Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
MC bước ra sân khấu, bày tỏ sự hoan nghênh nhiệt liệt dành cho các vị khách có mặt hôm nay, sau đó giới thiệu chương trình buổi tiệc sinh nhật lần này.
Đào Tây Hữu chẳng nghe lọt tai được mấy câu, món khai vị trên bàn đã thu hút hết sự chú ý của cậu, cậu khởi động “chế độ càn quét”, quai hàm phồng lên nhồm nhoàm.
“Ơ kìa!” Thấy thế Hướng Bành Bành phải che miệng hạ giọng nhắc cậu, “Cậu là ma đói đầu thai đấy à?”
“Hửm?” Đào Tây Hữu lơ ngơ ngẩng đầu, tiện thể l**m môi một phát.
“Cậu trông kìa, đờ mờ chứ nguyên cả cái sảnh có mỗi mình cậu cắm đầu vào ăn, có còn hình tượng nữa không hả?”
Chả phải các thứ bày ra bàn là để mọi người ăn đó ư? Đào Tây Hữu thắc mắc, song cậu chưa đáp lời thì MC đã nâng tay lên góc trên bên phải, chính thức mời nhân vật trung tâm của bữa tiệc sinh nhật hôm nay ra sân khấu.
Tiếng vỗ tay nồng nhiệt tự động vang dội hòa nhịp, vô số ánh mắt cùng chăm chú hướng về chiếc cầu thang xoắn tầng 2, Đào Tây Hữu ở phía xa cũng trông sang theo đám đông.
Một người đàn ông trẻ tuổi chậm rãi bước xuống, vóc dáng anh cao ngất, quan sát ước đoán phải từ 1m9 đổ lên, bộ vest may đo màu đen thẳng thớm ôm sát cơ thể, từng bước đi đều mạnh mẽ vững chãi, toát ra khí thế bất phàm bẩm sinh rất tự nhiên.
Chết dở, hình như anh thái tử này chẳng dính dáng gì đến cụm dưa vẹo táo nứt đâu.
Khoảng cách hơi mênh mông, Đào Tây Hữu nuốt nốt chỗ đồ ăn trong miệng, vội móc cái ống nhòm cỡ nhỏ đút túi ra giơ lên trước mắt.
May ghê, ống nhòm không phải vật phẩm nguy hiểm nên không bị bảo vệ tịch thu.
Tầm nhìn nhoáng cái phóng to, người trên sân khấu hiện lên rõ mồn một trong mắt Đào Tây Hữu.
Ống nhòm tròn trịa thì tựa một khung tranh chế tác tỉ mẩn bắt trọn lấy vẻ hoàn mỹ của Bùi Hạc Kinh, giúp Đào Tây Hữu thưởng thức từng li từng tí những chi tiết nhỏ nhất ở anh.
Gương mặt đỉnh cao thực sự, ngũ quan như kiểu kết quả tối ưu sau khi đã tính toán cặn kẽ, đặc biệt là đôi mắt.
Phần mí mắt ở đuôi bất ngờ gập thành một nếp đầy sắc sảo, tựa vết mực người họa sĩ vẽ tranh tả thực cố tình kéo dài khi nhấc bút. Hàng mi dày dài rồi còn thẳng, lúc anh rũ mắt chúng sẽ in bóng rậm rạp trên làn da trắng tông lạnh, con ngươi đen láy, ngước lên lại trở thành đầm nước băng giá sâu thăm thẳm.
“Uầy uầy!” Đào Tây Hữu vừa ngắm vừa nuốt nước bọt, mê mẩn lẩm nhẩm, “Trông thái tử đúng… đúng gợi cờ mờ nờ cảm thật chứ!”
“Gì…” Hướng Bành Bành tỉnh hồn khỏi màn sửng sốt, nghiêng mặt sang bắt gặp Đào Tây Hữu đang giơ ống nhòm cười ngờ nghệch y sì b**n th**, phải kéo vội cánh tay cậu, “Ôi đù, cậu bị dở hơi hả? Bỏ cái này xuống mau!”
“Để yên để yên em.” Ánh mắt Đào Tây Hữu bám dính theo người trên sân khấu, cậu cố giãy khỏi sự ngăn trở từ Hướng Bành Bành, “Em ngắm thêm tí đã!”
Hướng Bành Bành cạn lời triệt để, không chịu được giẫm chân Đào Tây Hữu một nhát dưới gầm bàn.
Động tác của cả hai cũng kín đáo thôi nhưng vẫn khiến hai bàn hàng xóm phải để ý, lia lịa liếc sang bằng ánh nhìn kì quái.
