Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chiếc E300 lao vun vút trên con đường lớn thẳng tắp tĩnh mịch, hai bên trồng ngô đồng san sát. Vạt nắng chiều vương rọi qua cửa sổ phủ tầng sáng vàng hồng mong manh lên hàng ghế bọc da thật.
Chốc chốc lại có xe đằng sau phóng lên, Đào Tây Hữu dí trán vào cửa sổ, ánh mắt chăm chú tập trung đếm lần lượt từng con xe vượt qua xe họ: Rolls-Royce, Lamborghini, Ferrrari…
“Những gì ba bảo con con có nhớ không đấy!” Đào Gia Vượng bất an dặn dò đứa con trai suốt ngày lông bông bắng nhắng nhà mình, “Đến nơi bớt bớt cái mồm, có cơ hội xông lên, không có cơ hội thì ăn đi vậy. Tuyệt đối tuyệt đối đừng có gây sự với người khác, biết chưa hả?”
“Dạ dạ dạ.” Đào Tây Hữu gật đầu qua quýt, bỗng mắt bật sáng rực, “Ù uây, Pagani!”
Đào Gia Vương thở hắt một hơi dài thượt, nghiêng đầu trông sang con trai út chỉ vừa nhận về 5 năm trước, đánh giá chân thành, Đào Tây Hữu chẳng giống ông bô già cỗi là bản thân chút nào, chắc giống bà mẹ vô trách nhiệm của nó hơn.
Mô tả Đào Tây Hữu bằng cụm mặt mũi thanh tú quả không chệch vào đâu được. Phía dưới cặp lông mày cân đối cong tựa trăng khuyết là đôi con ngươi màu nâu nhạt trong veo như nước, dáng môi độ dày vừa vặn, lớt phớt ửng hồng.
Nếu chỉ nhìn ngoại hình người ta sẽ cảm thấy cậu thanh niên hơn 20 tuổi trước mắt đây thật hồn nhiên dịu dàng.
Thực tế thì…
Nghĩ đến đoạn này Đào Gia Vượng phải lải nhải lại một lượt, “Không cần áp lực đâu, kiểu như con biết thừa lần này đi thi đằng nào cũng ăn trứng ngỗng ấy, yên tâm ngủ thẳng cẳng một giấc là được, nhưng tuyệt nhiên đừng có xé đề đem ra chùi đít đấy nhé.”
“?”
Đào Tây Hữu nhíu mày, nhìn sang Đào Gia Vượng bằng ánh mắt phức tạp, “Ba nói linh tinh gì đấy ạ? Vì hạnh phúc của con và anh con, con sẽ cố gắng mà!”
Ấn đường giần giật, thực ra đợt này Đào Gia Vượng cứ lăn tăn suốt, Đào Tây Hữu trẻ măng thế này liệu có ổn không đây?
“Hay là…” Đào Gia Vượng ngần ngừ ngập ngừng, lòng dạ ngập rối rắm.
“Ấy, đi lâu thế rồi mà vẫn chưa đến nơi á?” Đào Tây Hữu bám vào cục tựa đầu của ghế phó lái, thò đầu lên hỏi: “Rốt cuộc chỗ ở của nhà họ Bùi là chỗ nào thế ạ?”
“Thực ra mình đi vào đường nội bộ nhà họ Bùi được một lúc lâu rồi, chỉ chưa đến địa điểm tổ chức tiệc thôi.” Tài xe đưa tay chỉ về phía ngoài cửa sổ, “Là chỗ ngay đối diện hồ đó, chắc còn tầm 10 phút nữa.”
Đào Tây Hữu quay đầu sang trông, thấy gió nhẹ lướt ngang mặt hồ dậy sóng gợn lăn tăn, quầng sáng vàng cam từ nắng chiều cũng lan dần theo làn nước. Đối diện hồ là hàng loạt căn biệt thự kiểu Trung Hoa nép mình giữa hàng cây cao lớn thẳng tắp, trông tưởng kín đáo chứ thực tế rất nổi bật.
