Hôm Nay Cupid Giáng Trần – Một Chú Tinh Tinh

Chương 17: Trương Ý

Trước Tiếp

Sự ra đời của Đào Tây Hữu là một bất ngờ được sắp đặt.

Mẹ cậu Trương Ý là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, sánh bằng minh tinh trên tạp chí, mỗi tội vận số kém may mắn sinh ra ở vùng nông thôn hẻo lánh, cô chưa từng gặp mẹ mình, thấy dân trong thôn kể đẻ cô xong là mẹ cô bỏ đi theo đàn ông giàu có luôn rồi.

Người giàu, thành phố lớn, cuộc sống tươi đẹp, từ bé những khái niệm này đã ăn sâu vào đầu Trương Ý, có tiền là có thể thoát ly khỏi những gian khổ của hiện thực, cô có thể tìm thấy cuộc sống mới chốn thị thành.

Ôm ấp giấc mộng ấy, năm 17 tuổi khi có phái nam độc thân trong thôn ghé nhà xem mắt đến đợt thứ hai, định hỏi cưới cô với sính lễ là 2 con trâu thì Trương Ý bỏ trốn.

Trương Ý không quá thông minh, nhưng nhờ ngoại hình xinh đẹp nên thực ra sau khi bỏ chạy đi xa cuộc sống của cô cũng chẳng chật vật lắm, cô đổi rất nhiều công việc, từng đi rửa bát thuê, làm phục vụ, bán hàng, dù mắc lỗi thì sẽ luôn có người nhìn vẻ ngoài của cô để phá lệ xí xóa cho.

Ngoại hình đem lại lợi thế lớn, qua 2 năm Trương Ý tiết kiệm được gần 100 nghìn tệ, đây là con số xưa nay cô còn chẳng dám mơ, vậy mà giờ đã nắm giữ chắc nịch trong tay rồi.

Mãi tận giây phút ấy, cô mới thực sự cảm nhận được rằng mình đã đủ sức tự do kiểm soát số mệnh của bản thân.

Không thể đi làm thuê cả đời được, Trương Ý bắt đầu suy tư.

Chị Mạnh bạn thân cô chính là một ví dụ điển hình, cùng xuất thân từ gia đình nghèo khó, chị Mạnh còn chẳng xinh bằng cô song ăn nhau ở chỗ EQ cao, hai mấy tuổi tóm được một ông chủ lớn đầu 4, hiện đã lái xe sang ở nhà sang, sống cuộc sống cao quý hơn người rồi.

Ban đầu cô với chị Mạnh quen nhau khi rửa bát thuê chung ở một nhà hàng, về sau tái ngộ lần nữa chị Mạnh đã đeo vàng đeo bạc, lấp lánh chói lóa tới nỗi người đối diện không mở nổi mắt.

“Trương Ý, em xinh xắn thật, nhưng phụ nữ giống như đóa hoa ấy, chỉ nở rộ có vài năm vậy thôi, em phải tranh thủ thời gian kiếm chác đảm bảo đủ ăn đủ mặc cho quãng đời còn lại đi mới được.” Chị Mạnh duỗi bàn tay sơn móng đỏ chót gắn kim cương ra v**t v* gương mặt Trương Ý động viên.

Trương Ý ngửi thấy mùi nước hoa lởn vởn quanh đầu ngón tay chị Mạnh – hương hoa diên vĩ dịu dàng, đại diện cho lòng mến mộ, ngọt ngào mà quyến rũ, cảm giác nó thấm vào tận xương tủy cô.

Cô cũng muốn giống chị Mạnh.

Tri thức thay đổi vận mệnh, nỗ lực viết lại cuộc đời… Những câu chuyện Súp gà cho tâm hồn ấy quá mông lung, vốn liếng thời gian công sức cần bỏ ra quá nhiều, Trương Ý chẳng tin, cô muốn đi đường tắt.

Chị Mạnh nhờ vả quan hệ giúp cô vào làm lễ tân một khách sạn 5 sao, muốn vượt qua giai cấp thì bước đầu tiên là phải đến được nơi có khả năng tiếp xúc với giai cấp ấy đã.

Trương Ý làm gần nửa năm, từng quen 2 ông chủ, đối phương đều rất thích cô, tiêu pha hào phóng nhưng cứ không chịu công khai quan hệ hoặc cho cô một vị trí đàng hoàng, sau cùng cũng cắt đứt cả.