Đây là tiệc sinh nhật của Bùi Hạc Kinh đấy nhé, dịp chỉn chu hẳn hoi thế mà đi giơ ống nhòm theo dõi nhân vật chính, đúng thật ngu xuẩn tày trời.
Tim Hướng Bành Bành cứ đập thình thịch, cậu ta chỉ biết cầu nguyện là vị trí của họ nằm khuất, Bùi Hạc Kinh sẽ không phát hiện ra hành vi lập dị của Đào Tây Hữu.
Không là chưa bàn đến việc bị loại, có khi còn ăn đủ biết tay ấy.
Đào Tây Hữu thì chẳng hề thấy giác ngộ, vẫn cứ chòng chọc ngó nghía Bùi Hạc Kinh, thậm chí còn bắt đầu cảm thán xa xôi: “Ôi sơn trà trắng ơi sơn trà trắng~”
Khóe môi Hướng Bành Bành khẽ giần giật, cậu ta bất lực cùng cực, “Sơn trà trắng ở đâu ra? Anh thấy cậu ngứa mông thì có.”
Cuối cùng Đào Tây Hữu cũng chịu bỏ cái ống nhòm xuống, đảo mắt với Hướng Bành Bành rồi đáp bỉ bôi: “Nông cạn, hạ lưu!”
Giữa màn sương mờ ảo và bầu không khí ẩm ướt nơi rừng sâu tĩnh mịch, có tán lá mướt loáng nhờ nước mưa gột rửa và bông sơn trà trắng nở rộ trên nền xanh thẳm, tinh khôi lóng lánh chẳng vướng bụi trần.
Ấy chính là cảm giác đầu tiên của Đào Tây Hữu về Bùi Hạc Kinh.
Rõ ràng là người xa lạ chưa từng gặp mặt song đối phương lại khiến con tim mình thoáng run rẩy, vành tai nóng bừng, một trải nghiệm đầy mới mẻ và diệu kì. Đào Tây Hữu úp tay che nơi trái tim, trợn to mắt dạng không dám tin, thử cảm nhận thật tinh tế.
“Lại làm sao đây?” Thấy cậu thế này Hướng Bành Bành liếc thêm cái nữa lên Bùi Hạc Kinh trên sân khấu, sửng sốt: “Đừng bảo anh là cậu định chơi trò tình yêu sét đánh nhé.”
“Anh thì biết gì?” Đào Tây Hữu giơ ống nhòm lên tiếp, “21 tuổi là cái tầm đang rung rinh bừa phứa mà.”
Mọi người ở hai bàn hai bên quay trở về theo dõi sân khấu, có vẻ đã tiêu tan hứng thú trước hai kẻ làm nền bọn họ.
Đào Tây Hữu tập trung xem Bùi Hạc Kinh phát biểu, xem anh cắt bánh, xem anh… ớ? Đi rồi à?
Đào Tây Hữu nhấc phắt ống nhòm khỏi mắt, thảng thốt ngỡ ngàng: “Sao chưa gì đã đi rồi?! Hát chúc mừng sinh nhật đâu? Dàn đồng ca đâu? Chơi chung đâu? Chụp ảnh tập thể đâu?”
Cậu nhìn một lượt xung quanh, phát hiện các khách khứa khác ở đây đều đang thể hiện rất thong thả, trò chuyện nhấm rượu tự nhiên.
Lúc Bùi Hạc Kinh xuất hiện, tuy phải sửng sốt chấn động trước nét đẹp của anh song đám đông khách mời vẫn giữ đúng phong thái đoan trang đường hoàng. Khi Bùi Hạc Kinh lui vào họ cũng không hóng hớt tiếc nuối quá đà, như thể đây chỉ là bữa tiệc xã giao hoàn toàn bình thường vậy.
“Cậu toàn ảo tưởng của nợ.” Hướng Bành Bành lạnh lùng đáp: “Người ta lộ mặt cho là tốt lắm rồi, cậu còn mong người ta nấn ná ở đây tiếp khách chắc?”
“Thế mình đến đây làm quái gì hả anh?” Đào Tây Hữu khó hiểu, “Anh ta không ngắm nghía chọn lựa tử tế đi à?”
“Hầy.” Hướng Bành Bành xua tay, lệch người sang gần Đào Tây Hữu thầm thì: “Giờ mình chính là thí sinh, ban giám khảo còn đang săm soi trong góc tối bí mật chứ sao! Cậu trông mấy người ở đây ngoài mặt điềm nhiên lững lờ thế thôi, thực tế lòng dạ căng thẳng bỏ xừ, sợ nhỡ chệch choạc chỗ nào thì toi.”