Còn tính từ cánh cổng nối trục đường chính họ đã đi suốt 15 phút vừa rồi thì chỉ xem như mới đặt chân vào nhà họ Bùi thôi.
Ở thành phố Ninh Tân, ngay cả dạng thanh niên trẻ trâu giống Đào Tây Hữu cũng quen tai thuộc làu địa vị nhà họ Bùi, cơ mà cậu biết nhà họ Bùi giàu chứ đúng thật không ngờ lại giàu tới mức đó.
“Con phải liều một phen với cái hội người giàu này mới được!”
Đào Gia Vượng vội giơ tay: “Ông cố ơi con đừng có nhố nhăng!”
“Đùa thôi mà ạ.” Đào Tây Hữu vịn cửa sổ xe, bật tiếng cảm khái tận đáy lòng, “Cái khu tấc đất tất vàng ở Ninh Tân mà nhà họ Bùi có cái địa bàn khủng, kh*ng b* thế…”
“Hầy.” Đào Gia Vượng lắc đầu, giọng điệu từng trải, “Họ Bùi kín tiếng với cực khó tiếp cận nên cơ hội lần này là quý báu lắm, cả làng cả tổng đều đang vắt óc tìm cách trèo cao kia kìa…”
Trông vẻ mặt mất mát của ông bô nhà mình y hệt phụ huynh bất lực tiễn đứa con trai kém tắm vào trường thi, Đào Tây Hữu bèn âm thầm nắm tay tự cổ vũ bản thân, “Ông cụ non cố lên.”
Dẫu sao ông già thật đang ngồi ngay cạnh đây mà.
Vòng vèo uốn lượn cuối cùng cũng tới được bãi đỗ xe, trong này la liệt xe sang, những nhóm năm ba cậu thanh niên trẻ trung bước xuống từ những chiếc xe khác nhau, ai nấy đều mặc vest thắt cà vạt bóng loáng mượt mà, Đào Tây Hữu ngó nghía tỉ mỉ.
Uây, ai cũng đẹp trai ngời ngời!
Đào Tây Hữu cũng vội xuống xe, chỉnh trang lại bộ vest đen của mình, kéo thẳng chiếc cà vạt bị lệch rồi vẫy tay với Đào Gia Vượng, thong thả tỉnh bơ nối gót đám đông đi về phía sảnh tiệc.
Đào Gia Vượng lẳng lặng đưa mắt trông theo bóng lưng con trai út, lòng dạ cảm khái vô vàn. Xét cho cùng thằng c* năm xưa đã lớn, có quan điểm có lựa chọn riêng của mình rồi.
Trước khi bước vào cánh cửa to lớn dày nặng khắc gọt hoa văn tinh xảo, tất cả mọi người đều phải trải qua khâu kiểm tra chặt chẽ kĩ càng.
Cảm giác chẳng giống đến dự tiệc sinh nhật mà như tham gia hội nghị bí mật trọng đại gì ấy, Đào Tây Hữu nộp điện thoại xong bèn có phục vụ dẫn cậu vào trong.
Chiếc đèn chùm thủy tinh khổng lồ treo cao trên trần tỏa ánh sáng hài hòa rực rỡ, sàn nhà bóng loáng tựa gương phản chiếu hình dáng mọi người.
Sảnh tiệc bày tầm 20 chiếc bàn tròn, đã kín kha khá chỗ, Đào Tây Hữu được xếp ở góc sát bên phải nằm xa sân khấu trung tâm nhất.
Vừa vào chỗ Đào Tây Hữu phát hiện ra ngay người quen ngồi cạnh, lập tức nhiệt tình chào hỏi: “Bành Bành, anh cũng vào cung thi tuyển á?!”