20 tuổi, Trương Ý tình cờ nghe đồng nghiệp kể chuyện về trường hợp có người từng nhặt trộm bao cao su trong thùng rác, tận dụng t*nh d*ch trong ấy cấy cho mình mang bầu rồi tìm đến tận nhà, thành công xin được một khoản bồi thường lớn.

Cô trằn trọc mất ngủ mấy hôm, thấy đây là một ý tưởng tuyệt vời, dạo này cô đang tìm hiểu với một cậu công tử nhà giàu, đã quan hệ hai lần, đối phương cực kì giàu có song là dạng đào hoa lăng nhăng, thường vào khách sạn với nhiều cô gái khác nhau, nhưng riêng biện pháp phòng tránh thì đảm bảo rất chuẩn.

Xem ra chỉ có thể trộm thôi.

Dĩ nhiên, phải là nhân viên dọn phòng mới có thể tiếp cận phòng ở của khách sớm nhất, Trương Ý chi một số tiền lớn, đổi lại được chiếc bao cao su đã qua sử dụng của cậu con nhà giàu kia.

Phần lớn khoản tiết kiệm đã dốc cả vào vụ này, buộc phải thành công không được phép thất bại. 1 tháng rưỡi sau, Trương Ý trông chiếc que thử thai 2 vạch, nở nụ cười đầy yên tâm.

Đến mốc 3 tháng là Trương Ý lập tức từ chức để tập trung nuôi thai, mãi cho tới khi dưa chín cuống rụng.

Em bé sơ sinh nho nhỏ được bọc trong tã, gương mặt bé xíu nhăn nhúm vô cùng giống cô.

Trương Ý đặt tên cho con trai là Bặc Tây Hữu, Bặc là họ của cậu công tử, Tây Hữu thì đơn giản tại hôm đi làm giấy khai sinh, cô choáng đầu lơ mơ đông tây nam bắc đi nhầm đường tận hai lần nên mới “tức cảnh sinh tình” thôi.

Cô chẳng có tình cảm gì mấy với con trai, trong mắt cô đứa con chỉ là hàng cọc tiền mặt đỏ chót.

Bặc Tây Hữu tròn 1 tuổi, Trương Ý dẫn con tìm đến tận cửa, cô đã mường tượng ra sẵn kết cục, một là để Bặc Tây Hữu cho nhà họ Bặc nuôi, cô nhận khoản bồi thường khổng lồ, hai là Bặc Tây Hữu vẫn do cô nuôi, hàng năm nhà họ Bặc sẽ gửi tiền trợ cấp.

Bất kể là trường hợp nào cô đều lời to, cuộc đời về sau ắt thuận buồm xuôi gió.

Người nhà họ Bặc gặp hai mẹ con thì rất ngạc nhiên, việc đầu tiên cần làm ngay sau đó là đi giám định huyết thống. Song điều nằm ngoài dự đoán của Trương Ý là kết quả giám định cho thấy Bặc Tây Hữu không cùng dòng máu với nhà họ Bặc.

Trương Ý bế theo Bặc Tây Hữu kì kèo suốt 2 tháng, cô nghĩ nhà họ Bặc không muốn nhận thằng bé nên cố tình giở trò. Mãi đến khi cậu công tử không chịu nổi nữa, đích thân đến bệnh viện thực hiện giám định lại một lần cho cô chứng kiến.

Ơ kìa, sao lại không phải được nhỉ? Trương Ý hoang mang triệt để.

Người duy nhất nắm giữ chân tướng đằng sau vụ việc là nhân viên dọn phòng năm đó nhưng đối phương đã xin nghỉ chẳng rõ đi đâu, Trương Ý hỏi han suốt mà chẳng thấy, cô không dám tìm tòi quá sâu, e gây thêm rắc rối thừa thãi.

22 tuổi, đèo bòng thêm đứa con vừa thôi nôi, Trương Ý thấy trời sập thật rồi.

Chờ bình tĩnh lại bớt cô mới nghĩ mình hãy còn trẻ, vẫn có cơ hội, dĩ nhiên tiền đề là phải quẳng cục nợ đi đã.

Cô bỏ Bặc Tây Hữu ở công viên rồi chạy trước, nhưng ngay sau đó đã có người báo công an, công an đưa Bặc Tây Hữu tới tận nhà, nhắc cô nếu không nuôi nấng đàng hoàng là tội bỏ rơi con cái có thể bị phạt đến 5 năm tù đấy.

Trương Ý hãi hùng, cô không thể ngồi tù được, tuyệt đối không.