“Ôi đù.” Đào Tây Hữu vội ngồi thẳng lưng lên, “Thế em cũng phải thể hiện hẳn hoi mới được.”
“Thôi cho anh xin, đừng mơ hão nữa.”
Hướng Bành Bành nhếch khóe môi cười, “Hai đứa mình có mặt cho đủ quân số thôi, cậu nhìn các bàn đằng trước kia kìa, toàn nhân vật số má cả, đảm bảo có chọn cũng phải chọn trong nhóm đấy, làm gì đến lượt bọn lâu la thấp bé như nhà mình!”
“Ở đây không có ai là người quen cũ của Bùi Hạc Kinh ạ? Kiểu hiểu tính anh ta một tí ấy?” Đào Tây Hữu vẫn chưa từ bỏ, hỏi tiếp.
“Đâu ra, nếu có thật thì chả nhất cự ly cưa lâu rồi à?”
Chẹp, kế hoạch tịt ngóm, Đào Tây Hữu nản chí, người ngợm cứ như quả bóng bay xì hơi, đến khóe mắt cũng xệ xuống.
“Gì đấy?” Hướng Bành Bành khẽ huých khuỷu tay vào cánh tay Đào Tây Hữu, “Cái đầu bé xinh đang toan tính tối kiến gì nào, kể anh đây nghe với?”
“Vốn là em đang nghĩ dự tiệc sinh nhật sẽ có cơ hội lượn lờ qua lại trước mặt anh ta ấy, không ổn thì mon men tìm dăm ba nhân vật quen thân với anh ta, tranh thủ tìm hiểu tí tin tức. Xong tiếp tục nghĩ cách nhờ người ta móc nối, kể cả làm bạn bè bình thường thôi… hì hì, mượn được tiếng thiếu gia Bùi làm gì chẳng dễ.”
Mỗi tội giờ xem ra ngoài phục vụ bận bịu tới lui thì toàn bộ đại sảnh cũng chỉ còn đám “tú nam” bọn họ, hoàn toàn không thấy bóng dáng bè bạn Bùi Hạc Kinh, thậm chí chẳng ai vinh dự nói nổi một câu với anh ta nữa…
Hướng Bành Bành vỗ vai cậu an ủi, trong bụng thì âm thầm than thở: Đào Tây Hữu ngây thơ nhường nào, kế hoạch viển vông hão huyền biết bao.
Lấy đâu ra chuyện làm bạn bè bình thường với thiếu gia Bùi dễ dàng thế.
Trên màn hình.
Ánh đèn ấm áp chiếu rọi nụ cười từng người một, tất cả đang cầm ly rượu trong tay, trao đổi hàn huyên trong bầu không khí hài hòa.
“Thằng bé nhà họ Trương năm nay 23 tuổi, ta thấy ngoan hiền đấy.” Bùi Tuyên nâng tay từ xa chỉ về phía người nam trẻ trung mặc bộ vest trắng trong khung hình, ngoái đầu sang trông Bùi Hạc Kinh bằng ánh nhìn mang ý dò hỏi.
Nhà họ Trương dĩ nhiên rất ổn, người chủ gia đình nổi danh thấy tiền lóa mắt, chơi bời với con trai ông ta, đến lúc chia tay bù đắp đầy đủ là đối phương tuyệt đối không lằng nhằng.
Tầm mắt Bùi Hạc Kinh thờ ơ liếc màn hình, đáy mắt phẳng lặng không một gợn sóng. Vài giây sau, anh giơ tay chỉ bừa qua góc trên bên trái theo cách rất tùy tiện, “Cậu này đi.”
Trợ lý Tiểu Cao đứng cạnh lập tức xác nhận mục tiêu, ánh mắt cũng kịp lóe lên thoáng sửng sốt.
Mọi người khác trên màn hình đều đang giao lưu làm quen, trình diễn năng lực xã giao xuất sắc của mình. Còn cậu trẻ trẻ được chọn ở chiếc bàn nằm sát trong góc thì lại đang mồm miệng nhồm nhoàm lải nhải gì đó với người bên cạnh, cười híp cả mắt, chỗ vụn dính nơi khóe môi đặc biệt nổi bật.
Xét về ngoại hình cậu ta chưa phải người ưu tú nhất ở đây. Xét về gia thế, ngồi ở vị trí đó là đủ hiểu, chưa kể trông biểu hiện của đối phương trong bữa tiệc thì bảo mất thể diện cũng không ngoa.