Hướng Bành Bành vội kéo giật Đào Tây Hữu một cái, “Cậu bé cái mồm thôi! Hầy, còn nói anh nữa, cậu không đi tìm tình yêu đời mình đi mà chường mặt vào đây làm gì?”
“Haiz, ai biết người có duyên nơi nao, dừng lại một tí, đến đây thử vận xem chứ.” Vừa đáp Đào Tây Hữu vừa vỗ bộ vest của Hướng Bành Bành, cợt nhả cười đùa, “Đừng nói chứ anh ăn diện hẳn hoi vào trông cũng ngon nghẻ phết, hôm nay nhỡ không được chọn thì hay theo em đây này?”
“Thôi xin cậu.” Hướng Bành Bành đảo mắt khinh bỉ, lại gần thì thầm phàn nàn sát tai Đào Tây Hữu, “Nhà cứ nhất quyết ép anh đi đấy chứ, chối thế nào cũng vô dụng, anh cũng lạy luôn…”
Đào Tây Hữu gật đầu đầy cảm thông, “Hiểu mà, quan trọng là có mặt đã.”
“Cậu nói xem liệu tối nay ai được nhỉ?” Hướng Bành Bành tràn trề hào hứng chỉ sang chiếc bàn bên trái sát sân khấu, “Anh thấy cái cậu nhà họ Trương triển vọng đấy.”
Nói nghe như kiểu tuyển tú nữ vào cung thật.
Nhưng cũng không hề khoa trương.
Ở thành phố Ninh Tân, nhắc đến chữ Bùi là tất cả mọi người đều sẽ nghĩ ngay tới nhà họ Bùi.
Gia tộc này đã nắm quyền quan trọng ở thành phố Ninh Tân suốt mấy chục năm, cắm rễ sâu xa. Bùi Tuyên tiếp quản Khôn Nguyên từ tay cha mình, đưa nó lên tầm cao chưa từng có, nay sản nghiệp của tập đoàn Khôn Nguyên đã trải rộng khắp toàn cầu, mở rộng đủ mọi lĩnh vực y dược, điện lực, vận tải, kiến trúc.
Nay đế chế kinh doanh khổng lồ đây có đúng duy nhất một người thừa kế do Bùi Tuyên chỉ định, cũng được mọi người gọi riêng là “thái tử gia” – Bùi Hạc Kinh.
Nếu hỏi nhân vật lớn nào bí ẩn nhất thành phố Ninh Tân thì ắt hẳn phải gọi tên thái tử gia, thậm chí từ bé tới lớn người ngoài còn hiếm thấy nổi một bức ảnh của anh, xưa giờ chỉ nghe đồn vài chuyện lặt vặt tủn mủn cỏn con.
Mãi tận năm ngoái về nước, bắt đầu tiếp nhận công việc của tập đoàn sau khi đã hoàn thành việc học và rèn luyện ở nước ngoài một giai đoạn thì Bùi Hạc Kinh mới từ từ xuất hiện trong phạm vi nhỏ thuộc tầng lớp chóp đỉnh kim tự tháp, số còn lại vẫn cứ khó lòng tiếp xúc được với anh.
Song cũng chỉ gần đây thôi, Bùi Hạc Kinh sắp tròn 26 tuổi đột ngột công bố xu hướng tính dục của mình cho gia đình.
—— Anh thích phái nam.
Cũng chưa rõ kẻ nào tiết lộ ra ngoài, tóm lại tin tức này đã khơi dậy sóng gió dữ dội trong giới kinh doanh Ninh Tân, rất nhiều người bắt đầu nhăm nhe rục rịch.
Tiếp đó không lâu, nhà họ Bùi lại thình lình lan tin sẽ tổ chức tiệc sinh nhật 26 tuổi cho Bùi Hạc Kinh ở trang viên gia đình, chân thành ngỏ lời mời các thanh niên nam giới độ tuổi phù hợp từ các gia đình chủ doanh nghiệp ở thành phố Ninh Tân ghé chơi.