Thế là cô nghĩ tiếp ra cách khác, hàng tháng cô trả tiền hàng xóm để gửi Bặc Tây Hữu sang nhà hàng xóm cho họ trông giúp, mình thì tiếp tục bôn ba đi làm.

Chị Mạnh giới thiệu thêm cho cô một ông chủ khác, giàu sụ, mỗi tội đã gần 50, bụng bia ọc ạch mày nhạt mắt hí, cực kì bệ vệ. Ưu điểm là tiền nong rộng rãi, đồng thời không để bụng việc Trương Ý có một đứa con trai.

Trước 4 tuổi Bặc Tây Hữu được sống vài năm sung sướng cùng Trương Ý khi mẹ cậu cặp với ông chủ này, cũng ở biệt thự, nhà có giúp việc đàng hoàng, đáng tiếc hồi ấy cậu còn nhỏ quá nên chẳng nhớ gì.

Suốt mấy năm đó Trương Ý chìm đắm trong vai phu nhân nhà giàu, quên mất mục đích ban đầu mà cứ phung phí xả láng, gặp gì cũng muốn mua. Cô luôn tự cho mình đang trẻ trung xinh đẹp, ít nhất phải ở cạnh ông chủ được đến tầm 30 tuổi, chờ dăm ba năm nữa hẵng bắt tay vào tích cóp vẫn chưa muộn.

Sau đấy chính vì tiêu tiền như nước cô mới bị vợ cả của ông chủ tăm tia, ra lệnh ông chủ phải cắt đứt với cô.

Bặc Tây Hữu 4 tuổi và Trương Ý bị đuổi cổ khỏi biệt thự, hôm ấy nắng gắt rất độc, em bé nhỏ xíu xiu chẳng biết gì nên cứ khóc nấc gọi cửa, “Ba —— ba ơi ——”

Đấy đâu phải ba cậu, không lý nào lại mềm lòng với họ. Cánh cổng chẳng bao giờ mở ra nữa, Trương Ý nhận được vỏn vẹn 200 nghìn tệ làm phí chia tay, toàn bộ những món đồ xa xỉ kia đều phải bỏ lại.

Giấc mơ mỹ miều thình lình nát tan, Trương Ý trút hết cơn giận lên đầu Bặc Tây Hữu, cô đánh nó, cấu nó, mắng nó là con hoang, là gánh nặng vướng chân.

Nhưng dẫu sao đã nuôi bên mình tận 4 năm, kể cả là con chó cũng thành thói quen rồi, Bặc Tây Hữu thì cực kì sợ bị cô bỏ rơi, bấu thật chặt ống quần cô không dám thả ra, cuối cùng Trương Ý vẫn dẫn con theo.

Về sau Bặc Tây Hữu lớn lên dần, bắt đầu có trí nhớ, cậu nhớ Trương Ý cặp với rất nhiều đàn ông, cậu cũng từng gọi rất nhiều người là “ba”, một số khá giàu sang, Trương Ý cũng kiếm được kha khá từ họ, cô dồn hết vào để dành.

Nếu Trương Ý giữ mãi được quyết tâm ban đầu, đừng thay đổi thì biết đâu cuộc sống sau ấy đã chẳng chật vật thế.

Năm Bặc Tây Hữu 10 tuổi là Trương Ý vừa chia tay với ông chủ gần nhất, đang sở hữu khoản tiết kiệm hơn 3 triệu tệ.

Nhưng vận mệnh trêu ngươi, năm 31 tuổi ấy cô gặp phải tình yêu.

Đối phương tên Lưu Dương, đã làm thuê nhiều năm ở thành phố lớn. Hắn có vẻ ngoài bảnh bao, hài hước dí dỏm rồi còn tỉ mỉ chu đáo, cả hai quen nhau tại một quán bar, tình yêu sét đánh.

Hồi ấy Bặc Tây Hữu cảm thấy tình yêu quả là thứ vô cùng kì diệu, nó có thể khiến người ta đưa ra những lựa chọn hoàn toàn trái ngược với quá khứ, thậm chí đủ sức thay đổi hẳn một con người.

Lưu Dương là tài xế xe tải, thường xuyên vắng nhà mà Trương Ý đã có tuổi, cũng bắt đầu thiếu tự tin, cô chi rất nhiều tiền để phẫu thuật thẩm mỹ, kết quả càng sửa lại càng quái gở.

