hạc Kinh còn quá nhỏ, chưa hiểu biết gì.

Mấy năm tiếp theo Bùi Tuyên liên tục âm thầm tìm tòi sâu hơn, Bùi Hạc Kinh chứng kiến hết, dần dà anh bắt đầu hoài nghi, dò hỏi Bùi Tuyên về vụ việc.

“Hạc Kinh, trước mắt vẫn chưa có thông tin chính xác.” Lúc đó Bùi Tuyên nhìn anh hồi lâu, mới bảo: “Ngồi lên vị trí của ta đi, sau này trở thành người đứng đầu nhà họ Bùi, cháu có thể tự mình tìm ra bất cứ chân tướng nào cháu mong muốn.”

Vậy là từ ấy Bùi Hạc Kinh phấn đấu hoàn thành mọi việc xuất sắc nhất có thể, trở thành người thừa kế khiến tất cả phải ngước mắt trông theo, đủ cho Bùi Tuyên hài lòng.

Nhưng đến khi anh trưởng thành rồi Bùi Tuyên lại nói khác, ông bảo với Bùi Hạc Kinh rằng những lời hồi xưa chỉ nhằm tạo cho anh mục tiêu vươn lên. Sau hàng chục đợt điều tra, sự cố năm đó đã được kết luận xác thực rõ ràng là bất ngờ ngẫu nhiên, không cần thiết phải tốn thêm công lao truy tìm chân tướng.

Nếu chưa tự tay đào bới lật tung tất thảy thì Bùi Hạc Kinh chưa cam tâm.

Cũng may là anh không cam tâm.

Nghĩ tới đây, Bùi Hạc Kinh không tranh luận với Bùi Tuyên nữa, “Ra ăn cơm thôi ông ạ.”

Hai ông cháu đến phòng ăn muộn nhất, những người còn lại đã ngồi sẵn vào bàn nhưng chưa ai động đũa.

Trông thấy Bùi Hạc Kinh là Đào Tây Hữu nhanh nhẹn tia ngay một lượt từ trên xuống dưới đối phương xem có bị thương không, may sao không có dấu hiệu khác thường, cậu thở phào một hơi rõ to.

Bùi Sa Xuyên để ý hết loạt động tác của cậu, lập tức mở miệng châm chọc, “Uây, đúng là chị dâu không rời anh Hạc Kinh nổi một khắc nào luôn, giá mà đẻ con được nốt thì hoàn hảo quá.”

Đào Tây Hữu đảo mắt khinh bỉ, lần trước tên Bùi Sa Xuyên này bị cho một vố mà giờ đánh hơi thấy mùi vẫn cố chạy sang hóng hớt.

Cậu đang định đáp trả thì Bùi Tĩnh ở đối diện bỗng lên tiếng, “Sa Xuyên, cậu cũng lớn rồi đấy, cậu đẻ trước đi, đẻ xong anh trông cháu hộ cho.”

Bùi Sa Xuyên ngỡ ngàng, nó chơi bời bừa bãi, cô bạn gái gần nhất dính bầu tìm tới tận nhà bắt vạ làm nó bị ông bố sạc cho một trận. Bùi Tĩnh bất ngờ phát biểu, giờ Bùi Sa Xuyên mới trì trệ phát hiện ra là đối phương mượn đề phát huy mỉa mình, đùng cái mặt mũi đỏ gay lên vì tức.

Đào Tây Hữu nở nụ cười hòa nhã với Bùi Tĩnh, đúng lúc Bùi Hạc Kinh cũng vào chỗ, ngồi xuống xong anh bèn bảo Bùi Tĩnh tiếp quản một công ty con đang phát triển rất khá.

Bùi Tĩnh tự đánh giá năng lực mình hạn chế, nếu có ứng viên nào hứa hẹn hơn anh ta sẵn sàng vui vẻ nhường chỗ cho người tài, dẫu sao bản thân đang nhàn nhã đã quen.

Thấy thế Bùi Sa Xuyên lập tức rục rịch nhao nhao định chen lời.

“Anh hai, anh nhận đi.”

Bùi Hạc Kinh không cho Bùi Sa Xuyên cơ hội lên tiếng.

Chứng kiến cái bản mặt Bùi Sa Xuyên chuyển tiếp sang màu đỏ thẫm như gan, Đào Tây Hữu không nhịn được phải cắn môi nín cười, cái tên này đúng là đã gà còn ham hố, số tốt thí bẩm sinh, xem chơi chơi cũng vui ra phết.

Mãi đến tận tối hồi tưởng Đào Tây Hữu vẫn cứ chốc chốc lại cười rinh rích, làm giường đệm cũng rung rung theo.

“Không muốn ngủ thì dậy đi cho Truy Nguyệt ăn.” Bùi Hạc Kinh cất tiếng lạnh lẽo giữa màn đêm.

“Lỗi tôi.”

Đào Tây Hữu vỗ mặt mình, bỗng dưng nhớ đến cái câu Bùi Hạc Kinh nói với Bùi Tuyên lúc chiều nay, thế là cậu bắt đầu ngượng nghịu ưỡn ẹo tiếp, lục đục mãi không thôi.

Chắc là năm lần bảy lượt Bùi Hạc Kinh không chịu được nữa, anh nhấc tay đè cái đầu cứ ngọ nguậy lồm cồm lại.

Thế giới chợt lặng thinh.

Trước Tiếp