Tổ chức tiệc sinh nhật ở giai đoạn then chốt thế này, còn nêu hẳn giới hạn độ tuổi, chẳng quá bằng “tuyển chọn quy mô lớn” cho Bùi Hạc Kinh à?
Gọi là ngỏ lời mời chứ thực tế giống mở đơn đăng kí hơn.
Vô số “tấm thiệp” được gửi tới nhà họ Bùi, tiếp theo họ sàng lọc nhiều khâu rồi cuối cùng mới chốt danh sách mấy chục người.
Vốn là nhà họ Đào chưa đủ tầm đâu, trùng hợp sao con trai chú hai của bác gái thứ ba của dì hai của Đào Tây Hữu quen biết tí ti với người phụ trách sàng lọc, Đào Gia Vượng nhờ vả bốn năm lần, cuối cùng người phụ trách mới chịu nhận của nhà họ Đào vài chục vạn tệ, cho Đào Tây Hữu một chiếc “vé vào cửa” chỗ ngồi trong xó.
Xa lắc xa lơ, tầm nhìn cực kém, thua chắc.
Nhưng quan trọng là có mặt đã còn gì?
Điều kiện nhà Hướng Bành Bành khá hơn Đào Tây Hữu nhiều, cơ mà ở chốn này vẫn chưa ăn thua, không thì đã chẳng lưu lạc tới nỗi bị dí vào bàn đây.
Hai người rì rầm lẩm bẩm tán dóc một hồi, bỗng dưng đèn đóm tắt phụt.
Đào Tây Hữu và Hướng Bành Bành cùng tập trung đăm đăm hướng lên sân khấu, muốn chiêm ngưỡng thử xem rốt cuộc ngoại hình của thái tử gia thế nào, đừng bảo là dưa vẹo táo nứt nên ảnh ọt bao năm nay mới chộp được mỗi bóng lưng cùng non nửa góc nghiêng nhé?
Trong lúc đó, hình ảnh của toàn bộ các góc sảnh tiệc đều đang hiện lên sắc nét rõ từng mili trên màn hình cỡ đại.
Một ông cụ chống gậy đứng im lặng, thân hình gầy gò song vững vàng, phần trán rộng căng bóng, mái tóc bạc chải chuốt gọn ghẽ, ngũ quan tuy đã già nua nhưng vẫn thấp thoáng vẻ anh tuấn sáng láng thời trẻ.
Ánh mắt bén ngót của Bùi Tuyên lướt qua tất cả mọi người trên màn hình, lát sau giọng nói trầm ấm vang lên.
“Sao hả, có vừa mắt ai không?”
Mấy giây trôi qua, người đàn ông trẻ tuổi bước lại gần cạnh Bùi Tuyên, quan sát kĩ sẽ thấy ngũ quan của cả hai có phần tương tự, khác biệt ở chỗ thanh niên trẻ này có bề ngoài tinh xảo hơn, sở hữu nét tuấn tú rất sắc bén.
Người đàn ông chưa lên tiếng, Bùi Tuyên nói tiếp: “Hạc Kinh, ông nội thương cháu, cháu muốn thử cái mới vậy ta cho cháu chơi thứ tốt nhất luôn.”
Chơi xong thì vẫn phải đặt đại cục lên hàng đầu.
—
😾🚬 Một Chú Tinh Tinh:
Dò mìn:
1. Tác giả dốt văn mê viết máo tró éo le.
2. Tình tiết thiếu logic đào sâu là sạn, nếu để ý xin đừng đọc.
3. Không đề cử cho các bạn yêu thích công/thụ cực đoan, dễ giẫm mìn lắm.
4. Xin đừng phát ngôn quá đáng dạng nhục mạ, khiêu khích…, gặp bình luận thiếu thân thiện tác giả sẽ xóa.
5. Nếu thấy không thích hợp mời ‘cắt lỗ’ đúng lúc, bỏ truyện không cần thông báo đâu ạ.