Giai đoạn nồng nàn tha thiết mới đầu trôi đi, Lưu Dương dần trở nên gắt gỏng, hắn ghét thằng con riêng là Bặc Tây Hữu, có phải dòng dõi của mình đâu mà suốt ngày lượn lờ trước mặt. Ghét nốt cả gương mặt nhừa nhựa cứng đờ của Trương Ý, hôn hít thôi cũng phải cẩn thận tránh đụng vào cái sống mũi cao cô ta mới làm.

Được cái Trương Ý có tiền, hắn thường xuyên xin tiền Trương Ý, xin 5 ngàn tệ cho hẳn 8 ngàn, đúng là sướng không để đâu cho hết.

Trương Ý thì thiếu cảm giác an toàn thành ra lo được lo mất, cô hiểu rõ thói hư tật xấu của bọn đàn ông, cực kì sợ Lưu Dương ngoại tình, thế là cô chuyển sang bám dính lấy Lưu Dương, đòi ngồi xe chung với hắn.

Còn Bặc Tây Hữu thỉnh thoảng cô để cho ít tiền tiêu vặt ở nhà, lúc nào không nhớ ra thì thôi.

Bặc Tây Hữu sống rất trắc trở, thiếu thốn, nhà chẳng có gì ăn, bữa đói bữa no. Chưa kể bị người ta bắt nạt như cơm bữa, lần nào cậu cũng mạnh mẽ đáp trả, xong xuôi thì lê cái thân chồng chất thương tích về chầu chực ở cửa, chẳng biết bao giờ Trương Ý và Lưu Dương mới quay lại.

Cuộc sống trông có vẻ phẳng lặng song ngấp nghé nguy ngập, một con sóng bất chợt ập vào thôi là đổ vỡ ngay.

Trương Ý với Lưu Dương bị đồng nghiệp lái xe chung lừa đi bán hàng đa cấp, sau cùng hai người chạy được nhưng toàn bộ số tiền tiết kiệm thì đã không cánh mà bay.

Tiền mất, tình ái cũng mai một theo.

Lưu Dương bắt đầu động tay động chân đánh Trương Ý, đánh cả Bặc Tây Hữu, đánh đến nỗi bầm mũi sưng mặt mà Bặc Tây Hữu nào dám chống trả, cậu chỉ biết khuyên Trương Ý bỏ Lưu Dương đi, đổi lại là một cái tát làm cậu ngã văng xuống đất.

“Nếu không phải tại cái cục nợ là mày thì tao đã chẳng rơi vào nông nỗi hôm nay, muốn đi mày tự mà đi.”

Trương Ý thấy mình không còn gì nữa rồi, không thể nào để mất nốt Lưu Dương.

Cô bắt đầu học cách làm các món ăn vặt, mở một quầy hàng nhỏ, cô có duyên bán hàng mà nấu cũng ngon nên lại kiếm được chút đỉnh.

Cuối cùng năm Bặc Tây Hữu 13 tuổi, Lưu Dương và Trương Ý quyết định cùng di cư tới thành phố lớn hơn để phát triển, 3 người bèn lên tàu cao tốc đi đến Ninh Tân.

Thành phố Ninh Tân mới là điểm khởi đầu thay đổi vận mệnh của Bặc Tây Hữu.

Trong 13 năm trước đó cậu từng ở biệt thự, cũng từng ở phòng thuê trần nhà mốc meo, nhưng bất luận khi ấy theo Trương Ý sống đời giàu có hay nghèo túng thì cậu vẫn luôn bị miệt thị là “con hoang”.

Người làm ở biệt thự xì xào đàm tiếu ngầm, tình nhân của Trương Ý c** tr*n đi từ trong phòng ra trông thấy cậu thì chửi, bạn cùng lớp bỉ bôi, hàng xóm nói mát dọc đường về nhà…

Cậu chẳng hề làm gì sai nhưng lại cứ phải hứng chịu ác ý vô duyên vô cớ, không một ai để tâm xem cậu thi được bao nhiêu điểm, đỡ đần bạn học những gì, lo liệu hết toàn bộ việc nhà… Sẽ chẳng ai khen cậu, xưa nay cũng chưa một ai yêu thương cậu.

Thậm chí cậu không có nơi nào mà giãi bày hết, kể với Trương Ý Trương Ý sẽ chỉ cười bảo cậu, “Đúng quá, dẫu sao đến tao còn chả biết bố mày là ai.”

Bặc Tây Hữu không thích Trương Ý cười với mình, hễ cô cười thì hoặc định mỉa mai cậu hoặc chuẩn bị đánh cậu, kể cả tâm trạng đang khá khẩm cười xong không đánh thì đáy mắt cũng ẩn giấu vẻ ghét bỏ.