Khắp sảnh thiếu gì long phượng mỹ miều, cảm giác Bùi Hạc Kinh cứ phải kiên quyết đòi chọn một cọng cỏ dại.
Kế hoạch của Cỏ Dại tan tành cơ mà cậu vẫn nhớ lời Đào Gia Vượng dặn, hăm hở đánh chén, chờ kết thúc buổi tiệc cái bụng Đào Tây Hữu đã căng tròn xoe.
Cậu tính rồi, đường này không được thì rẽ đường khác.
Chốc đi ra ngoài cậu phải quan sát cẩn thận xem có cơ hội bắt chuyện với kiểu thợ làm vườn nhà họ Bùi không mới được, sau ấy nghĩ tiếp cách trà trộn vào chung, vậy là cũng nhen nhóm hi vọng làm quen Bùi Hạc Kinh đấy chứ.
Đèn đóm soi rọi toàn bộ sảnh tiệc sáng rực như ban ngày, mọi người ngăn nắp ra về, Đào Tây Hữu và Hướng Bành Bành đi ở sau chót.
“Cậu là heo chắc?” Hướng Bành Bành ngoảnh sang trêu cậu, “Mình cậu xử hết một nửa chỗ đồ ăn trên bàn rồi!”
Đào Tây Hữu hằm hè không thèm kì kèo với cậu ta, tiện thể ngó ra phía cổng, “Uây, Bùi Hạc Kinh đã không nhận quà sinh nhật thì thôi, khách khứa ra về còn tặng thêm quà cho người ta nữa hả? Giàu thực sự!”
Đến lượt Hướng Bành Bành, Đào Tây Hữu mới nhớ ra bộ phim hồi trước từng xem, cợt nhả nâng giọng the thé đùa: “Nam nhà họ Hướng, Hướng Bành Bành, gạt thẻ, ban hoa~”
(*một khâu trong buổi tuyển tú nữ thời Thanh, mỗi cô có một tấm thẻ gỗ ghi tên tuổi gia thế, người được chọn sẽ giữ thẻ ban túi thơm, người bị loại thì gạt thẻ ban hoa)
Hai giây sau cậu không cười được nữa, vì lễ tân mỉm cười lễ phép báo với cậu là quà tặng vừa hết mất rồi.
Đào Tây Hữu: “…”
Đùa nhau đấy hả? Nhà giàu nứt đố đổ vách thế này mà chuẩn bị thiếu suất quà à?
Hướng Bành Bành cười ha há bỏ ra ngoài, chân bước như bay, “Nam nhà họ Đào, Đào Tây Hữu, gạt thẻ, méo có hoa luôn~”
“Đù!” Đào Tây Hữu bực mình cười phụt, đang định đuổi theo Hướng Bành Bành thì bỗng nhiên có cánh tay giơ lên chặn đường cậu.
Ngoái đầu trông thử, ấy là một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest xám, trông rất giỏi giang thành thạo.
“Chào cậu, tôi là trợ lý của sếp Bùi, xin mời cậu đi theo tôi ạ.”
Lần lượt đi qua hàng loạt những cánh cửa dày nặng nối nhau, tâm trạng Đào Tây Hữu có thể gọi là căng thẳng tột độ.
Trợ lý của sếp Bùi, Bùi Hạc Kinh? Bùi Hạc Kinh muốn gặp cậu… chẳng lẽ là tại cái ống nhòm thật ư?
Tiểu Cao nhanh nhẹn dẫn Đào Tây Hữu tới một căn phòng tiếp khách.
Vào đến nơi, ngước lên là thấy đập vào mắt cặp ghế gỗ lim dáng cổ oai vệ sừng sững ở vị trí chính giữa, Bùi Hạc Kinh mà Đào Tây Hữu chỉ vừa ngắm nghía tỉ mỉ qua ống nhòm cách đây không lâu đang ngồi bên trái, bên phải thì là một ông cụ tóc trắng hoa râm, mặt mũi nghiêm nghị.
Cái đầu Đào Tây Hữu mau chóng nhảy số, tuy chưa rõ tại sao đột nhiên mình lại được triệu kiến nhưng trực giác mách bảo cậu chắc chắn đây là thời cơ quý báu vô biên.
Cậu phải nắm chắc mới được!
Thế là Đào Tây Hữu hít sâu một hơi, nở nụ cười tràn trề, dõng dạc lên tiếng: “Cháu chào ông Bùi, em chào sếp Bùi, cháu là Đào Tây Hữu, tốp khỏe dũng mãnh ạ.”