Sao người mẹ lại không yêu đứa con mình đẻ ra nhỉ?

Hồi xưa Bặc Tây Hữu không hiểu, mãi lâu sau này cậu mới ngộ ra, ấy là tại cậu không phải kết tinh tình yêu, Trương Ý không hề mong chờ đứa con là cậu, ban đầu cái Trương Ý cần chỉ là lợi ích khổng lồ mà sự ra đời của cậu có thể đem lại mà thôi.

Cũng có thể do từ nhỏ Trương Ý chưa từng được mẹ yêu thương, lớn lên cũng không biết cách yêu người khác.

Vậy nên từ bé đến lớn chẳng có ai đứng về phía cậu cả, một mình cậu phải đương đầu vô số kẻ xấu, liên tục vấp ngã rồi liên tục gượng dậy, vượt khó tiến lên. Rõ ràng Bặc Tây Hữu cũng đi con đường giống mọi người đang đi, nhưng cậu lại lẻ loi tột cùng.

Cho nên ngày đó cậu mới mắc bẫy Trương Văn Lương, ngã lòng trước những bữa cơm bố thí, thấy gã nhất thời nổi hứng ra mặt giúp cậu để rồi bị thương thì xúc động không thôi.

*

Bên ngoài cửa sổ là biển mây cuồn cuộn mà khoang máy bay lại rất tĩnh lặng, Đào Tây Hữu nằm ngả trên ghế bọc da thật, từ tốn kể về quá khứ với Bùi Hạc Kinh ngồi cạnh, cậu không nói quá chi tiết, phần lớn khổ cực đều chỉ tóm lược một hai câu cho qua.

Thực ra bình thường cậu giấu những chuyện ngày xưa này đi sâu lắm, song hôm nay dẫu sao lòng dạ mềm xèo, không kìm được muốn chia sẻ, kể ra.

Cậu có cảm giác cực kì an toàn, vì cậu biết rõ trong bụng là Bùi Hạc Kinh không toan tính gì ở cậu, cũng sẽ không mượn quá khứ tổn thương cậu, càng không có chuyện rêu rao lắm mồm, quả đúng là cái hốc cây tuyệt hảo.

Từ đầu đến đuôi Bùi Hạc Kinh chỉ lẳng lặng ngồi rũ mi, không trao đổi bằng mắt với Đào Tây Hữu, thậm chí chỉ dành cho đối phương mỗi một góc mặt nghiêng.

Nhưng Đào Tây Hữu biết anh đang lắng nghe, cậu còn thấy đây mới là trạng thái tối ưu, hai người mà chạm mắt thì cậu lại chẳng có dũng khí kể tiếp nữa.

“Nên là tôi buồn nôn cái gã khốn Trương Văn Lương lắm luôn!” Nói đến đây Đào Tây Hữu tức tối cắn răng, “Uổng công hồi trước còn níu kéo tí ảo tưởng về gã!”

Lúc này Bùi Hạc Kinh mới chậm rãi ngước mắt, anh hất cằm ra hiệu cho Đào Tây Hữu uống ít nước nhuận họng đi đã, xét cho cùng hôm trước cổ họng mới bị thương.

Giờ Đào Tây Hữu cũng thấy miệng lưỡi khô ran, cậu vội ngồi thẳng người lên chộp lấy chai Evian tu liên hồi, tiếng cậu uống khá vang, ừng ực ừng ực cứ như cái ấm nước.

Bùi Hạc Kinh trông theo yết hầu cậu chuyển động lên xuống, dòng suy nghĩ bay đi khá xa, hôm nay Đào Tây Hữu tự kể khái quát chuyện thời thơ ấu của mình, cụ thể hơn chút so với kết quả điều tra của Tiểu Cao đợt trước.

Nhưng buổi ở nghĩa trang, Bùi Hạc Kinh từng nghe thêm nhiều chi tiết khác nữa trong câu chuyện.

Sự cười cợt công kích từ bạn học, cơm thừa để thiu lên cả mốc trong tủ lạnh, tên bợm nhậu ở ngõ đuổi theo cậu chửi bới, rồi những buổi chiều tối thường xuyên đói meo tới mức mồm miệng đắng chát…

“Cậu giỏi lắm.” Bùi Hạc Kinh cất tiếng.

Nghe vậy Đào Tây Hữu lập tức quệt giọt nước vương ở khóe miệng đi, thoáng buồn khổ khi nhắc về quá khứ đã bay biến tận chín tầng mây, trái lại cậu còn bắt đầu đắc ý, “Đúng không? Thực ra hồi bé bị bắt nạt tôi cũng trả thù hết đấy, lâu dần xong là chả ai đánh tôi được nữa, chúng nó chỉ dám xì xào sau lưng thôi! Kể cho anh nhá tôi choảng nhau hơi bị ghê gớm…”

“Ý tôi là,” Bùi Hạc Kinh cong môi, điềm tĩnh cắt lời cậu, “cậu lớn lên không trở thành dạng người giống Trương Văn Lương đã là giỏi lắm rồi. Học đại học, giờ còn có sự nghiệp của riêng mình nữa.”

Kế hoạch chém gió nguyên bản của Đào Tây Hữu thình lình đứt phựt, cậu im bặt chậm chạp trợn to mắt lên, hóa ra Bùi Hạc Kinh đang khen cậu, đây là tảng băng khổng lồ Bùi Hạc Kinh đấy…

Bùi Hạc Kinh thấy Đào Tây Hữu hiện giờ là một người rất giỏi!

Ông trời ơi, Đào Tây Hữu dụi mắt, dụi đến nỗi có nước li ti đọng ở ngón tay, c** nh* giọng cảm thán, “Chu choa, anh đang phát sáng đó ư!”

Bùi Hạc Kinh lộ ra biểu cảm nghi hoặc, Đào Tây Hữu phải ngượng nghịu cười lắc đầu, “Không, không có gì.”

“Trương Văn Lương dính dáng rất nhiều thứ phạm pháp.” Bùi Hạc Kinh cũng điều chỉnh ghế ngửa ra, nhắm mắt lại, “Gã sẽ vào đúng chỗ dành cho gã, hả giận là được rồi, đừng ngoái đầu lại mãi.”

Đào Tây Hữu cắn móng tay ngón cái, trì trệ quay sang nhìn Bùi Hạc Kinh.

Đối phương nhắm mắt nên vẻ lạnh nhạt trong ánh mắt cũng biến mất theo, sự xa cách ngàn dặm quanh người đã nhạt bớt, đổi lại thêm vài phần êm ả, tầm mắt Đào Tây Hữu di chuyển tiếp từ gương mặt đối phương xuống dưới.

Ngón tay Bùi Hạc Kinh đang thả lỏng gập nhẹ gác bên người, đầu ngón tay ửng hồng khỏe mạnh, ánh sáng nhè nhẹ tràn qua đường cong lồi lõm nơi xương cổ tay.

Sơn trà trắng vươn dây leo rồi cắm rễ vào lòng Đào Tây Hữu, không thể nhổ lên được nữa, cậu gần như nghe thấy cả tiếng động li ti của đóa hoa bung nở, hoa gọi bướm, bướm vỗ cánh, phơn phớt lướt qua trái tim cậu.

Toi đời rồi, Đào Tây Hữu thét toáng lên trong bụng: Cờ mờ nờ đây chính là yêu!

Bùi Hạc Kinh chẳng làm gì quá to tát cho cậu, nhưng Đào Tây Hữu cứ thế rung động đầy giản đơn sau vài khoảnh khắc vậy thôi.

Giờ trông Bùi Hạc Kinh cậu chỉ thấy toàn ưu điểm, đâu đâu cũng vô cùng hoàn mỹ, cảm giác bỗng chốc loạn nhịp mãnh liệt che mờ mắt cậu.

Có người ví von tình yêu ập tới quá nhanh giống một cơn lốc nhưng còn lâu Đào Tây Hữu mới tránh, cậu sẽ thu dọn đồ đạc, nhảy vào theo để cơn lốc cuốn cậu đi.

Bên này Đào Tây Hữu đang đỏ mặt nghĩ ngợi vẩn vơ, Bùi Hạc Kinh thì đã mơ màng sắp thiếp ngủ, thực ra vừa nãy anh chưa nói hết lời.

Anh thấy Đào Tây Hữu giỏi không chỉ vì đối phương kiên cường bước qua quá khứ bất hạnh, mà còn bởi rõ ràng Đào Tây Hữu đã trải cảnh lặn lội lang bạt như thế,

nay lại vẫn có thể tuyên bố với người đang nằm dưới nấm mồ một cách đầy dũng cảm, đầy kiên định, rằng mình muốn được yêu.

Trước Tiếp